Chương 142: Thiếu nhân tài
“Thưởng thế nào?” Từ trong bản đồ đối kháng bị truyền tống ra ngoài, Hàn gia công tử hỏi Cố Phi.
“Cũng tạm.” Cố Phi liếc mắt nhìn qua. Kinh nghiệm và tiền đều có chút tăng thêm. Đây mới chỉ là trận đầu tiên, phần thưởng là ít nhất, càng về sau càng nhiều. Hơn nữa, cơ hội nhận được phần thưởng ngẫu nhiên cũng càng cao, những người có chí khí đều là vì phần thưởng ngẫu nhiên mà tới.
Bởi vì Cố Phi ở trong nhóm người sau cùng, đến khi hắn vào bản đồ bắt đầu thi đấu thì đã rất muộn, hơn nữa còn lề mề trong bản đồ nửa ngày, hiện tại hai người ra ngoài, đại bộ phận vòng đối kháng thứ nhất đã kết thúc. Trên quảng trường ngoại trừ những người kết thúc trận đấu bị truyền ra, đã không còn thấy cảnh người đông như kiến trước đó.
Ngự Thiên Thần Minh và Chiến Vô Thương cười cợt đứng dưới chân tường cạnh trận pháp truyền tống, thấy hai người lập tức vỗ tay: “Biểu hiện không tệ, cờ mở thắng trận.”
Hàn gia công tử mặt đen sì: “Kiếm Quỷ và Hựu ca đâu?”
“Kiếm Quỷ đi luyện cấp, Hựu ca thoát ra lên diễn đàn rồi.” Ngự Thiên Thần Minh đáp.
Tiếp theo là chiến tranh công hội, Kiếm Quỷ và Hựu ca đều không tham gia.
“Các ngươi được thưởng bao nhiêu kinh nghiệm?” Ngự Thiên Thần Minh ghé tới hỏi Cố Phi.
Cố Phi báo ra con số. Ngự Thiên Thần Minh so sánh một chút: “Tặc tặc, quả nhiên không có bữa trưa nào miễn phí! So với các ngươi, chúng ta không tham chiến ít hơn một chút.” Phần thưởng của trận đối kháng được phát theo đơn vị công hội hoặc đoàn lính đánh thuê, chỉ cần là thành viên đang online, dù không tham chiến cũng có thể nhận được phần thưởng miễn phí. Một số người chơi bình thường không hứng thú với lính đánh thuê, mấy hôm nay đều bận rộn tìm cách chen chân vào đoàn lớn, chính là vì phần thưởng miễn phí này. Chỉ tiếc là, những đoàn lính đánh thuê có thực lực, nhân số đều đạt đến giới hạn, làm gì còn chỗ trống cho đám người muốn ăn chực?
Bốn người vừa thảo luận, vừa di chuyển về phía tòa nhà công hội. Trận pháp truyền tống của chiến tranh công hội đương nhiên được đặt ở quảng trường bên ngoài tòa nhà công hội, người tham gia chiến công hội so với lính đánh thuê còn nhiều hơn, có thể thấy thời gian vào trận cũng đã được gỡ bỏ giới hạn. Bên ngoài tòa nhà công hội còn chen chúc hơn cả bên lính đánh thuê. Bốn người chỉ trong chốc lát đã bị đám người đẩy tách ra.
Chen một cái không chen hai cái, Cố Phi lại bị đám đông dùng mông đẩy ra tận phía sau cùng. Trong lòng đầy tức giận. Thật muốn một chiêu Hỏa Thụ Thiên Trùng Diễm mở ra đường đi luôn. Mà các pháp sư bên cạnh hắn há chẳng phải cũng nghĩ như thế! Một lượng lớn oán khí tụ trên đỉnh đầu các pháp sư, bầu trời trở nên âm u.
Vốn dĩ chiến tranh công hội được định vào lúc chín giờ, nhưng do tình huống đặc biệt, quan phương lại điều chỉnh, trận pháp truyền tống cứ mở suốt, vào được là đánh, đánh xong là xong. Đám người không ngừng di chuyển. Chờ đến lúc Cố Phi vào sân, đã tốn mất đúng một tiếng đồng hồ.
Trời xanh, mây trắng, mặt đất. Hóa ra cảnh này là không gian chuẩn bị trước trận.
A, theo mấy môn như bóng đá, bóng rổ trong hệ thống thi đấu đã hoàn thiện, loại không gian chuẩn bị trước trận này hình như được gọi là phòng thay đồ. Cố Phi nhìn đám cô nương xung quanh. Không cẩn thận trong đầu lại có chút ý nghĩ đen tối.
“47!” Thất Nguyệt thấy Cố Phi thì lẩm bẩm, “Còn thiếu 3 người mới đủ.” Tuy là hoạt động quan phương vạn chúng chú mục, nhưng vẫn có không ít người chơi vì đủ thứ lý do không đến được, Trọng Sinh Tử Tinh có 54 người, tối nay có 4 người không đến.
“Đối thủ thế nào?” Cố Phi hỏi.
“Thiên Hạ Vô Song, công hội cấp 1. Thành viên đủ 50 người.” Thất Nguyệt nói.
Vì Trọng Sinh Tử Tinh là công hội cấp 2 có 54 người, cho nên Thất Nguyệt xem các công hội cấp 1, 2 có số người quanh 50 là đối thủ trọng điểm, công hội này cũng là một trong những cái được nhắc đến lúc họp ban đầu, chỉ là lúc đó Cố Phi đang tâm hồn treo ngược cành cây, không nghe rõ lắm.
“Chút nữa đánh thế nào, mọi người có ý kiến gì không?” Thất Nguyệt hỏi.
Thất Nguyệt hội trưởng này, lúc đầu công khai công chính công bằng. Ngay cả lúc này cũng làm dân chủ. Trong mắt Cố Phi, nàng giống như một phát ngôn viên chính thức của Trọng Sinh Tử Tinh, chứ không phải hội trưởng. Tuy đây chỉ là trò chơi, làm hội trưởng cũng không cần quá nghiêm túc. Nhưng trong một vài thời điểm, vẫn cần khí chất của người lãnh đạo.
Ví dụ như bây giờ làm đoàn chiến, ít nhất cũng phải có một người phụ trách chỉ huy thống nhất. Dù chỉ huy dở ẹc, vẫn còn hơn đánh như một đám cát rời ai làm việc nấy. Mở đầu bằng việc hỏi ý kiến mọi người, thì đã hơi quá khiêm tốn rồi. Hội trưởng như vậy nếu đổi sang hội khác chỉ sợ khó được phục tùng, nhưng ở Trọng Sinh Tử Tinh thì làm hội trưởng vẫn hài hòa một mảnh, không biết có phải vì tính cách cô nương trời sinh hòa thuận hay không.
Lạc Lạc lúc này mở miệng: “Ta thấy, hay là chia thành mấy tiểu đội, bình thường hay luyện cấp cùng nhau thì ghép lại, phối hợp cũng quen tay hơn.”
Cũng không phải ý tưởng gì hay ho. Ví dụ như đội luyện cấp của Lạc Lạc, gần như toàn pháp sư, đi đánh đoàn chiến chẳng phải là tìm chết sao? Cố Phi tuy rằng cảm thấy Lạc Lạc có tiềm chất làm hội trưởng, nhưng cũng chỉ là tán thành tính cách và phong cách xử sự của nàng mà thôi, xem ra ở phương diện chiến thuật chiến lược thì nàng cũng bình thường thôi.
Tiếp đó, ánh mắt mọi người chuyển về phía Tế Yêu Vũ. Tế Yêu Vũ đang cẩn thận lau chùi chủy thủ của nàng. Là một trong ngũ tiểu cường, sẽ có cao kiến gì chăng?
“Tiểu Vũ, ngươi thấy sao?” Thất Nguyệt trực tiếp hỏi.
“Thấy sao? Ờm, cứ xông lên giết, giết sạch là xong.” Tế Yêu Vũ nói.
