Chương 129: Sau cây là ai?
“Vẫn là để ta đi đi…” – Cố Phi miễn cưỡng.
Kỹ thuật dẫn quái của Ngự Thiên Thần Minh thì khỏi phải bàn rồi, hắn mà ra trận, vậy thì còn chuyện gì tới lượt ta nữa? Chẳng phải là chỉ biết theo sau mấy cô nương phóng pháp thuật thôi sao? Như thế thì nhàm chán biết bao? Tẻ nhạt biết bao? Thiếu kỹ thuật biết bao a?
Thế nhưng Ngự Thiên Thần Minh vì báo ân mà một mực kiên quyết đòi làm, Cố Phi liên tục tỏ vẻ bản thân rất thích dẫn quái, còn Ngự Thiên Thần Minh thì cho là hắn nói khách sáo. Hai người tranh chấp mãi không xong, bên kia Phiêu Lưu thật sự căng thẳng cực kỳ. Nghĩ lại hắn đêm qua hao phí cả đêm nghiên cứu khu luyện cấp cấp 50 ở thành Vân Đoan, từ một góc thử đến góc khác, cuối cùng mới chọn ra được một nơi có thể giúp hắn ước lượng được sát thương pháp thuật của Cố Phi. Kết quả, giữa đường nhảy ra một Ngự Thiên Thần Minh, thật đúng là một chữ “phiền” khó tả.
“Đừng tranh nữa, hai người cùng đi dẫn quái chẳng phải là được sao.” – Phiêu Lưu ra mặt điều hòa, chỉ cần Cố Phi ra tay dẫn quái, mục đích của hắn là đạt được.
Đề nghị này ai nói cũng được thông qua ngay, nhưng cố tình là do Phiêu Lưu mở miệng, Ngự Thiên Thần Minh liền trợn mắt nói: “Ngươi có ý gì, chẳng lẽ một mình ta không xử lý được? Ngươi tưởng ta không biết chơi cung thủ sao?”
“Đương nhiên không có a.” – Phiêu Lưu vội vàng nói. Thề với trời, lần này hắn thật sự không hề có ý chế giễu Ngự Thiên Thần Minh một chút nào.
Đáng tiếc, Ngự Thiên Thần Minh lại hiểu nhầm như vậy, giận dữ hét lên với Cố Phi: “Thiên Lý, ngươi tránh ra, đám quái bên này để ta dẫn hết!”
Cố Phi bất đắc dĩ, chỉ có thể lui sang một bên, hướng Phiêu Lưu cười khổ.
Phiêu Lưu buồn bực đến mức muốn thổ huyết, sớm biết vậy thì đã không ra mặt hòa giải, lại còn chọc cho Ngự Thiên Thần Minh càng thêm kiên quyết. Gọi là “trí giả thiên lự, tất hữu nhất thất” (người thông minh nghĩ ngàn điều, tất có điều sai sót) chính là tình cảnh này đây.
Nhưng nghĩ lại, ngày tháng còn dài, Ngự Thiên Thần Minh cũng đâu thể ngày nào cũng theo đội để dẫn quái, sớm muộn gì cũng có cơ hội nhìn thấy sát thương pháp thuật của Cố Phi. Phiêu Lưu liền buông bỏ, mỉm cười nói: “Vậy thì bắt đầu thôi!”
Chỗ luyện cấp mới này quả thật nhẹ nhàng hơn nơi hôm qua nhiều. Dù cho Cố Phi và Phiêu Lưu – hai người có công pháp thuật cực cao – không ra tay, mấy cô nương cũng đủ sức giết đám tiểu quái đến mức thoi thóp. Đôi khi vận khí bộc phát, ai nấy đều đánh ra sát thương cực hạn, giết sạch trong nháy mắt.
Cố Phi ném vài đợt vào vòng tròn, cảm thấy vô cùng nhàm chán. Bản thân căn bản là một tồn tại có cũng được, không có cũng không sao! Hơn nữa, mỗi bốn đợt lại phải ăn trái cây, thật phiền phức. Đang buồn bực, Lạc Lạc lại tiến tới bên cạnh Cố Phi, hắn cảnh giác nhìn nàng: “Ngươi làm gì?”
“Nhìn ngươi căng thẳng kìa.” – Lạc Lạc cười, giơ tay định thi triển phục hồi thuật, Cố Phi vội vàng giơ tay ấn tay nàng xuống: “Đừng lãng phí, để dành cho lúc thật cần thiết a…”
“Ngươi nắm tay ta rồi.” – Lạc Lạc nói.
Cố Phi cười cười, buông tay ra. Việc này hắn cũng không cảm thấy ngượng ngùng, bản thân là cố ý ngăn Lạc Lạc không cho nàng dùng hồi phục thuật. Nam nữ thời đại mới, chạm tay một cái thì có gì đâu? Kẻ để ý mới là người trong lòng có quỷ.
Lạc Lạc như cười như không, vừa định nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy Cố Phi quát: “Ai ở đằng kia?”
“Gì cơ?” – Lạc Lạc quay đầu nhìn, chẳng thấy gì cả.
