Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
566ba0d36210932eaf5a683d2d2134de

Bạo Sủng Độc Thê: Mụ Mụ Muốn Lật Trời

Tháng 1 18, 2025
Chương 1636. Lễ vật tốt nhất Chương 1635. Thập toàn thập mỹ, long phượng trình tường
thanh-thien-yeu.jpg

Thanh Thiên Yêu

Tháng 1 26, 2025
Chương 1222. Cửu vũ Thanh Thiên nghịch càn khôn Chương 1221. Định vạn giới (2)
toan-dan-ngu-thu-su-yeu-ta-max-cap-luyen-duoc-su.jpg

Toàn Dân: Ngự Thú Sư Yếu? Ta Max Cấp Luyện Dược Sư

Tháng 2 1, 2025
Chương 441. Một quyền Toái Tinh thần, trở lại đã từng quê hương Chương 440. Cuối cùng nhất phiền phức
hong-hoang-thong-thien-su-ton-ta-mang-nguoi-bay.jpg

Hồng Hoang: Thông Thiên Sư Tôn, Ta Mang Ngươi Bay

Tháng 1 31, 2026
Chương 340: Giả Hủ tâm nhãn tử kia là lông chân bên trên đều dài! Chương 339: Băng hỏa lưỡng trọng thiên tư vị!
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Cái Gì? Nhà Ta Nương Tử Thành Sự Thật?

Tháng 1 22, 2025
Chương 250. Ta làm một, cũng vì vạn, Đại La cảnh, Chư Thiên mở! Chương 249. Thiên địa băng, đạo quả Lục Hợp!
bieu-tang-co-duyen-bao-kich-boi-thuong.jpg

Biếu Tặng Cơ Duyên, Bạo Kích Bồi Thường!

Tháng 1 17, 2025
Chương 380. Đại kết cục! Chương 379. Cái kia Nam Cung thí chủ có thể biết ta là mấy người đâu?
dung-nghi-gat-ta-yeu-duong.jpg

Đừng Nghĩ Gạt Ta Yêu Đương

Tháng 1 21, 2025
Chương 252. Gặp ngươi, thật tốt! Chương 251. Chính thức có được ngươi
dau-pha-duong-de

Đấu Phá: Dương Đế

Tháng 10 31, 2025
Chương 1195: Kết cục (2) Chương 1195: Kết cục
  1. Võ Hiệp: Bắt Đầu Lĩnh Ngộ Cửu Âm Chân Kinh
  2. Chương 142: Ân oán kết thúc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 142: Ân oán kết thúc

Màn đêm buông xuống, mấy bóng người lén lút kéo một người chạy thẳng đến một nơi kín đáo.

Nhờ ánh trăng, có thể thấy người bị bắt chính là Từ chưởng quỹ của khách điếm lúc trước.

Hắn lúc này bị trói chặt, mặt mày kinh hãi. Những kẻ áo đen khác vừa định ra tay thì một luồng kình phong sắc bén ập đến.

Bốp bốp bốp! Mấy kẻ đó kêu thảm một tiếng rồi ngã lăn ra đất, kinh hãi nhìn bóng người cao lớn phía trước.

Người này đầu đội đấu lạp, trời tối nên không nhìn rõ mặt mũi.

“Cút!”

Mấy kẻ đó sợ đến hồn vía lên mây, vội vàng bỏ chạy. Kiều Phong quay đầu lại, giúp Từ chưởng quỹ cởi trói, hỏi: “Ngươi không sao chứ?”

“A, đa tạ ân công, đa tạ ân công.”

Từ chưởng quỹ chỉ là một thường dân, nào đã gặp phải chuyện thế này bao giờ, sợ đến mức mặt không còn giọt máu.

“Đứng dậy đi, chắc là không sao rồi. Nhưng sau này ngươi không được… nói lại những chuyện kỳ lạ đó nữa. Bây giờ tai vách mạch rừng, hạng người nào cũng có, bọn tiểu nhân hạ tiện cũng không thiếu.”

“A, thì ra là vì vậy mà rước họa vào thân. Ta… ta có lẽ không ở lại đây được nữa rồi.”

Từ chưởng quỹ lộ vẻ hối hận, sớm biết vậy đã không tham miếng vàng lá đó.

“Cũng không hẳn là vậy. Chỉ có mấy kẻ ngu ngốc mới làm thế thôi. Những người khác còn kiêng dè vị tiên sinh kia, tuyệt đối không dám làm chuyện ác đức thế này. Ngươi cũng không cần quá lo lắng, về đi.”

Nói đến đây, giọng Kiều Phong đột nhiên cao hẳn lên, không biết là cố ý nói cho ai nghe.

Vị chưởng quỹ kia rối rít cảm ơn, một lúc sau mới run rẩy rời đi, chỉ còn lại một mình Kiều Phong đứng đó.

Hắn hơi liếc mắt về một phía, ôm quyền nói: “Không biết bằng hữu nào đang ở đây, có thể ra mặt gặp nhau được không?”

Chung Linh ôm một con chồn tuyết trắng từ bên cạnh ló ra, lè lưỡi nói: “A, chào huynh. Muội đến xem thử thôi, sợ ông ấy bị hại thì áy náy lắm.”

