Chương 10: Khẩu vị đặc biệt
Trên đường hồi Vân Đoan thành, từ xa đến gần, người chơi dần dần tăng lên. Nhìn ra được rằng phần lớn người chơi lúc này vẫn chưa chú trọng vào việc thăng cấp, mà vẫn đang trải nghiệm cái mới mẻ của trò chơi mô phỏng toàn tức. Hai người đứng cạnh nhau, bắt tay, vỗ vai, đều cảm thấy hết sức mới lạ.
Cố Phi hồi thành, hỏi Hỏa Cầu đường tới tửu quán, rồi hướng quảng trường đi đến.
Tửu quán, thương hành, ngân hành, ba tòa kiến trúc trọng yếu, phân bố tại ba phương hướng của quảng trường.
Cố Phi cất bước, đẩy cửa bước vào tửu quán.
Bên trong ánh sáng không tối mờ như Cố Phi sở tưởng, mà là loại ánh sáng ôn hòa tự nhiên. Tửu quán người chơi rất đông, nhưng đều vui vẻ hào hứng, chưa thấy có ai vì sầu khổ mà tới đây tiêu tiền giải rượu. Giá gỗ phía sau quầy chất đầy các loại tửu bình rực rỡ, NPC phụ trách tiếp đãi khách nhân, mặc kệ thái độ của họ, đều ôn hòa tươi cười tiếp đón từng người.
Cố Phi đảo mắt nhìn quanh, nhưng ánh mắt không nhanh bằng Hỏa Cầu, phía bên kia có tiếng gọi:
“Tuý ca! Bên này!”
“Này, Hỏa Cầu!” Cố Phi vẫy tay. Bỗng nhiên trước mặt hắn cháy lên một quả Hỏa Cầu thuật. Người xung quanh thoáng sững sờ, sau khi hiểu rõ thì phá lên cười ha hả.
Cố Phi bất đắc dĩ chờ Hỏa Cầu tan rồi mới bước tới bàn. Hỏa Cầu vẻ mặt u oán, lại nguyền rủa mấy câu vì cái danh tự này, Cố Phi vừa nghe hắn oán giận, vừa tiếp tục nhìn quanh.
“Ơ, kia chẳng phải là…” Cố Phi đột nhiên thấy một người.
Hỏa Cầu quay đầu nhìn một cái, cười: “Là Kiếm Quỷ, phải không? Hắn cũng vừa mới vào.”
“Tên kia đi lòng vòng, ngược lại còn quay về trước ta.” Cố Phi nói.
“Sao?” Hỏa Cầu chưa hiểu.
“Hắn lúc nãy cũng luyện cấp ở chỗ ta, ta có thấy hắn.” Cố Phi đáp.
“Ồ… cấp độ xem ra cũng không chênh mấy.” Hỏa Cầu vừa nói vừa rót rượu cho Cố Phi, “Tới nào, Tuý ca, nếm thử chút tửu này. Nghe danh tự của ngươi, hẳn là tửu lượng bất phàm a?”
Cố Phi khổ cười: “Ngươi quên rồi sao? Tên ta giống ngươi, đều là người khác đặt a.”
“Ôi, đúng rồi!” Hỏa Cầu đập trán, “Biết vậy ta đã không mời ngươi uống a. Hết mất một ngân tệ! Tiếc thật.” Một ngân tệ tương đương một trăm đồng, ở thời kỳ sơ khởi này đủ để mua một thanh vũ khí sơ cấp trong tiệm rèn, nếu muốn tích góp từ việc đánh quái thì cũng phải mất kha khá thời gian.
“Không sao, cứ tính vào phần ta đi.” Cố Phi cười. Quái hắn đánh cấp cao hơn, thu nhập tự nhiên cũng phong phú hơn Hỏa Cầu.
Lúc này Kiếm Quỷ cũng phát hiện ra Cố Phi bên này, ánh mắt giao nhau, Kiếm Quỷ khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Trong tửu quán tiếng cười nói vẫn không ngớt.
Bỗng nhiên, cửa tửu quán “két” một tiếng mở ra, cả quán rượu lập tức chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn vài tiếng lẻ loi vang lên từ người ngồi quay lưng với cửa, tỷ như Cố Phi.
Dưới ánh nhìn nóng rực của đám đông, Cố Phi quay đầu lại, liền trông thấy một nữ tử.
Một thân tử sắc trường bào, có chút quen mắt, nhưng Cố Phi không dám xác nhận có phải là người mà hắn từng gặp trên sườn dốc hay không. Trên đường hồi thành, hắn đã gặp không ít người mặc giống vậy, hiển nhiên là trang bị khởi đầu của một chức nghiệp nào đó.
Trong trò chơi, trang bị tự động điều chỉnh theo hình thể, khiến thân hình người chơi được phô diễn cực kỳ hài hòa. Nữ tử trước mắt này, thân hình cân xứng, thon dài, nơi cần cong thì cong chuẩn mực, trên người không có lấy một tấc thịt thừa, khó trách khiến toàn tửu quán đều hóa đá, vóc dáng hoàn mỹ vô khuyết.
So với vóc dáng, dung mạo nàng tuy không đến mức tuyệt sắc khuynh thành, nhưng vẫn xinh đẹp xuất chúng. Đôi mắt tựa nước, khiến tâm thần lay động, khóe môi vẽ nên nụ cười khiến người sinh thiện cảm. Nàng nhẹ nhàng mỉm cười, khẽ gật đầu với mọi người trong tửu quán.
Chúng nhân mới dần hồi phục thần trí, cảnh tượng ấy có thể dùng từ “tán loạn mà lui” để hình dung. Vốn đang nhìn nàng chằm chằm, nay ai nấy đều vội vã giả bộ nghiêm chỉnh. Muốn nhìn, cũng phải len lén mà nhìn thôi.
Trong tửu quán người vốn đông, lúc này không còn bàn trống, chỉ còn vài bàn còn sót lại một hai chỗ. Nam tử ở những bàn đó ai nấy đều vẻ mặt mong chờ, song không ai dám lên tiếng. Cường nhân tiên phát tất tiên vong, kẻ nào mở lời đầu tiên chắc chắn sẽ bị coi là công địch, dù tạm thời được ngắm mỹ nữ gần hơn, nhưng ra khỏi cửa chưa chắc không bị quẳng xuống hộ thành hà. Vì hòa khí đại cục, tất cả đều im như tờ, chờ mỹ nữ tự mình chọn chỗ.
Nữ tử nhẹ bước đi vào. Hỏa Cầu cũng hồi hộp thấy rõ. Hắn cùng Cố Phi ngồi bàn bốn người, hiện chỉ có hai chỗ ngồi, xem như vận hội rất tốt. Nào ngờ ánh mắt nữ tử chỉ liếc qua một cái, liền bước qua luôn.
Hỏa Cầu đang mong chờ rốt cuộc công cốc, chỉ còn biết hít hít mũi: “A, hương quá.”
“Trò chơi thôi mà… sao có mùi hương được.” Cố Phi lườm hắn.
“Thể hương đó! Trò chơi này mô phỏng cả thể hương a.” Hỏa Cầu quả quyết.
Cố Phi cười nhạt, không tranh cãi. Lúc này, nữ tử đã đi được hơn nửa tửu quán, thấy không còn chỗ, dường như định bước ra từ cửa bên. Bỗng nhiên, nàng dừng bước, đứng lại bên cạnh Kiếm Quỷ.
Kiếm Quỷ ngồi bàn hai người, chỉ có một mình, bên cạnh còn dư một ghế.
Toàn tửu quán nhất thời nín thở. Rất nhiều người đều mang vẻ khó hiểu: Khẩu vị của vị cô nương này… thật đặc biệt a! So sánh dung mạo, trong tửu quán chắc hẳn Kiếm Quỷ chính là kẻ “xấu nhất”.
Dù là cao thủ võng du đỉnh cấp, Kiếm Quỷ trong chuyện này vẫn là một nam tử bình thường. Thấy mỹ nữ đứng cạnh mình, trong lòng cũng không khỏi xao động. Nào ngờ nàng chẳng ngồi xuống, chỉ nhẹ nhàng giơ tay, vỗ vỗ vào lưng Kiếm Quỷ.
Toàn trường vẫn tĩnh lặng. Hai người này… nhận biết nhau? Mọi người đều đoán. Mỹ nữ và mãnh thú! Đó là suy nghĩ của nửa đám người. Nửa còn lại thì nghĩ đến “hoa nhài cắm bãi phân trâu”.
Kiếm Quỷ chấn động, hắn đương nhiên biết mình không quen nàng. Vừa định mở miệng thì nữ tử mỉm cười, chỉ vào chân hắn nói:
“Ngươi đánh rơi tiền rồi a!”
Toàn bộ người trong tửu quán, bao gồm cả Kiếm Quỷ, đều cúi đầu nhìn xuống.
