Chương 204: Tái Trọng Phùng!
“Hảo!”
“Vậy đợi chuyến đi Kinh Thành này kết thúc, ta sẽ đến Nộ Giao Bang một chuyến.”
Dạ Thần hơi hơi gật đầu đáp.
“Đa tạ Dạ tiên sinh!”
“Bất quá không cần phiền Dạ tiên sinh đến Nộ Giao Bang, Lãng mỗ đã mang Tích Tích nàng cũng đến Kinh Thành rồi.”
Nghe được Dạ Thần đồng ý, Lãng Phiên Vân mặt đầy vui mừng nói.
“Vậy hảo!”
Như vậy đối với Dạ Thần mà nói, tự nhiên là tốt nhất rồi.
Không cần phải chạy thêm một chuyến này nữa.
Ngay lúc này, lại có hai vị người không ngờ tới ~ đi đến.
Nhìn thấy một vị thiếu nữ vóc người nhỏ nhắn, gương mặt đáng yêu trong hai người này, Hoàng Dung lập tức vẫy tay với nàng hô đạo:
“Tiểu Nghi Lâm!”
Không sai!
Người lần này đi vào, chính là Nghi Lâm mới vừa chia tay không lâu với bọn Dạ Thần tại Hành Dương Thành.
Ở bên cạnh Nghi Lâm, còn đi theo một vị nam tử dung mạo tuấn tú.
Nghe được thanh âm của Hoàng Dung, Nghi Lâm lập tức nhìn theo thanh âm, sau đó mặt đầy vui vẻ kích động kéo lấy vị nam tử tuấn tú kia chạy tới.
“Dung Nhi tỷ tỷ!”
Nghi Lâm trước tiên ngọt ngào chào hỏi Hoàng Dung một tiếng, sau đó lại đưa ánh mắt nhìn về phía Dạ Thần, gương mặt nhỏ nhắn có chút đỏ lên khẽ nói:
“Dạ đại ca.”
Đối với việc Nghi Lâm có thể xuất hiện ở chỗ này, Dạ Thần cũng hơi có chút bất ngờ.
Dù sao đại hội lần này, vẫn là có yêu cầu ngưỡng cửa.
Tuyệt không phải người nào cũng có thể tiến vào Hoàng Cung quan chiến.
Bằng không toàn bộ võ giả Đại Minh giang hồ đều tràn vào Hoàng Cung, vậy chẳng phải sẽ làm Hoàng Cung bị căng vỡ hay sao.
Như thế lực cỡ Ngũ Nhạc Kiếm Phái này, người có tư cách nhận được thiệp mời thật sự không nhiều.
Ít nhất trong Hằng Sơn Phái, hẳn là không có người nào có thể nhận được lời mời quan chiến.
Bất quá sau khi nhìn thấy nam tử tuấn tú bên cạnh Nghi Lâm, Dạ Thần liền đại khái đoán được nguyên nhân.
“Dạ đại ca, vị này là……”
Nghi Lâm vừa định mở miệng giới thiệu vị nam tử tuấn tú này, liền bị nam tử tuấn tú này cắt ngang.
“Đông Phương Bất Bại bái kiến Dạ tiên sinh!”
Nam tử tuấn tú này lúc nói chuyện, còn cố ý ôm Nghi Lâm vào trong lòng mình, muốn xem thử phản ứng của Dạ Thần.
“Đông Phương Bất Bại?”
“Giáo chủ đương nhiệm của Nhật Nguyệt Thần Giáo?”
Lục Tiểu Phụng có chút kinh ngạc mở miệng nói.
Trên Đại Minh giang hồ ngày nay, cái tên Đông Phương Bất Bại cũng là một tồn tại nóng bỏng tay.
Trên Đại Minh giang hồ vẫn luôn có đủ loại lời đồn nói rằng, tân nhiệm giáo chủ của Nhật Nguyệt Thần Giáo Đông Phương Bất Bại, là một vị kỳ tài tuyệt thế thiên kiêu.
Hôm nay vừa thấy, Lục Tiểu Phụng cảm thấy lời đồn quả nhiên không sai.
Tuổi của Đông Phương Bất Bại này rõ ràng chỉ khoảng song thập chi niên, nhưng một thân thực lực đã đạt đến Tiêu Dao Thiên Cảnh, hơn nữa còn không phải mới vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, xem khí tức trên người Đông Phương Bất Bại, rõ ràng đã có thực lực Tiêu Dao Thiên Cảnh trung kỳ.
Nhìn hành vi của Đông Phương Bất Bại, Dạ Thần cười nhạt đáp lại:
“Đã lâu nghe đại danh của Đông Phương giáo chủ.”
Nghi Lâm bị Đông Phương Bất Bại ôm vào trong lòng lúc này có chút gấp, vội vàng giãy ra khỏi vòng ôm của Đông Phương Bất Bại nói với Dạ Thần:
“Dạ đại ca, đây là tỷ tỷ của ta.”
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn hơi có chút lo lắng này của Nghi Lâm, Đông Phương Bất Bại cười khẽ lắc đầu, lại nhìn về phía Dạ Thần nói:
“Giới thiệu lại một chút, ta tên Đông Phương Bạch, là tỷ tỷ của Tiểu Lâm Nhi.”
Lời nói này của Nghi Lâm và Đông Phương Bất Bại, lại khiến bọn Lục Tiểu Phụng một trận kinh ngạc.
Bọn họ tuy không quen biết Nghi Lâm, nhưng vẫn nhận ra y phục Hằng Sơn Phái trên người Nghi Lâm.
Nghi Lâm này thân là đệ tử Hằng Sơn Phái, vậy mà lại là muội muội của Đông Phương Bất Bại, điều này thật sự khiến bọn Lục Tiểu Phụng khá là kinh ngạc.
Mà điều càng khiến bọn họ cảm thấy chấn kinh hơn là, giáo chủ đại danh đỉnh đỉnh của Nhật Nguyệt Thần Giáo, lại là một vị nữ tử?
Điều này thật sự là kinh động đến bọn họ rồi.
Bất quá bọn Hoàng Dung đối với việc này lại không có chút kinh ngạc nào, từ cái nhìn đầu tiên thấy Đông Phương Bất Bại, bọn họ đã nhìn ra Đông Phương Bất Bại là nữ giả nam trang.
Lúc này Hoàng Dung đi tới, kéo Nghi Lâm có chút tò mò hỏi:
“Tiểu Nghi Lâm, ngươi sao lại đến Kinh Thành, còn xuất hiện ở chỗ này?”
“Còn nữa, trước kia cũng chưa từng nghe nói, ngươi còn có một tỷ tỷ à?”
“Dung Nhi tỷ tỷ, là như thế này……”
Nghe được lời của Hoàng Dung, Nghi Lâm trực tiếp bắt đầu kể lại quá trình nàng cùng tỷ tỷ Đông Phương Bất Bại nhận nhau.
Đại khái là trên đường bọn họ trở về Hằng Sơn Phái, vừa lúc gặp phải đội ngũ của Nhật Nguyệt Thần Giáo, còn là do Đông Phương Bất Bại tự mình dẫn đội.
Sở dĩ bọn Đông Phương Bất Bại xuất hiện ở nơi đó, chính là vì đến Hành Sơn Phái xử lý chuyện của Khúc Dương.
Vốn dĩ sau khi song phương gặp nhau, về lý mà nói khẳng định là phải đao kiếm tương hướng.
Thậm chí Định Dật sư thái cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tử chiến.
Kết quả Đông Phương Bất Bại phát hiện ngọc bội trên người Nghi Lâm, cũng chính là tín vật lúc bọn họ chia xa khi còn nhỏ, điều này khiến Đông Phương Bất Bại lập tức nhận ra thân phận của Nghi Lâm.
Mà Nghi Lâm năm đó lúc chia xa với Đông Phương Bất Bại, tuy tuổi còn rất nhỏ, nhưng đối với tỷ tỷ của mình vẫn còn có ký ức mơ hồ.
Sau khi nghe Đông Phương Bất Bại nhắc tới chuyện lúc nhỏ, Nghi Lâm lập tức cũng nhớ ra dáng vẻ của Đông Phương Bất Bại.
Sau đó chính là một màn tỷ muội nhận nhau ấm áp.
Mà sau khi Đông Phương Bất Bại và Nghi Lâm nhận nhau, giữa song phương Nhật Nguyệt Thần Giáo và Hằng Sơn Phái tự nhiên cũng không đánh nhau được nữa.
Sau đó bởi vì có Nghi Lâm cầu tình, Đông Phương Bất Bại cũng không hề nặng phạt Khúc Dương, mà là đồng ý Khúc Dương thoát ly Nhật Nguyệt Thần Giáo, để hắn cùng Lưu Chính Phong cùng nhau quy ẩn.
Mà Đông Phương Bất Bại liền đón Nghi Lâm đến Hắc Mộc Nhai.
……. .. …….
Đối với việc này Định Dật sư thái cũng không còn lời nào để nói.
Dù sao Nghi Lâm và Đông Phương Bất Bại là tỷ muội ruột thịt, bà tuy là sư phụ của Nghi Lâm, nhưng cũng không thể ngăn cản Nghi Lâm cùng tỷ tỷ của mình nhận nhau đi.
Hơn nữa với thực lực của Đông Phương Bất Bại, Định Dật sư thái cũng không dám ngăn cản a.
Bằng không Đông Phương Bất Bại e rằng lập tức sẽ hạ lệnh cho giáo chúng Nhật Nguyệt Thần Giáo, diệt Hằng Sơn Phái bọn họ.
Sau khi kể xong quá trình mình cùng tỷ tỷ Đông Phương Bất Bại nhận nhau, Nghi Lâm lại quay đầu nhìn về phía Dạ Thần nói:
“Dạ đại ca, chúng ta lần này tới đây, là muốn mời Dạ đại ca chẩn đoán một chút, thân thể của tỷ tỷ rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề gì?”
Sau khi được tỷ tỷ Đông Phương Bất Bại đón đến Hắc Mộc Nhai, lúc Nghi Lâm ở cùng Đông Phương Bất Bại, phát hiện thân thể Đông Phương Bất Bại hình như không biết đã xảy ra vấn đề gì, thường xuyên lộ vẻ mặt thống khổ.
Thậm chí có một lần lúc Đông Phương Bất Bại đang tu luyện, vậy mà lại trực tiếp phun ra một ngụm tiên huyết.
Thông qua hỏi thăm, sau khi biết ngay cả chính Đông Phương Bất Bại cũng không biết nguyên nhân vấn đề, Nghi Lâm liền nghĩ đến việc đưa Đông Phương Bất Bại đến tìm Dạ Thần xem tình hình.
Dù sao chính Nghi Lâm cũng đã tự mình trải nghiệm qua, biết y thuật của Dạ Thần thần kỳ đến mức nào!
Hơn nữa sau khi chia tay với Dạ Thần, Nghi Lâm cũng rất muốn gặp lại Dạ Thần.
Cho nên hai tỷ muội bọn họ liền cùng nhau đi đến Kinh Thành.
Còn về tại sao bọn họ có thể tiến vào nơi này, Nghi Lâm lại không rõ lắm?
Nghi Lâm chỉ biết, lúc vừa mới đi vào, thứ mà Đông Phương Bất Bại đưa cho thị vệ thẩm tra, không phải là thiệp mời, mà là một khối lệnh bài, sau đó bọn họ liền trực tiếp đi vào.
…