Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-deu-muon-nam-thang-den-cai-gi-di-lam-he-thong

Ta Đều Muốn Nằm Thẳng , Đến Cái Gì Đi Làm Hệ Thống?

Tháng 12 5, 2025
Chương 441: Quyết tuyệt (2) Chương 440: Quyết tuyệt (1)
trieu-noi-81-hao.jpg

Triều Nội 81 Hào

Tháng 2 18, 2025
Chương 60. Tát Đán giáo toàn cầu Tổng Đường Chương 59. Địa ngục rốt cuộc có mấy tầng
hokage-joi-chan-truyen

Hokage: Joi Chân Truyền

Tháng 10 15, 2025
Chương 570: Chung mạc, thí thần! (xong) Chương 569: Giữa màn, tố quả truy nhân!
cung-muoi-cung-thue

Cùng Muội Cùng Thuê

Tháng 10 19, 2025
Chương 964: Chung chương ( đại kết cục, hai chương hợp nhất chương ) Chương 963: Chung chương ( nhị )
ta-o-marvel-choi-truyen-ky.jpg

Ta Ở Marvel Chơi Truyền Kỳ

Tháng 2 24, 2025
Chương 441. Đại kết cục (5) Chương 440. Đại kết cục (4)
ngau-nhien-gap-lai-cung-thue-ta-cung-voi-hoa-khoi-hai-huong-xong-len

Ngẫu Nhiên Gặp Lại Cùng Thuê, Ta Cùng Với Hoa Khôi Hai Hướng Xông Lên

Tháng 10 22, 2025
Chương 556: Đại kết cục Chương 555: Đó là một bí mật không thể nói!
dien-roi-di-nguoi-quan-cai-nay-goi-1-cap-van-minh

Điên Rồi Đi! Ngươi Quản Cái Này Gọi Cấp 1 Văn Minh?

Tháng 2 9, 2026
Chương 666:: Trời mưa thời điểm nhưng tuyệt đối không nên loạn phát thệ Chương 665:: Luận nơi ẩn núp tầm quan trọng
manh-nhat-tong-mon-duong-thanh-he-thong-bat-dau-nen-rong-dia-mach

Mạnh Nhất Tông Môn Dưỡng Thành Hệ Thống: Bắt Đầu Nến Rồng Địa Mạch

Tháng 10 12, 2025
Chương 660: Chung cuộc. Chương 659: Thiên Ngoại Thiên Thần quân nghênh giá Thần Tướng phủ phu tử chuẩn bị trà.
  1. Việt Linh
  2. Chương 3: Quen Thuộc Hay Xa Lạ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 3: Quen Thuộc Hay Xa Lạ

Ào … Ào … Rầm… Rầm..

Mưa như trút nước, sấm chớp đùng đùng rạch ngang bầu trời tối đen. Gió lớn thổi qua làm những chú chim chưa kịp về tổ phải chao cánh. Cuồng phong làm ngã nghiêng những cây cao đón gió. Tia chớp lại nhá lên chiếu sáng cả khu rừng.

Lúc này, trên một bãi đất trống của khu rừng, một chàng trai đang ngồi bệt dưới đất. Mặc cho những giọt mưa rơi trên người, hắn ta vẫn ngồi ôm đầu tựa hồ đau đớn lắm. Nửa giờ sau, chàng trai dần lê thân mình đến ngồi tựa gốc cây gần đó. Một tia chớp lại rạch ngang trời, ánh sáng loé lên lộ rõ khuôn mặt của hắn. Đó chính là Nguyễn Long.

Vỗ vào đầu vài cái như xua đi cơn đau, Nguyễn Long mở mắt nhìn xung quanh. Đây là một khu rừng với nhiều cây cổ thụ trông có vẻ lâu năm, xa xa có vài tiếng hú nghe rợn cả tóc gáy. Nguyễn Long dần nhớ lại những gì đã xảy ra.