Hahaha… Cố Phi âm thầm cười trong lòng, xem ra ngũ tiểu cường cũng chỉ là cấp cao mà thôi. Nha đầu này thực lực cá nhân xuất chúng, nhưng ở phương diện này cũng hai mắt mù mịt! Phù đồ chi dũng, Cố Phi khinh bỉ.
“Thiên Lý, ngươi thì sao?” Thất Nguyệt đột nhiên lại hỏi sang Cố Phi.
“A!” Cố Phi sửng sốt, trái nghĩ phải nghĩ một lát, cuối cùng đỏ mặt, cười khổ: “Cứ xông lên giết!”
Rơi lệ A! Hóa ra mình và Tế Yêu Vũ là cùng một giuộc, cũng chỉ là kẻ ưa dùng sức mạnh đơn thuần. Nhưng chuyện này cũng không trách được Cố Phi, làm việc này không chỉ cần có IQ là được, mà còn phải hiểu rõ đặc điểm của các nghề trong game, cách đánh, cũng như các phương pháp chiến đấu khi phối hợp với nhiều người, những kiến thức lý luận cơ bản này là tuyệt đối không thể thiếu.
Ví dụ mà nói, trình độ của Cố Phi, chính là cao thủ chơi game RPG phiêu lưu đơn độc; còn để chỉ huy, thì cần phải là cao thủ chơi thể loại chiến thuật thời gian thực, hoàn toàn khác biệt.
Các cô nương phần lớn không mấy hứng thú với thể loại chiến thuật thời gian thực, cho nên phương diện này đều là điểm yếu. Cố Phi hồi tưởng lại một đám cô nương hắn quen trong game. Hình như Mãng Mãng Đích Mãng Mãng thì có chút trình độ. Nhớ trận báo thù cho Liễu Hạ ngoài phố, nàng chỉ huy cũng không tệ.
Trong năm mươi người của Trọng Sinh Tử Tinh, rõ ràng không có một ai là nhân tài trong phương diện này. Kết quả cuối cùng đưa ra kế hoạch chiến đấu chính là: người đông thế mạnh, mọi người cùng xông lên, gặp địch thì giết…
Thật là một chiến thuật thô sơ mộc mạc! Nói như không nói, thế mà các cô nương còn gật đầu thề thốt, giống như nhận được chỉ thị trọng đại vậy.
Trọng Sinh Tử Tinh muốn đi xa, chỉ có thể dựa vào chủ nghĩa anh hùng cá nhân hùng hổ mà thôi.
Anh hùng số 1 Tế Yêu Vũ đã lau xong chủy thủ. Vuốt ve hai cái rồi cắm vào thắt lưng. Quay đầu nhìn Cố Phi: “Xem ai giết được nhiều hơn!”
Anh hùng số 2 Cố Phi mỉm cười. Rút ra Ám Dạ Lưu Quang kiếm.
“Chuẩn bị xong!” Thất Nguyệt lúc này nộp đơn. Mà phía đối diện đã chờ từ lâu, màn hình chuyển đổi, mọi người từ phòng thay đồ bị truyền tống vào bản đồ đối kháng.
Tổng số thành viên của Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh là 50 người, trận này có 5 người không đến. Hai công hội cộng lại có 95 người, bản đồ này so với trận lính đánh thuê trước của Cố Phi thì rộng hơn nhiều. Ít nhất là không thể thấy đối thủ ở đâu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Tiến lên.” Thất Nguyệt nói.
Các cô nương lắc lư vòng eo, chạy khắp núi đồi, mà thái độ lại không mấy nghiêm túc, tiếng cười nói đùa giỡn rộn ràng, tình huống rất quái lạ.
“Ngươi nhanh chút!”
“Ngươi chậm lại!”
Trên đường đầy rẫy tiếng hô như thế, người chạy nhanh người chạy chậm không hề phối hợp gì cả, hoàn toàn tự do buông thả. Như Tế Yêu Vũ có tốc độ mạnh mẽ, lúc này chạy vèo một phát, mẹ nó gần như biến mất nơi đường chân trời. Cố Phi còn ngốc nghếch muốn đợi các mục sư mỹ nữ theo kịp, kết quả để Lạc Lạc thừa cơ sờ sờ dùng hồi phục thuật.