“Phía sau cây có người.” – Cố Phi vừa nói vừa bước về phía đó. Với vị trí hiện tại của hắn, rời đội luyện cấp hoàn toàn không ảnh hưởng gì.
Lạc Lạc nhìn theo hướng tay Cố Phi chỉ, chỉ thấy cách đó mấy trăm mét có một gốc cây.
“Đâu có ai?” – Lạc Lạc lẩm bẩm cũng chạy theo. Hôm nay nàng cũng chẳng có chút tồn tại nào. Dẫn quái vượt cấp 10 vốn là việc nguy hiểm, như hôm qua có Lưu Hạ còn phải nhờ Lạc Lạc hỗ trợ hồi phục. Nhưng hôm nay toàn là cao thủ dẫn quái, lại còn là nghề công kích tầm xa, Lạc Lạc nhìn chằm chằm mà chẳng được dùng kỹ năng lần nào. Nhàn rỗi chán nản, định chọc ghẹo Cố Phi một chút, kết quả còn bị ngăn lại. A, đều là do nhàm chán gây họa.
Hai người một trước một sau chạy về phía gốc cây lớn kia, những người khác liếc mắt nhìn, nhưng rồi nhanh chóng quay đầu đi, mặt ai cũng hiện vẻ mờ ám, coi như không thấy gì.
“Chờ ta với a!” – Lạc Lạc vẫn gọi theo.
Cố Phi dừng bước: “Ngươi theo làm gì?”
“Nhỡ có nguy hiểm thì sao?” – Lạc Lạc đáp.
“Cho nên ta mới hỏi ngươi theo làm gì?” – Cố Phi nói. Nói nguy hiểm không phải để dọa. Thành Vân Đoan có một đám chuyên cướp trang bị, chuyện này ai cũng biết. Bây giờ ai nấy đều thích tổ đội luyện cấp chứ không đánh đơn lẻ, một phần lớn là do sự “đóng góp” của bọn chúng.
“Ta đến để dùng hồi phục thuật cho ngươi a!” – Lạc Lạc cười nói.
Cố Phi bất đắc dĩ, đành để nàng đi cùng, liền bước chậm lại để phối hợp với tốc độ của Lạc Lạc. Hai người từ từ tiến tới dưới gốc cây. Chỉ thấy một nửa thân người lộ ra phía sau cây nằm rạp dưới đất, quay lưng về phía Cố Phi và Lạc Lạc. Nhìn mái tóc dài xõa vai cùng vóc dáng kia, rõ ràng là một nữ tử.
Hóa ra vừa rồi mình thấy chính là bóng người này lúc ngả xuống đất. Cố Phi âm thầm lẩm bẩm, Lạc Lạc đã khom người xuống, vỗ vỗ vai người kia nói: “Chào ngươi?” Đồng thời ghé đầu qua nhìn mặt người đó, quay đầu nói với Cố Phi: “Là một mỹ nữ. Mắt ngươi tinh thật a.”
“……”
“Này, ngươi làm sao vậy, tỉnh lại đi a!” – Mỹ nữ bị vỗ vài cái mà không phản ứng. Lạc Lạc có chút lo lắng, nắm lấy vai nàng lay mạnh hai cái.
Thân thể bị lật lại, Cố Phi vừa thấy mặt người đó thì lập tức sững sờ.
Mãng Mãng chi Mãng Mãng – nữ ma đầu khiến vô số người thành Nguyệt Dạ nghiến răng nghiến lợi. Lưu Hạ cùng đám người rời bỏ quê nhà phần lớn là bị nàng bức phải đi.
Khi Cố Phi bọn họ rời khỏi thành Nguyệt Dạ, cuộc đại chiến toàn diện giữa công hội Tiền Trần và liên minh các công hội khác chỉ vừa mới bắt đầu. Sau đó diễn biến thế nào, Cố Phi cũng không để tâm. Giờ đã hơn một tháng trôi qua, Mãng Mãng chi Mãng Mãng lại bất ngờ xuất hiện ở đây, khiến Cố Phi không khỏi tò mò rốt cuộc kết cục trận đại chiến kia là thế nào.
Bị Lạc Lạc lắc mấy cái, Mãng Mãng chi Mãng Mãng cuối cùng cũng mở mắt. Ban đầu vẻ mặt mê man, dần dần mới tỉnh táo lại, lập tức bật dậy ngồi lên, nhìn hai người nói: “Các ngươi…”
“Ngươi… ngủ gật à?” – Lạc Lạc đen mặt, cứ tưởng cô nàng gặp chuyện gì rồi chứ.
Mãng Mãng chi Mãng Mãng gật đầu: “Ta lâu rồi chưa xuống mạng, muốn nghỉ ngơi một chút phía sau gốc cây, không ngờ ngủ quên mất.”
“Ngươi làm gì ở đây?” – Lạc Lạc nghi hoặc.
