Chương 731: 隔岸观火
Ngô Vương án binh bất động 2 ngày chờ Chương động đại binh. Nhưng ngoài số chiến thuyền Thiên Đức ngày đêm xuôi ngược dưới sông thì bộ quân trên bờ Gián Khẩu tuyệt không động tĩnh. Số bộ quân Thiên Đức ít ỏi bám trụ nơi doanh chiếm được bên hữu ngạn Gián Khẩu chỉ tăng thêm mấy mươi người. Họ lợi dụng đêm tối bơi từ thuyền chiến vào bờ đem theo lương khô và vũ khí tiếp ứng.
Thì giờ nếu là bạc vạn thì Thiên Đức có, Trường Châu lại không.
Ngô Vương hiểu rằng, sự tĩnh lặng nếu kéo dài thêm vài ngày tất sinh biến. Môn khách do Ngô Hạo cử đến phò tá cho Ngô Vương bất đồng chính kiến với nhau khiến Ngô Vương lấy làm bực dọc. Đám môn khách, kẻ nhận định Vạn Thắng vương nhất định đánh vỗ mặt xứng với danh xưng khi trong tay có đại quân. Kẻ khác bàn rằng Vạn Thắng vương có ý cầm chân Ngô Vương, thừa cơ cho Nghiêm Phúc Lý, Ký Kế Nguyên đột phá. Kẻ khác một mực khẳng định Ninh Như Viễn mới đáng lo. Và rằng Vạn Thắng vương sẽ tạo điều kiện cho Viễn sang sông, tiến về phủ chúa đòi lại công đạo.
Nghe đám môn khách cãi nhau như mổ bò, ai cũng cho bản thân có lý, Ngô Vương đuổi hết lượt, ôm đầu nhăn mặt than với các võ tướng kề cận:
– Lắm thầy thối ma, lắm cha con khó lấy chồng quả chẳng sai. Sinh thời phụ vương chỉ trọng dụng Lưu Danh Hiệu và Đinh Nho Quan đã đủ. Tân vương không ưa họ, lại dụng đám bất tài ăn nhờ ở đậu này thật chẳng ra làm sao.
Một thân tín bèn thưa:
– Lời của đám mưu sĩ cũng có lý. Chi bằng… chủ tướng xem ý kiến nào khả dĩ nhất.
Ngô Vương thở hắt ra, phẩy tay gạt đi, nói rằng:
– Nếu họ có thực tài đã chẳng ở đây! Ta sai người thỉnh ý Đinh tiên sinh, dự sớm nay sẽ có hồi đáp.
Một tuỳ tướng nói:
– Đinh tiên sinh đã có ý khoanh tay mặc đại cuộc. Mạt tướng thiết nghĩ ngài ấy sẽ chẳng bày cho ta kế sách nào vào lúc này.
Ngô Vương chép miệng mà rằng:
– Chẳng thể trách người ta. Đám vô mưu họ Vũ được thời tung hoành nhưng… họ Đinh không phản đã là may.
Kẻ đó lại nói:
– Hôm rồi mạt tướng nghe trong quân sang tai rằng có kẻ muốn nhân cơ hội này chiếm đoạt gia nghiệp họ Đinh.
Ngô Vương cười mũi:
– Đốn mạt! Lúc nước sôi lửa bỏng không lo cự địch lại tính kế trong nhà. Thật đúng đám thất phu ngu độn. Chiếm gia sản họ Đinh liệu có giữ được? Thiên Đức tràn vào mọi thứ chẳng còn gì sất. Mạng không còn thì gia sản nghĩa lý gì. Vả lại…
Ngô Vương ngập ngừng. Thuộc hạ chờ đợi, lúc sau Ngô Vương nói thêm:
– Đinh tiên sinh chẳng lẽ không lường những chuyện đó? Đám tiểu nhân họ Vũ đụng vào đó chẳng khác nào đụng vào đá. Mặc chúng. Xưa nay chỉ có tiểu nhân đấu được với tiểu nhân. Trong họ Đinh lắm kẻ ẩn mình. Họ không như vẻ bề ngoài đâu.
Vừa lúc ấy kẻ Ngô Vương sai đi thỉnh ý Đinh Nho Quan đứng chờ ngoài trướng xin vào bẩm báo. Kẻ đó trình lên Ngô Vương phong thư. Ngô Vương mở ra đọc, ánh mắt đổi từ ngạc nhiên sang giận giữ, mặt đỏ phừng phừng, nuốt nước bọt đánh ực một tiếng khiến tả hữu chỉ biết nhìn nhau lắc đầu chờ đợi.
Ngô Vương vo viên bức thư ném toẹt xuống đất, thở phì phò, bất thần đấm mạnh xuống mặt bàn. Rõ là Ngô Vương tức đến nỗi không nói được thành lời.
Chúng tướng đứng lặng một hồi lâu, có kẻ bạo gan nhặt lá thư vo tròn xem nguyên cớ.
Trong thư vỏn vẹn 4 chữ: 隔岸观火 (Cách ngạn quan hoả) xem lửa cháy bên kia sông, ngụ ý Đinh Nho Quan khoanh tay, thờ ơ đứng nhìn mọi sự như là không hề liên quan đến mình.
Chúng tướng chuyền tay nhau đọc, bàn tán xôn xao trong khi thám mã vẫn quỳ rạp trước mặt Ngô Vương chờ lệnh lui.
– Đinh tiên sinh còn dặn dò gì khác?
Ngô Vương quát hỏi. Thám mã cúi rạp thưa rằng Đinh Nho Quan lạnh nhạt, tuỳ tiện biên mấy chữ ngay trước mặt thám mã, sai đưa tận tay Ngô Vương và không nói thêm lời nào khác.
– Sao có thể như vậy? – Ngô Vương đấm mạnh xuống mặt bàn thêm lần nữa. – Dẫu ông ấy khoanh tay đứng ngoài cuộc thì với giao tình cũ, chí ít cũng mách cho ta đôi lời chứ. Người vào phủ có nghe ngóng sự lạ gì chăng?
Thám mã ngập ngừng một lúc, ngẩng lên thưa:
– Dạ bẩm… thuộc hạ nghe gia nhân trong phủ đệ của Đinh tiên sinh bàn tán chuyện thích khách đột nhập vào phủ tối muộn hôm qua. Thuộc hạ vào phủ đầu canh Tư có ngửi thấy mùi máu tanh nồng. Đèn đuốc trong phủ sáng trưng và gia nhân đang quét tước khắp nơi. Thuộc hạ có ý dò hỏi nhưng gia đinh trong phủ ngậm tăm. Đại nhân giao việc gấp, thuộc hạ chẳng dám nấn ná để dò cho ra nhẽ.
Ngô Vương buông thõng người xuống ghế, lộ vẻ chán chường, bất lực.
Một võ tướng bước ra, dè dặt hỏi:
– Có khi nào do ám vệ Thiên Đức nhân cơ hội ra tay hòng làm rối loạn, gây chia rẽ nội bộ không, thưa chủ tướng?
Ngô Vương nhếch miệng cười nhạt, ra hiệu cho thám mã lui rồi mới nói:
– Ám vệ Thiên Đức muốn hành thích Đinh tiên sinh thì họ đã làm từ lâu. Ta thù Vạn Thắng vương song cũng thừa nhận hắn quân tử. Bấy lâu nay hắn chưa từng sai thủ hạ sát hại văn nhân. Ngay võ tướng các sứ quân đã bị trừ bỏ cũng chưa từng bị hành thích. Hắn là kẻ mạnh. Hắn chẳng cần phải làm như vậy. Ban nãy ta vừa nói đó thôi, e là có kẻ nhân cơ hội ra tay. Quân khốn nạn.
– Chủ tướng nghi họ Vũ làm?
Ngô Vương không trả lời trực tiếp câu hỏi của chúng tướng, lại bóng gió:
– Tự cổ chí kim, bậc đế vương dung ngoại thích can dự triều chính, nắm binh quyền phần đa sinh hoạ.
Khẽ thở dài, Ngô Vương nói thêm:
– Trời giáng hoạ còn có đường thoát, tự gây nghiệt khó còn đường sống. Tân vương tự phế bỏ tay chân, lúc này có hối cũng chẳng còn kịp nữa.
Bên ngoài trướng có quân hô lớn xin cấp báo. Ngô Vương cho vào, kẻ đó vội thưa:
– Báo! Thám mã tả doanh phát hiện đạo bộ quân cách mười dặm ở hướng Đông Bắc đang âm thầm tiếp cận. Trời chưa sáng rõ, nhất thời chưa phân địch ta nhưng thám mã đồ ấy là Nguyễn Định Hoàng.
– Cái gì? – Ngô Vương đứng bật dậy. – Thằng phản tặc đó phá được quân Trường An theo hầu tân vương ư? Các ngươi chắc chứ?
Thám mã còn chưa kịp đáp, bên ngoài lại có tiếng hô lớn xin vào. Ngô Vương nhìn ra cửa, thấy cờ lông công và cờ hiệu nhỏ màu vàng liền biết thám mã của Ngô Hạo phái đến bèn hỏi gấp. Thám mã vội bẩm báo sự tình. Ngô Vương nghe xong liền ban thưởng, bảo thám mã nghỉ tạm trong trung quân.
– Quả nhiên phản tặc Nguyễn Định Hoàng muốn tấn công vào sườn trái của ta hòng giúp sức Vạn Thắng vương. Hừ! Bảo sao mấy ngày nay bờ Gián Khẩu tĩnh lặng đến vậy. – Ngô Vương trấn tĩnh, quay trở lại chỗ ngồi. – Tả tướng nghe lệnh!
Tả tướng bước ra chờ lệnh. Ngô Vương dặn:
– Ông hồi doanh, điểm lấy trăm quân khinh kị và ba trăm tinh binh lập tức xuất trại, phục bên ngoài doanh. Lệnh Tả phó doanh truyền ba quân trong doanh án binh bất động chờ Nguyễn Định Hoàng vào thật gần thì cả hai mặt đổ ra mà đánh. Vũ Thiệp tướng quân đang đuổi theo, nếu kịp thì tốt. Ta muốn thủ cấp của thằng phản tặc ấy.
Lúc này trời đã tỏ. Hạ tuần tháng 9, ngày ngắn đêm dài, áng chừng chỉ còn hai khắc nữa sẽ bước qua giờ Thìn.
Ngô Vương phân phó tướng trấn tiền doanh đề cao cảnh giác, theo dõi động tĩnh hướng sông vì nghi Thiên Đức sẽ hành động ngay khi tả doanh giao chiến với Nguyễn Định Hoàng. Các tướng hồi doanh chưa bao lâu, Ngô Vương vừa vận giáp phục xong thì thám mã từ phủ chúa xin gặp. Ngô Vương thoáng ngạc nhiên vì Ngô Hạo đang ở ngoài trận tiền, cớ sao thám mã lại từ vương phủ đến.
Thám mã báo phủ chúa bị tập kích vào đầu canh Năm. Quân tập kích áng chừng trăm người. Trường An quân bảo vệ phủ chúa thiệt hại mấy chục nhân mạng, nhiều quân khác bị thương. Một kho lương nhỏ cháy lớn, vài dãy nhà ngang bị phóng hoả. Trường An quân đóng bên ngoài phủ chúa vào tiếp ứng thì các toán hắc y nhân mất dạng. Hiện tại phủ chúa hỗn loạn. Thân mẫu Ngô Vương sợ hãi, đòi Ngô Vương hồi phủ.
Ngô Vương gọi thống lĩnh đạo Trường An quân vài trướng, lệnh người này lập tức phái 50 quân kị cùng 200 bộ quân về tăng cường bảo vệ phủ chúa. Lại lệnh kẻ dưới ém tin kẻo ba quân hoang mang.
Ngồi thừ một chỗ đăm chiêu suy nghĩ rất lâu, Ngô Vương thở dài, lẩm bẩm:
– Rối tinh hết cả! Thực giả lẫn lộn. Nội công ngoại kích biết đằng nào mà lần. Lúc như này mới hiểu trăm tướng nơi sa trường chẳng địch nổi một kẻ sau màn bày mưu. Vận số nhà ta sắp tận nhưng hàng Thiên Đức thì không, không thể!
Rồi gọi kẻ cầm soái kỳ vào trướng hầu.
Một khi xung trận, kẻ cầm soái kỳ tượng trưng cho sinh mệnh của chủ soái.
Lại nói Nguyễn Định Hoàng dẫn binh ngậm tăm đi gấp trong đêm. Gần sáng quân trinh sát báo xuống, đã đụng phải quân tuần thám của Ngô Vương. Nguyễn Định Hoàng tản binh, phái thêm quân thám thính và lệnh đại quân nghỉ chân dưỡng sức tại chỗ, lấy cơm nắm ra ăn chuẩn bị xung trận.
Chẳng ai muốn trở thành ma đói.
Thực tâm Nguyễn Định Hoàng nào muốn những người mới đây cùng chiến tuyến mà nay đã lại ta sống ngươi chết.
Chờ ba quân ăn uống xong, Nguyễn Định Hoàng mới truyền thuộc tướng đến căn dặn kĩ càng.
– Tất cả đến đây chẳng phải để chết! – Hoàng nói với nét mặt nghiêm trang. – Chẳng bao lâu nữa quân của tân vương sẽ đuổi đến. Bọn chúng ta giao chiến rồi giả thua chạy về mạn Nam. Đừng tản mát binh lực, chí ít phải đi theo nhóm đông. Còn như đụng Trường An quân thì tuỳ nghi di tản. Ngày sau kẻ nào còn sống hãy tìm đến phủ chúa báo danh nhận thưởng.
Thuộc tướng vâng dạ. Nguyễn Định Hoàng nói thêm vài lời nữa. Chủ tớ bịn rịn một hồi, dặn nhau bảo trọng.
Thám thính quay về báo với Nguyễn Định Hoàng phía là tả doanh. Binh mã tuần phòng cẩn mật, trong doanh không có dấu hiệu điều động binh mã, thuận lợi cho việc tấn công nhanh.
Đôi mắt lim dim, Nguyễn Định Hoàng xoa cằm, nhổ râu thổi phù cười đắc ý, lẩm bẩm rằng:
– Chẳng có động tĩnh mới đáng lo. Ngô Vương xem ra đã bày sẵn cỗ bàn chờ ta nhập tiệc. Nào có dễ như vậy. Ba quân vừa ăn cơm, đó chẳng phải cơm đoạn đầu. Định lừa trẻ lên ba ư? Nếu chẳng phải ta xuất thân bần hàn thì Ngô Vương thuộc quyền ta mới phải.
Rồi gọi chỉ huy đại đội bộ quân Thiên Đức, một tướng trẻ chừng hai mươi tuổi, đến bàn việc.
– Tại hạ biết chút ít địa thế vùng này. – Nguyễn Định Hoàng nhã nhặn nói. – Ngô Vương chẳng phải tay mơ, hẳn đã biết chúng ta ở đây mà bày sẵn thế trận. Mé bên tả hướng ra sông, hẳn phục binh ém bên hữu. Nơi này cỏ lau um tùm, dụng hoả công liệu đắc dụng chăng?
Chỉ huy quân Thiên Đức bày tỏ:
– Quân của ngài không có nhiều hoả dược. Tiễn tẩm dầu dẫu có phóng hoả cũng chẳng khiến họ nao núng.
Đoạn, chàng trai trẻ chỉ tay về bên tả nói thêm:
– Ngải nghĩ đến hoả công ắt họ đã lường. Ngô Hạo đuổi đến, trước mặt có địch, mé tả ra sông ắt phục binh đặt bên hữu song… đó là lối suy nghĩ cũ. Có câu binh bất yếm trá. Tôi mạo muội đề đạt với tướng quân.
– Mời tiểu tướng quân nói.
– Ngài điểm trăm quân phối hợp với ba mươi người của tôi vòng sang trái dùng hoả công. Chúng tôi nhân cơ hội đó bắn pháo hiệu. Thiên Đức quân dưới sông Hoàng Long nhất định sẽ trông thấy.
Nguyễn Định Hoàng chau mày. Chỉ huy bộ quân Thiên Đức lại nói:
– Ngài tin họ đặt phục binh bên hữu, chờ ta tiến công để đánh vào giữa đội hình hoặc đoạn hậu. Họ muốn đóng cổng bắt hổ thì ta tung hư chiêu ở mé tả đối diện với họ. Làm như vậy sẽ ngoài trù liệu của đối phương. Dẫu sao nhiệm vụ của chúng ta đến đây quấy quả là chính.
Nguyễn Định Hoàng nghe xong liền tỏ vẻ ngạc nhiên, lùi lại vài bước nhìn vị tiểu tướng một lượt, khen rằng:
– Tiểu tướng quân mới đôi mươi đã suy tính hơn người. Bội phục, bội phục.
– Chẳng phải ý của ngài cũng vậy ư?
Nguyễn Định Hoàng bật cười sảng khoái, bảo rằng:
– Vậy việc vòng sang bên tả nhờ tiểu tướng quân giúp sức.
Chỉ huy bộ quân Thiên Đức chẳng tốn thời gian điểm quân. Khẩu lệnh truyền đi, nhoáng một cái trung đội đã sẵn sàng hành động khiến Nguyễn Định Hoàng thêm phần ngạc nhiên. Đứng trông đạo binh nhỏ khuất trong đám cỏ lau rậm rạp, Nguyễn Định Hoàng ngoảnh sang nói với tuỳ tướng:
– Mấy ngày nay ta trông họ điều binh khiển tướng thì thấy khác biệt một trời một vực. Quân của họ làm gì cũng có quy củ, người nọ nhìn người kia hành sự và đặc biệt hơn cả là mau lẹ. Một đánh một với họ thì ta chẳng thua nhưng… sa trường thành bại không phải vì thế.
Trầm ngâm thêm một lúc, Hoàng lệnh rằng:
– Bày trận hình rẻ quạt, vai kề vai tiến chếch sang bên hữu. Ngô Vương có kị binh, chắc sẽ dùng kị binh làm tiên phong phá ta. Các ngươi phải vững tâm, trông đại kì hành động.
Một lần nữa, hai trung đội bộ binh Thiên Đức đề nghị đi tiên phong nhưng Nguyễn Định Hoàng không đồng ý. Hoàng xếp hơn bảy mươi quân này ở hàng thứ hai khi hành tiến. Hoàng tin như đã từng, rằng hoả hổ và quả nổ của Thiên Đức khắc chế kị binh của Ngô vương.