“Đang thi đấu đó! Nghiêm túc chút. Đừng phí lam A!” Cố Phi nói.
“Haha, chơi chơi thôi, căng thẳng làm gì?” Lạc Lạc vừa ăn chuối hồi lam.
Mẹ nó, đúng là tinh thần chú trọng tham gia đạt đỉnh rồi A! Nhìn xem các cô nương phóng khoáng biết bao, hoàn toàn không để tâm đến thắng bại, vui trong đó. Gần như là đang đi du lịch. Cố Phi thì không giống, hắn còn trông cậy vào Trọng Sinh Tử Tinh đánh được nhiều vòng, bản thân cũng chém được thêm mấy trận! Làm loạn kiểu này chẳng phải vòng này là bị diệt luôn sao? Phải dựa vào bản thân thôi.
Cố Phi nghĩ vậy, cũng không ở phía sau theo đám mục sư rề rà nữa, chạy vù lên, chớp mắt đã bỏ xa các cô nương.
Chạy một lúc, Cố Phi thấy phía trước có một gò đất nhỏ, Tế Yêu Vũ đang nằm bò trên dốc, rón rén thám thính điều gì đó. Cố Phi bước nhanh tới, cũng bò sấp bên cạnh Tế Yêu Vũ, thò đầu hỏi: “Nhìn cái gì thế?”
“Chậm chết! Giờ mới tới.” Tế Yêu Vũ chế giễu Cố Phi.
“Nói nhảm, ngươi là tên trộm.” Cố Phi nói.
“Ngươi là một sư! Ể? Haha. Ngươi là phân (shi)!” Tế Yêu Vũ vì phát hiện vô tình của mình mà tự khen.
Cố Phi không thèm để ý. Hắn đã thấy rõ tình hình sau gò đất. Công hội Thiên Hạ Vô Song đang từ từ tiến quân, đội hình duy trì cố định. Chiến sĩ mở đường phía trước. Pháp sư và cung thủ ở giữa, đạo tặc và mục sư đoạn hậu, kỵ sĩ phân bố hai cánh, liên tục buff lại cho những người mất trạng thái. Còn nghề khan hiếm như đấu sĩ thì kẹp lẫn trong đội hình ở đâu đó.
Nhìn người ta chuyên nghiệp chưa kìa! Cố Phi nghĩ, cái đội hình “tản ra” của Trọng Sinh Tử Tinh mà gặp phải, còn gì là hồi hộp nữa?
“Thấy là lên, giết thôi!” Cố Phi nói rồi nhảy lên gò đất, giơ nghiêng Ám Dạ Lưu Quang kiếm, hét lớn: “Hỏa Thụ…”
“Ngươi điên rồi!” Tế Yêu Vũ cũng nhảy lên theo, nhào tới đè ngã Cố Phi.
“Vút vút” mấy tiếng, vài mũi tên bay vút qua trên đỉnh gò đất.
“Chúng đã chuẩn bị sẵn, chờ có người nhảy ra đánh lén!” Tế Yêu Vũ nói.
“Vậy sao? Thế ngươi còn không mau xuống khỏi người ta.” Cố Phi nói với Tế Yêu Vũ đang đè lên người hắn.
Tế Yêu Vũ nổi giận: “Lão nương để ngươi chiếm tiện nghi còn chưa nói gì đó!”
“Ngươi ngẩng đầu nhìn đi.” Cố Phi dở khóc dở cười, vì sao tư tưởng nhân thế đều đen tối như vậy?
Tế Yêu Vũ ngẩng đầu, trên không hai người, không khí giống như sôi sục mà cuồn cuộn. Đột nhiên không khí rách ra, mấy con hỏa long cuốn ra, chớp mắt tạo thành mấy vòng tròn.
Thiên Giáng Hỏa Luân!!!