Chương 97: Đại Việt Tộc
Thời gian cứ thế trôi, chớp mắt lại qua mấy tháng.
Bên ngoài biên cương, Ngũ Hành Yêu Linh trận vẫn không ngừng va chạm tầng bảo hộ Bách Việt. Năm đầu Yêu Linh cùng người đàn ông áo trắng vẫn giữ nguyên vị trí như trước, thần sắc ai nấy cũng đều lộ vẻ mệt mỏi. Xung quanh, từng lớp bột trắng tung bay mù mịt, đó là đại lượng linh thạch đã tiêu hao trong quá trình vận hành trận pháp.
Đối diện, màn sáng của Thiên Địa Thời Không Trận bảo hộ Bách Việt cũng bị mài mòn không sai biệt lắm, ẩn ẩn có thể thấy cảnh vật bên trong. Tuy nhiên muốn hoàn toàn xuyên thủng nó xem chừng cũng không phải dễ.
Thủy Thần Kích vẫn như cũ không ngừng toả ra lam quang gia tăng sức chống cự của pháp trận. Nếu không có nó, trận Thiên Địa Thời Không này có lẽ đã bị phá từ lâu. Thế nhưng hiện tại Thủy Thần Kích cũng đang run rẩy kịch liệt, dù sao nó cũng chỉ là một thanh binh khí, khí linh bên trong lại ngủ say quá lâu, sức mạnh phát ra cũng không được bao nhiêu, kiên trì đến lúc này đã là quá tốt. Thiên Địa Thời Không trận bị phá chỉ là chuyện sớm muộn.
Bên trong Bách Việt lúc này cũng không hề yên bình, mưa gió sấm chớp liên tục nổi lên. Bầu trời thường xuyên bị mây đen che kín, không khí nặng nề áp bức bao trùm vạn vật, ai ai cũng cảm thấy ngột ngạt, tâm thần xao xuyến bất an. Không cần nghĩ cũng biết đại nạn sắp bắt đầu.
Tại Hồng thôn, mọi người đã dừng làm việc. Chiến hào quanh Thái Bình thành đã hoàn thành. Từng lớp cọc gỗ được dựng lên giữa lòng hào, cứ mỗi lớp sẽ được giăng một tấm lưới lớn. Trước bốn cửa thành là những cây cầu treo làm từ ván gỗ để người dân có thể đi lại, khi không sử dụng sẽ được kéo lên tạo thành một lá chắn trước mặt cổng thành.
Hôm nay, mọi người dân Hồng thôn đều tập họp tại trung tâm của thành Thái Bình, nơi đó có khoảng sân rộng lớn trước khu làm việc của ban lãnh đạo Hồng thôn.
Bọn họ xếp thành từng hàng ngay ngắn, người Hồng Lĩnh cũng xen lẫn trong đó, nhân số tất cả ước chừng có đến ba ngàn năm trăm người. Bao gồm khoảng hai ngàn người đến từ liên minh Hồng Lĩnh, còn lại là người Hồng thôn.
Đây là toàn bộ số người có thể có mà Nguyễn Long đã từng bước tập họp được tại vùng đồng bằng Hồng Lĩnh. Trong đó trẻ em chiếm tỉ lệ khoảng hai mươi lăm phần trăm, có tầm tám trăm em tính từ lúc mới sinh đến trước 18 tuổi. Những người già yếu chiếm khoảng mười phần trăm, cũng có đến hơn ba trăm người. Còn lại là những người trưởng thành chiếm sáu mươi lăm phần trăm, có đến hơn hai ngàn bốn trăm người.
Mọi người xếp thành hàng dài, mỗi hàng có một trăm người, phân biệt là trẻ em, người trưởng thành và người già. Riêng trẻ em từ 12 tuổi trở lên mới xếp hàng độc lập, còn những đứa bé hơn sẽ được cha hoặc mẹ chúng đứng bên xung quanh trông nôm quan sát. Có tổng cộng ba mươi hàng dọc như thế.
Đứng phía trên, quay mặt về phía mọi người là những khuôn mặt quen thuộc. Nguyễn Long và Mai Ngọc Long đứng ở giữa. Hai bên họ lần lượt là những thủ trưởng và chi trưởng của Hồng thôn cùng những người lãnh đạo của liên minh Hồng Lĩnh: Lý Bôn, Lý Thân, Trưng Trắc, Trưng Nhị, Trần Nguyên Hãn, Nguyễn Trãi, Triệu Thị Trinh, Triệu Quang Phục, Triệu Túc, Triệu Tam Trinh, Cao Lỗ, Cao Bá Quát, Cao Bá Bao, Mai An Tiêm, Mai An Long, Mai Thúc Loan, Mai Thúc Hoà, Trần Tuân, Mai Thị Xuân,… ngoài ra còn nhiều vị có danh tiếng khác, tổng cộng có đến bốn năm chục người, lực lượng nhìn chung vô cùng hùng hậu.