Một kim tệ lấp lánh ánh vàng, nằm dưới chân hắn.
“A, tạ ơn!” Kiếm Quỷ theo phản xạ cúi xuống nhặt, trong lòng còn đang tính lấy cớ này mời nàng một ly.
“Không cần khách sáo.” Giọng nữ tử nhẹ nhàng vang lên. Khi hắn ngẩng đầu, thì thấy nàng đã đi tới cửa, ngoảnh đầu lại cười với hắn một cái, rồi nhẹ nhàng rời đi.
Kiếm Quỷ ngây ra như tượng, tay nắm chặt kim tệ, suýt nữa luyện thành Kim Cang Chưởng luôn rồi.
“Thân hình tốt, dung mạo xinh đẹp, thanh âm dễ nghe… A! Ta nghĩ ta đã tương tư nàng mất rồi.” Hỏa Cầu thẫn thờ nói, rồi quay lại: “Tuý ca, ngươi… A?” Hắn vừa quay sang nói chuyện, thì thấy Cố Phi đã đứng bật dậy, bước nhanh ra ngoài.
“Ngươi đúng là thần tượng của ta a!” Nhìn bóng lưng Cố Phi rời đi, Hỏa Cầu ngây người.
Cố Phi xông ra khỏi tửu quán, nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy nữ tử kia đã rẽ vào một con hẻm bên phải, lập tức đuổi theo.
Kiếm Quỷ thật là ngốc! Cố Phi thầm mắng. “Ngươi còn đang cúi đầu nhặt kim tệ, mà hoàn toàn không phát hiện thanh Sương Chi Hồi Ức để trên bàn đã bị nàng cuỗm đi a!”
Không ai ngờ được, một nữ tử như vậy lại làm ra chuyện ấy. Nếu không tận mắt thấy, Cố Phi cũng chẳng thể tin.
Thật quá đê tiện! Cố Phi nghiến răng. Việc này gợi lên bóng tối thời thơ ấu của hắn.
Lúc nhỏ luyện võ, tiêu hao rất lớn, mỗi ngày hắn đều ăn chia nhiều bữa. Mỗi lần hắn ăn thêm, đứa con nhà Nhị bá đều sẽ xuất hiện:
“Ê, Tiểu Phi, sao ngươi lại ăn dưới đất rồi, nhặt lên nhanh đi, Tam thúc mà thấy lại đánh ngươi a!”
“À!” Tiểu Cố Phi vội cúi đầu nhặt, khi ngẩng lên, chén thức ăn cùng cái tên kia đều biến mất.
Ngoài ra còn đủ loại chiêu trò như: “Có UFO!” “Phụ thân ngươi tìm ngươi kìa!” “Hắc Miêu cảnh trưởng bắt đầu rồi!”… làm hắn oán hận vô cùng loại hồ khẩu đoạt thực này. Đáng tiếc đến khi hắn quyết tâm không để bị lừa nữa, thì người ta đã chán món của hắn, chẳng thèm đụng tới nữa.
Bao nhiêu năm, mỗi khi nhớ lại chuyện này, Cố Phi đều thấy chưa trả được mối hận cũ. Nay rốt cuộc cũng gặp lại.
Đáng tiếc đối phương là nữ tử, xuống tay thế nào, cần phải cân nhắc.
Cố Phi vừa nghĩ, đã đuổi tới đầu ngõ, vừa rẽ sang, liền thấy mũi chạm mũi.
A! Thật sự là thơm! Ý niệm đầu tiên trong đầu Cố Phi. Hắn lập tức lùi một bước, liền thấy nữ tử ấy liếc hắn bằng ánh mắt mị hoặc, nhẹ giọng nói:
“Ngươi theo ta làm gì?”
“Giao vật đó ra!” Cố Phi không hề khách khí. Tuy khoảnh khắc cận mặt vừa rồi khiến hắn hơi đỏ mặt, thậm chí có chút muốn lặp lại.
“Vật gì?” Nữ tử cố tình giả ngốc.
“Còn giả ngu? Chính là thanh đoản đao ngươi mới vừa cầm từ tửu quán, Sương Chi Hồi Ức!” Cố Phi quát.
Nữ tử ngẩn người. Kỳ thật nàng không giả ngu, chỉ là không ngờ người đuổi theo không phải là chính chủ, nàng còn tưởng là kẻ thấy sắc nổi tà tâm muốn bắt chuyện. Dù sao nàng cũng rất tự tin vào sắc đẹp của mình.