Chương 728: Lưu Cơ theo hầu Ninh Như Viễn
Kỷ Dậu cùng hơn mười người khác vận y phục tối màu, đeo khẩu trang nằm phục ven đường. Nghe tiếng lựu đạn từ xa vọng đến, cả nhóm liền bật dậy, chạy thẳng đến đoàn người đang nhớn nhác trên con đường đất. Mấy người lính Trường An quân cầm đuốc mau chóng bị hạ, một số chống cự, số khác hoảng hốt nhảy ào xuống vệ đường đối diện.
Kỷ Dậu túm tay Ninh lão, cắt dây trói, hét lớn:
– Mau chạy về đằng kia! Cố mà chạy! Đừng ngoái nhìn.
Sau phút giây bàng hoàng, ngỡ ngàng vì chưa rõ sự tình, biết toán hắc y nhân đến cứu, Ninh lão trấn tĩnh quay lại khoát tay bảo con cháu mau chạy. Kỷ Dậu dí quả lựu đạn vào ngọn đuốc dưới đất điểm hoả rồi ném xuống vệ đường tối đen. Trước khi quả lựu đạn phát nổ, Kỷ Dậu kịp cõng Ninh lão chạy xuống mé đường đối diện. Đồng đội của Kỷ Dậu đồng loạt ném ra hàng chục quả lựu đạn tre cản địa. Chạy được vài mươi trượng, Kỷ Dậu dừng lại thở, chuyển Ninh lão sang cho đồng đội cõng chạy tiếp đến chỗ hẹn với Ất. Ất và Trần Mục chờ sẵn với một cái võng. Ninh lão chưa kịp nói lời nào thì đồng đội của Kỷ Dậu đã ấn vào tay ông đứa cháu còn ẵm ngửa rồi bảo ông nằm lên võng, cứ thế khiêng chạy một mạch. Già trẻ lớn bé Ninh phủ đã được dặn từ trước, dẫu có lúc sợ đến nỗi tứ chi bủn rủn vẫn cứ dắt díu nhau chạy suốt đêm lên rừng.
Trong khu đó Kỷ Dậu và hai đồng đội chia nhau đoạn hậu. Gần nửa khắc sau, toán Trường An quân áp giải mới hoàn hồn hè nhau đuổi theo. Kỷ Dậu và đồng đội ném 3 quả lựu đạn nổ ra ba hướng khiến truy binh ùn lại, đùn đẩy nhau tiến lên nhưng bóng tối, âm thanh của chết chóc cản bước. Vả lại truy binh hay tin chủ tướng Vũ Mộc Trạch đã thiệt mạng, nào còn lòng dạ lùng bắt ai. Mấy canh giờ sau Trường An quân cử tiếp viện, quân lính lùng sục trong vùng cả ngày hôm sau song tuyệt chẳng thấy tăm tích người họ Ninh đâu cả.
Ngô Hạo hay tin Vũ Mộc Trạch mất mạng trong đêm thì vừa sợ vừa giận đến tím ruột gan. Giận là bởi gian tế Thiên Đức trà trộn trong dân đủ sức đánh tháo người, sợ là vì hoạ lớn lơ lửng trên đầu. Một mặt Ngô Hạo sai quân lùng bắt lại già trẻ Ninh gia, mặt khác phải ém tin tức xuống. Đồng thời, Hạo sai thân tín đến Thung Lau ngay lúc trời chưa sáng mật báo rõ sự tình cho phó soái Vũ Giao, giục Vũ Giao mau đoạt binh quyền, lấy hổ phù của Ninh Như Viễn trước khi quá muộn.
Nhưng thực sự đã quá muộn!
Ngay từ chập tối hôm trước, trong khi Phạm Ngũ Lão đang bàn tính cách ra tay thì Đinh Điền và Liêu Gia Trinh đã gọi cậu thiếu niên chạy việc đến sang tai, dặn cậu ta phao tin già trẻ Ninh gia bị Vũ Mộc Trạch bắt nhanh nhất có thể. Tờ mờ sáng hôm sau, thám mã do Ngô Hạo cử đi mới đến bờ Hoàng Long thì tin Ninh lão gia chủ cùng gia quyến bị bắt giải lên quan đã lan ra mấy ngôi chợ trong vùng. Tế tác Thiên Đức cài cắm tại Trường Châu từ trước hay tin, đoán sắp có biến, dẫu chưa có lệnh hành động thì họ vẫn chủ động phao tin cho mau. Song song với đó, hàng chục cánh chim câu cùng hướng về phía Tây Bắc tung cánh trong buổi ban mai.
Tin lan từ chợ vào các quân doanh nhanh như gió. Chiều muộn, hầu hết dân Trường Châu đã tỏ. Ngô Hạo nghe kẻ dưới bẩm báo sự tình thì đứng ngồi không yên. Hạo sai người triệu Đinh Nho Quan đến hầu song Đinh Nho Quan giả bệnh. Người của Ngô Hạo rời phủ Đinh Nho Quan được một quãng liền bị Đinh Điền bám theo hạ sát, xác vứt vào bụi rậm ven đường cái. Hạo chờ lâu bèn cử kẻ khác đi, kẻ đó quay về cũng mất mạng giữa đường. Quá nửa đêm chẳng thấy người về báo tin, Hạo lệnh một đạo binh nhỏ đi xem sự thể. Đạo binh phát hiện xác người, vội đi gấp đến Đinh gia, trông rõ Đinh Nho Quan nằm co quắp rên hừ hừ. Đạo binh vội vã quay về phủ chúa bẩm báo. Nửa đường có quả lựu đạn tre nổ vang, quân chạy tán loạn.
Hạo chẳng tin Đinh Nho Quan bệnh đúng lúc nguy khốn, muốn tự đến hỏi chuyện song trời còn tối, lo gian tế Thiên Đức mai phục bèn triệu kiến bá quan văn võ lên điện hỏi chuyện. Bách quan cãi nhau nhiều hơn bàn kế, nói đến sáng rõ chẳng ra được chủ ý nào hay hòng giải quyết rối ren. Bấy giờ Ngô Hạo mới nhận ra bản thân hành động chưa cặn kẽ. Muốn hoãn binh, Hạo thảo thư sai sứ đi gấp sang Hoa Lư hành doanh. Vạn Thắng vương đọc thư xong chỉ cười nhạt, lệnh quân bắt luôn sứ giả. Sứ giả mắng Vạn Thắng vương hành xử không theo lễ thường, hai bên giao chiến không giết sứ. Vạn Thắng vương mỉm cười mà rằng:
– Cuộc chiến thực sự đã kết thúc! Ta lưu lại thủ cấp vì có về trình ngươi cũng chẳng còn mạng. Ngày sau nhớ tận trung báo quốc.
Quân lôi đi, mặc sứ giả không tiếc lời mắng chửi Vạn Thắng vương. Chương khoanh tay đứng trông theo cười nhạt mà rằng:
– Truyền ba quân phao tin Ngô Hạo bắt Ninh gia hòng uy hiếp Ninh Như Viễn để hắn đề cao cảnh giác. Chuyện bắt giữ bị lộ sớm hơn dự tính, e Ngô Hạo sẽ ra tay cướp đoạt binh quyền của Ninh Như Viễn.
Tin tức Ninh gia bị Ngô Hạo bắt giữ lan nhanh hơn gió. Quân Thiên Đức trấn tiền tuyến bắc loa nói oang oang. Sĩ tốt Trường Châu hay tin đó liền báo lên trên. Ninh Như Viễn lấy làm nghi hoặc. Kẻ tâm phúc dưới trướng bàn rằng Vạn Thắng vương bày gian kế xáo động lòng quân, chia rẽ tướng sĩ. Suy đi tính lại, Ninh Như Viễn sai thân tín tức tốc về Trường Châu tra rõ thực hư ngay trong đêm. Tâm phúc cử đi, vừa qua sông Hoàng Long liền bị quân tiền duyên bắt giữ lúc tảng sáng dù mang trong mình quân lệnh.
Ninh Như Viễn vốn cảnh giác đã sai thân tín khác theo sát người mang quân lệnh, nhờ đó sớm biết người cử đi bị giữ tại bến sông. Đoán rằng người trong phủ đệ bị bắt giữ là thật và Trường Châu đang cố phong toả tin tức, hẳn sớm ra tay đoạt binh quyền. Ban đầu Ninh Như Viễn định tạo phản, sai quân bắt giữ Vũ Giao và thân tín. Sau lại thấy ra tay trước như vậy danh tiếng thất lợi bèn bí mật rời doanh đến gặp Lưu Danh Hiệu dò ý.
