Chương 108: Thiền là gì?
Viên Hành vội vàng nói: “Là sư đệ quên mất sư huynh đang nghiên cứu Phật Kinh.”
“Không không không, chúng ta cũng không cần đàm luận việc này, các ngươi tạm thời cùng ta nói một chút chuyện hai người trong phòng tắm là thế nào.”
Viên Hành cười hì hì: “Việc này còn phải từ Viên Chân sư huynh mà ra.”
“Ta? Việc này lại còn liên quan đến ta?” Viên Chân hơi kinh ngạc, hắn còn muốn ăn dưa xem kịch, không nghĩ tới mình cũng là một nhân vật trong đó.
Viên Hành gật gật đầu: “Lúc đó Viên Chân sư huynh không phải kiên trì cắt lúa sao, đại gia nhất trí ủng hộ ngươi, Viên Minh khi ấy nói một câu Viên Chân sư huynh thật không tầm thường, trước đây đánh bại Viên Linh sư huynh mồm mép sắc bén kia cũng không oan. Kết quả Viên Linh sư huynh nghe thấy được, nhưng lại nghĩ là Viên Hổ nói, dù sao Viên Hổ người này bình thường liền thích thẳng thắn, mạnh miệng, Viên Linh sư huynh liền ghi hận Viên Hổ.”
Một bên sa di nói tiếp: “Thế là Viên Linh sư huynh liền tìm tới Viên Hổ, chỉ tên muốn Viên Hổ đối luyện với hắn. Viên Chân sư huynh cũng biết, Viên Linh sư huynh thế nhưng là người có tu vi cực cao trong đám sa di chúng ta, luyện quyền cũng rất tốt, Viên Hổ bình thường luyện cũng tạm được, cũng là sau khi đi theo Viên Chân sư huynh luyện, mới tốt lên một chút. Cái này may mà có Viên Chân sư huynh dạy bảo, bây giờ ta cùng Viên Hành luyện cũng tốt hơn rồi.”
Viên Hành liền vội vàng gật đầu: “Đúng vậy a đúng vậy a, sư đệ Viên Hành đa tạ Viên Chân sư huynh dạy bảo.”
Khá lắm, cái này cũng có thể móc nối khen ta một câu. Viên Chân bất đắc dĩ nở nụ cười: “Chúng ta sư huynh đệ với nhau, cần gì phải khách khí như vậy. Chớ có nói tạ nữa.”
Viên Hành nói tiếp: “Tóm lại, Viên Linh sư huynh có ý định nhằm vào Viên Hổ, mặc dù Viên Linh sư huynh cũng không có hạ thủ nặng, nhưng Viên Hổ cũng là khổ không thể tả, hắn không phải đối thủ của Viên Linh sư huynh. Viên Hổ mấy phen cầu xin tha thứ, để cho Viên Linh sư huynh buông tha hắn, đừng có lại tìm hắn đối luyện. Hắn cũng không hiểu vì sao Viên Linh sư huynh lại cố ý ghim hắn.”
“Một lần đối luyện sau đó, Viên Linh sư huynh mới phẫn nộ nói ra chân tướng, sắc mặt Viên Hổ lúc đó rất đặc sắc.”
Viên Hành cười hì hì: “Viên Hổ lúc đó nhìn Viên Minh với biểu lộ phức tạp vô cùng, Viên Minh cũng là một bộ qua loa cho xong chuyện, ngược lại là Viên Linh sư huynh kỳ quái tại sao Viên Hổ lại muốn nhìn Viên Minh, mà không phải nói xin lỗi hắn, hối hận, ha ha ha.”
Viên Chân có thể tưởng tượng ra được lúc đó trong lòng Viên Hổ biệt khuất đến nhường nào, không hiểu thấu liền vì Viên Minh mà đeo lên hắc oa, không công bị đánh.
Viên Chân đều có chút muốn vì Viên Hổ tên xui xẻo này mà bật cười.
Một bên sa di nói: “Viên Hổ lúc đó liền nói cho Viên Linh sư huynh câu nói kia là Viên Minh nói, không có quan hệ gì với hắn, biểu lộ của Viên Linh sư huynh cũng là rất đặc sắc, đáng tiếc Viên Chân sư huynh không có mặt ở đó, không thể tận mắt chứng kiến, thật là đáng tiếc.”
Viên Chân nghĩ thầm bây giờ chính mình nghe các ngươi nói đã cảm thấy rất thú vị, ta cũng cảm thấy đáng tiếc không thể thấy được biểu lộ của Viên Linh khi đó.
Viên Hành tiếp tục nói: “Khi đó có thể là Viên Linh sư huynh cảm thấy chính mình bị bêu xấu trước mặt mọi người, mất mặt. Trong cơn tức giận lại muốn cùng Viên Minh đối luyện.”
“Nhưng lúc này, Viên Không đứng ra nói Viên Linh sư huynh lấy chuyện nhỏ xé ra to, lăng nhục sư đệ, thực sự là mất mặt xấu hổ. Hắn không nhìn nổi, muốn cùng Viên Linh sư huynh đối luyện một hồi, giải quyết trận này bởi vì Viên Minh nói bậy mà đả thương Viên Linh sư huynh.”
Một bên sa di cảm khái: “Lúc đó Viên Không sư huynh đứng ra với phong thái thực sự soái khí, là tấm gương của chúng ta. Đáng thương Viên Linh sư huynh, hoàn toàn không phải đối thủ của Viên Không sư huynh, lúc đối luyện một mực bị áp chế, không có chút nào lực phản kích.”
Viên Hành nói: “Viên Linh sư huynh lúc đó thua rất thảm, sau đó cũng chính thức đình chỉ cùng Viên Hổ đối luyện. Bất quá Viên Không từ đó về sau, mỗi khi luyện quyền ở La Hán Đường đều tìm tới Viên Linh sư huynh, Viên Linh sư huynh ngay từ đầu còn nghĩ lấy lại danh dự, kết quả hắn nhiều lần đều bị Viên Không đánh bại.”
Viên Hành nói đến đây, hắn lắc đầu, thần sắc biểu thị Viên Linh tựa hồ thua rất thảm.
Viên Chân thầm nghĩ: “Viên Linh không phải đối thủ của Viên Không, còn nhiều lần luyện quyền bị nhục, đoán chừng trong lòng Viên Linh tức giận không thôi. Hiện tại xem ra Viên Linh cũng là nhịn không nổi nữa.”
Viên Chân nghe thấy trong phòng tắm, Viên Không nói: “Viên Linh sư huynh, ta chỉ là đang tắm rửa bên cạnh ngươi thôi, ngươi vì cái gì phản ứng kịch liệt như thế, ha ha.”
Viên Linh thẹn quá hóa giận: “Ngươi đó là tắm rửa sao, rõ ràng là nghịch nước, không ngừng lấy tay vung nước tung tóe vào mắt ta, làm hại ta không cách nào nhìn thẳng, ngươi dám nói ngươi không cố ý. Viên Không, ngươi chờ ta, chờ ta đi ra ta nhất định báo cáo thượng sư, nói ra việc ác của ngươi.”
Viên Không lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ, ngươi có bản lĩnh thì tung tóe lại, vung vào mắt ta. Ngươi cứ việc báo cáo thượng sư, loại hành vi hèn nhát này ngươi cho rằng ta sẽ sợ, ngươi thực sự là si tâm vọng tưởng.”
Viên Chân không nghĩ tới Viên Không sẽ tinh nghịch như vậy, thế mà dùng nước tung tóe vào mắt Viên Linh, để cho Viên Linh không thể nhìn thấy gì, chiêu này thế nhưng là thật tổn hại.
Hắn đi vào phòng tắm, hắn liếc thấy Viên Không cùng Viên Linh, bởi vì gian phòng bên cạnh hai người, các sa di khác cũng không dám đi vào tắm rửa.
“Viên Chân sư huynh, buổi chiều tốt.”
“Viên Chân sư huynh.”
Các sa di khác thấy Viên Chân đến, nhao nhao hướng hắn chào hỏi, Viên Chân từng cái lễ phép đáp lại, khiến các sa di sinh lòng hảo cảm.
Viên Linh nghe vậy, quay đầu nhìn về phía Viên Chân, ánh mắt hắn lóe lên một cỗ oán niệm.
Hắn thầm nghĩ: “Nếu không phải là Viên Chân, ta cũng sẽ không nhận nhầm người, cũng càng sẽ không bị Viên Không nhằm vào, làm ta mất mặt, bị người chế giễu. Đáng giận Viên Chân, đều là tại ngươi.”
Viên Không thấy Viên Chân thì hai mắt sáng lên, hắn mỉm cười hướng Viên Chân chào hỏi: “Viên Chân sư huynh, buổi chiều tốt. Có thể gặp ngươi ở phòng tắm thật trùng hợp.”
Viên Chân thầm nghĩ: “Dùng phòng tắm tắm rửa vào thời gian này cũng là cố định không thay đổi, chúng ta lại ở chỗ này gặp gỡ cũng không ít lần.”
“Viên Không sư đệ, buổi chiều tốt.” Viên Chân mỉm cười gật đầu đáp lại.
“Viên Linh sư huynh, đã lâu không gặp.” Viên Chân cũng mỉm cười với Viên Linh.
Hắn gần đây đều bận rộn niệm tụng Phật Kinh, chẳng quan tâm bất cứ chuyện gì, cảm giác chính mình rất lâu chưa thấy Viên Linh.
Nhưng Viên Linh lại không nghĩ như vậy, Viên Linh tâm nghĩ hai người chúng ta mỗi ngày đều gặp nhau, làm sao tới đã lâu không gặp, hừ, Viên Chân ngươi giả vờ cái gì. Giả bộ làm việc này không liên quan gì đến ngươi đúng không.
Viên Không liếc nhìn Viên Linh với thần sắc tức giận, hắn thản nhiên nói: “Tất nhiên Viên Chân sư huynh đã tới, ta tạm thời tha cho ngươi một lần, ngươi nhanh chóng tắm xong đi, Viên Linh sư huynh.”
Sắc mặt Viên Linh âm tình bất định, hắn bây giờ đối với Viên Không oán hận đến mức hối hận tại sao trước đây lại muốn trào phúng Viên Không.
Nếu có thể làm lại, hắn nhất định không trêu chọc Viên Không.
Dù sao tất cả mọi người đều là người có thiên tư, sao phải làm khó lẫn nhau.
Viên Linh lạnh lùng hừ một tiếng, hắn đơn giản lau người một chút, bỏ lại một câu rồi đi.
“Đừng tưởng ta sẽ không kiện lên thượng sư, Viên Không ngươi cứ chờ đó.”
Viên Chân cười khổ: “Viên Linh sư huynh tội gì khó xử Viên Không sư đệ, Viên Không sư đệ cũng vậy, oan oan tương báo khi nào mới dứt, chấp nhất với Viên Linh sư huynh cũng không đáng.”
Viên Linh nghe xong, nghĩ thầm lời này của Viên Chân chẳng phải là nói ta ngay cả tư cách lọt vào mắt Viên Không cũng không có? Ngươi có ý gì, ngươi coi ta là cái gì, không khí sao!
Viên Linh hung hăng trừng mắt liếc Viên Chân: “Viên Chân, ngươi cũng vậy, cứ chờ đó.”
Viên Chân trừng lớn hai mắt, chính mình khuyên Viên Không buông tha việc nhằm vào Viên Linh, làm sao còn bị Viên Linh ghi hận?
Trong lòng Viên Chân oan ức vô cùng.
Còn chưa chờ Viên Chân nói chuyện, Viên Linh đã chạy mất.
Viên Chân quay đầu nhìn về phía Viên Không, Viên Không hai tay mở ra, nhún vai: “Viên Chân sư huynh, ngươi cũng biết, Viên Linh chính là người như vậy.”
Viên Chân dở khóc dở cười.