Sau khi bước vào thiết bị dịch chuyển để đến Viện nghiên cứu, ngay thời điểm ánh sáng loé lên, Nguyễn Long nghe âm thanh một tiếng nổ từ đằng xa vọng lại, sau đó mọi thứ rơi vào tĩnh mịch, chỉ còn nghe được tiếng đập của chính tim mình.

Hơn thế nữa, không như những lần trước dịch chuyển, ngay tức khắc được chuyển đi, lần này Nguyễn Long vẫn đứng như cũ trong màn sáng.

Biết có chuyện chẳng lành, Nguyễn Long liền lui lại với mong muốn bước ra khỏi đó. Ngay lúc này hắn liền chao đảo, bệ vuông dưới chân đã biến mất tự bao giờ, nơi hắn đứng toàn là ánh sáng trắng, không thể phân biệt phương hướng trên dưới trái phải. Cẩn thận bước tới vài bước, nhưng không có tiến triển gì, vẫn một màu trắng. Chạy thật nhanh về phía trước nhưng mọi thứ xung quanh vẫn không thay đổi, quay đầu chuyển hướng đủ mọi kiểu vẫn vậy. Cứ như Nguyễn Long đang chạy trên máy chạy bộ, dù chạy kiểu nào hắn cũng vẫn đứng tại chỗ. Hay thật sự có di chuyển nhưng mọi nơi đều giống như nhau.

Sau một thời gian, Nguyễn Long chán nản ngồi xuống, lòng rất hoang mang. Hắn tự trấn an mình rằng phải bình tĩnh, dù sao còn thở vẫn còn có cách gỡ.

Qua một lúc để bình tĩnh lại, Nguyễn Long mới bắt đầu suy nghĩ, có lẽ thiết bị dịch chuyển gặp sự cố, hắn đang thật sự lạc vào đường hầm thời không. Nếu vậy muốn thoát khỏi nơi này cần xác định phương hướng cùng toạ độ nhất định. Thế nhưng hiện tại mọi nơi đều như nhau, làm sao để xác định phương hướng lại là một vấn đề nan giải.

Suy nghĩ hồi lâu vẫn không tìm ra được cách giải quyết, Nguyễn Long sực nhớ đến mình có cầm theo điện thoại, thầm tự nhủ có lẽ nó sẽ giúp được mình. Lập tức mở điện thoại ra xem, nhưng làm hắn thất vọng là màn hình điện thoại giờ chỉ còn là một màu trắng xoá.

“Có lẽ do nhiễu loạn thời không nên các mạch không thể nối kết với nhau”.

Đặt điện thoại xuống bên cạnh, Nguyễn Long thử lấy nó làm điểm mốc để di chuyển ra xa. Thế nhưng dù có dùng cách nào đi nữa hắn cũng không thể nào rời xa chiếc điện thoại. Rõ ràng từ nảy đến giờ Nguyễn Long vẫn ở chỗ cũ, không thể đi ra khỏi không gian xung quanh quá một mét.

Vài tiếng sau, Nguyễn Long dần mệt mỏi và ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, một tiếng nổ lớn làm hắn bừng tỉnh, hắn đang xuất hiện tại một khu rừng xa lạ, trong đầu truyền ra từng trận đau đớn.

Bằng cách nào đó, Nguyễn Long đã thoát khỏi cái vùng sáng trắng quái quỷ kia nhưng xui xẻo thay, đầu hắn lại va vào một gốc cây đến tối sầm mặt mũi.

Lúc này mưa đã tạnh, từng tiếng hú bắt đầu vang lên khắp khu rừng. Nguyễn Long bất chấp đầu u lên một cục vẫn còn đau điếng mà tìm một cái cây có nhiều cành thấp để leo lên. Dù không biết đây là đâu nhưng trong rừng sợ có thú dữ, vì an toàn hơn nữa để tiện quan sát, hắn cần phải tìm cây cao để trú qua đêm nay.

