Chương 5: Tạo lửa
Lửa là một phát minh vĩ đại của nhân loại, có thể nói chính lửa làm cho con người thật sự là người. Lửa sưởi ấm, lửa nấu chín thức ăn, lửa giúp xua đuổi thú dữ. Lửa có lúc hung bạo đốt cháy cả khu rừng, cũng có lúc nhẹ nhàng xua tan băng giá. Bên cạnh đống lửa, con người luôn cảm thấy an toàn.
Việc tạo ra lửa từ ngàn xưa đã được con người phát minh và đã tiến triển một cách rất nhanh chóng theo dòng lịch sử. Như thời đại của Nguyễn Long, chỉ cần một thao tác nhỏ là lửa sẽ bùng lên mà không phải tốn chút công sức nào. Thế nhưng chính điều này cũng có mặt hại, nó làm con người quên đi cách tạo lửa nguyên thủy và khi không có những công cụ hiện đại, con người sẽ trở nên bế tắc. May mắn là Nguyễn Long không nằm trong số đó. Những điều hắn bỏ công tìm hiểu khi xưa giờ đây đã phát huy tác dụng.
Để tạo lửa, trước tiên Nguyễn Long dùng một hòn đá mài cái đầu dây nịt của hắn. Mất một lúc lâu, khi đầu dây nịt đã mỏng lại và sắc bén hơn thì hắn bắt đầu sử dụng nó để gọt một cành cây nhỏ. Gọt liên tục không ngừng nghỉ cho đến khi cành cây có được một đầu nhọn. Tiếp đến, Nguyễn Long đục một cái lỗ sao cho khớp với phần nhọn vừa gọt trên một miếng gỗ để tạo thành lỗ khoan, đồng thời cắt một rãnh nhỏ tại một bên của miếng gỗ. Nếu là bình thường việc này mất vài phút là xong, nhưng với “cái nịt” được mài qua loa của hắn lại rất khác. Hơn nữa, những cây gỗ mà Nguyễn Long chọn tuy đều là cây khô nhưng khá cứng cáp nên để làm được những điều ở trên, hắn đã mất rất nhiều thời gian miệt mài làm việc mới hoàn thành, mà cũng chỉ tạm gọi là hơi ổn ổn.
Hơn một tiếng rưỡi mài gọt đục đẽo, công đoạn chuẩn bị giờ đây mới xong. Tay chân đã mỏi nhừ, mồ hôi nhuễ nhại nhưng Nguyễn Long vẫn kiên trì. Hắn biết đây chỉ mới là bắt đầu, để tạo ra được ngọn lửa và sinh tồn thì còn biết bao nhiêu khó khăn gian khổ khác đang chờ hắn.
Mặt trời lúc này đã khuất bóng, bầu trời chưa tối hẳn nhưng khu rừng đã trở nên âm u, tiếng hú của những loài đi săn đêm đã dần vang lên.
Nghỉ ngơi đôi chút, Nguyễn Long bắt đầu giai đoạn quan trọng nhất của việc tạo lửa. Để sẵn bùi nhùi và một chiếc lá khô bên dưới miếng gỗ đã đục lỗ, Nguyễn Long xoay liên tục cành gỗ đã vót nhọn lên lỗ khoan. Cứ liên tục xoay nhanh không ngừng nghỉ, qua nửa tiếng, tay hắn đã mỏi nhừ, tê dại. Trời càng lúc càng tối, đã có khói bốc lên, mùi khét do cành cây và miếng gỗ ma sát tạo ra cũng tỏa ra gay mũi. Tro đã xuất hiện, chúng rơi xuống những miếng lá khô bên dưới theo đường rãnh đã cắt sẵn ban nảy, làm chiếc lá bên dưới cũng bắt đầu bốc khói. Nhưng như thế vẫn chưa đủ nhiệt độ để cháy, Nguyễn Long vẫn tiếp tục xoay, khói bốc lên càng dày, tro rơi trên lá càng lúc càng nhiều, mùi khét đã lan tràn khắp nơi.
Lại thêm mười lăm phút nữa, đôi tay Nguyễn Long đã mất hết cảm giác, hắn như không còn điều khiển được nó nữa mà nó chỉ còn xoay theo quán tính. Cũng vào lúc này, Nguyễn Long nhận thấy lượng tro đã đủ, hắn dùng đôi tay đang run rẩy của mình nhanh chóng đem đống bùi nhùi đã chuẩn bị để lên trên. Khói lập tức bốc lên mù mịt. Nguyễn Long thổi mạnh. Lửa đã bùng lên.
Nguyễn Long nhảy cẫng lên vui sướng, suýt chút nữa hắn đã hét to lên nhưng may mắn phút cuối kiềm lại được.
Bình ổn lại tâm tình kích động, Nguyễn Long tiếp tục cho bùi nhùi vào, dù đã có lửa nhưng chỉ cần không cẩn thận là mọi công sức liền đổ sông đổ biển. Loay hoay thêm một khoảng thời gian, đám lửa mới dần ổn định, âm thanh tí tách reo vui, sáng rực lên cả một khoảng trời, dấy lên trong lòng người một niềm hy vọng mới.
Ngồi bên đống lửa, khuôn mặt Nguyễn Long càng thêm rạng rỡ, đôi mắt của hắn ánh lên tinh quang kiên định. Đây là một con người không bao giờ sợ khó khăn, càng khó hắn càng thích. Chỉ có việc con người bỏ cuộc trước khó khăn chứ không có khó khăn nào mà con người không thể vượt qua được. Nguyễn Long tuy ngồi đây nhưng tâm trí của hắn lại đang không ngừng thay đổi, tính toán cho kế hoạch sắp tới.
Muốn ra khỏi khu rừng này cần phải có sự chuẩn bị đầy đủ và hiểu biết nhất định về nó. Trước mắt Nguyễn Long sẽ tạm thời ở lại đây, tìm kiếm dự trữ thức ăn và dò xét khu vực xung quanh, đặc biệt là phải tìm cho được nguồn nước. Lượng nước của trận mưa hôm qua có thể giúp hắn duy trì khoảng 3 ngày nếu dùng tiết kiệm. Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu thăm dò khu rừng trong bán kính khoảng 2km xung quanh, không cần đi quá xa. Thời gian còn lại hắn sẽ chế tạo bẫy, làm thịt khô và các dụng cụ cần thiết. Nguyễn Long cũng đã tính đến những vật sẽ chế tạo.
Trước hết là đồ đựng nước uống, lá cây đính lại với nhau là một lựa chọn không tệ, lá ở đây to lớn chắc chắn nhưng nếu có ống tre thì càng tốt. Bẫy thú thì hiện tại hắn chỉ có thể chế tạo bẫy dây rút dành cho các loài thú nhỏ. Hắn cũng sẽ mài cái đầu dây nịt cho sắc bén thêm để làm thành một cây chĩa có mũi nhọn phòng thân. Căn lều của hắn cũng cần phải gia cố chắc chắn hơn nữa.
Đến hiện tại Nguyễn Long vẫn không biết liệu đây có phải Trái Đất hay không, điều kiện tự nhiên thì rõ ràng là như vậy, nhưng hắn vẫn thấy có điều gì đó kỳ lạ, đặc biệt là khu rừng này.
Đứng trên cao nhìn xuống chỉ thấy bạt ngàn cây cối, cổ thụ mọc chọc trời, rõ ràng chưa từng có dấu chân người. Liệu có nơi nào trên trái đất mà con người chưa đặt chân đến? Nếu đây không phải trái đất thì hắn cần làm gì? Con người không tồn tại nơi đây thì sao? Hay có một chủng tộc kỳ lạ nào đó đang thống trị hành tinh này? Hoặc nơi đây là vùng đất có thể tu luyện như trong tiểu thuyết?
Dù bất cứ trong tình huống nào thì Nguyễn Long cũng cần phải có sự chuẩn bị tốt nhất. Hắn phải tự mình quyết định vận mệnh của mình. Hắn cần phải sinh tồn. Vốn luyến lớn nhất của hắn là bộ kiến thức đồ sộ của văn minh nhân loại mà hắn sở hữu.
Ngọn lửa vẫn tí tách reo vui, nhìn đống lửa Nguyễn Long thầm tiếc không có gì để nướng ăn. Cả ngày hôm nay làm việc mệt nhọc nhưng hắn chỉ ăn ít trái cây chát chát, nghĩ đến đây bụng hắn lại sôi lên. Hắn đành lấy ra vài trái nữa để cho qua cơn đói. Ăn hết một trái, cầm hạt của nó trong tay, đầu hắn chợt loé lên. Là hạt, tại sao hắn không thử ăn hạt của nó, biết đâu lại được. Nghĩ thế hắn dùng răng cắn thử.