Kiều Phong thấy là nàng, thoáng sững người, thầm nghĩ: Cô bé này thật tốt bụng.

“Thì ra là vậy, ta còn tưởng có người nào khác…”

“Hi hi, dù sao cũng là muội bảo ông ấy nói mà. Nếu ông ấy bị hại, chẳng phải là lỗi của muội sao? Vậy thì không được. Nhưng mà đã không sao rồi, muội về đây.”

“Cô nương đi thong thả.”

Kiều Phong ôm quyền tiễn khách, đoạn liếc mắt nhìn góc khuất. Một bóng người áo vàng mơ lướt qua. Xung quanh dường như cũng có không ít bóng người thấp thoáng. Hắn lắc đầu, không để tâm nữa.

Lúc này, Thiếu Lâm và Võ Đang là nơi hội tụ hào kiệt khắp thiên hạ. Nơi đây đã trở thành một chốn sóng ngầm cuộn trào…

Thời gian trôi qua, vùng Tung Sơn dường như trở nên yên tĩnh lạ thường. Không biết có phải các bên đã ngầm thỏa thuận hay không, dù mỗi ngày đều có không ít người kéo đến, nhưng chưa từng xảy ra chuyện gì lớn.

Đây là chuyện hiếm thấy ở nơi tụ tập đông đảo hảo hán giang hồ.

Và hôm nay, cũng có mấy bóng người tìm đến đây.

Phương Tần thong thả bước trên con đường dẫn lên Thiếu Lâm Tự, dáng vẻ ung dung tự tại.

Hoàng Dung đi bên cạnh, hơi nheo mắt nhìn quanh, níu lấy cánh tay Phương Tần, nói: “Tần ca ca, quanh đây đông người quá.”

“Kệ họ.”

Phương Tần chẳng hề bận tâm.

Hắn biết chỉ cần mình thể hiện sức mạnh xưa nay chưa từng có trên đời, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Trong đó có kẻ sùng kính, người ngưỡng mộ, nhưng cũng không ít kẻ thèm muốn dòm ngó. Hắn chẳng hề để tâm đến chuyện đó.

Tiểu Long Nữ sánh bước bên Phương Tần, đôi mắt đẹp trong trẻo lạnh lùng thỉnh thoảng lại nhìn về phía hắn, lòng trào dâng cảm giác ngọt ngào. Chỉ cần được ở bên hắn, nàng đã thấy rất vui rồi.

Tiểu Chiêu đi theo sau hai bước, mặt cũng tươi cười rạng rỡ. Khoảng thời gian này có lẽ là lúc nàng cảm thấy thanh thản và vui vẻ nhất từ trước đến nay.

Ánh mắt nàng dịu dàng nhìn mấy người họ.

Nàng thầm nghĩ: Tiểu Chiêu chỉ cần cả đời đi theo hầu hạ Công tử và các tỷ tỷ là mãn nguyện rồi.

Hiện giờ, võ công của mấy người họ đều rất cao cường. Phương Tần thì khỏi phải nói, thực lực đã vượt xa lẽ thường. Hoàng Dung và Tiểu Long Nữ bây giờ so với cao thủ hạng nhất trên đời cũng không hề thua kém, lại còn có nhiều thủ đoạn.

E rằng chỉ có những người cỡ Tảo Địa Tăng hay Trương Tam Phong mới có thể nắm chắc phần thắng trước họ.

Đó là còn chưa kể kinh nghiệm võ lâm của hai vị cô nương này chưa nhiều.

Còn Tiểu Chiêu tuy kém hơn nhiều, nhưng cũng đã đạt đến trình độ của Mai Siêu Phong, trên giang hồ không thể coi là yếu.

Sở dĩ họ tiến bộ kinh người như vậy là vì Phương Tần đã dùng nội lực huyền diệu để tẩy kinh phạt tủy, bồi bổ thân thể cho mấy người.

Công lực của Phương Tần khủng khiếp đến mức nào, được hắn tương trợ, các nàng tự nhiên thu được lợi ích to lớn, công lực trở nên thâm hậu hơn rất nhiều.

Người thường muốn tẩy kinh phạt tủy cho người khác là chuyện vô cùng khó khăn. Chỉ có số ít người đạt đến cảnh giới công lực thông huyền mới làm được, mà còn phải hao tổn công lực bản thân. Vì vậy, rất hiếm người làm thế, thường chỉ có những bậc tiền bối sắp đến đại hạn mới truyền công lực cho hậu bối như vậy.

Còn với Phương Tần, nội lực của hắn vừa huyền diệu lại quá mức thâm hậu, việc tẩy kinh phạt tủy cho người khác chẳng tốn chút sức lực. Chút công lực tiêu hao đó đối với hắn chỉ như muối bỏ bể, không đáng nhắc đến, chỉ cần tự vận công vài vòng chu thiên là hồi phục hoàn toàn.

Mấy người đi nhìn như chậm mà thực ra rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến cổng chùa Thiếu Lâm. Đã thấy một nhóm hòa thượng đứng chờ sẵn. Thấy Phương Tần, tất cả mọi người lập tức hành lễ: “Ra mắt Phương tiên sinh!”

Sau khi hành lễ, vị hòa thượng dẫn đầu, Huyền Sách đại sư, vội bước lên nói: “Bần tăng Huyền Sách ra mắt tiên sinh. Tiên sinh từ xa đến đây, đường xá vất vả. Không biết hôm nay tiên sinh giá lâm, chúng tôi không kịp nghênh đón, thật là thất lễ. Chỉ đành vội vàng ra cổng chùa chờ đợi.”

Lời này quả thực đã hạ mình rất thấp. Phương Tần lại không để tâm chuyện đó… Hắn gật đầu nói: “Đại sư có lòng rồi.”

Nói đoạn, hắn tùy ý liếc nhìn đám đông phía sau, hơi tò mò hỏi: “Huyền Từ phương trượng đâu rồi?”

“A Di Đà Phật! Thưa tiên sinh, Huyền Từ sư huynh… ngài ấy đã viên tịch rồi…”

Huyền Sách lộ vẻ buồn bã, vội nói, rồi kể lại mọi chuyện xảy ra trong thời gian qua.

Cách đây không lâu, Thiếu Lâm xảy ra chuyện lớn, liên quan đến Kiều Phong và mối ân oán mấy chục năm. Hai kẻ áo đen đã đại náo Thiếu Lâm Tự, lúc đó Kiều Phong cũng có mặt.

Phương trượng Huyền Từ của Thiếu Lâm đã đứng ra giải thích chuyện năm xưa, mọi chân tướng đều sáng tỏ. Sau đó, ngài truyền lại chức vị phương trượng Thiếu Lâm cho Huyền Sách đại sư, người vốn không nổi trội về võ công, việc này khiến giới võ lâm không khỏi kinh ngạc bàn tán. Huyền Từ không giải thích nhiều, tự nhận tội và chịu phạt hơn trăm trượng. Vì lòng muốn chuộc tội, ngài không dùng nội công chống đỡ, sau hơn trăm trượng liền tắt thở.

Còn Mộ Dung Bác, không rõ có phải vì mất con trai hay không, biết mình không thể báo thù nên phát điên định giết người. Kết quả bị Tảo Địa Tăng ngăn cản. Ngài để hắn giả chết một lần nhưng hắn vẫn không chịu hối cải, lần thứ hai cũng vậy, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ hạ sát. Tiêu Viễn Sơn thì bị phế bỏ toàn bộ võ công, được giữ lại Thiếu Lâm.

Về phần Kiều Phong, không biết có phải vì được Phương tiên sinh truyền thụ tuyệt học hay không mà những người khác không dám có ý định làm hại hắn. Hơn nữa, xét cho cùng trong chuyện này Kiều Phong cũng chỉ là người bị hại, trước nay lại luôn hành hiệp trượng nghĩa, nên cũng không ai làm phiền hắn nữa. Coi như kết cục không tệ.

“A Di Đà Phật, nay bần tăng hổ thẹn đảm nhận chức vị phương trượng, thật vô cùng xấu hổ!”

Phương Tần nghe xong cũng không bình luận gì. Chuyện của Huyền Từ, có lẽ còn do áp lực từ chính mình nên mới hành động như vậy. Còn việc truyền vị cho Huyền Sách, có lẽ là vì xét thấy trong Thiếu Lâm chỉ có Huyền Sách là người có giao tình sâu nhất với Phương Tần.

“Thì ra là vậy. Chuyện cũ đã qua, không cần nhắc lại nữa. Huyền Sách phương trượng, lần này ta đến đây là muốn mượn xem kho kinh Phật mà Thiếu Lâm Tự đã thu thập được trong trăm năm qua.”

Huyền Sách nghe vậy thoáng sững người. Lời này nghe thật quen tai, lần đầu gặp mặt hình như cũng nói tương tự như vậy. Nhưng rồi ông lập tức phản ứng lại, bây giờ còn nghi ngờ gì nữa chứ? Tiên sinh đã không còn là người phàm nữa rồi.

“Tiên sinh có nhu cầu, kinh sách trong Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm mời tiên sinh cứ tự nhiên xem xét.”

“Ha ha, vậy đa tạ phương trượng.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vung-vang-tu-tien-ta-tang-them-hieu-qua-tuy-co-gap-boi.jpg
Vững Vàng Tu Tiên: Ta Tăng Thêm Hiệu Quả Tùy Cơ Gấp Bội
Tháng 3 24, 2025
ta-tai-thon-phe-tinh-khong-thien-dao-can-cu.jpg
Ta Tại Thôn Phệ Tinh Không Thiên Đạo Cần Cù
Tháng 2 6, 2026
hong-hoang-ta-chinh-la-luan-hoi-dao-ton.jpg
Hồng Hoang: Ta Chính Là Luân Hồi Đạo Tôn
Tháng 1 17, 2025
tong-man-tu-highschool-dxd-bat-dau-the-gioi-hanh-trinh.jpg
Tổng Mạn: Từ Highschool Dxd Bắt Đầu Thế Giới Hành Trình
Tháng 2 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP