Chương 90: Chuyện Xưa
Tòa tế đàn này kỳ thật ban đầu chỉ là một truyền tống trận thông thường, con đường duy nhất của Bách Việt tiến vào chiến trường Man Hoang. Nhưng không biết vào bao nhiêu năm trước, tại Bách Việt xảy ra một đại sự kiện làm thay đổi tất thảy.
Thời điểm đó, toàn bộ thế giới đều tiến vào thời đại huy hoàng, quần anh sáng chói. Các đại tộc đều có thiên kiêu xuất thế, trăm hoa đua nở. Dĩ nhiên đây cũng là thời đại khốc liệt nhất, bọn họ va chạm với nhau, vô số trận đại chiến diễn ra, anh hùng như đốm lửa đêm đen, bùng lên rồi chợt tắt.
Bách Việt cũng như thế, nhân tài hết lớp này tới lớp khác xuất hiện, đem văn minh tu luyện Bách Việt lên một tầm cao mới, sánh vai với những đế chế xung quanh. Khi đó, Bách Việt và ngoại giới vẫn còn liên hệ với nhau chứ không bị ngăn cách như bây giờ.
Trong số những anh hùng Bách Việt thời đại đó, có hai người trẻ tuổi thiên phú cực cao xuất hiện cùng lúc. Bọn họ sóng vai tu luyện với tốc độ kinh người, chẳng bao lâu đã vượt qua vô số người, đứng vào hàng ngũ những người đỉnh phong của thời đại.
Thế nhưng giữa họ lại có sự mâu thuẫn, cả hai cùng yêu một vị tuyệt sắc giai nhân. Cuối cùng một trận đại chiến kinh thế đã xảy ra giữa họ. Hai người đem theo lượng lớn nhân mã dưới trướng, liều mạng chiến đấu kịch liệt trong suốt nhiều tháng trời. Hai quân đánh đến thiên hôn địa ám, khốc liệt vô ngần. Tuy vậy, kết quả trận chiến vẫn phải phụ thuộc vào chiến lực của cá nhân hai người. Cuối cùng, một người thành công ôm được mỹ nhân, người kia vì chút sơ suất mà ngậm ngùi chịu thất bại.
Nhưng kẻ thua dĩ nhiên không cam lòng, hắn ta quyết tâm báo thù phục hận, ngày đêm khổ luyện mong phá vỡ gông cùng của cảnh giới hiện tại. Lúc đó tu vi của hắn đã là Thánh cảnh đỉnh phong, khắp Bách Việt trừ hai vị Đế tổ thì chỉ có mỗi kẻ địch của hắn mới sánh được cùng với hắn.
Nhưng đến cảnh giới này, muốn tiến một bước còn khó hơn lên trời, lại phải trải qua nhiều năm tích lũy cảm ngộ đại đạo mới có hy vọng. Hắn ta vì nóng lòng cầu tiến đã bất chấp mọi giá, cưỡng ép để đột phá. Kết cục, hắn thật sự thành công nhưng lại bị thiếu hụt đại đạo, căn cơ không vững, rơi vào tình trạng điên loạn, lúc tỉnh lúc mê.
Đến đây, tai họa liền ập tới Bách Việt. Trong lúc điên cuồng, vị Đế cảnh mới tấn chức đã làm cho sinh linh đồ thán, máu chảy thành sông. Người chết vô số kể, dù già trẻ, gái trai, thường nhân hay cao thủ, bạn bè hay thù địch gặp phải hắn đều phải bỏ mạng, thuộc hạ thân tính dưới trướng cũng không thoát khỏi. Vô số anh hùng muốn ngăn cản nhưng vô ích. Dưới Đế cảnh, tất cả đều chỉ như con kiến hôi.
Hắn tàn sát hết thảy những người xung quanh, như ác ma khát máu hiện thế. Khủng bố hơn nữa, hắn còn dùng đại pháp lực của mình rút đi lượng lớn nước biển Đông đem nhấn chìm Bách Việt. Lúc này hai vị Đế tổ không có ở Bách Việt nên không ai đủ khả năng chế ngự hắn.
Vị đối thủ thiên tài trước kia dĩ nhiên sẽ không đứng nhìn, hắn dùng sức một mình nâng cao đại địa núi non mong cứu vãn tình thế. Thế nhưng giữa họ lúc này đã có sự chênh lệch khá lớn, việc làm của hắn tuy cũng có chút tác dụng nhưng hoàn toàn không thể chặn lại người kia, xém chút nữa còn chết trong tay đối thủ, may mà hắn cũng không phải người phàm nên tránh thoát một kiếp.
Cuối cùng giữa tình thế nguy cấp, một vị nữ nhân phong hoa tuyệt đại xuất hiện, nàng là một vị phong trận Thánh sư, tài năng xuất chúng. Nàng hợp lực cùng vị thiên tài kia ngăn chặn hạo kiếp. Lại có thêm bảy vị Thánh nhân ra tay, bày thành một trận pháp cực kỳ mạnh mẽ thành công vây khốn vị Đế cảnh điên dại.
Nhưng cũng chỉ là vây khốn chứ khó có thể làm gì được vị kia, dù sao cảnh giới chênh lệch như một lạch trời.
May mắn thay, vào lúc khẩn yếu, vị kia chợt tỉnh lại.
Nhận ra tình trạng bản thân và biết được tội ác mình đã gây ra, hắn hối hận vô cùng nên đã tự mình ra tay, thuận theo pháp trận của vị nữ phong trận thánh sư, lại mượn thánh huyết của bảy vị đại thánh cùng thần thông của đối thủ cũ, hắn tự phong bế chính mình. Trước lúc tiếp tục điên loạn, hắn dặn dò nữ thánh sư phải tìm một địa mạch mạnh mẽ để trấn áp hắn, nếu không trong lúc điên loạn, có chuyện gì xảy ra khó mà nói trước.
Nữ thánh sư y lời, dùng địa thế vùng núi Lạng làm nơi trấn áp, mượn pháp trận truyền tống để thu thập tinh khí của chiến trường Man Hoang gia cố phong ấn. Đồng thời cũng giúp vị Đế cảnh kia chữa lành vết thương đại đạo, hy vọng một ngày kia hắn có thể hoàn toàn tỉnh táo, trở lại thế gian.
Nhiều năm sau, vị đối thủ thiên tài kia tiến vào Đế cảnh. Không còn lo lắng điều gì, hắn đến núi Lạng định giải khai phong ấn để người kia có thể thoát ra. Nhưng người kia đã rơi vào ngủ say từ lâu, không thể đoán định trạng thái hiện tại nên hắn đành thở dài tiếc nuối rồi rời đi. Mãi mãi không trở lại đây nữa.
Biết bao năm tháng đã trôi qua, những nhân vật ngày xưa không còn ai ở Bách Việt, nhưng phong ấn vị Đế cảnh tại đây vẫn còn. Cùng với đó là những truyền nhân của vị nữ phong trận thánh sư kia, đời này sang đời khác thay phiên nhau canh giữ, lo sợ có chuyện bất trắc xảy ra.
Lão già tóc tai rối bù này chính là truyền nhân không biết bao nhiêu đời của nàng. Bản thân lão cũng đã ở đây khá lâu rồi. Vừa nhớ lại câu chuyện, lão vừa thở dài, lẩm bẩm nói một mình:
“Thời đại loạn lạc sắp tới. Ngay cả nơi đây cũng bị kinh động. Nhưng không ngờ lại rơi vào đời này của ta. Haizzz!! Không biết là phúc hay họa đây?” Nói xong, lão nhắm mắt dưỡng thần, không để ý mọi chuyện nữa.
Bảy ngày trôi qua, lão phong trận sư vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích bỗng nhiên mở mắt. Nơi tế đàn truyền tống phát sinh biến hóa.
Huyết quang lần nữa xuất hiện ngợp trời, bao phủ toàn bộ hang động và cả lão nhân. Nhưng chỉ trong chốc lát chúng liền biến mất, trên đài xuất hiện thêm bảy người, năm nam hai nữ. Quần áo của bọn họ xốc xếch, tóc tai xõa tung, xem chừng đã trải nhiều đau khổ.
Bọn người vừa xuất hiện dĩ nhiên không ai khác chính là đám Hoàng Nhân mấy ngày trước kích hoạt huyết trận.
Lão nhân phong trận sư nhìn chằm chằm về phía mấy người, đặc biệt là người đi đầu là Hoàng Nhân.
Hai tay của hắn đang nâng một món vũ khí trông rất cũ kỹ cổ xưa một cách trịnh trọng.
Đây là một cây tam xoa kích cao hơn đầu người, có ba mũi nhọn phía trên. Toàn thân nó loang lỗ những vết rỉ sét như sắp mục nát đến nơi trông cực kỳ tầm thường. Không khác gì cây ba chỉa của nhà nông để lâu ngày không sử dụng.
Ánh mắt lão nhân cực kỳ thâm thuý. Tuy bề ngoài thanh vũ khí không có gì đặc biệt, nhưng lão biết đây là thứ gì, dĩ nhiên tuyệt đối không phải là phàm vật. Bên trong của nó như ẩn một luồng sức mạnh vô biên mang khí tức sát phạt sắt bén, ngoài ra còn có một mùi huyết tinh nồng đậm mà người thường khó nhận ra nhưng không thể qua được mắt phong trận sư.
“Tiền bối!”
Hoàng Nhân thấy lão cứ nhìn chằm chằm cây kích trong tay mình liền lên tiếng, lo sợ lão sẽ lao lên cướp đoạt.
“Tội các ngươi lát nữa tính sau! Nói xem, làm sao các ngươi lấy được thứ này?”
“Bọn ta không phải lấy, mà là được cho mượn!!” Tộc trưởng Điền Việt, người đàn ông họ Đinh bên cạnh lên tiếng đáp.
“Cho mượn? Các ngươi đã gặp “vị kia?”
“Cũng không phải! bọn ta cách “vị kia” rất xa, căn bản không có khả năng tiếp xúc. Chẳng qua “vị kia” nhận ra chúng ta!”
“Nhận ra các ngươi? Hừ!!! Muốn bịa chuyện thì tìm chuyện gì cho hợp lý chút đi!” Lão nhân không tin lời họ Đinh.
“Tiền bối đừng hiểu lầm! Ta nói nhận ra chúng ta ở đây là nói huyết mạch bọn ta, “vị kia” với tổ tiên chúng ta có quen biết, năm xưa chắc hẳn quan hệ cũng không tệ”.
Lão nhân “à” lên một tiếng kinh ngạc, giờ phút này lão mới hiểu được tại sao bọn người này lại có thể kích hoạt được toà huyết trận kia.
Năm xưa, để phong ấn “vị kia” ngoài nữ thánh sư và đối thủ cũ của hắn ra thì còn có bảy vị thánh nhân khác dùng tinh huyết của mình giúp sức. Chắc hắn bọn người trước mặt đây là đời sau trực hệ của bảy thánh nhân đó.
“Các ngươi có biết thứ này là gì không?” Lão nhân hướng về cây tam xoa kích mà hỏi.
“Không biết, nhưng ta đoán có lẽ là vũ khí của “vị kia” hắn bảo chúng ta đem nó đến gần khu vực biên giới có Yêu Linh mạnh mẽ đang công phá. Đến đó sẽ tự có kết quả, thú thật bọn ta cũng không biết cách sử dụng thứ này”.