Chương 729: Binh biến Thung Lau
Màn đêm tĩnh mịch, những người lính canh soái doanh trong thành Hoẻn đứng rải rác. Ánh đuốc bập bùng trong tay họ hắt ra quầng sáng vàng cam lay động, soi rõ những gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt luôn cảnh giác. Ngọn lửa khẽ rung theo làn gió đêm khiến bóng người đổ dài trên nền đất lạnh, lúc chập chờn, lúc co rút như đang cử động.
Tiếng giáp sắt khẽ va vào nhau mỗi khi người lính đổi tư thế, hòa cùng tiếng bước chân đều đặn của ca tuần. Mùi khói đuốc quyện trong không khí mát mẻ, gợi cảm giác vừa ấm áp vừa căng thẳng. Giữa bóng tối mênh mông, ánh đuốc nhỏ bé ấy trở thành dấu hiệu của trật tự và an toàn, biểu tượng cho sự canh phòng thầm lặng nhưng kiên định suốt đêm dài.
Đầu trống canh Ba khi thành quách chìm trong tĩnh lặng, binh biến bất ngờ bùng nổ như một vết rách xé toạc bóng tối. Tiếng hô hoán dồn dập vang lên từ nhiều phía, chồng chéo lên nhau, át cả tiếng gió đêm. Ánh đuốc bùng sáng dữ dội, đỏ rực như những vệt lửa chạy dài trên tường thành, soi rõ những gương mặt căng thẳng, quyết liệt.
Gươm giáo va chạm loảng xoảng, tiếng kim loại chát chúa vang lên giữa khoảng không tĩnh mịch vừa tan vỡ. Những bước chân dồn dập, hỗn loạn, kẻ tiến người lui, bóng người đổ nghiêng ngả trên nền đất. Mùi khói, mồ hôi và máu trộn lẫn làm không khí đặc quánh lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trật tự cũ sụp đổ, nhường chỗ cho sự hỗn loạn và tham vọng trỗi dậy dưới bầu trời đêm hạ tuần không trăng.
Vũ Giao dẫn binh vào thành Hoẻn, gọi quân hộ thành hạ giáo quy hàng song vô hiệu. Quân hộ thành Hoẻn sau phút đầu bối rối đã tổ chức phản kích quyết liệt. Vũ Giao cùng một đạo tinh binh xông vào được soái doanh đặt nơi trung tâm thành Hoẻn. Thân quân Ninh Như Viễn nhắm cự không nổi, vứt khí giới tháo chạy tán loạn. Giao hăm hở dẫn binh vào doanh và tần ngần một lúc khi trong soái trướng chẳng có bóng dáng tướng sĩ nào. Ánh đuốc trên vách bị gió lùa vào, ánh sáng lay động. Vũ Giao trông nơi Ninh Như Viễn toạ thường ngày có bóng người ngồi bất động bèn sai lính áp sát. Quân lính dí ngọn đuốc vào bóng đen vận giáp phục. Vũ Giao bước lại gần, vừa trông rõ liền thất kinh, mồ hôi lạnh không ngừng rịn ra mà thốt lên:
– Trúng kế rồi! Trúng kế rồi! Mau lui binh.
Bóng đen vận giáp phục ngồi bất động trên ghế chủ toạ, máu chảy không ngừng từ vết thương nơi cuống họng. Kẻ mất mạng là một trong những thuộc tướng trong trung quân của Ninh Như Viễn đảm trách chỉ huy canh phòng thành Hoẻn đã bị Vũ Giao mua chuộc trước đó.
Vũ Giao lảo đảo, chạy vội ra cửa trướng, vừa lúc ấy hàng loạt mũi tiễn từ bên ngoài bắn vào. Quân theo Vũ Giao binh biến ở bên ngoài trướng đồng loạt la hét thất thanh. Vũ Giao luống cuống, nhất thời chưa biết phải làm thế nào.
– Thằng phản phúc họ Vũ mau ra đây!
Vũ Giao quệt mồ hôi, định thần, ngoảnh hỏi tả hữu:
– Nghe như tướng Nguyễn Định Hoàng phải không?
Tả hữu nhìn nhau cùng gật đầu xác nhận. Vũ Giao giậm chân thình thịch, giọng có phần hoảng hốt chất vấn:
– Chả phải thằng Hoàng chết rồi ư? Chúng bay hành sự thế nào vậy?
