Chương 730: Giương Đông kích Tây
Nửa đêm về sáng trời đổ mưa mỗi lúc một nặng hạt khiến các cuộc đụng độ giữa bộ binh Trường Châu và Thiên Đức diễn ra trên các bãi sậy ven sông trở thành cuộc vật lộn trong sình lầy. Trời tối, mưa lớn, tầm nhìn hạn chế thật khó phân địch ta. Thần công Thiên Đức vì mưa mà chưa thể đưa lên bờ, chỉ đành khai hoả từ dưới sông trợ uy. Bên đối diện, Ngô Vương sai quân dùng Cự thạch pháo bắn bừa xuống sông.
Chương rời Hoa Lư hành doanh lúc trời bắt đầu đổ mưa lâm râm quãng cuối giờ Tý đến doanh tiền phương ở Gián Khẩu vừa cuối giờ Dần. Nhìn mưa lớn, biết việc chuyển súng pháo lên bờ là chưa thể, ngoài việc bắn trợ uy đành phải chờ trời sáng rõ mới có thể định liệu.
Cơn mưa nhẹ dần nhường chỗ hừng Tây ló dạng. Ngồi trên lưng ngựa nhìn dòng nước chảy siết, đồ rằng trong buổi sáng chưa thể đưa thần công sang sông Chương bèn lệnh quân đưa đại kỳ Vạn Thắng vương đến gần bờ sông, chọn chỗ cao ráo kéo lên. Lại sai quân thúc trống liên hồi nhằm tăng thêm sĩ khí.
Mặt trời treo cao bằng ngọn sào.
Cự thạch pháo bên bờ đối diện thả đạn ùm ùm xuống sông thưa dần rồi ngừng hẳn. Chúng tướng nhận định Trường Châu đã vơi đạn pháo sau mươi canh giờ khai hoả, đề đạt ý kiến, lệnh tất cả chiến thuyền nhân cơ hội đồng loạt cặp bờ sẽ giảm thiểu thương vong. Khoanh tay đứng trên vọng gác ven bờ phóng tầm mắt sang bên kia sông, nơi vẫn có kỳ hiệu Thiên Đức phấp phới bay trong gió, Chương suy nghĩ mông lung, nhất thời chưa thể chấp thuận. Chúng tướng tỏ ra sốt ruột, người nào người nấy lo lắng khi đạo binh Thiên Đức chốt giữ điểm đầu cầu bên kia Gián Khẩu có thể bị đẩy bật xuống sông một khi các tướng Trường Châu xua quân liều chết đánh dấn đến.
Chúng tướng đùn đẩy nhau, sau cùng Lý Văn Ba lại trèo lên vọng gác xin chủ ý. Chương phẩy tay ra hiệu Lý Văn Ba trèo xuống rồi ngồi đầu thang nhìn tả hữu bên dưới, nói rằng:
– Gián Khẩu trọng yếu, cả năm qua Trường Châu hẳn gia cố hào luỹ thường xuyên. Đạn dược họ tích trữ nào có thể mau hết chỉ sau chưa đầy 1 đêm giao chiến. Kẻ chỉ huy ba quân phòng thủ bên kia là Ngô Vương có phải không?
Chúng tướng xác nhận đúng. Chương lại nói:
– Hổ phụ sinh hổ tử, con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh. Tuy nói Lưu Danh Hiệu và Đinh Nho Quan đã khoanh tay đứng ngoài cuộc song… con thỏ bị dồn vào đường cùng cũng quay lại cắn ta một cái. Các ông chớ nôn nóng mà khinh suất.
Lý Văn Ba bèn hỏi:
– Đại Vương ngờ họ Ngô kia bày mưu chờ chiến thuyền ta neo đậu gần bờ đưa súng pháo lên sẽ khai hoả có phải không ạ?
Chương ngoảnh nhìn về bên kia sông, đáp rằng:
– Quê hương của họ. Họ trấn nơi đó đã lâu ắt chuẩn bị kỹ càng. Ta dựa vào hoả lực phủ đầu khiến họ choáng váng mà chiếm được một doanh. Nay họ tỉnh táo, sắp xếp lại binh mã, hẳn muốn dốc toàn lực nhổ quân ta. Trước tiên cứ lệnh các chiến thuyền di chuyển không ngừng, bắn cầm chừng bảo vệ bộ quân đóng giữ. Ngô Hạo đã cử một đạo Trường An quân tiếp viện. Vốn trong tay hắn không còn nhiều và lối vào Trường Châu không chỉ có một. Ta thi gan đã lâu, thêm một ngày chẳng tính là nhiều. Bọn Kế Nguyên ở mạn Nam lúc này chắc đang giao tranh với quân Sơn Nam. Chờ thêm.
Vừa lúc ấy quân thưa có thám mã xin cấp báo, Chương cho gọi thám mã đến. Thám mã dâng thư, đọc xong Chương nhoẻn miệng cười thông báo với chúng tướng:
– Ninh Như Viên xuất quan, kéo đại quân từ Thung Lau ra sông Hoàng Long, dự tính trưa nay tiền quân đến nơi.
Rồi như sực nhớ, Chương hỏi:
– Cái tay Nguyễn Định Hoàng dạo nọ rủa xả ta sớm tối đã qua bên kia sông, liệu y có làm nên trò gì không? Nếu y đem binh đánh vào sườn Ngô Vương thì việc đại quân của ta lên bờ sẽ thuận lợi vài phần. Ta chưa nhận được tin tức gì của y, các ông để ý hộ.
Lý Văn Ba bực dọc càu nhàu:
– Thằng hỗn đản ấy để tôi túm được nhất định vả gãy răng, rút lưỡi hắn nhắm rượu.
Chương bật cười, xua tay:
– Lãng tử hồi đầu! Nếu y sáng dạ công vào sườn trận địa của Ngô Vương thì đáng ban thưởng. Chuyện cũ gác lại, bây giờ đang cùng chiến tuyến, các ông bực gì chuyện cũ.
Lý Văn Ba vẫn không bằng lòng, nói rằng:
– Ninh Như Viễn xin hàng mà không tự trói mình đến doanh chịu tội. Thuộc hạ…
Chương tặc lưỡi:
– Như Viễn thống lĩnh thiên binh vạn mã Trường Châu, có uy tín trong quân. Vũ nhục ông ấy chỉ khiến ta vui trong chốc lát mà lạnh lòng kẻ muốn đầu quân, không tốt cho đại cục. Các ông phải lấy lễ mà đối đãi với Ninh Như Viễn. Xưa nay, phàm kẻ biết thương sĩ tốt đều bậc danh tướng cả.
Cuộc truyện trò bị cắt ngang khi thám mã đem tin tức từ Ý Yên về trình Vạn Thắng vương. Được biết Nghiêm Phúc Lý cùng các quân Thần Vũ, Thuận Thành đã bắt đầu tổ chức vượt sông tấn công vào mạn chính Tây Trường Châu vào lúc rạng sáng.
– Đinh Sài Bơi, Nguyễn Lặc dốc sức chống cự đến cùng. Ngày một ngày hai chưa thể vượt sông. – Chương nói với chúng tướng. – Nghiêm Phúc Lý đã lệnh Đoàn Liêm Duy chỉ huy quân Bình Kiều tổ chức hai đợt vượt sông song đều bị đánh lui dù có sự yểm trợ đắc lực của súng pháo và chịu tổn thất nhất định.
Chúng tướng bàn tán xôn xao, có mấy người giơ tay xin được dẫn binh tương trợ cánh Nghiêm Phúc Lý. Chương nhìn tả hữu một lượt, ánh mắt không giấu được vẻ hài lòng.
