Chương 159: Trị liệu Liên Tinh!
Sau khúc nhạc dạo này, Dạ Thần bọn hắn liền không gặp phải trở ngại nào khác, một đường xuống núi, sau khi lấy xe ngựa ở trấn nhỏ, trực tiếp đi về hướng Di Hoa Cung.
Vị trí Tú Ngọc Cốc nơi Di Hoa Cung tọa lạc, khoảng cách với Quy Sơn này cũng không tính là quá xa.
Dạ Thần đám người một đường thong thả ung dung, vào lúc sắp chạng vạng tối, cuối cùng cũng đến được Di Hoa Cung.
Khi nhìn thấy Dạ Thần bước xuống xe ngựa, đám thị nữ Di Hoa Cung do Hoa Tinh Nô, Hà Lộ dẫn đầu đều hết sức kinh ngạc.
Bởi vì bao nhiêu năm nay, chưa từng có nam tử nào tiến vào Di Hoa Cung.
Mà điều càng khiến bọn họ kinh ngạc hơn, chính là thái độ của Yêu Nguyệt và Liên Tinh đối với Dạ Thần.
Trong ấn tượng của bọn họ, hai vị Cung Chủ xưa nay chưa từng hòa nhã với nam nhân, lúc này lại đối với Dạ Thần vô cùng ân cần.
Đặc biệt là Đại Cung Chủ Yêu Nguyệt trước nay đối xử với bất kỳ ai cũng đều vô cùng lãnh khốc vô tình, lúc này trên mặt lại hiếm thấy lộ ra nụ cười ôn nhu.
Điều này khiến Hoa Tinh Nô bọn họ, đều không khỏi dụi dụi mắt mình, nghi ngờ giờ phút này mình có phải đang nằm mơ không?
Sau khi tiến vào Di Hoa Cung, Yêu Nguyệt liền lập tức căn dặn hạ nhân, đi chuẩn bị một bàn lớn bữa tối thịnh soạn.
Tuy rằng về hương vị không bằng món ăn Hoàng Dung nấu, nhưng cũng có một phen phong vị khác biệt.
Sau bữa tối, Dạ Thần liền đi theo Liên Tinh đến phòng của nàng.
“Dạ công tử…”
Ngay sau đó Liên Tinh liền chủ động cởi giày vớ ở chân trái mình, xắn tay áo trái lên, ngồi ở mép giường, ánh mắt mang theo hy vọng lại có chút thấp thỏm nhìn về phía Dạ Thần.
Sau khi Dạ Thần cho Liên Tinh một nụ cười trấn an, trực tiếp đi đến trước mặt Liên Tinh.
Búng tay một cái, hai cây Thái Ất Thần Châm bay ra khỏi tay, lần lượt đâm vào đại huyệt trên cánh tay trái và bắp chân trái của Liên Tinh.
Sau khi hai cây ngân châm này của Dạ Thần đâm vào, tay trái và chân trái vốn đã trắng nõn như ngọc của Liên Tinh, nhất thời trở nên càng thêm trắng bệch đi rất nhiều, đến một tia huyết sắc cũng không nhìn thấy.
Đồng thời vào khoảnh khắc hai cây ngân châm này đâm vào, Liên Tinh liền cảm giác tay trái và chân trái của mình lúc này đều hoàn toàn mất đi tri giác.
Tình huống tay chân này của Liên Tinh, vẫn có chút bất đồng so với tình huống đôi chân của Vô Tình.
Kinh mạch đôi chân của Vô Tình lúc đó, đã hoàn toàn đứt đoạn, vì vậy đôi chân của Vô Tình không hề có bất kỳ tri giác nào.
Mà kinh mạch tay chân của Liên Tinh, tuy rằng cũng trở nên vặn vẹo tắc nghẽn, nhưng lại không hề đứt gãy, vì vậy tay trái và chân trái của Liên Tinh vẫn luôn có tri giác.
Mà phương pháp trị liệu tiếp theo của Dạ Thần, là phải trước tiên bóp nát toàn bộ xương cốt ở tay trái và chân trái đã mọc lệch của Liên Tinh.
Vì vậy trước khi bắt đầu trị liệu, Dạ Thần tự nhiên là phải phong bế trước máu và thần kinh trên tay trái và chân trái của Liên Tinh.
“Liên Tinh Cung Chủ, tiếp theo ta phải bắt đầu đây.”
Sau khi Dạ Thần nhẹ giọng nói một câu, liền trực tiếp cầm lấy tay trái của Liên Tinh.
Trước tiên là vận chuyển 《 Y Thánh Tâm Kinh 》 sau khi thôn phệ sạch sẽ chân khí tắc nghẽn trong kinh mạch tay trái Liên Tinh, Dạ Thần hai tay hơi dùng sức, trực tiếp bóp nát xương cốt chỗ cổ tay trái của Liên Tinh.
Sau đó Dạ Thần liền trực tiếp sử dụng “Tiếp Cốt Tục Cân Thủ” đem xương cốt vỡ nát của Liên Tinh, ngưng tụ lại theo phương thức chính xác.
Sau đó dưới sự xoa bóp bấm huyệt của Dạ Thần, xương cốt cổ tay trái của Liên Tinh, bắt đầu dần dần lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Hai khắc sau.
Xương cốt vỡ nát ở cổ tay trái của Liên Tinh, lúc này đã khôi phục đến trạng thái hoàn hảo không tổn hại.
Sau đó Dạ Thần tay phải vung lên, lại có mấy cây Thái Ất Thần Châm đâm vào chỗ cổ tay Liên Tinh, lại phối hợp với sự phụ trợ của chân khí Dạ Thần, kinh mạch tắc nghẽn ở chỗ cổ tay trái Liên Tinh, rất nhanh liền hoàn toàn quán thông.
Đến đây, vấn đề tay trái của Liên Tinh đã được giải quyết xong.
“Hoạt động cổ tay thử xem.”
Dạ Thần thu hồi tất cả Thái Ất Thần Châm ở chỗ cổ tay trái Liên Tinh, nhẹ giọng mở miệng nói.
“A?”
Liên Tinh vốn đang lén lút nhìn khuôn mặt Dạ Thần đến ngẩn người, sau khi đột nhiên nghe thấy tiếng này của Dạ Thần, nhất thời hơi giật mình.
Đối diện với ánh mắt của Dạ Thần, khuôn mặt xinh đẹp của Liên Tinh lập tức trở nên hồng nhuận, cúi cái đầu nhỏ, căn bản không dám nhìn thẳng Dạ Thần.
Vừa nghĩ đến lúc nãy khi Dạ Thần trị liệu cho nàng, nàng lại cứ luôn suy nghĩ miên man những thứ linh tinh rối loạn, trong lòng Liên Tinh liền dâng lên một trận xấu hổ mãnh liệt.
Chợt nhớ tới lời của Dạ Thần, Liên Tinh vội vàng đưa mắt nhìn về phía tay trái của mình.
Chỉ thấy tay trái của mình lúc này đã khôi phục thành dáng vẻ của người bình thường, cái bướu lớn nhô lên ở chỗ cổ tay, cũng đã hoàn toàn biến mất không thấy.
Liên Tinh mặt đầy kinh hỉ đưa tay trái lên trước mắt mình, bắt đầu thử nhẹ nhàng chuyển động cổ tay.
Khi phát hiện cổ tay mình thật sự có thể chuyển động bình thường, trên mặt Liên Tinh nhất thời nở rộ nụ cười ngây thơ vui sướng vô cùng.
Sau đó Liên Tinh lại thử vận chuyển chân khí trong cơ thể, chân khí khi đi qua cổ tay trái thì thông suốt không trở ngại, không còn cái cảm giác tắc nghẽn như trước kia nữa.
Liên Tinh cẩn thận từng li từng tí vuốt ve tay trái của mình, dường như sợ rằng vì dùng sức quá lớn mà lại biến về dáng vẻ trước kia.
“Yên tâm đi, đã trị khỏi rồi.”
“Nghỉ ngơi thêm mấy ngày, sẽ bình thường giống như tay phải của ngươi vậy.”
Nhìn dáng vẻ lúc này của Liên Tinh, Dạ Thần cười nhẹ nói.
“Dạ công tử, tạ ơn ngươi…”
Liên Tinh vui vẻ ôm chầm lấy Dạ Thần.
“Được rồi, ngồi yên nào.”
“Tiếp theo, phải trị liệu chân của ngươi.”
Sau khi ôm một lúc, Dạ Thần ôn nhu vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Liên Tinh nói.
Liên Tinh nghe vậy, lập tức ngoan ngoãn ngồi lại vị trí cũ.
…
Dạ Thần cũng không trì hoãn nhiều, vẫn là phương pháp giống như trị liệu cổ tay, trước tiên là bóp nát xương cốt chỗ cổ chân Liên Tinh, sau đó lại dùng “Tiếp Cốt Tục Cân Thủ” để phục hồi nó.
Hai khắc sau.
Theo Dạ Thần thu hồi Thái Ất Thần Châm trên cổ chân trái của Liên Tinh, chân trái của Liên Tinh lúc này cũng đã hoàn toàn khôi phục.
Sau khi Dạ Thần rút cây Thái Ất Thần Châm đã phong bế thần kinh và máu, bàn chân ngọc trắng nõn kia của Liên Tinh dần dần khôi phục lại huyết sắc nhàn nhạt, càng trở nên long lanh trong suốt.
Vốn dĩ lúc không có tri giác, Liên Tinh nhìn bàn chân nhỏ của mình bị Dạ Thần xoa nắn bấm huyệt, đã cảm thấy rất xấu hổ rồi.
Mà lúc này sau khi khôi phục tri giác xúc cảm, cảm nhận được xúc cảm ấm áp truyền đến từ chỗ chân trái, cảm giác e thẹn này nhất thời tăng lên vô số lần.
“Xong rồi!”
“Có thể đứng dậy thử xem.”
Dạ Thần nhẹ nhàng vỗ một cái lên mu bàn chân trắng như tuyết của Liên Tinh, nhẹ giọng mở miệng nói.
Nghe thấy lời của Dạ Thần, Liên Tinh nhất thời cũng không để ý đến xấu hổ nữa, cẩn thận từng li từng tí đứng dậy từ mép giường.
“Dạ công tử, ta…”
Sau khi phát hiện chân trái của mình, đã không có bất kỳ khác biệt nào với chân phải, trên mặt Liên Tinh nhất thời chảy ra nước mắt vui sướng, vui quá hóa khóc nhào vào lòng Dạ Thần.
Nhìn dáng vẻ kích động vui sướng này của Liên Tinh, Dạ Thần cũng có chút cảm khái ôm nàng vào lòng, vỗ về tấm lưng của Liên Tinh.
Nhìn dung nhan hoàn mỹ gần trong gang tấc của Dạ Thần, Liên Tinh nhất thời không kìm nén được sự kích động trong nội tâm, trực tiếp hôn lên Dạ Thần.
…