Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trong-dau-ta-co-van-gioi.jpg

Trong Đầu Ta Có Vạn Giới

Tháng 2 1, 2025
Chương 414. Đại kết cục Chương 413. Mọi người đồng tâm hiệp lực kháng thiên đạo
nam-ngua-lao-ba-tu-luyen-ta-bien-cuong

Nằm Ngửa: Lão Bà Tu Luyện Ta Biến Cường

Tháng 1 31, 2026
Chương 2154: Lường gạt chúng thần Chương 2153: Hỗn Độn nhà
nhan-vat-chinh-rac-ruoi-ta-len-ta-cung-duoc.jpg

Nhân Vật Chính Rác Rưởi, Ta Lên Ta Cũng Được!

Tháng 2 10, 2025
Chương 501. Sau này nói Chương 500. Hoan nghênh trở về, anh trai
dai-hoang-kinh

Đại Hoang Kinh

Tháng 2 9, 2026
Chương 2265: Lòng của ngươi quá mềm yếu Chương 2264: Nguyên thần chuyển đến
trong-sinh-tieu-dao-quan-vuong.jpg

Trọng Sinh Tiêu Dao Quân Vương

Tháng 2 1, 2025
Chương 983. Trở về Chương 982. Cự đại nguy cơ
hy-lap-ta-chinh-la-zeus.jpg

Hy Lạp: Ta Chính Là Zeus!

Tháng 2 9, 2026
Chương 426: Cửa sau Chương 425: Hoàn toàn thể thiên hậu Hera
menh-cach-thien-dao-thu-can-cung-may-ta-la-thien-tai.jpg

Mệnh Cách Thiên Đạo Thù Cần, Cũng May Ta Là Thiên Tài

Tháng 2 1, 2026
Chương 190: ngươi qua đây a! Chương 189: Bồ Đề linh châu!
81f16de91755820c704ba462a2762f39

Bắt Đầu Thiên Bồng, Tiến Sai Dao Trì Tẩm Cung

Tháng 1 16, 2025
Chương 145. Đại đạo cảnh giới Chương 144. Mạnh bà thang
  1. Võng Du Cận Chiến Pháp Sư
  2. Chương 110: Trùng hợp vậy sao?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 110: Trùng hợp vậy sao?

“Được rồi, bây giờ không có việc gì nữa, ta phải đi đây.” – Tịch Tiểu Thiên nói.

“Ngươi lừa bọn Hồi Ức Sương, bọn họ sẽ báo thù ngươi đó? Hay là ngươi đi cùng ta một đoạn đi?” – Cố Phi nói.

“Không cần ngươi lo, ta tự có cách.” – Tịch Tiểu Thiên mỉm cười, xoay người rời đi.

Cố Phi đứng yên tại chỗ, ngây người thêm một lúc lâu.

“Ngươi rồi sẽ có lúc ghét ta” câu nói ấy vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn mơ hồ cảm nhận được ý tứ trong câu này: Tuy rằng nàng giúp hắn, nhưng Tịch Tiểu Thiên vẫn là kẻ lừa gạt, nếu Cố Phi khinh thường hành vi của kẻ lừa gạt, thì cuối cùng cũng sẽ ghét nàng thôi.

Nói đi cũng phải nói lại, bản thân thật đúng là không công bằng! Khi Tịch Tiểu Thiên lừa lấy Hồi Ức Sương từ tay Kiếm Quỷ, hắn tức giận không thôi. Nhưng giờ nàng lừa lại Hồi Ức Sương từ tay người khác, hắn lại phấn khích như thế. Tịch Tiểu Thiên đã nói rất rõ ràng rồi: Bởi vì Kiếm Quỷ là bằng hữu của Cố Phi, nên nàng mới trả Hồi Ức Sương lại. Nói cách khác, nếu là trang bị cực phẩm của người chơi khác, thì đừng mơ tưởng nữa, lúc ấy đã thuộc về nàng rồi.

Nếu thật là như vậy, bản thân nên làm sao đây? – Cố Phi mờ mịt.

Đang trầm tư suy nghĩ, kênh lính đánh thuê có tin nhắn đến: “Tình hình mọi người thế nào rồi?” – Hàn Gia Công Tử hỏi.

“Rất tốt.” – Cố Phi đáp.

“Cái gì cơ?” – Hàn Gia Công Tử hỏi.

“Có thể tan ca rồi!” – Cố Phi nói.