Lưu Danh Hiệu nghe đầu đuôi xong liền phán chắc như đinh:
– Tân chúa trước giữ Ninh lão và gia quyến hòng khống chế ngài. Nay thế sự đổi thay, thất lợi nhiều mặt bèn bắt giam thiên lao. Vũ Mộc Trạch lỗ mãng, chết là đáng.
Ninh Như Viễn lại hỏi:
– Quân Thiên Đức ngoài tiền duyên phao rằng Vạn Thắng vương ra tay cứu Ninh gia. Chuyện đó liệu thực được bao nhiêu?
Lưu Danh Hiệu điềm nhiên đáp:
– Vạn Thắng vương làm vậy có trăm cái lợi! Tướng quân nào phải hạng thất phu mà không tỏ. Vạn Thắng vương và tân chúa bày cờ, chưa thực sự phân cao thấp thì tân chúa đã thiệt Sĩ. Tại hạ ở đây đã lâu, chẳng tỏ thế sự song mạnh dạn nghĩ… Đinh tiên sinh đã đứng ngoài cuộc tranh đoạt này. Ninh tướng quân! Nếu ngài thực sự muốn bảo toàn tính mạng trăm họ cùng ba quân phải sớm ra tay với Vũ Giao. Ngài không động thủ e đêm nay vẫn có biến và người thiệt là ngài.
Ninh Như Viễn nét mặt sa sầm, lững thững bước ra đến cổng thì dừng lại. Lưu Danh Hiệu bèn hỏi:
– Ninh tướng quân còn băn khoăn điều gì?
Cặp lông mày của Ninh Như Viễn như dính chặt vào nhau, mãi lâu mới dè dặt hỏi:
– Giả như ta đầu Thiên Đức liệu… liệu có thể bảo toàn tính mạng ba quân tướng sĩ chăng?
Lưu Danh Hiệu nhìn thẳng. Ninh Như Viễn không lảng tránh. Cả hai đứng mặt đối mặt nhìn nhau hồi lâu, Lưu Danh Hiệu mới nhoẻn miệng cười, hơi cúi đầu rồi ngoảnh nhìn về phía bậc thềm nhà, nơi bọn Lưu Cơ đang đứng hầu.
– Thiết nghĩ chuyện đến nước này chẳng còn gì phải giấu vì sớm muộn đều chung hội chung thuyền cả. Ninh tướng quân, Lưu Cơ, cháu họ tại hạ đương là tiểu tướng Thiên Đức. Trịnh Tú kia cũng vậy. Họ đều là thân tín do chính Vạn Thắng vương cử vào Trường Châu cứu tại hạ. Trường Châu bây giờ đâu đâu cũng có tế tác Thiên Đức. Việc giải cứu Ninh lão là chủ ý của Vạn Thắng vương cả thôi. Vạn Thắng vương mến tài của ngài. Ngẫm cho cùng… ta đều người Vạn Xuân. Hậu nhân của Lý An, của Phan Văn Hầu sau khi bị thu phục đều trở thành tướng Thiên Đức cả. Cuộc chiến này đến lúc kết thúc rồi. Ngài giúp Vạn Thắng vương một tay, chỗ tốt nào thiếu phần ngài. Chưa kể… tân chúa ra tay trước chứ ngài trước sau đều một lòng. Nếu tướng quân đã có ý quy thuận vì tân chúa bất nghĩa, tại hạ có kế này có thể bảo toàn danh tiết của ngài.
Ninh Như Viễn nhìn đăm đăm bọn Lưu Cơ, Trịnh Tú thêm một lúc. Thoáng cười buồn, định nói gì đó song lại thôi. Ninh Như Viễn toan quay bước đi, Lưu Danh Hiệu vội níu lại, bảo rằng:
– Tại hạ nói đến vậy chẳng lẽ tướng quân còn nghi hoặc? Tại hạ cam tâm tự nguyện đầu Thiên Đức. Tân chúa bất nghĩa vô năng chẳng thể trách ta bất trung.
– Mạt tướng cần thêm thì giờ suy ngẫm.
– Ngài trí dũng hơn người! – Lưu Danh Hiệu nói, giọng chắc nịch. – Càng lúc thế này càng phải quyết đoán buông bỏ chấp niệm. Tiên chúa nơi chín suối cũng hiểu cho ngài và tại hạ.
Mặc Ninh Như Viễn còn lưỡng lự. Lưu Danh Hiệu ghé tai nói vài lời. Nói xong, Lưu Danh Hiệu gọi Lưu Cơ lại, nói rằng:
– Tướng quân dẫn hắn theo, tuỳ ý phân phó. Thân thủ hắn không tệ, lúc nguy biến ắt đắc dụng.
Ninh Như Viễn chẳng nói lời nào, chăm chú nhìn Lưu Cơ thêm một lần. Ánh mắt lại hướng về mấy gia nhân theo hầu Lưu Danh Hiệu. Thân võ tướng, ngay lần đầu chạm mặt, Ninh Như Viễn đã biết mấy tráng niên chẳng phải phường giá áo túi cơm.
Lưu Cơ thuận thế chắp tay nói rằng:
– Họ đều là người đắc dụng, nguyện xả thân vì Ninh tướng quân. Xin ngài thu dụng.
Ninh Như Viễn quay lưng bỏ đi. Lưu Cơ nhìn Lưu Danh Hiệu. Hiệu bảo:
– Chẳng nói là thuận ý. Ngươi cùng mấy anh em theo hầu Ninh tướng quân. Lúc tranh tối tranh sáng có thêm thân tín vẫn là hơn.
Lưu Cơ nghe lời, gọi 3 người khác cùng theo. Nửa đường, Ninh Như Viễn truyền Lưu Cơ đến bên ngựa hỏi chuyện:
– Ngươi thường dùng loại binh khí nào?
Lưu Cơ bèn thưa rằng:
– Thuộc hạ thông thạo thập bát ban binh khí nhưng đao, kiếm thuận hơn cả ạ.
Ninh Như Viễn tháo thanh kiếm giắt ở thắt lưng thảy cho Lưu Cơ và nói:
– Mấy người đi cùng ngươi cần binh khí nào hãy bảo với hạ nhân của ta. Từ giờ ngươi theo hầu, nếu có cơ hội nhớ lấy thủ cấp ta đem nộp.
Lưu Cơ vội chắp tay cúi đầu nói rằng:
– Thuộc hạ ở đây làm hộ vệ. Chủ nhân chưa từng có ý định lấy đầu ngài, thưa tướng quân.
Ninh Như Viễn im lặng. Đi thêm một quãng, Viễn ngoảnh xuống hỏi:
– Chủ nhân ngươi phái ngươi đến cứu Lưu tiên sinh là vì lẽ gì? Chả phải Lưu tiên sinh và… ta… đều ra sức chống Thiên Đức ư?
– Thuộc hạ tài hèn trí mọn, chỉ biết tuân mệnh chủ nhân. Chủ nhân của bọn thuộc hạ vốn mến hiền tài, cầu hiền như nắng hạn mong mưa. Tướng quân và thúc phục đều tài trí hơn vạn người, sao có thể hại được.
Ninh Như Viễn cười nhẹ, ngẩng đầu đón cơn gió mát, hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra. Đi thêm một quãng, trông đèn đuốc quân doanh đang thắp lên Ninh Như Viễn dừng ngựa, hỏi Lưu Cơ:
– Ta được biết quân sĩ trước khi trở thành tiểu tướng Thiên Đức đều phải trải qua học tập văn hoá gì đó. Càng giữ chức vụ cao thì thời gian ở học đường càng dài. Ngươi đã học những gì?
– Thuộc hạ đã tham gia học tập 3 lần, thời gian dài ngắn khác nhau. Ngắn nhất 1 tháng, dài nhất gần 6 tháng ạ.
– Ngươi từng khiển bao nhiêu sĩ tốt?
– Thuộc hạ chỉ huy nhiều nhất khoảng 400 sĩ tốt tinh nhuệ. Tiếp theo, muốn khiển 1000 đến 2000 quân sĩ sẽ phải học chừng 9 tháng. Trong 9 tháng này, vừa học vừa phải đến các quân doanh tìm hiểu quân tình để làm bài kiểm tra. Đạt mới được bổ nhiệm vào vị trí phù hợp. Thuộc hạ thích trực tiếp cầm quân song có thể thượng cấp bố trí làm tham mưu hoặc đào tạo tân binh… chẳng thể biết được.
– Lại cũng nghe Thiên Đức binh tinh tướng tài, cớ sao vây hãm Thung Lau mãi không công? Ngươi từng học, lại làm tướng, lại con cháu Lưu tiên sinh, ngươi nói ta nghe.
Lưu Cơ chẳng ngần ngại đáp ngay:
– Hạ thành không động binh mới là thượng sách. Sinh mạng binh sĩ dù bên nào cũng đều người Vạn Xuân, đều đáng trân quý. Vây hãm thành trì tốn quân lương chẳng sao. Lương thảo mấy tháng sẽ làm ra chứ một sĩ tốt phải mất nhiều năm mới có.
– Cho kiến giải có lý. – Ninh Như Viễn gật gù. – Thiên Đức không coi bọn ta là kẻ thù, cớ sao một hai đòi thảo phạt? Cứ như trước, nước sông không phạm nước giếng chẳng tốt sao?
Lưu Cơ khẳng khái đáp rằng;
– Cơ nghiệp Lý tiên vương truyền lại cho Hoàng hậu Thiên Đức. Vạn Thắng vương làm phò mã, gánh trên vai trọng trách thu lại giang sơn của họ Lý là lẽ thứ nhất. Lẽ thứ hai, trăm họ Vạn Xuân đều phải hưởng thái bình thịnh trị, dẹp bỏ nạn xưng bá muôn nơi. Giang sơn quy về một mối mới cường thịnh.
Ninh Như Viễn không bằng lòng, nói:
– Cơ nghiệp chẳng truyền đích tử lại truyền trưởng nữ, không hợp lẽ thường. Ngô vương sinh thời chăm lo bách tính. Trường Châu phồn thịnh, lý gì Thiên Đức đòi phải quy thuận?
Với giọng từ tốn Lưu Cơ đáp:
– Quy định là chết, con người là sống. Con người đặt ra quy định. Lẽ thường như tướng quân tâm niệm là truyền thống cha ông song vương nghiệp nhà Lý còn chưa truyền đến đời thứ hai thì lẽ thường ở đâu? Ngô Sứ quân vốn thuộc tướng của Lý tiên vương. Theo lý mà nói, Ngô Sứ quân phải xưng thần với Hoàng hậu Lý Thiên Bình từ lâu mới phải. Còn như Ngô Sứ quân không chịu phục như các sứ quân khác thì phân cao thấp ngoài chiến địa. Cổ nhân nói, thắng làm vua, thua làm giặc. Theo lý này, Vạn Thắng vương xứng đáng làm vua, không nhất thiết phải nối nghiệp Lý tiên vương. Tuy vậy, Vạn Thắng vương từng dạy, con người có tổ có tông. Kẻ nào quên đi nguồn cội thì khó trở thành bậc anh hào trong thiên hạ. Cơ nghiệp nhà Lý để lại sẽ là nền tảng để dựng nước, tuyệt không bài trừ.
Nét mặt lộ vẻ ngạc nhiên, Ninh Như Viễn nói:
– Ngươi thật có tài ăn nói. Quả nhiên chân lý thuộc về kẻ mạnh.
– Thuộc hạ không dám nhận có tài ăn nói. Ngày sau tướng quân hỏi sĩ tốt nào của Thiên Đức họ cũng đáp như vậy mà thôi. Muốn làm nên đại nghiệp, muốn thành công trong bất cứ việc gì thì tư tưởng phải thông. Muốn thống nhất giang sơn thì tướng sĩ đồng lòng. Vạn Thắng vương không dạy bọn thuộc hạ phải trung thành với ngài ấy mà phải trung thành với bách tính.
– Ồ! – Ninh Như Viễn tròn mắt. – Sao lại trung thành với bách tính?
– Bách tính đẻ ra sĩ tốt. Bậc quân vương cũng có phụ mẫu. Xét ngược ba đời thì tổ tiên quân vương, quan lại cũng là thường dân. Bởi vậy Thiên Đức lấy dân làm gốc, cơ đồ theo đó dựng lên. Vạn Thắng vương cũng dạy, địch nhân có thể đánh thắng thiên binh vạn mã nhưng không thể tiêu diệt một dân tộc. Vạn Xuân muốn lớn mạnh, muốn thái bình phải đoàn kết.
Ninh Như Viễn xoa cằm, giục quân hộ vệ hồi doanh. Chốc chốc ngoái nhìn Lưu Cơ đang cầm kiếm theo hầu với ánh mắt chứa đầy vẻ tò mò.
– “Chỉ là một tiểu tướng lại đã thấm nhuần tư tưởng người trên ban xuống thì những kẻ quyền cao chức trọng trong quân sẽ thế nào? Vạn Thắng vương mới ba mươi, sao hắn có thể làm được điều này chứ”.