-
Võ Hiệp: Tuyết Nguyệt Thành Mở Y Quán, Lý Hàn Y Tới Cửa
- Chương 218: Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm!
Chương 218: Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm!
“Đến lượt chúng ta rồi.”
Nhìn cục diện chiến đấu giữa Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp Cô Thành hạ màn, chiến ý trên người Yến Thập Tam dâng trào, quay đầu nhìn về phía Tạ Hiểu Phong nói.
“Được.”
Tạ Hiểu Phong hơi hơi gật đầu.
Hai người tung người nhảy lên, rơi xuống vị trí Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp Cô Thành vừa mới đứng.
Thấy Tạ Hiểu Phong và Yến Thập Tam lên sàn đấu, đám người vốn đã định rời đi, nhất thời lại kích động hẳn lên.
Đối với trận chiến đấu vừa rồi của Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp Cô Thành, chỉ có một số ít người nhãn lực không đủ mới cảm thấy cuộc đối quyết của hai người rất đặc sắc, còn đại bộ phận người đều rất thất vọng.
Mọi người sở dĩ chạy tới nơi này, chính là muốn chứng kiến một trận va chạm của cường giả Kiếm Đạo.
Mà người sáng mắt đều nhìn ra được, trận chiến đấu vừa rồi chỉ là diễn cho có lệ mà thôi.
Vừa rồi chiêu “Thiên Ngoại Phi Tiên” kia của Diệp Cô Thành, bề ngoài nhìn như hoa lệ, khí thế hùng vĩ, nhưng thực chất hữu hình vô chất, chỉ là vẻ ngoài mà thôi.
Bởi vậy lúc này mọi người đều đặt kỳ vọng vào cuộc đối quyết của Tạ Hiểu Phong và Yến Thập Tam.
Từ kiếm ý hai người vừa thể hiện ra, mọi người cũng biết thực lực của hai người là ngang tài ngang sức.
“Các ngươi thấy trận quyết chiến này, ai có thể thắng?”
Trong đám người quan chiến có người hỏi.
“Còn phải nói sao? Khẳng định là Tam Thiếu Gia rồi.”
“Đúng vậy! Kiếm Thần Tạ Hiểu Phong chính là một truyền kỳ Kiếm Đạo đó!”
“Ta thấy chưa chắc! Ta cảm thấy thực lực của vị Yến Thập Tam kia không hề kém Tạ Hiểu Phong. Hơn nữa Tạ Hiểu Phong im hơi lặng tiếng mười năm, ai biết hắn hiện tại còn có được mấy phần phong thái năm đó?”
……
“Cuối cùng cũng có chút đáng xem rồi.”
Ngay lúc mọi người đang nghị luận sôi nổi, trong góc có một vị đại hán thân hình cao lớn, khuôn mặt thô kệch, nhìn Tạ Hiểu Phong và Yến Thập Tam trên đỉnh Thái Hòa Điện, chậm rãi nói.
Chỉ thấy đại hán này lưng đeo một thanh cự kiếm rộng lớn nặng nề, tóc như kim, dựng ngược từng sợi, trên mặt có nhiều hình xăm, ánh mắt hung hãn, toàn thân tỏa ra khí hung sát.
Người này chính là Hắc Kiếm Sĩ Thắng Thất từ Đại Tần Hoàng Triều tới đây.
Trên đỉnh Thái Hòa Điện.
Trong ánh mắt Yến Thập Tam có chút kích động nhìn về phía Tạ Hiểu Phong nói:
“Tạ Hiểu Phong!”
“Ta đợi ngày này, đã đợi mười năm rồi.”
“Đến chiến!”
Tiếng nói vừa dứt, Yến Thập Tam trực tiếp rút Cốt Độc Kiếm trong tay ra.
Tạ Hiểu Phong cũng chậm rãi rút Tạ Gia Thần Kiếm của mình ra.
Thân hình hai người lóe lên, trong nháy mắt va chạm vào nhau, trong nháy mắt, hai người đã giao thủ mấy chiêu.
“Tạ Gia Kiếm Pháp” do Tạ Hiểu Phong thi triển ra, mỗi một chiêu một thức đều như linh dương móc sừng, hồn nhiên thiên thành, phiêu miểu ưu nhã.
Mà “Đoạt Mệnh Thập Tam Kiếm” Yến Thập Tam sử dụng lại lăng lệ vô cùng, mỗi một chiêu đều là sát cơ kinh người, mũi nhọn hiển lộ.
Trong nháy mắt, hai người đã giao thủ mấy chục chiêu, Yến Thập Tam dùng hết chiêu thức “Đoạt Mệnh Thập Tam Kiếm” nhưng vẫn không làm gì được Tạ Hiểu Phong.
Sau một hồi va chạm, hai người tạm thời tách ra.
“Ha ha ha!”
Yến Thập Tam lòng đầy vui mừng cười lớn nói:
“Rất tốt! Thật thống khoái!”
“Tạ Hiểu Phong, ngươi không phụ lòng ta chờ đợi mười năm nay.”
“Tiếp theo, ta muốn cho ngươi kiến thức một chút, chiêu kiếm thức này ta đã hao phí mười năm thời gian mài giũa ra.”
“Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm!”
Yến Thập Tam hét lớn một tiếng, kiếm chiêu trong tay đột nhiên sinh ra biến hóa hoàn toàn mới, tấn công về phía Tạ Hiểu Phong.
“Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm” này là một kiếm do Yến Thập Tam dung hợp toàn bộ tinh hoa của mười ba kiếm phía trước mà thoát thai ra.
Kiếm này vét cạn cực hạn biến hóa kiếm chiêu của “Đoạt Mệnh Thập Tam Kiếm” quỷ dị khó lường, uy lực vô song.
“Hảo kiếm pháp!”
“Uy lực của “Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm” này, đã không còn dưới “Thiên Ngoại Phi Tiên” của Diệp Cô Thành nữa.”
Tiết Y Nhân trong đám người tán thán nói.
Vốn dĩ lúc thấy Tạ Hiểu Phong “chết đi sống lại” xuất hiện ở đây, trong lòng Tiết Y Nhân vẫn có ý niệm muốn khiêu chiến Tạ Hiểu Phong.
Đối với việc năm đó mình bại trong tay Tạ Hiểu Phong, những năm này Tiết Y Nhân cũng vẫn luôn khổ tâm nghiên cứu Kiếm Đạo.
Nhưng vào lúc này sau khi kiến thức trận đối chiến của hai người Tạ Hiểu Phong và Yến Thập Tam, Tiết Y Nhân cũng không thể không thừa nhận, cho dù đã qua mười năm, hắn hiện tại vẫn không phải là đối thủ của Tạ Hiểu Phong.
Lúc này, Tạ Hiểu Phong đối mặt với một kiếm tuyệt cường này của Yến Thập Tam, cũng thi triển ra kiếm chiêu mạnh nhất của mình “Địa Phá Thiên Kinh, Thiên Địa Câu Phần”.
Hai loại kiếm chiêu cường đại va chạm vào nhau, cũng không bộc phát ra tiếng nổ lớn, ngược lại vô thanh vô tức, triệt tiêu lẫn nhau vào vô hình.
Rất rõ ràng chiêu này của hai người lại sắp kết thúc bằng một ván hòa.
Mà ngay lúc kiếm chiêu của hai người đều đi đến cuối cùng, “Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm” do Yến Thập Tam sử dụng, vào lúc này lại đột nhiên sinh ra biến hóa mới.
Một luồng khí tức tràn ngập ý hủy diệt và tử vong, đột nhiên bao trùm toàn trường.
Cốt Độc Kiếm trong tay Yến Thập Tam giờ phút này phảng phất hóa thành một con ác long đến từ địa ngục, xung quanh thân rồng còn tỏa ra ma khí đen kịt.
“Đây là… “Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm”!”
Cảm nhận được biến hóa kiếm chiêu trong tay mình, trên mặt Yến Thập Tam nhất thời lộ ra vẻ vui mừng như điên.
Yến Thập Tam hao phí mười năm thời gian mới nghiên cứu ra được “Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm” kia, hắn vốn tưởng rằng “Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm” đã là cực hạn hắn có thể đạt tới.
Kết quả không ngờ tới, trong trận đối quyết này, lại khiến hắn lĩnh ngộ được “Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm”.
Những người quan chiến tại trận cũng đều bị biến hóa đột nhiên này làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Vốn “Đoạt Mệnh Thập Tứ Kiếm” do Yến Thập Tam thi triển ra đã khiến bọn họ cảm thấy chấn kinh, cũng đã thừa nhận thực lực cường đại sánh ngang Tạ Hiểu Phong của Yến Thập Tam.
Nhưng mọi người đều không ngờ tới, một kiếm vừa rồi lại vẫn chưa phải là cực hạn của Yến Thập Tam, hắn vậy mà còn giấu một chiêu đáng sợ như vậy.
Ngay cả Tạ Hiểu Phong lúc này cũng bị khí tức khủng bố của “Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm” này trấn trụ.
Tạ Hiểu Phong rất rõ ràng, kiếm chiêu đáng sợ như độc long địa ngục này, hắn căn bản không chống đỡ nổi.
Mà bên Yến Thập Tam, rất nhanh cũng phát hiện có gì đó không đúng.
Vẻ vui mừng như điên trên mặt trong nháy mắt biến mất không thấy, chuyển thành một vẻ kinh khủng hoảng loạn.
Đối với Tạ Hiểu Phong, Yến Thập Tam tuy xem hắn là đối thủ cả đời, nhưng lại không phải là địch nhân.
Ngược lại sau những ngày chung đụng này, hai người đã có chút giống như những người bạn tài năng quý trọng lẫn nhau.
Bởi vậy trận tỉ thí với Tạ Hiểu Phong này, kỳ thực chính là sự giao lưu về Kiếm Đạo của hai người, thắng bại cũng không quan trọng như vậy.
Nhưng lúc này sau khi thi triển ra “Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm” Yến Thập Tam phát hiện mình đã không cách nào khống chế được kiếm chiêu trong tay, dường như chiêu này một khi đã xuất ra, không nhuốm máu tươi sẽ không dừng lại.
Mắt thấy một kiếm khủng bố này sắp sửa phanh thây Tạ Hiểu Phong tại chỗ, Yến Thập Tam vừa định làm gì đó, liền đột nhiên phát hiện thân thể của mình giống như bị băng phong, không thể động đậy.
Ngay cả “Đoạt Mệnh Thập Ngũ Kiếm” đáng sợ kia cũng bị băng phong lại.
Ánh mắt nhìn qua, một đồ án Thái Cực Âm Dương Ngư thật lớn hoàn toàn bao phủ lấy hắn.
…….