Sau khi đã vắt vẻo trên một cành cây cứng cáp, dùng thắt lưng cột chặt người vào phòng khi lỡ ngủ quên không bị té chết, Nguyễn Long lại suy nghĩ những gì đã trải qua và những việc sắp tới. Có lẽ hắn đã gặp một sự cố làm cho toạ độ điểm đến bị trục trặc. Mà thời gian trong đó cũng khá lâu, nên Nguyễn Long nghĩ mình đã đến một nơi xa xôi nào đó, có thể vẫn còn trên trái đất, cũng có thể là một hành tinh có sự sống nào khác ngoài trái đất.

“Chẳng lẽ hên vậy sao, đánh bậy đánh bạ đánh ra một hành tinh khác. Điều này tuy rất khó xảy ra nhưng biết đâu được. Hên xui lắm à!” Nguyễn Long tự giễu.

Nhìn những thân cây cao to có vẻ lâu năm xung quanh, hắn thầm nghĩ nếu là trái đất thì đây hẳn là một trong những khu rừng lớn trên thế giới, tuy nhiên Nguyễn Long lại không tài nào nghĩ ra có khu rừng nào mà còn toàn cây cổ thụ như thế này. Với kiến thức đồ sộ của mình trải dài trên nhiều lĩnh vực nhưng Nguyễn Long vẫn bó tay.

“Thôi mặc kệ, miễn sống là tốt rồi, từ từ tìm cách sau vậy, biết đâu đây lại là một hành tinh khác, có tu luyện các kiểu như trong tiểu thuyết” nghĩ đến đây, mắt Nguyễn Long bèn loé sáng.

Nhưng hắn chợt cười khổ:

“Người ta đến dị giới có được bảo vật nghịch thiên, bí kiếp cực mạnh hay hệ thống buff cấp thần thánh, còn mình chỉ có mỗi cái nịt”.

Đúng thật là chỉ có mỗi cái nịt, nó còn đang cột chặt hắn vào cây đây này. Tuy nghĩ vậy nhưng hắn vẫn cảm thấy lâng lâng, không đến nỗi quá sầu khổ.

Nguyễn Long nhắm mắt hít thở đều theo nhịp. Một lúc sau, hắn dần dần rơi vào trạng thái không linh.

Đây là cách Nguyễn Long hay dùng những khi quá mệt mỏi hoặc căng thẳng. Hắn sẽ tập trung hết tâm trí vào một điểm, gạt bỏ hết mọi suy nghĩ trong đầu để lòng mình trở nên trống rỗng. Từ từ hắn sẽ quên hết mọi sự vật, ngay cả chính bản thân mình. Lúc đó, không còn bất cứ thứ gì tồn tại trong tâm trí hắn, đến điểm chú ý đặt vào lúc ban đầu cũng biến mất. Đây chính là bước đầu đi vào trạng thái không linh.

Trạng thái này khác hoàn toàn với ngủ. Khi ngủ, ta không còn ý thức vào xung quanh nhưng não bộ vẫn hoạt động dẫn đến những hình ảnh chập chờn trong tâm trí là những giấc mơ, còn trạng thái không linh là ta vẫn ý thức, nhưng ý thức đó là một mảnh hư không, não bộ trở nên tĩnh lặng, không ngủ nhưng cũng không hoàn toàn thức.

Nghe có vẻ đơn giản nhưng để đạt được trạng thái không linh lại không hề dễ dàng chút nào mà cần phải có một thời gian dài luyện tập. Việc tập trung vào một điểm đâu phải chuyện muốn là được. Nên biết rằng con người luôn bị ảnh hưởng bởi ngoại giới, một tiếng động, một làn gió cũng có thể làm chúng ta phân tâm. Hơn nữa cũng rất khó để bộ não chúng ta dừng suy nghĩ, “tâm viên ý mã” tâm trí con người luôn hoạt động không thể đứng yên.

Ngoài ra, chúng ta cũng dễ rơi vào tình trạng ngủ quên khi mọi sự quá tĩnh lặng. Do đó, trạng thái không linh thường thì chỉ có thể thực hiện được nơi giới tu trì có trình độ nội tâm thâm sâu hay người đã dày công tập luyện thời gian dài.

Không linh cũng chia làm hai loại, không linh tĩnh như vừa nói và không linh động. Không linh động là tiến nhập trạng thái không linh khi vẫn đang làm việc. Những nhà tu hành Ấn Độ có thể nằm trên gai nhọn hay đi trên than hồng là ví dụ điển hình cho không linh động. Họ vẫn hoạt động nhưng mọi cảm giác biến mất, ngoại giới như không có gì. Hoặc như danh tướng Phạm Ngũ Lão vào thời nhà Trần, ngồi đan sọt bên đường, quân lính của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn dùng giáo đâm vào đùi mình nhưng ông vẫn không hề hay biết.

Còn Nguyễn Long, hắn đã luyện tập từ thời còn đi học để đạt được trạng thái không linh. Với khả năng tập trung tuyệt vời của mình nhưng cũng phải mất mấy năm trời hắn mới có thể đạt thành tựu như hiện tại. Không linh giúp hắn giải toả mọi căng thẳng, làm cho tâm trí hắn như mặt gương tĩnh lặng, nhờ đó hắn mới có thể tạo nên một phát minh vĩ đại là thiết bị dịch chuyển tức thời như thế.

Không linh giúp cho hắn có nhiều thời gian để làm việc hơn. Mỗi ngày hắn chỉ ngủ tầm 4 đến 5 tiếng, những khi mỏi mệt hắn chỉ cần nhập định một lúc là có thể khoẻ khoắn trở lại. Nhiều đêm hắn còn không thèm ngủ mà cơ thể vẫn bình thường chẳng ốm đau bệnh tật gì cả.

Màn đêm đã trôi qua nhường chỗ cho ngày mới bắt đầu, Nguyễn Long dần tỉnh giấc. Đêm qua sau khi nhập định chừng hơn một giờ, Nguyễn Long đã cảm thấy khoẻ khoắn vô cùng nhưng trong rừng trời tối sợ có nhiều nguy hiểm nên hắn quyết định ngủ thêm một giấc nữa trên cây luôn. Cảm giác đầu tiên của hắn khi thức dậy là đói. Từ lúc bước vào thiết bị dịch chuyển đến giờ cũng đã gần hai ngày hắn chưa được ăn gì rồi.

Nhìn qua khe lá, ánh nắng mặt trời dần xuất hiện chiếu xuống mặt đất. Nguyễn Long thầm nghĩ thật sự đây có lẽ vẫn là trái đất. Mặt trời quen thuộc, ánh nắng ấm áp, bầu trời trong xanh thế này thì không lầm đâu được. Duy chỉ có khu rừng đầy cổ thụ và bầu không khí trong lành hơi xa lạ, vì từ lâu hắn đã sống trong sự ô nhiễm nặng nề nơi phố thị đông đúc và khói bụi do chiến tranh mang lại.

Một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ trào dâng trong lòng Nguyễn Long

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-nu-hiep-nghe-trom-sau-khong-liem-nam-chu-doi-thanh-liem-ta.jpg
Tổng Võ: Nữ Hiệp Nghe Trộm Sau Không Liếm Nam Chủ Đổi Thành Liếm Ta
Tháng 3 3, 2025
one-piece-bat-tu-ta-truoc-diem-day-haoushoku
One Piece: Bất Tử Ta Trước Điểm Đầy Haoushoku
Tháng 10 22, 2025
1984-tu-pha-san-mon-cay-tu-xuyen-quan-bat-dau
1984: Từ Phá Sản Món Cay Tứ Xuyên Quán Bắt Đầu
Tháng 12 5, 2025
hokage-mot-long-muon-chet-ta-bi-tsunade-quan-len
Hokage, Một Lòng Muốn Chết Ta Bị Tsunade Quấn Lên!
Tháng 10 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP