Chương 101: Đại Chiến Linh Miêu.
Đầu yêu linh vừa đả thương Hùng Đảm là một con mèo rừng toàn thân đen tuyền, duy chỉ có đôi mắt là rực lên ánh sáng xanh chết chóc. Thân hình của nó rất to lớn, chỉ thấp hơn Hùng Đảm đôi chút nhưng khí thế và lượng lực lại hoàn toàn trên cơ Hùng Đảm.
“Grừ..!”
Đầu linh miêu gầm gừ đe dọa, mắt chăm chăm nhìn về phía Triệu Quang Phục vừa đá bay nó, hiện giờ thân thể nó vẫn còn ê ẩm từng cơn.
Trong toàn bộ đoàn người trước mắt, chỉ có người đàn ông này là làm nó kiêng kỵ, số còn lại tuy đông nhưng linh miêu hoàn toàn không coi ra gì.
Lúc nảy nếu không có Hùng Đảm, nó đã có thể dễ dàng lấy mạng một người và đả thương những người còn lại.
Đây cũng là điểm sơ suất của Nguyễn Long cũng như Triệu Quang Phục. Bọn họ quên một điều, Hùng Đảm có thể cảm ứng được yêu linh thì đồng thời yêu linh cũng có thể cảm ứng được Hùng Đảm.
May mắn khi yêu linh bất ngờ tấn công, Hùng Đảm cũng đã phát giác nên mới kịp thời ngăn chặn được một kích, tuy hắn cũng bị thương nhưng với lớp da dày thịt béo của mình, vết thương hoàn toàn không đáng ngại.
Lúc này mọi người đã tập hợp lại, tạo thành trận hình bao vây linh miêu vào giữa. Vì có Triệu Quang Phục trấn thủ nên linh miêu cũng không dám ngăn cản bọn hắn.
Nó bước từng bước chậm chạp thủ thế trước Triệu Quang Phục, mắt vẫn không rời đối thủ nguy hiểm nhất này, chỉ chờ có cơ hội là sẽ bất ngờ tấn công.
Triệu Quang Phục vẻ mặt vẫn bình tĩnh, tuy lúc nảy sơ suất làm một người suýt nữa mất mạng nhưng hiện tại mọi chuyện đã qua, hắn hoàn toàn tự tin có thể bảo hộ những người nơi đây. Tuy vậy, Triệu Quang Phục cũng không dám coi thường, thỉnh thoáng hắn vẫn liếc mắt về phía cửa hang.
Đại đội Hồng Lâm quân đã dàn xong trận hình. Trừ đại đội trưởng, các thành viên còn lại tập họp theo tiểu đội của mình. Mỗi tiểu đội làm thành một hình chữ V với đội trưởng là mũi nhọn hướng về phía yêu linh, mười thành viên còn lại là hai cánh, mỗi người cách nhau hơn một cánh tay để không vướng víu khi sử dụng vũ khí.
Cả đại đội có chín tiểu đội là chín mũi nhọn kết nối lại với nhau như hình ngôi sao có chín cánh bao vây đầu linh miêu vào giữa.
Trận hình này là do những vị danh tướng của Đại Việt tạo ra, được đặt một cái tên rất kêu là Cửu Tinh Đấu Trận.
Đây là trận hình vừa bao vây vừa công kích đối thủ trong vòng vây.
Chín vị mũi nhọn của cánh sao bên trong sẽ chịu trách nhiệm chủ công. Số còn lại bên ngoài sẽ yểm hộ khi chủ công gặp nguy hiểm. Toàn bộ đội hình sẽ luôn luôn di chuyển theo chiều kim đồng hồ hoặc ngược lại, đồng thời cũng tiến tới để tấn công hay lui lại để phòng thủ.
Khi đối thủ muốn phá vòng vây sẽ rơi vào hai trường hợp. Một là tấn công vị trí lõm vào của cánh sao, lúc này cánh sao đối diện sẽ tấn công phía sau lưng, đồng thời hai cánh sao hai bên cũng ép vào đánh vào sườn, làm đối phương phải ba đầu thọ địch, rất khó để phá vây. Trường hợp thứ hai là công thẳng vào vị trí mũi nhọn, lúc này nếu thế công đối phương mạnh, toàn cánh sẽ thụt về phía sau, mũi trở thành đáy làm địch nhân rơi vào tình huống số một và lại áp dụng chiến thuật trên.
Nói chung rất khó để phá vây, trừ khi lực lượng phải rất mạnh.
Khuyết điểm của Cửu Tinh Đấu Trận là cần rất nhiều người để tạo thành cánh sao và tiêu tốn rất nhiều thể lực của quân lính khi phải liên tục di chuyển tấn công. Ngoài ra, trận hình này mang tính công sát mạnh, muốn tiêu diệt đối thủ hơn là bao vây cầm chân thông thường.
Cửu Tinh Đấu Trận cũng có thể mở rộng ra vô hạn khi tăng số lượng quân lên, mỗi cánh sao sẽ được làm dầy lên thành nhiều lớp. Ngoài ra, theo nghiên cứu của mọi người, nếu những người bày trận có tu vi cao, linh lực của họ có khả năng sẽ cộng hưởng, làm gia tăng sức mạnh của trận pháp lên thêm nhiều lần, lấy yếu thắng mạnh không phải không có khả năng.
Quay trở lại chiến trường, từ lúc Triệu Quang Phục xuất thủ đến khi Hồng Lâm quân bày xong trận Cửu Tinh Đấu chỉ mất thời gian chưa tới mười giây. Đầu linh miêu liên tục gầm gừ, nôn nóng muốn tấn công nhưng không tìm được cơ hội.
“Giết!”
Thấy mọi người đã sẵn sàng, Triệu Quang Phục hô lớn, đồng thời hắn cũng nhanh chân lui về phía sau. Mọi người mở cho hắn con đường để ra khỏi phạm vi của Cửu Tinh Đấu Trận.
Cùng lúc đó, con yêu linh mèo rừng cũng hành động, nó dùng hết sức phóng theo Triệu Quang Phục, muốn nhanh chóng kết liễu đối thủ. Thế nhưng chờ đợi nó là cả chục mũi mác từ hai bên đâm tới.
Cảm thấy nguy hiềm, linh miêu nhanh nhẹn ngoặt người tránh thoát. Chưa kịp định thần, nó lại nghe đằng sau có tiếng đánh tới, nó theo bản năng lăn tròn trên mặt đất né đi, đồng thời mượn lực định nhào sang đánh về phía bên cạnh.
Đứng bên ngoài quan sát, Nguyễn Long giật mình với bản năng chiến đấu và sự nhanh nhẹn của con yêu linh này, dù bị bao vây tứ phía, hoàn toàn bị động từ đầu đến giờ nhưng lông tóc nó vẫn chưa tổn hại chút nào.
Hít sâu một hơi, Nguyễn Long thầm so sánh, nếu bản thân solo một một với nó thì có lẽ còn chưa kịp đụng vào người nó bản thân đã bị xé nát. Trước giờ Nguyễn Long vẫn thường coi tốc độ và thân pháp của mình là nhanh nhẹn hơn rất nhiều so với những người đồng cấp, nhưng hiện giờ hắn mới biết trời cao đất dày là gì.
Đầu linh miêu này tu vi cao nhất chỉ mới là Địa cảnh hậu kỳ, còn chưa tới đỉnh phong nhưng luận sức mạnh, tốc độ, phản ứng đều không thua một cao thủ Thiên cảnh là bao, dĩ nhiên không thua nhưng không có nghĩa là sẽ thắng được. Địa cảnh và Thiên cảnh tuy chỉ là một cảnh giới nhưng lại có cách biệt rất lớn, muốn dùng tu vi Địa cảnh để thắng Thiên cảnh không phải không được, nhưng cần có rất nhiều điều kiện kèm theo.
Bình thường Nguyễn Long hay luyện tập cùng các cao thủ Thiên cảnh của Hồng thôn, tuy hắn có thể đối chiến qua lại cùng họ, nhưng đó chỉ là luyện tập. Còn nếu thực sự đối đầu sinh tử, Nguyễn Long chỉ có nước chạy trốn.
Lúc này bên kia chiến trường, đầu linh miêu đã bắt đầu xuất hiện thương thế. Dù cho nó nhanh nhẹn đến đâu cũng không thể dễ dàng thoát khỏi vòng vây của cả trăm người phối hợp với nhau. Bên trong trận hình cũng không thiếu những cao thủ địa cảnh làm mũi nhọn tấn công. Mọi người vừa đánh vừa di chuyển theo trận hình làm linh miêu vô cùng bị động.
Nó hết né phải lại tránh trái, nhờ vào thân hình linh hoạt cố gắng cầm cự. Thế nhưng đại đội Hồng Lâm quân lúc đã dần khép lại, không gian hoạt động của linh miêu không còn bao nhiêu. Hơn nữa, thân mình nó vết thương càng lúc càng nhiều, tốc độ phản ứng đã chậm lại. Mà càng chậm thì lại càng dính đòn. Tạo thành một vòng lặp tước đi sinh mệnh của nó.
Qua thêm một lúc, linh miêu toàn thân đầy máu kêu gào bất lực, đôi mắt ánh lên vẻ sợ sệt cùng không cam lòng, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về cửa hang.
Nguyễn Long nhận thấy linh miêu không còn sinh long hoạt hổ như trước liền ra lệnh mọi người dừng tay. Hắn không do dự phi thân phóng vút vào trong đố diện với linh miêu. Vòng vây của mọi người cùng lúc cũng dãn ra.
Nguyễn Long dự định sẽ chính tay kết liễu tính mạng nó. Đúng lúc này, dị biến phát sinh.