– Các ông có lòng như vậy thật đáng mừng song chẳng cần vội vã. – Chương cất giọng ôn tồn. – Nghiêm Phúc Lý hơn nửa năm đồn trú ở Ý Yên đã có chút căn cơ. Nhiệm vụ chính bên đó chỉ nhằm tạo áp lực, không cho Ngô Hạo rảnh tay mà thôi.
Gần nửa canh giờ sau, quân tình từ mạn Nam theo cánh chim câu bay về. Lý Kế Nguyên đang giao chiến với quân Sơn Nam. Lê Cát Bảo đích thân ra trận tiền chỉ huy công cuộc phòng thủ. Nghe bẩm báo xong, Chương thản nhiên nói:
– Địa hình mạn ấy không phù hợp dàn trận vượt sông. Ông Nguyên có chiếm được lợi cũng khó giữ. Lê Cát Bảo hiểu hơn ai hết nên dựa vào địa thế sắp đặt phòng thủ. Binh lực Trường Châu vốn chẳng còn bao nhiêu, tinh thần có phần sa sút, nội bộ bắt đầu chia rẽ nên cầm cự chẳng được bao lâu đâu. Lệnh cho Nghiêm Phúc Lý và Lý Kế Nguyên tiếp tục gia tăng áp lực, ưu tiên dùng hoả khí trấn áp, giảm thiểu thương vong tối đa.
Đầu giờ chiều, Chương đang nằm thiu thiu trong lán tạm thì thám mã vào báo tin tiền quân Ninh Như Viễn đã hạ trại. Theo tin tức thu thập từ bên kia sông, Nguyễn Định Hoàng sau một đêm quấy phá hậu quân của Ngô Vương đã đụng một đạo Trường An quân do Ngô Hạo phái từ phủ chúa. Hoàng liệu thế địch không lại, thu binh về đóng rải rác dọc bờ hữu ngạn Hoàng Long chờ tiếp viện. Một bộ phận nhỏ chừng vài mươi sĩ tốt trung thành của Nguyễn Định Hoàng không theo về nơi tập kết, đã tản mát tìm đường về phủ chúa.
Chương nhăn mặt thở hắt ra, khẽ lắc đầu tỏ vẻ thất vọng, uống vài ngụm nước vối cho đỡ nhạt miệng rồi than:
– Cơ bản khi tác chiến, quân Trường Châu hành động theo lối cũ, chẳng có gì đặc biệt. Toán binh về phủ chúa cũng không tạo ra được sóng gió gì.
Ngẫm nghĩ một lúc, Chương cho gọi Trương Văn Long vào dặn:
– Anh dẫn hai mươi chiến thuyền ngược dòng Hoàng Long đến điểm tiền quân Thung Lau tập kết, dùng hoả khí yểm trợ bọn họ vượt sông. Bên kia sông có bọn Nguyễn Định Hoàng mắc kẹt. Ngô Hạo tất muốn bắt giết hết lượt, hiểu chứ?
Trương Văn Long tuân mệnh, vội chạy về doanh điểm binh, chọn lấy hai mươi chiến thuyền cùng hơn mười thuyền chở quân lập tức xuất phát. Dọc đường tiến, quân Trường Châu phái thuỷ quân ra chặn đánh song không cản được. Trái lại bị Trương Văn Long dùng hoả khí đánh cho tan tác.
Chiều muộn, Trương Văn Long trông thấy kỳ hiệu Ninh quân thấp thoáng bên bờ tả ngạn bèn neo giữa dòng, sai quân dùng khinh thuyền chèo vào bắt liên lạc. Gần nửa canh giờ sau khinh thuyền trở lại cùng với hai tướng thuộc quyền Ninh Như Viễn. Trương Văn Long gọi đến hỏi chuyện, biết họ hành quân gấp, còn đang đóng bè chuẩn bị vượt sông liền đề nghị:
– Nguyễn Định Hoàng đang thế yếu lực mỏng, chờ đêm xuống mới chuyển quân bằng bè e Ngô Hạo có thời gian điều pháo đến dập, tổn thất nghiêm trọng, đại sự khó thành. Ta có mươi thuyền, mỗi thuyền chở được hai chục quân.
Hai tướng nhìn nhau, nhất thời chưa biết quyết ra sao vì chưa có lệnh của Ninh Như Viễn. Trương Văn Long bèn nói:
– Ninh đại tướng quân đã quy thuận Vạn Thắng vương. Đại tướng ngoài chiến trường phải theo tình hình thực tế mà ứng phó. Ninh đại tướng quân tất không trách phạt các người đâu. Vả lại, Nguyễn Định Hoàng là thân tín dưới trướng Ninh tướng quân, nay ông ta nguy khốn, các ông phải mau lên mới được. Qua đêm nay, ngày mai vượt sông phải đổi bằng ngàn sinh mệnh.
Hai tướng Thung Lau vẫn trù trừ, Trương Văn Long thúc giục và động viên, lại đem đầu ra bảo chứng mới khiến họ miễn cưỡng thuận theo. Sở dĩ Trương Văn Long không đổ quân Thiên Đức lên bờ hữu ngạn trợ giúp Nguyễn Định Hoàng là bởi cách tác chiến khác nhau. Quan trọng hơn nữa, sự tin tưởng giữa hai quân chưa có, ắt sẽ sinh biến.
Hai trăm quân Thiên Đức theo lệnh lên bờ phụ giúp quân Thung Lau chuẩn bị vượt sông. Nhờ vậy trước khi trời tối, hơn hai trăm bộ quân Thung Lau đã sang sông an toàn. Lượt sang sông lần thứ hai, vào gần đến bờ, đoàn thuyền phải hứng chịu vài loạt Cự thạch pháo ném ùm ùm xuống sông cản bước.
Bấy giờ Nguyễn Định Hoàng có thêm viện binh, trong tay có dăm bảy trăm sĩ tốt dẫn ra chặn đánh bộ binh Trường An quân vừa đến bờ sông. Trường An quân chưa kịp hạ trại, phải quay ra giao chiến. Trương Văn Long ở dưới sông dựa vào lửa cháy trong bờ mà khai hoả trợ uy buộc Trường An quân phải lui binh, pháo vào sâu trong bờ vài dặm. Nhờ đó quân Thung Lau mới lên được bờ. Đến nửa đêm, hơn hai nghìn quân Thung Lau đã sang sông thành công, bằng cả bè tre, bè chuối. Có được sự yểm trợ của Trương Văn Long, Nguyễn Định Hoàng tạm đóng đại binh sát bờ sông nhằm chỉnh đốn hàng ngũ, điểm sĩ tốt ngay trong đêm.
Tờ mờ sáng, Trường An quân tổ chức 3 đạo bộ binh với sự hậu thuẫn của vài chục Cự thạch pháo quyết đẩy lui bọn Nguyễn Định Hoàng. Hoàng chỉ có quân bộ, trang bị vũ khí cận chiến chỉ đành phân tán binh lực giữ các vị trí chờ đại quân của Ninh Như Viễn. Trước tình hình đó, Trương Văn Long quyết định cho hai trăm bộ quân đang ở bờ tả ngạn sang sông. Đồng thời, đem hơn hai mươi khẩu thần công trên chiến thuyền lên bờ lập đội hình phòng thủ hình bán nguyệt bảo vệ bãi đổ bộ. Tầm bắn của thần công nhờ đó vươn sâu vào bên trong. Thần công trên bờ và dưới thuyền tạo thành 2 làn hoả lực, đẩy lui mấy đợt xung phong của Trường An quân.
Nguyễn Định Hoàng tận mắt trông thế cục thay đổi mau chóng nhờ vào hoả khí Thiên Đức thì tâm phục bèn sai quân trói mình đưa xuống thuyền Trương Văn Long hòng tạ tội với Vạn Thắng vương. Trương Văn Long cởi trói cho Nguyễn Định Hoàng, lại bảo rằng:
– Công tội của ông bắt đầu tính từ bây giờ! Đại Vương mến tài của ông mới cử tôi đến trợ sức. Nếu ông một lòng hướng về Vạn Thắng vương, lại áy náy chuyện cũ chi bằng đoái công chuộc tội.
Nguyễn Định Hoàng chắp tay cúi đầu, nói:
– Trương tướng quân theo Đại Vương đã lâu, xin ngài mách cho mạt tướng phải làm sao.
Trương Văn Long đem hoạ đồ trải rộng xuống sàn thuyền, bảo với Nguyễn Định Hoàng:
– Chờ đại quân của Ninh đại tướng quân qua sông phải hết ngày hôm nay, chưa kể chỉnh đốn hàng ngũ. Ninh đại tướng quân muốn tiến quân, có nhanh cũng phải chiều ngày mai. Tránh đêm dài lắm mộng, chi bằng tướng quân lập tức dẫn binh mã tạt sang mạn Tây Nam đánh vào sườn Ngô Vương.
Nguyễn Định Hoàng chăm chú nghe, chẳng khỏi ngạc nhiên vì tấm hoạ đồ trước mắt có phần chi tiết hơn hẳn thứ Hoàng vốn biết. Bất giác vị tướng họ Nguyễn đất Thanh Liêm cảm thấy buồn lòng.
– Ngô Vương dẫu chẳng phải tướng tài song cũng tỏ Thiên Đức hành binh thường đánh vào sườn. – Nguyễn Định Hoàng nhận định. – Ắt có đề phòng. Chưa kể… mạt tướng dẫn binh từ đây tiến xuống, Ngô Hạo phía trước sao để yên. Tự nhiên sẽ thừa cơ đốc quân đánh đến.
Trương Văn Long khẽ gật đầu đồng tình, lại nói:
– Ngô Hạo đem quân vây ba mặt. Tướng quân dẫn binh xuống Tây Nam ắt Hạo sẽ điều binh chặn. Binh chính diện theo đó sẽ tấn công vào giữa đội hình của tướng quân, điều này tôi hiểu rõ lắm chứ.
– Trương tướng quân có cao kiến gì? Mạt tướng xin được lắng nghe.
– Tôi được biết Ngô Hạo vốn chưa từng cầm binh. Chẳng hay tướng quân có biết ai đang cầm đạo Trường An quân vây chúng tay hay không?
Nguyễn Định Hoàng cắn môi suy ngẫm hồi lâu, đáp rằng:
– Trường An quân dưới quyền Ngô Hạo. Tướng thuộc quyền đều là tâm phúc, phần đa dùng người họ Vũ. Ngô Hạo xuất quan, mạt tướng đồ rằng Vũ Thiệp hoặc Ngô Vũ Biển hẳn hộ giá.
– Tướng quân đánh giá hai kẻ này thế nào?
– Mạt tướng đóng binh nơi xa, ít giao thiệp, sơ giao cũng chẳng có với hai người này nhưng nghe nói họ đều thân mãnh tướng, nhất mực trung thành với vương nghiệp họ Ngô.
Trương Văn Long quay sang vớ lấy điếu bát, vo viên thuốc lào, hai mắt nhìn đăm đăm sông nước mênh mông. Đẩy điếu bát về phía Nguyễn Định Hoàng, Trương Văn Long mời:
– Tướng quân kéo lấy một hơi cho tỉnh táo. Thuốc này tôi đem theo từ trấn Tiên Minh, ngon lắm.
Nguyễn Định Hoàng đỡ lấy, châm lửa rít một hơi dài, ngửa đầu, hai mắt lim dim nhả khói. Nhấp chén nước chè đậm vị, Nguyễn Định Hoàng khà lấy một tiếng, tinh thần phấn chấn vài phần, tấm tắc khen thuốc ngon. Trương Văn Long bèn gọi cần vụ đem một hộp tặng cho. Nguyễn Định Hoàng lấy làm vui lắm.
– Trung thành dĩ nhiên tốt! Dũng mãnh lại càng hay nhưng tôi muốn biết họ có tài thao lược hay không.
Nguyễn Định Hoàng gãi đầu cười gượng, đáp rằng:
– Họ cũng như mạt tướng, là Thiên Lôi sai đâu đánh đó chứ nhắc đến hai chữ thao lược thật xấu hổ làm sao.
Trương Văn Long nhíu mày, hướng sự chú ý vào tấm hoạ đồ trên sàn thuyền, nói rằng:
– Nếu họ là võ tướng theo mệnh hành động thì dễ tính kế. Tôi còn chút e ngại đám môn khách nhà họ Vũ theo hầu Ngô Hạo mà thôi. Nhưng… tình hình lúc này tiến chẳng được, chờ đại binh càng khốn vì Ngô Hạo có thể xua quân liều chết đánh tới. Theo tôi thì… như này… như này…
Nguyễn Định Hoàng liên tục gật đầu, hai mắt mở to, hứa rằng sẽ làm theo kế sách của Trương Văn Long.
Về doanh tạm, Nguyễn Định Hoàng gấp rút điểm 1500 quân khoẻ mạnh, định giờ xuất phát lúc giữa giờ Dậu vì trời nhá nhem. Trong số quân này có 1 đại đội bộ binh Thiên Đức trang bị hoả khí cá nhân theo bảo vệ trung quân. Quả như dự liệu, đạo binh của Nguyễn Định Hoàng rời trại chưa bao xa đã bị chặn đánh giữa đồng trống. Bấy giờ Hoàng điều đại đội Thiên Đức từ trung quân lên tiền quân cự địch. Những quả lựu đạn tre phát nổ khiến Trường An quân dàn binh chặn đường nhất thời dừng hết lượt vì e ngại đụng quân Thiên Đức. Ngô Hạo ở trung quân đối diện hay tin đạo binh cánh phải đụng địch liền đoán Nguyễn Định Hoàng muốn phá vây tấn công Ngô Vương, đập bàn mắng:
– Thằng giặc họ Nguyễn bao năm ăn cơm họ Ngô ban cho, nay cõng rắn cắn gà nhà. Thứ này phải trừ tận gốc. Bắt được nó phải băm thành trăm mảnh bản vương mới hả dạ.
Rồi sai Ngô Vũ Biển dẫn hơn ba trăm kị binh từ trung quân phối hợp với hơn nghìn bộ binh cánh quân trung tâm tức tốc xuất trại đánh thẳng vào đội hình của Nguyễn Định Hoàng đang chơ vơ giữa đồng trống. Lại sai thám mã truyền tin, lệnh đạo binh đang chặn đầu Nguyễn Định Hoàng nhất quyết phối hợp tạo thế gọng kìm diệt Nguyễn Định Hoàng.
Nguyễn Định Hoàng ngồi trên lưng chiến mã nghe tiếng nhạc ngựa, lại thêm tiếng reo ba quân vọng đến trong đêm tối réo tên huý đòi đánh, đòi giết thì không khỏi bồn chồn, lo lắng.
– Đùng! Đùng! Đùng!
Liên tiếp những âm thanh đanh gọn rền vang như sấm từ đêm đen vọng đến giúp Nguyễn Định Hoàng vững dạ, thét ba quân giữ vững thế trận.
Ngô Vũ Biển đang đốc quân tràn lên, nghe tiếng như sấm rền bên mé tả, ngoảnh trông sang chẳng thấy gì ngoài màn đêm tĩnh mịch, nhất thời chưa rõ sự tình.
Hai bên giáp trận, tiếng gươm giáo lẫn trong tiếng đì đùng.
– Phụt! Phụt! Phụt!
Ngô Vũ Biển giật mình ngoái trông lại đằng sau, nơi vừa nãy đốc binh đi qua. Trên bầu trời xám xịt bỗng xuất hiện hàng loạt chùm sáng. Quân tấn công nhất thời khựng lại, nháo nháo trông cờ hiệu thống lĩnh.
Những chùm sáng vừa tắt thì khoảng đó lại rộ lên tiếng súng hoả mai, chớp lửa loé sáng trong đêm đen.
Nguyễn Định Hoàng trông thấy ám hiệu liền lệnh ba quân quay giáo sang đánh Ngô Vũ Biển. Biển luống cuống, nghĩ đối phương đoạn hậu, hai mặt giáp công chặn lối về trung quân. Còn đang chưa biết xử trí ra sao lại nghe tiếng reo hò kèm ánh đuốc sáng rực bên cánh tả vội truyền lệnh lui binh, nhập vào đạo Trường An quân chặn đường Nguyễn Định Hoàng. Nguyễn Định Hoàng theo kế sách sai quân đốt nhiều đuốc, nhắm hướng Nam thẳng tiến trung quân của Ngô Hạo. Vừa đi quân vừa hò reo, gõ trống khua chiêng chẳng theo trật từ nào. Chưa kể, Trương Văn Long lệnh cho thần công trên bộ khai hoả trợ uy.
Ngô Vũ Biển dẫn binh chạy, chẳng thấy Hoàng truy, lại trông đèn đuốc sáng rực hướng về trung quân liền đoán trúng kế. Biển đồ rằng Nguyễn Định Hoàng thực muốn tấn công trung quân với sự giúp sức của Thiên Đức chứ không phải xuôi Tây Nam bèn kéo binh gấp rút về bảo vệ Ngô Hạo.
Thám mã báo tin Ngô Vũ Biển trúng kế, Nguyễn Định Hoàng lấy làm mừng, vội vàng dẫn 1500 quân tách đạo ngoặt sang hướng Tây. Trong khi đó, mấy trăm sĩ tốt còn lại vẫn đánh trống khua chiêng tiến về trung quân Ngô Hạo. Hạo dàn binh chờ sẵn. Ngô Vũ Biển kéo binh về, quân đông thế mạnh, Hạo lệnh Biển dẫn kị binh ra thăm dò. Kị binh vừa ra khỏi doanh quân tấn công vứt đuốc tháo chạy khiến Biển chẳng rõ thực hư, nhất thời không dám manh động vì sợ có gian kế.
Hai canh giờ sau thám mã Ngô Vũ Biển phái đi thăm dò quay về bẩm báo Nguyễn Định Hoàng đã mất tăm tích trong đêm. Quân tấn công lúc trước đã hồi doanh.
Ngô Hạo biết trúng kế giương Đông kích Tây lấy làm kinh hãi vội sai Vũ Thiệp dẫn mấy trăm kị binh đuổi theo Nguyễn Định Hoàng. Lại sai thám mã cấp báo cho Ngô Vương liệu bề xử trí.
Đám môn khách dưới trướng Ngô Hạo dâng kế sách, khuyên Hạo tập hợp binh lực quyết một trận sống mái, đẩy lui binh mã đang đóng ở ven sông không cho Ninh Như Viễn kéo đại binh sang mới vãn hồi được tình thế. Ngô Hạo cho là phải. Chiều hôm sau Ngô Hạo tung toàn bộ lực lượng tinh nhuệ gần một nghìn kị binh và ba nghìn bộ quân tấn công doanh tạm của Nguyễn Định Hoàng.
Trương Văn Long trực tiếp chỉ huy hơn một nghìn quân hỗn hợp phòng thủ và dùng thần công yểm trợ rút hết sang sông trước khi trời tối. Ngô Hạo thành công chiếm lĩnh trận địa song trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng.
Tiến thoái lưỡng nan, Ngô Hạo đành giao Ngô Vũ Biển giữ hai nghìn quân canh chừng Trương Văn Long, quyết không cho Ninh Như Viễn đem binh sang sông. Bản thân Hạo dẫn binh còn lại dự tính nhập với Ngô Vương ở Gián Khẩu chống Thiên Đức.