“Ta tìm thành Vân Đoan, đây gần thành chưa? Các ngươi là người chơi ở thành Vân Đoan phải không? Tốt quá rồi, cuối cùng cũng gặp người rồi!” – Mãng Mãng chi Mãng Mãng mừng rỡ đứng dậy, nói chuyện với Lạc Lạc, đến đoạn “các ngươi” thì ánh mắt vô thức liếc qua phía Cố Phi. Một lần nhìn rồi không thể rời mắt, ánh mắt dừng lại rất lâu.
Mặt nạ đen, trường bào pháp sư màu đen, trường kiếm ánh tím có hào quang đen…
Một thân ảnh như vậy là ký ức không thể xóa nhòa trong lòng Mãng Mãng chi Mãng Mãng.
Chỉ là, giờ đây Cố Phi không đeo mặt nạ, thanh “Dạ Dạ Lưu Quang Kiếm” cũng đã cất đi ngay khi vừa nhận ra nàng, Mãng Mãng chi Mãng Mãng cũng không thể chỉ dựa vào một bộ áo choàng để nhận ra. Dù sao áo pháp sư màu đen bây giờ không còn là vật hiếm nữa.
Cố Phi cũng không nói gì, chỉ để Lạc Lạc nói chuyện: “Ngươi muốn đến thành Vân Đoan sao?”
Mãng Mãng chi Mãng Mãng lúc này mới thu lại ánh mắt, nhìn Lạc Lạc gật đầu: “Đúng vậy, ta từ thành Nguyệt Dạ tới, không biết đường, qua dãy núi Ô Long thì không biết phải đi đâu. Lang thang ở vùng này lâu rồi, chẳng gặp ai, ta mới cấp 30, đâu dám đi bậy. May mà gặp các ngươi.”
“A, ngươi chỉ mới cấp 30…” – Lạc Lạc kinh hô, “Nơi này là khu luyện cấp 50 đó!”
“Đúng vậy, cho nên ta đâu dám động đậy, từng bước đều phải cẩn thận. Chưa lưu tọa độ khu an toàn thành Vân Đoan, chết là lại bị gửi về thành Nguyệt Dạ mất.” – Mãng Mãng chi Mãng Mãng nói.
Hiện tại cấp độ phổ biến của người chơi là từ 38 đến 40, cấp 30 cơ bản là tân thủ mới chơi chưa lâu. Nhưng Mãng Mãng chi Mãng Mãng là lão thủ từ thời thử nghiệm công khai, một tháng trước đã cấp 30, đến giờ vẫn là 30, kết cục cuộc chiến thành Nguyệt Dạ xem ra không cần nói cũng biết. Một tháng không lên nổi một cấp, có thể thấy thời gian qua nàng sống cũng chẳng dễ dàng gì.
Lúc này nàng trông cũng giống như lâu rồi chưa xuống mạng, mắt đỏ ngầu, vẻ mặt tiều tụy. Lạc Lạc rất đồng cảm, kéo tay nàng nói: “Bọn ta đang luyện cấp ở đằng kia, ngươi tới cùng đi, lát quay về sẽ đưa ngươi theo.”
“Cảm ơn nhiều lắm!” – Mãng Mãng chi Mãng Mãng gật đầu.
Vừa định khởi hành thì bỗng nghe một giọng hét lên: “Ở kia kìa!”
Ba người cùng nhìn về phía đó, thấy mấy người từ dưới sườn núi chạy lên, lao thẳng về phía này.
Mãng Mãng chi Mãng Mãng sắc mặt tái nhợt, thở dài: “Là tìm ta đó.”
“Là ai?” – Lạc Lạc hứng thú rõ ràng.
“Hẳn là người thành Nguyệt Dạ muốn giết ta… ta có không ít kẻ thù. Sau khi công hội bọn ta bị đánh bại, họ cứ đuổi giết ta mãi. Không ngờ lại truy đến tận đây…” – Mãng Mãng chi Mãng Mãng nói.
Lạc Lạc nhìn về phía Cố Phi, ý là để hắn quyết định. Dù sao nếu muốn giúp, người ra tay chắc chắn cũng phải là Cố Phi, nàng là một mục sư thì không giúp gì được.
Cố Phi lại vẫn chưa phản ứng. Gặp chuyện bất bình mà hô một tiếng, đây là điều Cố Phi chờ đợi đã lâu. Nhưng trớ trêu thay, người cần được giúp lại là Mãng Mãng chi Mãng Mãng… Nữ nhân này cũng chẳng phải nhân vật tốt đẹp gì, dù hiện tại trông có vẻ khá thảm. Phải rồi, nàng còn có một phu quân cơ mà? Cái gã tên Ngân Nguyệt đâu rồi?
Cố Phi còn đang lẩm bẩm trong lòng, thì mấy người từ sườn núi đã xông tới gần, thấy ba người bọn họ thì sững lại.
“Là ngươi?” – Một người phía đối diện và Lạc Lạc đồng thời lên tiếng.
Cố Phi ngẩng đầu nhìn lướt. Kháo, đám bên này cũng đâu phải dạng tốt gì.
Người dẫn đầu, chính là tên “Bất Tiếu” đã từng mất tích một thời gian.