“Ui da! cứng quá!”
Từ sáng đến giờ Nguyễn Long đã cắn xé không biết bao nhiêu dây leo để làm lều, giờ gặm phải cái hạt cứng quá chịu càng không thấu. Hắn cũng không có ý định bỏ cuộc. Cắn không được thì dùng đá đập. Vất vả một hồi hắn cũng thành công. Bên trong hạt rất mềm, ăn thử thấy cũng được, hơi béo béo có thể dùng làm thức ăn dễ ăn hơn phần thịt quả chát chát. Chưa dừng lại, Nguyễn Long lại lấy một hạt khác bỏ vào đống lửa, chờ vỏ của nó cháy đen lên thì lấy ra. Rút kinh nghiệm lần trước, hắn lấy đá dùng hết sức đập xuống.
“Bẹp” nhưng không ngờ, nguyên cái hạt đã nát như tương.
Thấy thế Nguyễn Long không những không buồn bực mà còn vui mừng. Thì ra khi nướng lên vỏ hạt không còn cứng như trước nữa, điều này càng tiện lợi hơn cho hắn. Lập tức hắn tách vỏ hàng chục trái lấy hạt rồi quăng vào lửa. Đem ra để nguội, hắn dùng tay bóp nhẹ, vỏ hạt lập tức bong ra để lộ phần thịt trắng bên trong, nhìn ngon hơn khi nảy hắn đập sống nhiều lần. Hắn nếm thử, mùi vị rất khác, thơm hơn và bùi hơn nhiều. Nhớ lại bên dưới gốc cây ban sáng có hằng hà sa số hạt, Nguyễn Long cười toe toét không ngậm được mồm.
“Phải đặt cho mày một cái tên. Mày cũng ẩn giấu thật sâu, vậy liền gọi mày là trái Giấu haha”.
Cười một tràn dài thoả mãn, Nguyễn Long chợt im bặt. Một tiếng rống rung chuyển khu rừng vang lên.
“Chết cha, nhỡ mồm rồi”.
Lập tức quăng vội vài cây củi vào đống lửa, hắn nhanh chóng phóng vút lên cây, lòng thấp thỏm không yên, hy vọng không phải loại thú dữ biết leo cây như báo hay mèo rừng.
Ngồi im lặng trên lều quan sát, tay quấn chặt cái nịt đề phòng, Nguyễn Long nhìn thấy có hai đốm sáng xuất hiện trong màn đêm, đang dần dần tiến đến vị trí đống lửa. Một con vật to lớn đang thận trọng đến gần. Vừa nhìn thấy nó, Nguyễn Long liền trợn mắt há hốc mồm. Đây là một con hổ, nhưng hai cây răng nanh lại dài cả nửa thước lộ ra ngoài miệng trông rất khủng khiếp.
“Hổ răng kiếm, mẹ ơi, vậy đây không phải Trái Đất”.
Hổ răng kiếm là loài săn mồi mạnh mẽ nhưng đã tuyệt chủng tại Trái Đất mấy chục ngàn năm. Nay thấy nó xuất hiện tại đây, Nguyễn Long chắc chắn nơi này không còn là Trái Đất thân yêu của hắn.
Chỉ thấy con hổ tiến lại đống lửa cách thận trọng, cũng chẳng thèm chú ý đến Nguyễn Long trên cây. Miệng nó không ngừng gầm gừ như đối mặt với kẻ thù hung hãn. Càng đến gần, sức nóng càng kích thích hung tính của nó. Đi vòng quanh đống lửa một lúc chẳng thấy có phản ứng gì, hổ ta bèn tiến gần thêm một chút. Sức nóng giờ đây đã làm nó cảm thấy khó chịu, lông bắt đầu quéo lại. Bực tức, nó giơ chân trước đầy móng vuốt vồ xuống.
“Ngao!” một tiếng gầm đau đớn vang lên và con hổ răng kiếm phóng vụt ra xa. Chân trước của nó đã cháy đen tỏa ra mùi khét lẹt khó chịu. Ánh mắt của nó sợ hãi cùng không cam lòng nhìn về đống lửa. Nó gầm lên một tiếng lớn thị uy rồi dần thận trọng lui về phía sau và phóng vút vào màn đêm tĩnh mịch.