“A!!!!” – Mọi người kinh ngạc.

“Quán rượu Tiểu Lôi gặp!” – Cố Phi ném lại câu này rồi không trả lời nữa. Chuyện kích thích lòng người như thế, dĩ nhiên phải gặp mặt nói mới thú vị. Nói trong kênh thì không vui chút nào.

Quán rượu Tiểu Lôi gần Tây Môn hơn, Cố Phi là người đến đầu tiên.

“Này! Tiểu Lôi!” – Sau một phen bôn ba ở Nguyệt Dạ Thành, lúc này nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Vân Đoan Thành, Cố Phi cảm thấy vô cùng thân thiết.

“Lâu quá không gặp nha!” – Tiểu Lôi cũng cười chào hỏi. Vì đây là trò chơi mạng, quy luật nhiều việc khác với thực tế. Như quán rượu này chẳng hạn, cùng một người có khi trong ngày đến mấy lần, uống mấy lượt, chuyện này khác xa hiện thực. Nên có người một ngày không đến, cũng có thể xem như “lâu quá không gặp”.

“Gần đây làm ăn thế nào?” – Khó có dịp gặp người phục vụ là người thật, đi quán khác thì đâu có cơ hội đùa như vậy.

Tiểu Lôi cười cười: “Vẫn như cũ thôi.”

“Sáu ly rượu.” – Cố Phi vung tay, đi về phía gian phòng quen thuộc mà họ hay ngồi.

“Chỗ đó có người rồi!” – Tiểu Lôi vội gọi.

“Gì cơ?” – Cố Phi không nghe rõ, vừa đi vừa hỏi. Trong quán ồn ào, hai người đứng hơi xa nhau là đã nghe không rõ rồi.

Tiểu Lôi còn chưa kịp trả lời, Cố Phi đã vén rèm gian phòng ra.

“Ể… Trùng hợp thật a!” – Nhìn thấy người bên trong, Cố Phi bất đắc dĩ chào hỏi.

Là mấy cô nương của Trọng Sinh Tử Tinh.

Liệt Liệt mắt đỏ hoe ngồi giữa, dường như vừa mới khóc xong. Thất Nguyệt và Lạc Lạc ngồi hai bên đang an ủi dịu dàng. Còn một người là Băng Lưu Ly, ngồi một góc khác nghịch vạt áo, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Vừa thấy Cố Phi vào, bốn người cùng ngẩng đầu lên.

“Các ngươi cứ nói chuyện, ta đổi chỗ.” – Cố Phi định chuồn.

“Ngươi đừng đi!” – Thất Nguyệt đứng dậy.

“Có chuyện gì sao?” – Cố Phi giả ngu.

“Ngồi đi!” – Thất Nguyệt nói.

Băng Lưu Ly nhích vào trong, nhường chỗ cho Cố Phi.

“Cảm ơn a!” – Cố Phi cười. Nhìn xem cô nương này thật tốt, rồi lại nhìn Liệt Liệt, vừa thấy Cố Phi đột nhiên xuất hiện, dường như lại muốn khóc nữa rồi, vẻ mặt uất ức. Cảm giác như sắp trào ra vị chua luôn ấy.

Tuy rằng sau khi lấy lại Hồi Ức Sương, cảm giác trách móc của Cố Phi đối với Liệt Liệt đã giảm đi nhiều, nhưng điều này không ngăn cản hắn vẫn thấy chán ghét cô nàng. Lúc này ngồi xuống, tuy không đen mặt như trước, nhưng cũng chẳng có ý định an ủi, chỉ cười hề hề làm như không có chuyện gì, đảo mắt nhìn quanh. Đến cả Băng Lưu Ly bên cạnh cũng thấy lúng túng, kéo tay áo Cố Phi, đưa ánh mắt ra hiệu.

Cô nương này thật là người tốt a! – Cố Phi cảm khái. Nhưng với tính cách gió chiều nào theo chiều nấy như nàng, lại là người hay giảng hòa, thiếu lập trường rõ ràng, gặp chuyện như thế này mà bị kẹt ở giữa thì đúng là đau khổ nhất.

Vì muốn giải cứu Băng Lưu Ly, Cố Phi mở miệng nói: “Có muốn gọi chút rượu không?”

Đợi mãi mới nghe Cố Phi nói được một câu như vậy, mọi người đều ngã ngửa. Thất Nguyệt bình tĩnh lại, xem ra hôm nay muốn đợi Cố Phi chủ động mở lời là không thể rồi, nhiệm vụ gian nan này chỉ có thể do hội trưởng nàng gánh vác.

“Hai ngươi a, sao lại như vậy? Đều là người một nhà, có gì nói rõ ràng, đừng để căng thẳng thế này.” – Lời của Thất Nguyệt thật là rất khách quan, không bênh ai cả. Thể hiện thái độ làm hội trưởng luôn công bằng.

Lạc Lạc tiếp lời: “Liệt Liệt thì hơi nóng tính thôi! Nhưng ta dám chắc nàng không có ác ý gì cả. Nếu chẳng may đắc tội với ngươi Thiên Lý, làm ngươi lỡ việc lớn gì, thì ta thay nàng nói lời xin lỗi trước nhé!” – Lời Lạc Lạc so với Thất Nguyệt còn lợi hại hơn, hạ thấp bản thân, chủ động xin lỗi. Đồng thời trong giọng nói còn có vài phần đùa cợt, ngụ ý muốn truyền đạt đến Cố Phi: Ta xin lỗi cũng không phải hoàn toàn thật lòng, mà ngươi, có phải cũng nên…

Cố Phi đột nhiên thấy buồn cười. Hắn phát hiện Thất Nguyệt và Lạc Lạc, bộ đôi này có vài phần giống với Kiếm Quỷ và Hàn Gia Công Tử.

Kiếm Quỷ và Hàn Gia Công Tử, trong game trước đây thì luôn là Kiếm Quỷ làm chủ, Hàn Gia Công Tử làm phụ tá. Nhưng theo hiểu biết của Cố Phi, dù Kiếm Quỷ là hội trưởng, nhưng các quyết sách, kế hoạch hầu hết đều do Hàn Gia Công Tử đặt ra. Hàn Gia Công Tử xét về tính cách thì không được lòng người lắm, hợp với nhóm nhỏ như lính đánh thuê bây giờ, còn để hắn lãnh đạo cả bang hội lớn thì sớm muộn cũng sụp đổ.

Ngược lại, Kiếm Quỷ lại rất nghĩa khí, hào sảng, làm việc rộng rãi, không tính toán thiệt hơn, rõ ràng rất phù hợp làm trung tâm kết nối một tập thể. Vai trò đó, ở Nguyệt Dạ Thành, hắn làm rất tốt. Làm lãnh đạo, so với trí tuệ, đôi khi khí chất lại quan trọng hơn.

Quay lại Thất Nguyệt và Lạc Lạc. Nói thật, ở Thất Nguyệt, Cố Phi chưa cảm nhận được khí chất rõ rệt như Kiếm Quỷ. Dù nàng thường giữ thái độ công bằng của hội trưởng, nhưng sự gượng ép quá lộ liễu, khó khiến người ta tin là phát ra từ nội tâm. Còn Lạc Lạc, Cố Phi thật sự thấy nàng là một nhân vật lợi hại, xử sự đúng mực, vui buồn không lộ ra mặt, mấy câu nói nhẹ nhàng nhưng rất trúng điểm. Hoàn toàn là loại người có thể tự mình làm hội trưởng.

“Thiên Lý, ngươi thấy sao?” – Cố Phi im lặng nãy giờ, bên kia Thất Nguyệt lại hỏi.

“Ồ, không sao rồi, ta đã tha thứ cho nàng rồi.” – Cố Phi hớn hở trả lời.

Lần này đến cả Lạc Lạc cũng muốn ngất, ý ngoài lời rõ ràng như vậy mà lại bị Cố Phi dễ dàng hóa giải. Nhưng cách hóa giải này chẳng cần kỹ xảo gì, chỉ cần mặt dày giả ngu là đủ.

Lúc này Cố Phi lại thấy buồn cười. Cái Liệt Liệt này không phải nổi tiếng nóng nảy bốc đồng sao? Sao bây giờ lại một câu cũng không dám nói, mặc cho Thất Nguyệt và Lạc Lạc thay mình lên tiếng? Tặc tặc, đúng là hổ giấy a hổ giấy.

“Nếu như vậy, Thiên Lý ngươi cũng nên xin lỗi đi chứ? Ngoài phố mà quật người ta một cú ngã chỏng vó.” – Thất Nguyệt cũng bất lực.

“Được thôi, nàng làm sai trước, nàng xin lỗi trước.” – Cố Phi nói.

Liệt Liệt cuối cùng cũng bùng nổ: “Ta chẳng phải đã xin lỗi rồi sao?”

Thái độ lớn tiếng đầy chính nghĩa thế kia thật khiến người ta chán ghét! – Cố Phi thở dài, cười lạnh nói: “Ngươi biết nhận trách nhiệm chút được không, vừa nãy ngươi gọi là xin lỗi sao? Đó là Lạc Lạc thay ngươi nói chuyện mà thôi.”

Nếu khẩu khí của Cố Phi không mang vẻ khinh thường như vậy, lời nói không cay nghiệt như thế, có lẽ Liệt Liệt cũng không cố chấp đến vậy. Nhưng cuối cùng là do tính cách, đây là loại người không thấy quan tài không đổ lệ, lập tức bất chấp Thất Nguyệt và Lạc Lạc khuyên can, hét lên: “Đừng cản ta nữa, ta nhất định phải hỏi rõ, ta sai ở đâu? Ta là chạy đi giúp ngươi mà! Cũng sai sao?”

Cố Phi buông lỏng, thì ra Liệt Liệt đúng là không phải hổ giấy, chỉ là vì Thất Nguyệt và Lạc Lạc khuyên can mới kìm nén. Nhưng lời đã đến nước này, Cố Phi cũng không lui, nhàn nhạt nói: “Sai ở đâu à? Ngươi biết không, tên kia đã cướp đoạt chủy thủ cực phẩm của bằng hữu ta, ta khó khăn lắm mới đợi được cơ hội hắn cầm trong tay và lại gần, kết quả bị ngươi ném ra ngoài! Ngươi nói xem, ta còn đi đâu mà tìm?”

Lời này khiến Liệt Liệt câm nín. Nàng cùng Thất Nguyệt và Lạc Lạc từng tận mắt chứng kiến Cố Phi tay không đoạt lại chủy thủ từ tay Bất Tiếu, mà hiện tại cũng biết Cố Phi có bản lĩnh không tệ, lời hắn nói là hoàn toàn hợp lý.

“Ta… ta không biết a!” – Liệt Liệt khí thế biến mất, bắt đầu ấm ức tự biện minh.

Chỉ cần đừng tự cho mình đúng quá, cũng đáng yêu lắm chứ! – Cố Phi nhìn dáng vẻ lo lắng, uất ức của Liệt Liệt, nghĩ thầm.

“Thiên Lý, vậy bây giờ chủy thủ thế nào rồi?” – Thất Nguyệt hỏi.

“Không biết a!” – Cố Phi nói. Hắn không thể nói Hồi Ức Sương đã lấy lại rồi. Đây là do Tịch Tiểu Thiên lừa về, hắn không biết nàng bên đó còn sắp đặt gì không, nói bừa rất có thể sẽ gây rắc rối cho nàng.

“Đã như vậy, thì chủy thủ ấy, ta thay mặt Liệt Liệt đền cho bằng hữu ngươi đi!” – Thất Nguyệt nói.

Mọi người đều kinh ngạc. Trang bị hiện tại, chỉ cần mang hai chữ “cực phẩm” thì đã là giá trị ngàn vàng.

Cố Phi cuối cùng cũng hiểu được khí phách khiến Thất Nguyệt có thể làm hội trưởng là ở chỗ nào. Đang định nói gì, đột nhiên rèm phòng lại bị vén lên.

“Là ngươi?” – Người đến và Lạc Lạc đồng thanh nói.

Hàn Gia Công Tử.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cuc-han-tan-the-ta-dung-tu-bao-bon-tru-uc-van-vat-tu.jpg
Cực Hàn Tận Thế: Ta Dùng Tụ Bảo Bồn Trữ Ức Vạn Vật Tư
Tháng 1 19, 2025
mo-dau-tro-hoang-tu-doat-dich-nang-lai-la-than-nu-nhi
Mở Đầu Trợ Hoàng Tử Đoạt Đích, Nàng Lại Là Thân Nữ Nhi?
Tháng mười một 20, 2025
ta-that-khong-muon-lam-bac-si.jpg
Ta Thật Không Muốn Làm Bác Sĩ
Tháng 1 24, 2025
kinh-di-tro-choi-bat-dau-khuyen-nu-quy-hoc-tap-cho-gioi
Kinh Dị Trò Chơi: Bắt Đầu Khuyên Nữ Quỷ Học Tập Cho Giỏi!
Tháng mười một 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP