Chương 732: 干戈 (Can qua)
Cỏ lau mọc ven bờ sông, thân cao mảnh, đứng thành từng bụi dày đong đưa theo gió. Lá dài và sắc, xanh pha bạc, cọ vào nhau xào xạc. Đương mùa trổ bông, bông lau vươn lên trắng xóa, nhẹ bẫng như mây, phản chiếu ánh nắng làm dòng Hoàng Long trở nên mềm mại và tĩnh lặng. Bên dòng nước lững lờ trôi, cỏ lau trầm buồn, gợi cảm giác bình yên xen lẫn cô liêu của miền sông nước.
Giờ Thìn hai khắc.
Từ trong đám cỏ lau trắng hơn mười quả pháo hiệu màu đỏ liên tiếp phóng lên không trung. Đội binh hơn trăm người dùng hoả dược nhất loạt phóng hoả.
Gió nhẹ từ sông thổi vào khiến các đám cháy lan dần. Nhiều cột khói đen nương theo gió bay về hướng quân tả doanh của Ngô Vương đang mai phục.
Quân tả doanh mai phục trông thấy các đám khói song vẫn án binh bất động, cố ý chờ Nguyễn Định Hoàng. Quân trong tả doanh nhốn nháo. Tả Phó doanh họ Trần hay tin có đám cháy bên mé hữu, đoán đó là kế nghi binh của Nguyễn Định Hoàng bèn sai hơn hai trăm sĩ tốt già yếu đem theo liềm, cuốc, dao phay xuất trại, mau chóng phát quang đám cỏ lau gần doanh, ngừa lửa lan đến.
Tướng Tả doanh biết Nguyễn Định Hoàng tiến lên một cách thận trọng thì sốt ruột, bèn sai quân bảo Tả Phó doanh dẫn trăm khinh kị xuất trại. Tả Phó doanh y lệnh, đem hơn trăm khinh kị trực chỉ hướng Đông chưa đầy 5 dặm thì đụng Nguyễn Định Hoàng. Tả Phó doanh đốc quân xông thẳng vào đội hình đối phương, bị hoả hổ và xạ tiễn bắn chặn bèn giả thua chạy.
Nguyễn Định Hoàng truyền ba quân giữ nguyên đội hình, không truy. Hoàng lại phái thêm quân thám thính vượt lên trước dò la, tìm vị trí phục binh.
Tả Phó doanh họ Trần dẫn quân quay lại. Lần này có thêm hơn hai trăm bộ quân cùng vài mươi quân huyền giáp làm trọng binh. Quân huyền giáp chính là Trường An quân trang bị giáp trụ. Hai bên đụng trận vào quãng giữa giờ Tỵ. Giao chiến chưa được bao lâu, Nguyễn Định Hoàng được quân đoạn hậu bẩm rằng có trông thấy bụi mờ đằng xa. Biết truy binh sắp kéo đến nơi, Nguyễn Định Hoàng truyền thu quân rồi bất thần tháo chạy có chủ đích về hướng Nam. Ba quân tháo chạy được quãng không xa thì Tả doanh trưởng đổ binh chặn đánh. Trước sau đều có địch, Nguyễn Định Hoàng sai quân hầu nổi trống, thu cờ soái. Trống dứt quân chia làm ba ngả mà chạy. Nguyễn Định Hoàng dẫn theo dăm trăm binh mã đánh trực diện quân Tả doanh chặn lối hòng mở đường máu.
Bấy giờ Vũ Thiệp cùng toán kị quân vừa đến nơi, người ngựa hãy còn mỏi mệt song vẫn hăm hở tham gia cùng Tả Phó doanh họ Trần, chia nhau truy tàn quân Nguyễn Định Hoàng.
Số Hoàng chưa tận.
Đúng lúc đuổi kịp Nguyễn Định Hoàng, Vũ Thiệp chia quân vây bọc thì nhận tin quân Thiên Đức đổ bộ ở hướng bãi cỏ lau đang cháy khiến tả doanh nguy ngập. Tướng sĩ bỏ dở cuộc truy đuổi, tức tốc quay ngược về cứu nguy tả doanh.
Trương Văn Long chỉ huy cuộc đổ bộ lên bãi cỏ lau đang cháy dở. Thần công trên thuyền chiến bắn mấy loạt đạn vào sâu trong nội địa yểm trợ mười khinh thuyền đổ 200 quân. Cuộc đổ bộ diễn ra chậm chạp một cách có chủ ý. Trong khi đó bộ quân Trường Châu từ tả doanh kéo ra chặn, song vì sợ uy lực của thần công nên không giáp chiến, chỉ phóng tiễn chặn. Về sau quân kéo Cự thạch pháo bắn bừa vào khu vực áng chừng là điểm đổ bộ của Thiên Đức, cốt cầm chân chờ chủ tướng hồi doanh. Bọn Vũ Thiệp về đến, xốc lại đội hình tổ chức tấn công ba mặt cùng lúc, quyết đẩy lui Trương Văn Long. Bộ quân Thiên Đức trở lại khinh thuyền chèo ra ngoài tầm pháo đá. Nổi trống khua chiêng khiêu khích mãi chiều muộn mới lui hẳn.
Ngay khi biết Trương Văn Long đổ toán binh nhỏ lên bờ, Ngô Vương đã đoán được ý đồ của đối phương song không trực tiếp cầm quân tả doanh nên Ngô Vương chẳng thể có đối sách hợp lý. Đầu giờ chiều hôm đó, Ngô Vương cưỡi chiến mã thị sát trận tiền. Nhìn binh mã thuộc quyền mệt mỏi vì chạy Đông chạy Tây, Ngô Vương chỉ đành uý lạo tướng sĩ vài lời, lệnh ban thưởng ba quân trước khi hồi doanh.
Vũ Thiệp cùng kị quân sau khi quay lại tả doanh, biết Thiên Đức không có ý đánh chiếm bèn dẫn quân quay về bảo vệ phủ chúa theo lệnh Ngô Vương. Trên đường hồi phủ, Vũ Thiệp nghe thuộc cấp báo tin, cánh Nguyễn Định Hoàng trong lúc tháo chạy tứ tán đã ra sức khuyên dân chúng ở yên trong nhà. Và rằng Thiên Đức sắp đánh sang, hàng sống chống chết. Tính mạng cùng của cải bách tính Trường Châu tuyệt không vị xâm phạm. Vũ Thiệp cả giận, phái nhiều toán binh lùng bắt cho bằng được Nguyễn Định Hoàng.
Trường Châu nhiều núi cao, thung lũng sâu. Trong rừng xanh núi thẳm kia nào biết Nguyễn Định Hoàng trốn nơi nào. Chưa kể, vài toán binh của Vũ Thiệp đụng tàn quân Nguyễn Định Hoàng lại chẳng giao chiến. Thay vào đó, hai bên hò hét, khích bác nhau rồi đường ai nấy chạy.
Cuộc chiến dần tàn.
Chẳng ai muốn uổng mạng.
Ngô Hạo biết phủ chúa bị tập kích cũng chỉ phái 300 Trường An quân về trấn vòng ngoài. Hạo không thể hồi phủ khi đại quân Thung Lau dưới bóng tinh kỳ họ Ninh chờ sẵn bên kia sông.
Hạo sai thân tín đem thư sang sông tìm cách thuyết Ninh Như Viễn trở giáo đánh Thiên Đức. Hứa phong tước Ninh Quốc công kèm thực ấp vạn hộ…
Ninh Như Viễn không nhận thư. Trước mặt sứ giả, Ninh Như Viễn cởi bỏ áo bào xé toạc làm đôi, đoạn tuyệt quan hệ với tân vương Ngô Hạo. Lại đe sứ giả, lần tới kẻ nào còn đến nói lời nghịch nghĩ, bàn chuyện hoà hảo sẽ bêu đầu trước trận tiền. Và rằng Ninh Như Viễn bây giờ đang nhận mệnh Vạn Thắng vương hành sự, không còn giữ chức Phiêu kị Đại tướng quân Trường Châu.
Hạo giận.
Hạo thảo chiến thư hẹn Ninh Như Viễn sống mãi bên dòng Hoàng Long. Ninh Như Viễn xin ý chỉ. Vạn Thắng vương sai Lý Văn Ba dẫn 3000 quân thuỷ bộ và 20 khẩu thần công trợ chiến. Ninh Như Viễn cảm tạ, xin rằng muốn phân cao thấp với Ngô Hạo cho hả dạ hả lòng. Vạn Thắng vương ngẫm có lý. Dặn Lý Văn Ba cầm 3000 quân giám trận, trừ phi Ninh Như Viễn thất lợi, cần giúp đỡ mới nhập trận.
Lý Văn Ba ngoài mặt bằng lòng song bụng chẳng lấy làm vui. Gặp Ninh Như Viễn, Lý Văn Ba ngỏ ý so tài bằng nắm đấm. Ninh Như Viễn nhận lời nhưng hẹn đến khi đoạt được Trường Châu giao nộp Vạn Thắng vương nhằm trả ơn mới giao đấu.
Bộ tướng Ninh Như Viễn thấy Ba khinh khi chủ tướng, có kẻ đứng ra xin thách đấu nhưng Lưu Danh Hiệu lựa lời khuyên rằng:
– Đại quân Thiên Đức vây hãm Thung Lau ngót năm trời. Nay chẳng đánh mà thắng, tướng sĩ ngứa ngáy tay chân cũng dễ hiểu. Chưa kể Lý đại tướng quân cẩm quân từ những ngày đầu. Thân đại tướng xuất trận chưa lập ai chẳng muốn đại công cáo thành. Các người phải ngẫm cho kĩ. Hơn thua một lúc có đáng chăng?
Một bộ tướng khác đứng ra cật vấn:
– Như lời tiên sinh nói, chẳng lẽ khi giao đấu với hắn thì chủ tướng nhà ta buộc phải chịu thiệt ư?
Lưu Danh Hiệu ngoảnh nhìn Lưu Cơ. Lưu Cơ hiểu ý bước ra từ tốn đáp lời:
– Thiên Đức cấm tướng lĩnh, binh sĩ đánh nhau song không cấm thách đấu tranh tài công khai. Ninh đại tướng quân đã nhận lời, thắng bại do hai bên tranh đoạt. Đại Vương không cấm cản nhưng nếu Lý đại tướng vì thua mà gây khó dễ cho Ninh đại tướng thì người bị trách phạt là ngài ấy. Chư vị tướng quân yên lòng. Văn nhân trong thiên hạ thi câu chữ, võ tướng trổ tài binh đao có gì lạ. Thiên Đức quân chúng tôi đến đây để chiến thắng. Vì mệnh phải tuân. Thay vì khiên giáo, chúng tôi phải cầm cuốc cày giúp dân trồng lúa, trồng khoai nên tướng sĩ nào cũng muốn xung trận cả. Mong chư vị hiểu cho.
Ninh Như Viễn vỗ đùi cười lớn, nói rằng:
– Bọn chúng ta trở thành bầy tôi Vạn Thắng vương. Lý đại tướng vốn danh tướng Thiên Đức. Ngài ấy đã cùng Vạn Thắng vương cầm gươm chinh phạt khắp nơi. Giao đấu với ngài ấy xem ai mạnh hơn là vinh hạnh của bản tướng. Các ngươi phải lấy đó làm vui, sao lại sinh lòng nghi kị.
Lưu Danh Hiệu lại nói vào thêm vài lời đường mật mới hạ hoả được những cái đầu nóng chẳng mấy khi chịu thiệt.
Sau đó Ninh Như Viễn hẹn giao chiến, một trận định thắng thua với Ngô Hạo vào giờ Thìn ngày 4 tháng 10.
Ngô Hạo chẳng còn đường lui.
Giống như Ngô Vương, người huynh đệ cùng cha khác mẹ, Ngô Hạo thà thua còn hơn cúi đầu quỳ gối trước Vạn Thắng vương.
Là thế tử, định việc nối ngôi lúc niên thiếu, Ngô Hạo thấm nhuần tư tưởng bậc quân vương sinh tử cùng vương nghiệp, tuyệt không vì núng thế mà chịu nhục.
Ngô Hạo hiểu một điều, nếu Thiên Đức khép chặt sợi thòng lọng, bóp nghẹt thêm một ngày thì chẳng cần Thiên Đức sang sông mà hàng ngũ Trường Châu không đánh tự tan vì lòng người đã li tán.
Vương nghiệp nhà họ Ngô ở Trường Châu gần đến hồi kết.
Binh lực có bao nhiêu Hạo đem ra trấn giữ bốn phương hết thảy.
Bách tính Trường Châu sống qua những ngày sợ hãi, phập phồng lo sợ.
Người có của hay kẻ chỉ có mạng đều cảm thấy ngột ngạt.
Sáng nghe chỗ kia sắp thất thủ. Chiều lại được sang tai rằng Thiên Đức lui binh.
Chợ vắng bóng người.
Dân chúng kháo nhau, hàng tướng Nguyễn Định Hoàng vốn người Thanh Liêm mỗi khi đêm xuống đều cùng binh lính đột nhập vào làng nào đó khuyên dân ở yên một khi Thiên Đức tràn đến.
Lại có tin Ninh Như Viễn, Phiêu kị Đại tướng quân hàng Thiên Đức, được trọng dụng làm tướng tiên phong. Và rằng Ninh Như Viễn là người Trường Châu, chuyện Thiên Đức tắm máu bách tính lẫn ba quân Trường Châu là không thể.
Tin đồn lan rộng.
Lòng quân dao động.
Xuất hiện nạn cướp bóc. Quan binh chẳng còn lòng dạ nào để tâm.
Binh sĩ Trường Châu trong các doanh nhỏ bắt đầu tìm cách đào ngũ vì đêm xuống, bên ngoài doanh có kẻ xúi giục, vẽ đường.
Phủ đệ của Đinh Nho Quan cửa đóng then cài. Gia đinh luân phiên canh gác ngày đêm. Họ xua đuổi bất cứ kẻ nào lảng vảng.
Văn quan Trường Châu không được nuôi tư binh. Lệ xưa nay vôn vậy. Nhưng trong tình cảnh hỗn tạp, các gia đình có của nả đều phải tìm cách bảo vệ gia quyến, tiền tài. Văn quan không nuôi giấu tư binh song gia đinh chẳng thiếu.
Mấy đêm trước hơn ba mươi hắc y nhân đột nhập vào phủ đệ toan ra tay với Đinh phu nhân khi bị phát hiện. Nghe tiếng tri hô, Đinh Điền cùng mấy gia đinh kịp tới giải nguy. Nhờ Đinh Điền cùng Liêu Gia Trinh chia nhau chỉ huy gia đinh mà Đinh Nho Quan nhặt được một mạng. Thích khách bị diệt. Bao nhiêu kẻ tẩu thoát chẳng thể biết. Kiểm tra tử thi, Đinh Nho Quan biết chúng đều là tử sĩ bị cắt lưỡi hoặc uống thuốc câm. Đồ rằng họ Vũ ra tay song Đinh Nho Quan đành ngậm bồ hòn làm ngọt, coi mọi sự như không có.
Đinh Nho Quan không tài nào lý giải được vì sao tay chân nhà họ Vũ lại động tay chân với Đinh gia vào lúc nước sôi lửa bỏng, cần sự gắn kết hơn bao giờ hết.
Câu trả lời có lẽ chỉ Vạn Thắng vương mới tỏ.
Muốn Đinh Nho Quan cắt bỏ hoàn toàn tâm tư còn sót lại với vương nghiệp họ Ngô thì nhất thiết cần phải có một cuộc hành thích.
Trong đám môn khách bất tài nương nhờ họ Vũ liệu có gian tế Thiên Đức hay không chỉ có Trần Nhật Tôn biết.
Dẫu túc trí đa mưu đến mấy thì Đinh Nho Quan cũng chẳng thể ngờ Vạn Thắng vương dài tay đến vậy.
Tuy nhiên, cuộc tập kích phủ chúa lại không nằm trong trù liệu của Vạn Thắng vương hòng gây rối loạn trong lòng đối phương mà là hành động có chủ đích của Phạm Ngũ Lão.
Trước đó, Phạm Ngũ Lão cùng thân quân đem Ninh lão gia chủ cùng gia quyến ẩn náu trong núi sâu. Ninh lão lớn tuổi. Gia quyến lại có hơn mười trẻ ẵm ngửa và chừng ấy đứa trẻ dăm bảy tuổi. Suy đi tính lại, thấy dẫn bầu đoàn thê tử họ Ninh băng rừng, lội suối, trèo đèo, vượt sông sang Thung Lau là không thể nên Phạm Ngũ Lão quyết ở lại trong núi chờ sự biến. Hay tin Ngô Hạo âm thầm xuất binh trong đêm, Phạm Ngũ Lão đoán bọn Trịnh Tú đã thành công trong việc chiêu hàng Ninh Như Viễn. Thiên Đức làm chủ Trường Châu là việc nay mai. Ngồi chờ trong núi chi bằng nhân cơ hội vương phủ không có vương, tổ chức đột kích khiến đối phương thêm loạn.
Phạm Ngũ Lão tập hợp binh sĩ. Do thời gian gấp, quân ít, lại trải rộng đeo bám các doanh nên chỉ triệu tập được gần bốn mươi người. Hoả khí chỉ còn mấy quả lựu đạn tre là đáng kể. Điều khó khăn nhất là Phạm Ngũ Lão không nắm được sơ đồ bố trí binh mã chính xác trong vương phủ rộng lớn. Đem băn khoăn hỏi Ninh lão. Gia chủ họ Ninh bàn rằng, có mấy người Ninh gia thông thuộc địa thế quanh vương phủ do họ từng đem hàng hoá cho vương phủ.
Nhờ Ninh lão cho lời khuyên. Phạm Ngũ Lão dẫn thân quân xuất phát lúc trời vừa sập tối. Sau hơn 3 canh giờ di chuyển, cả bọn tiếp cận vương phủ theo lối phía Đông. Hạ quân canh vòng ngoài, lột y phục, giả trang làm quân Trường An đi thẳng vào phủ theo lối cổng lớn. Phạm Ngũ Lão cùng thân quân dùng hết số pháo hiệu đem theo, phóng tứ tung lên trời.
Trường An quân và thân vệ còn lại trong vương phủ tổ chức phản kích. Cuộc đột kích diễn ra trong gần nửa canh giờ.
Thân quân hành sự không có ai thiệt mạng.
Chưa kể, việc bọn Phạm Ngũ Lão bắn pháo hiệu sáng rực khiến tế tác Thiên Đức cài cắm trong nhiều năm gần vương phủ lầm tưởng vương phủ sắp thất thủ nên chẳng hẹn mà tự phát tấn công quân canh, phóng hoả chuồng ngựa, kho rơm… cuộc đột kích tự phát của Phạm Ngũ Lão không gây ra nhiều thương vong về nhân mạng hay vật chất nhưng khiến ba quân tướng sĩ giữ vương phủ và dân sinh sống xung quanh thêm phần lo sợ khi Thiên Đức quân đã vào đến tận đầu não của vương triều.