Quét mắt nhìn toàn trường, đợi mọi người ổn định, Nguyễn Long mới lên tiếng:
“Hôm nay ta tụ họp tất cả mọi người lại đây là có việc quan trọng cần thông báo!”
Dừng lại một chút để mọi người hướng sự chú ý về mình, Nguyễn Long tiếp:
“Trong thời gian qua, hẳn mọi người cũng đã nghe. Biên cương Bách Việt chúng ta đang gặp nguy cơ tan vỡ. Sắp tới sẽ có một trận thú triều quy mô chưa từng có từ trước tới nay xuất hiện. Đừng nói vùng Hồng Lĩnh nhỏ bé này, ngay cả những đại tộc lớn cũng phải gặp nguy hiểm. Nếu không có sự chuẩn bị tốt, dù là Hồng thôn hay Liên minh cũng đều có khả năng chôn vùi trong đợt thú triều này.”
Nghe những lời này của Nguyễn Long, sắc mặt những người bên dưới liền biến hoá, tiếng xôn xao vang lên mỗi lúc một lớn. Mặc dù họ đã nghe phong thanh việc có thú triều, nhưng cũng chưa ai nắm rõ tình hình cụ thể. Lần này được thông báo một cách trực tiếp công khai với những hậu quả ghê gớm hơn họ tưởng có thể xảy ra như thế, làm nỗi lo sợ của mọi người trong phút chốc tăng lên và ngày càng lớn mạnh, nếu không có cách ngăn chặn kịp thời, điều này sẽ tạo nên ảnh hưởng cực kỳ tệ tại cho cả toà thành Thái Bình này, chưa xuất trận đã vỡ trận.
Dĩ nhiên, Nguyễn Long sẽ không để chuyện đó xảy ra, thậm chí hắn còn đang cố tình tạo ra tình trạng này đây. Quả nhiên, mọi người chưa xôn xao được bao lâu đã bị Nguyễn Long cắt đứt, giọng nói của hắn trở nên hùng hồn hơn:
“Thú triều lần này tuy đáng sợ, nhưng nó còn chưa đáng sợ bằng một thứ” nói tới đây Nguyễn Long im lặng, quét mắt nhìn mọi người một lượt.
Toàn trường im ắng, ai nấy cố vểnh tai lắng nghe thứ đáng sợ trong lời Nguyễn Long là gì.
“Thứ đáng sợ nhất chính là sự sợ hãi trong lòng các ngươi” giọng nói của Nguyễn Long ngày một sang sảng, “nếu các ngươi sợ hãi, các ngươi làm sao bảo vệ được bản thân mình. Nếu các ngươi sợ hãi, các ngươi làm sao bảo vệ được gia đình mình. Nếu các ngươi sợ hãi, làm sao các ngươi bảo vệ được những người thân của mình, bảo vệ cha mẹ, con cái, anh chị em của mình. Ta nói có đúng không?”
Mọi người vẫn im phăng phắt, đến tiếng kim rơi còn có thể nghe thấy. Bên trên nơi ban lãnh đạo Hồng thôn một số người hai mắt loé sáng như hiểu ra ý đồ của việc Nguyễn Long đang làm. Còn bên phía Liên minh Hồng Lĩnh, Nguyễn Trãi và Trần Nguyên Hãn hai mặt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đôi phương ánh lên sự nghi ngờ.
Bỗng nhiên Nguyễn Long hét lớn:
“Lũ hung thú khốn kiếp này chúng đang uy hiếp chúng ta, uy hiếp sinh mạng chúng ta, uy hiếp gia đình chúng ta, uy hiếp nhà cửa, đồng ruộng, mồ hôi công sức của chúng ta. Các ngươi có sợ hãi chúng không?”
“Không sợ!” Hơn một ngàn người Hồng thôn cùng nhau đáp trả, thanh thế phải nói là vô cùng rúng động. Đây là kết quả của bao nhiêu lần cổ động của Nguyễn Long, mọi người đã tập mãi thành quen. Không chỉ mình Nguyễn Long mới có thể gây nên hiệu ứng này, mà giờ đây chúng đã len lỏi vào mọi ngóc ngách của Hồng thôn. Điển hình nhất là trường hợp hễ có ai cầm trên tay một ly nước hay gì khác và hô: “Một, hai, ba” một cách lớn tiếng thì những người xung quanh lập tức đáp lại là: “Dô!” một cách rất khí thế.
Đám người Hồng Lĩnh tuy chưa quen, nhưng do hiệu ứng đám đông nên cũng có vài người bất giác đáp lại. Tất nhiên là Nguyễn Long không dừng lại ở đó, hắn tiếp tục:
“Các ngươi có cam lòng để chúng phá huỷ tất cả những gì chúng ta đã cực khổ làm ra không?”
“Không cam lòng!”
“Thú triều tiến đến, các ngươi có dám cùng ta chống lại chúng không?”
“Dám!”
“Các ngươi có còn sợ hãi chúng nữa không?”
“Không còn!”
Qua từng câu hỏi, số lượng những người Hồng Lĩnh đáp trả cùng người Hồng thôn mỗi lúc một tăng cao. Đến cuối cùng, tất cả bọn họ cũng đã hoà lại được làm một, bầu không khí sôi sục hẳn lên.
Nhìn qua Nguyễn Trãi và Trần Nguyên Hãn, hai tên này tuy vẻ mặt vẫn giữ được bình tĩnh nhưng ánh mắt lại không thể che dấu được sự kích động, Nguyễn Long cười thầm, cơ hội đã đến thì ngại gì mà hắn không dám giành lấy.
Thông thường, Nguyễn Long chỉ cổ động vài ba câu cho tinh thần mọi người tăng lên rồi thôi chứ không bắt bọn họ la hét quá nhiều, nhưng lần này thì khác, Nguyễn Long vẫn không ngừng lại, hắn hướng về phía những người lãnh đạo đang đứng bên cạnh nảy giờ im lặng, vẫn theo phong cách kích động như cũ bất ngờ lên tiếng:
“Còn các ngươi, các ngươi là những người đứng đầu của họ, các ngươi có sẵn sàng liều thân dẫn dắt bọn họ vượt qua nguy hiểm hay không?”
Lời của Nguyễn Long làm bọn họ giật minh, chưa kịp phản ứng thì đã nghe một giọng nói ồm ồm vang lên:
“Dĩ nhiên là sẵn sàng!” đây chỉ là giọng của một người, nhưng thắng ở chỗ cực kỳ vang dội, bên tai những người dân bên dưới còn vang lên tiếng ong ong. Người vừa lên tiếng không phải ai khác mà là vị Bao tướng quân uy danh hiển hách, Cao Bá Bao.
“Tất cả các ngươi trả lời cho ta, có sẵn sàng không?” Nguyễn Long thầm cám ơn Cao Bá Bao nhưng không hề dừng lại nhân cơ hội thúc ép thêm.
“Sẵn sàng!” các đầu não Hồng thôn không có vấn đề gì, rất nhanh đã đáp lại, còn bên Liên minh Hồng Lĩnh thì người đáp người không.
Nguyễn Long nhìn thật sâu vào mắt những kẻ chần chừ không đáp, đặc biệt là Nguyễn Trãi và Trần Nguyên Hãn, sau đó hắn quay lại phía người dân.
“Tốt! Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Ta muốn các ngươi phải đoàn kết một lòng. Dám xả thân vì đồng đội. Không còn phân biệt Hồng thôn hay Hồng Lĩnh, không phân biệt người Hạ hay Đoài, không phân biệt kẻ sang người kém. Các ngươi có làm được không?”
“Được! Không phân biệt Hồng thôn hay Hồng Lĩnh, không phân biệt người Hạ hay người Đoài, không phân biệt kẻ sang người kém!!”
“Từ hôm nay chúng ta sẽ gắn kết một lòng!”
“Từ hôm nay chúng ta sẽ gắn kết một lòng”
“Từ hôm nay chúng ta sẽ có chung một cái tên!”
“Từ hôm nay chúng ta sẽ có chung một cái tên!”
“ĐẠI VIỆT”
“ĐẠI VIỆT”
“ĐẠI VIỆT”
Tiếng hò reo vang dậy, âm thanh va chạm bốn bức tường thành, vọng lại liên tục không dứt làm ai nấy nhiệt huyết sôi sục, tinh thần kích động. Nguyễn Trãi, Trần Nguyên Hãn và một số người Hồng Lĩnh nhìn nhau cười khổ, bọn họ cũng không phản đối khi thấy Nguyễn Long nhân cơ hội này gom luôn cả các tộc bọn họ. Hơn nữa, dù không la hét om sòm nhưng chính bọn họ cũng đang nóng bừng lên, trong người máu huyết như sục sôi, ánh mắt tràn đầy vẻ phấn chất, tuy có đôi chút tiếc nuối nhưng hoàn toàn không có chút gì là thù hận vì bị Nguyễn Long dắt mũi.