Một thuộc tướng của Giao mặt cũng trắng bệch bèn thưa rằng:
– Có lẽ tin nhận là giả. Bây giờ phải làm sao thưa đại nhân?
Bên ngoài, giọng Nguyễn Định Hoàng không ngừng quát gọi hàng vọng vào. Nhận thấy tình thế thất lợi, Vũ Giao bèn lệnh cho chúng thuộc hạ:
– Đại sự không thành, mau mở đường máu trở ra! Trù trừ thêm một chốc chết cả đám.
Các thuộc tướng của Vũ Giao nhất loạt tuốt gươm xông ra khỏi soái trướng, lệnh ba quân dốc sức mở lối quay lại con đường vừa ban nãy mới đi vào.
– Xạ tiễn!
Nguyễn Định Hoàng lạnh lùng hạ lệnh. Ngay lập tức hàng trăm mũi hoả tiễn từ tứ phía vẽ đường vòng cung sáng rực trời đêm rơi xuống soái trướng. Chẳng mấy chốc soái trướng bốc cháy. Những tiếng la hét thất thanh theo đó vang lên. Sĩ tốt theo Vũ Giao ôm đầu chạy loạn.
– Những kẻ tạo phản nghe rõ! Kẻ nào lấy đầu Vũ Giao nộp lên sẽ được Ninh tướng quân miễn tội! – Nguyễn Định Hoàng đổ thêm dầu vào lửa. – Sĩ tốt nghe lời xúi bẩy của Vũ Giao không có tội, mau hàng! Chống đối sẽ nhận lấy cái chết không toàn thây, liên luỵ gia quyến!
Vũ Giao luôn miệng gào thét, quát lớn trong cơn tuyệt vọng. Chúng tướng theo hầu dưới trướng Vũ Giao dồn lại. Trước mặt bị vây khốn, sau lưng lửa cháy nhưng họ vẫn không nghe theo lời Nguyễn Định Hoàng. Bất thần một quân tốt trong đám loạn quân trở giáo đâm xuyên người Vũ Giao. Vũ Giao trợn mắt nhìn, máu trong miệng tuôn ra, chẳng nói thêm được lời nào đã giá hạc tiên du. Chúng tướng đứng quanh thất thần, vung gươm xông tới muốn đoạt mạng quân tốt song hắn đã ba chân bốn chẳng lỉnh vào bóng tối.
Tướng sĩ theo hầu Vũ Giao trông chủ tướng nằm sóng soài dưới đất chẳng còn lòng dạ nào cầm khí giới. Bấy giờ Nguyễn Định Hoàng quát lớn, gọi hàng thêm lần nữa. Hoàng lại lệnh quân cầm giáo lui về sau mươi trượng, điều xạ tiễn thế chỗ. Chẳng còn lựa chọn nào khác, tướng sĩ theo Vũ Giao tạo phản lần lượt vứt khí giới, quỳ gối xin hàng. Nguyễn Định Hoàng sai quân trói gô hết lượt giải đi.
Cùng thời gian này, Ninh Như Viễn đích thân dẫn toán thân quân hơn trăm người xông vào đánh úp một trại quân án ngữ lối ra vào Thung Lá do tướng thân tín của Vũ Giao nắm giữ. Cuộc đột kích diễn ra chớp nhoáng, quân canh vòng ngoài không chống cự khi biết Ninh Như Viễn cầm binh. Nhờ vậy Ninh Như Viễn mau chóng dẹp loạn, bắt mấy tướng giải đi.
Ngay trong đêm, Ninh Như Viễn lệnh quân loan tin Vũ Giao làm loạn, toan cướp đoạt binh quyền, tự ý dẫn thân binh tấn công soái trướng, mất mạng trong đám loạn quân. Các quân doanh trong Thung Lau án binh bất động chờ chỉ thị.
Sau khi dẹp được Vũ Giao, Ninh Như Viễn sai người đón Lưu Danh Hiệu về thành Hoẻn trước khi trời sáng. Hiệu vào thành, nắm được tình hình bèn gấp rút ngồi thảo sớ kể tội tân vương Ngô Hạo bất nhân, bất nghĩa tận diệt trung lương, làm trái di huấn của tiên chúa Ngô Thiên Sách, trọng dụng gian thần, dung túng họ Vũ làm điều xằng bậy. Ninh Như Viễn đọc sớ, ái ngại nói rằng:
– Lời lẽ cay độc quá, tiên sinh…
Lưu Danh Hiệu lập tức gạt đi:
– Lòng trung phải đặt đúng chỗ! Ngô Hạo ra tay trước, cái lí thuộc về tướng quân. Nay ba quân tướng sĩ theo lệnh, ngài không trở mặt họ biết phải làm sao?
Ninh Như Viễn vẫn băn khoăn:
– Gia quyến nhiều tướng sĩ còn ở Trường Châu.
Lưu Danh Hiệu cương quyết:
– Ngô Hạo không còn thì giờ tính đến việc bắt giữ qua quyến tướng sĩ làm con tin. Tướng quân phải hành động mau lẹ.
Ninh Như Viễn đi qua đi lại một hồi, nét mặt đăm chiêu, cặp lông mày dính chặt vào nhau. Suy nghĩ thông, Ninh Như Viễn dừng bước hỏi:
– Vậy cử ai sang Hoa Lư hành doanh làm thuyết khách?
Lưu Danh Hiệu chỉ vào Lưu Cơ:
– Bảo hắn đem thư đi là được.
Ninh Như Viễn mím môi nén tiếng thở dài, bảo thuộc hạ đem ấn tín đưa cho Lưu Cơ. Lưu Cơ nói:
– Thiết nghĩ chẳng cần đem ấn tín giao nộp Vạn Thắng vương, thư là đủ! Thay ấn tín bằng gia quyến của tướng quân mới là hơn. Ba quân tướng sĩ Thung Lau vẫn chờ lệnh điều động của ngài.
Ninh Như Viễn nhìn Lưu Danh Hiệu. Hiệu khẽ gật. Ninh Như Viễn sai quân thân tín lập tức hộ tống vợ con cùng đi với Lưu Cơ đến Hoa Lư hành doanh.
Ninh Như Viễn khoanh tay đứng lặng nhìn vợ con dần khuất trong sương sớm ở cuối con đường độc đạo. Lưu Danh Hiệu đứng cạnh động viên:
– Vạn Thắng vương có tiếng nhân nghĩa, tất khoản đãi gia quyến tướng quân trọng hậu.
Ninh Như Viễn cười buồn mà rằng:
– Mong như vậy! Mọi sự mau lẹ, nhất thời tại hạ chưa thể thích nghi. Ngô Hạo tính kế, dùng phụ thân uy hiếp tại hạ. Hành động của kẻ tiểu nhân như thế không xứng ngôi chúa. Nay tại hạ đầu Thiên Đức, lại ngẫm thời gian qua quyết không đội trời chung với họ là vì cái gì? Lại cảm thấy có lỗi với anh em đã nằm xuống vô nghĩa.
Bấy giờ Nguyễn Định Hoàng mới bước đến gần thưa rằng:
– Năm trước tông tộc mạt tướng rơi vào tay Thiên Đức tưởng mất mạng nhưng gần đây hay tin bình yên. Vạn Thắng vương không đem gia quyến, tông tộc mạt tướng ra uy hiếp. Những ngày qua mạt tướng chẳng tiếc lời mắng chửi, chả biết đầu quân sang bên ấy sẽ bị xử thế nào.
Lưu Danh Hiệu nhìn chiến bào lem luốc của Nguyễn Định Hoàng bật cười mà rằng:
– Trong bọn chúng ta nào ai không chống Thiên Đức đến cùng? Tại hạ tin Vạn Thắng vương không chấp nhặt chuyện cũ. Chiến cuộc tàn, tại hạ về vui thú điền viên. Tướng quân cũng có thể xin về cày ruộng.
Trịnh Tú đứng hầu bên Lưu Danh Hiệu nghe vậy bèn bước lên hành lễ, nói rằng:
– Vạn Thắng vương dụng người tài bất kể xuất thân. Các vị đại nhân đều bậc anh hùng hào kiệt, có lòng với xã tắc. Chỉ cần các ngài vẫn còn muốn xả thân vì giang sơn ắt Vạn Thắng vương vẫn muốn dụng. Xin các vị yên lòng. Việc cần kíp lúc này là đối phó với Ngô Hạo.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Trịnh Tú. Lưu Danh Hiệu hồ hởi giới thiệu:
– Trịnh Tú này quê Trường Châu, đầu từ đận Thiên Đức chiếm Hiến Doanh. Xuất phát điểm của hắn là tù nhân và hiện đương là tướng Thiên Đức. Nương tử của hắn cũng đang trong quân, rất có tiền đồ.
Nguyễn Định Hoàng nheo mắt nhìn Trịnh Tú một lượt từ đầu xuống chân. Trịnh Tú bèn nói:
– Phần đa tướng Thiên Đức đều dưới ba mươi, xin tướng quân chớ lấy làm lạ. Những lão tướng như Đoàn Thượng, Triệu Quang Phục trong quân rất hiếm, là bậc cha chú. Thiên Đức thực còn thiếu những danh tướng dày dạn kinh nghiệm trận mạc như các vị đây.
Nguyễn Định Hoàng chau mày, hỏi:
– Nghe nói năm đó Vạn Thắng vương đích thân chỉ huy công cuộc phòng thủ Hiến Doanh. Nói vậy, ngươi từng kề vai sát cánh bên ngài ấy ư?
Trịnh Tú vội đáp:
– Thật không dám nhận kề vai sát cánh. Ngày đó Lý Hoàng hậu thu nhận tôi. Thật may sao tôi chứng minh được bản thân trong lửa đạn, lại còn trẻ nên Vạn Thắng vương có ý cất nhắc. Những người như tôi trong quân Thiên Đức thật đếm chẳng xuể.
– Trông người anh em rắn rỏi đấy! – Nguyễn Định Hoàng gật gù khen. – Chân nhân bất lộ tướng. Ta thật chẳng nghĩ trong quân Thiên Đức lại có nhiều người Trường Châu đến vậy. Người anh em không ngại, nay mai làm vài chén trút bầm tâm sự có được chăng?
Trịnh Tú cung kính đáp:
– Xin được hầu tướng quân!
Tất cả quay trở vào thành. Ninh Như Viễn theo lời mách của Lưu Danh Hiệu, sai thám mã tức tốc truyền lệnh đến các doanh trấn giữ ven bờ Hoàng Long đề cao cảnh giác, hạ toàn bộ đại kỳ họ Ngô, chỉ giữ lại cờ doanh. Đồng thời ban lệnh không cho thuyền bè bờ đối diện cập bến, yêu cầu tân vương Ngô Hạo hạn trong 3 ngày phải trả người Ninh phủ.
Các doanh trấn ven sông một phen nhốn nháo.
Quân lệnh tiếp theo đến doanh vào sáng ngày hôm sau, Ninh Như Viễn cho phép ba quân trấn ven sông lựa chọn theo Thung Lau hoặc về Trường Châu. Chiều hôm ấy, hơn nửa binh lực trong các doanh ven sông vội vã lên thuyền sang sông khiến các doanh bên bờ đối diện thêm phần rối loạn. Ngày tiếp theo, hơn hai nghìn quân sĩ từ trong Thung Lau lần lượt ra đến bờ Hoàng Long tìm thuyền sang sông về Trường Châu. Tướng trấn các doanh ven bờ hữu ngạn theo lệnh của Ngô Vương, bắt giữ quân sĩ trở về từ bờ tả ngạn song số lượng quân tìm về mỗi lúc một đông khiến tình hình dần mất kiểm soát, khó vãn hồi trong khoảng thời gian ngắn. Sau cùng, Ngô Vương quyết định xua đuổi, phóng tiễn không cho quân sĩ Thung Lau tìm đường lên bờ.
Ngô Vương cấp báo với Ngô Hạo.
Ngô Hạo từ lúc nhận thủ cấp của Vũ Giao biết đại sự bất thành đã cuống, nay hay tin Ninh Như Viễn lại thả cho quân tìm về mỗi lúc một đông, nghi có gian kế bèn lệnh Ngô Vương ra sức cản.
Vì thế quân ta phải đánh với quân mình.
Một bên tìm đường về, bên còn lại ra sức ngăn cản.
Ngày hôm sau nữa lại có thêm hơn nghìn sĩ tốt từ Thung Lau được cho về Trường Châu ùn ứ tại bờ tả ngạn, biết Ngô Vương cản lối về sinh lòng oán hận bèn quay vào doanh gần đó xin cấp khí giới đánh Ngô Vương.
Theo kế của Lưu Danh Hiệu, Ninh Như Viễn sai thân tín trà trộn trong đoàn quân hồi hương liên tục kích động, lôi kéo nhiều binh sĩ chèo thuyền ra giữa sông chửi bới tân vương Ngô Hạo và Ngô Vương bất nhân. Ngô Vương cả giận, sai quân pháo trong bờ bắn xuống sông. Ba quân tướng sĩ hai bên đều trông rõ cảnh huynh đệ tương tàn, tinh thần chiến đấu sa sút rất nhanh.
Đêm hạ tuần, quân sĩ Thung Lau bị giam giữ trước đó không biết bằng cách nào chiếm được một doanh. Tướng trấn doanh hồn siêu phách lạc, nhảy vội lên ngựa chạy một mạch không ngoái đầu. Ngô Vương giận sôi máu, sớm hôm sau điều hai đạo binh tới tấn công doanh này. Quân trong doanh vừa chiếm được núng thế, chạy tán loạn. May thay quân Thung Lau bên kia sông lần lượt kéo sang tiếp viện. Dẫu chỉ với binh khí là đao kiếm, cung nỏ nhưng mang trong mình mong muốn trở về đã giúp thế trận đổi chiều. Ngô Vương liệu thế bất lợi bèn thu quân xin cứu viện. Quân Thung Lau chiếm được một doanh, lũ lượt sang sông rồi tìm đường về nhà. Trong số mấy nghìn quân hồi hương có một đạo binh vài trăm người dưới quyền Nguyễn Định Hoàng. Quân theo Hoàng không về nhà mà giữ doanh làm điểm đầu cầu, bố trí phòng thủ chờ Ninh Như Viễn dẫn đại binh sang sông.
Ngô Hạo nghe Đinh Nho Quan sai sứ gặp Ninh Như Viễn thương lượng nhằm vãn hồi trật tự nhưng sứ vừa sang sông đã bị bắt lại. Hạo cả giận, lệnh Ngô Vương diệt bằng được bọn Nguyễn Định Hoàng. Ngô Vương nhận mệnh, sai sứ gặp Hoàng thuyết Hoàng đầu hàng, thăng chức nhưng Hoàng khước từ. Chẳng đặng đừng, Ngô Vương dẫn hơn ba nghìn quân cùng vài mươi Cự thạch pháo chia làm ba hướng nhất loạt tấn công Nguyễn Định Hoàng. Hoàng chỉ có mấy khẩu Cự thạch pháo địch không lại, chỉ còn cách tản quân ra ẩn nấp chịu trận. Ngô Vương thắng thế, truyền ba quân xông lên. Nguyễn Định Hoàng thay vì tử chiến rút quân dọc theo sông Hoàng Long lên hướng thượng nguồn. Ngô Vương truy theo chưa được bao lâu thì thám mã báo tin Thiên Đức dùng lực lượng lớn thuỷ quân tấn công Gián Khẩu khiến Ngô Vương buộc phải thu quân. Nguyễn Định Hoàng thấy Ngô Vương không đuổi giết, lại vội vã thu binh liền đoán Thiên Đức đã động binh liền quay lại bám đuổi, đánh vào hậu quân của Ngô Vương khiến Vương bối rối.
Số là Vạn Thắng vương sau khi nhận thư hàng của Ninh Như Viễn liền một mặt bố trí cho vợ con Ninh Như Viễn ở trong doanh đối đãi trọng thị, mặt khác lệnh Từ Quý Châu, Liêu Nhất Khổng và Tôn Cường cùng Lưu Cơ quay trở vào Thung Lau đem theo chỉ dụ, chấp nhận Ninh Như Viễn đầu quân, lại phong Ninh Như Viễn làm Hoa Lư Đại tướng, thống lĩnh ba quân Thung Lau. Đồng thời, Vạn Thắng vương truyền quân thuỷ bộ sẵn sàng tấn công Gián Khẩu khi có lệnh. Thủy quân Thiên Đức vì thế tập trung toàn bộ mấy chục chiến thuyền trang bị thần công pháo kích doanh trấn bên bờ hữu ngạn Hoàng Long ở Gián Khẩu. Cuộc pháo kích diễn ra từ sáng sớm đến quá trưa trước khi bộ quân Thiên Đức tổ chức vượt sông đánh sang. Trước hoả lực chi viện áp đảo, bộ quân Thiên Đức dễ dàng chiếm giữ vị trí vào cuối ngày. Trong đêm, quân Trường Châu tổ chức nhiều cuộc phản kích bằng bộ binh, có sự tham gia của một đạo Trường An quân hòng đẩy lui bộ quân Thiên Đức trước khi trời sáng, quyết không để Thiên Đức đem thần công lên bờ.