Thời gian mấy tháng ở cùng, trong lúc bất tri bất giác họ cũng đã xem nơi đây như nhà của mình. Đừng quên bọn họ vẫn chưa sống định cư một chỗ mà còn di chuyển đây đó săn bắt thú rừng, cuộc sống màn trời chiếu đất. Ở cùng với Nguyễn Long, tuy cũng phải làm việc rất nhiều nhưng họ cảm nhận được tình thân ái của những người xung quanh, đem đến cho họ cảm giác an toàn. Họ đã dần xoá đi vách ngăn các tộc, thậm chí có vài người đã kết hôn với tộc khác.
Nguyễn Long chỉ là thuận nước đẩy thuyền, cho họ một cái thân phận chính thức. Hơn nữa, bọn họ cũng không phải bị Hồng thôn thôn tính sáp nhập mà đúng hơn là tất cả cùng hợp lại, xây dựng một tộc Việt hoàn toàn mới. Nguyễn Long cũng hiểu rõ điều này nên hắn đã khéo léo xử lý, tránh cho mọi người bị mặc cảm. Ngoài ra, Nguyễn Long cũng đã tính toán kỹ lưỡng, mất mấy tháng trời quan sát tìm hiểu, tạo tình thân, tạo niềm tin uy tín,… hắn mới dám làm vậy, chứ làm gì có chuyện chỉ với vài lời kích động mà thống nhất được cả vùng đất Hồng Lĩnh này. Dễ ăn ốc bưu vàng ăn hết rồi.
Đợi mọi người bình tĩnh trở lại, Nguyễn Long mới thay đổi giọng nói, không mang theo vẻ kích động hô hào như trước:
“Từ bây giờ chúng ta sẽ là người Đại Việt, là anh em một nhà, tất cả cùng nhau xây dựng một Đại Việt trường tồn. Nhưng trước mắt chúng ta phải cùng nhau hợp sức chống lại thú triều. Mỗi một người trong các ngươi sẽ là một chiến sỹ chân chính”.
Sau đó, Nguyễn Long bắt đầu chia bọn họ ra thành từng nhóm cụ thể, về tu vi, tuổi tác, tình trạng sức khoẻ.
Hắn muốn huấn luyện sơ lược tất cả mọi người. Trong đó những người Hồng thôn đã tham gia nghĩa vụ quân sự sẽ được huấn luyện kỹ hơn.
Hiện tại qua mấy năm phát triển, Hồng Lâm quân đoàn nhân số đã tăng lên thành hai trăm người, tuy ít nhưng rất chất lượng. Đây sẽ là mũi nhọn tiên phong cho các cuộc chiến. Trinh sát Việt Đoàn cũng đã có đến một trăm năm mươi người với kỹ năng điêu luyện. Ngoài ra còn có một đội quân toàn nữ do Trưng Nhị và Triệu Thị Trinh đứng đầu được huấn luyện không thua kém gì Hồng Lâm quân với nhân số một trăm nữ binh được đặt tên là Việt Nữ quân.
Toàn bộ số quân này đều được tuyển chọn trong những người tham gia nghĩa vụ quân sự, đều là tinh anh. Bọn họ được trả lương bổng đàng hoàng, người nhà cũng được trợ cấp đầy đủ.
Đây có thể được coi là một nghề được ưu đãi nhất hiện tại. Sau khi tham gia nghĩa vụ quân sự ba tháng (đối với người trên 30 tuổi) và một năm (đối với những người từ 18 đến 30 tuổi) không phân biệt nam nữ, những ai muốn tiếp tục ở lại quân đội sẽ trải qua một cuộc tuyển chọn gắt gao mười mới được một và khi đã trúng tuyển phải ở lại ít nhất năm năm mới có thể rời đi, dĩ nhiên cũng có thể gia hạn ở lại tiếp.
Cả ba quân đoàn hiện tại đều được tuyển chọn theo cách này. Ngoài họ ra, những thủ trưởng, chi trưởng (những anh hùng lịch sử) cũng sẽ thường xuyên được huấn luyện, đặc biệt là phần chỉ huy.
Họ sẽ là những tướng quân trong các trận chiến tương lai đồng thời cũng hỗ trợ trong việc huấn luyện người mới trong hiện tại.