Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
theo-gia-thien-bat-dau-chung-dao-hanh-trinh

Theo Già Thiên Bắt Đầu Chứng Đạo Hành Trình

Tháng 12 1, 2025
Chương 458: Đại kết cục (2) Chương 458: Đại kết cục (1)
phe-long-tu-tien.jpg

Phệ Long Tu Tiên

Tháng 5 10, 2025
Chương 430. Phi thăng Chương 429. Chuẩn bị
de-nguoi-vay-giao-hoa-khong-phai-de-nguoi-thang-cap-lam-vu-em.jpg

Để Ngươi Vẩy Giáo Hoa, Không Phải Để Ngươi Thăng Cấp Làm Vú Em

Tháng 1 22, 2025
Chương 474. Chúa tể một phương Chương 473. Vượt qua
bach-thanh-troi-len-quan-trang-nguyen-nguoi-quan-cai-nay-goi-toan-nho-tu-tai.jpg

Bách Thánh Trỗi Lên Quan Trạng Nguyên! Ngươi Quản Cái Này Gọi Toan Nho Tú Tài?

Tháng 4 4, 2025
Chương 1208. Hết thảy đều đã sáng tỏ Chương 1207. Thu phục Đông Hải
trom-mo-the-gioi-tu-nho-bat-dau.jpg

Trộm Mộ Thế Giới Từ Nhỏ Bắt Đầu

Tháng mười một 24, 2025
Chương 589: Nhậm gia đại thiếu gia (chung) Chương 588: Tân sinh
hai-tac-tai-bach-doan-danh-dau-ba-muoi-nam-ta-vo-dich.jpg

Hải Tặc: Tại Bạch Đoàn Đánh Dấu Ba Mươi Năm Ta Vô Địch

Tháng 3 24, 2025
Chương 289. Thời đại mới, Eva ký túc, 40 năm đánh dấu Chương 288. Thê lương chiến tranh, thời đại kết thúc
bang-ha-tan-the-ta-co-mot-cai-may-ban-hang-sieu-cap.jpg

Băng Hà Tận Thế: Ta Có Một Cái Máy Bán Hàng Siêu Cấp

Tháng 1 15, 2026
Chương 799: Bài vị tinh hà Chương 798: Mạc Hàn
bat-dau-vo-han-thang-cap.jpg

Bắt Đầu Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 1 17, 2025
Chương 719. Pháp tắc chi chiến, là điểm cuối cũng là khởi điểm! Chương 718. Đại Thiên thế giới, chiến Thiên Mệnh
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 726: 明明故昧
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 726: 明明故昧

Lưu Danh Hiệu, Ngô Chân Đăng, Lưu Cơ cùng những người khác được đưa đến ở trong sơn thôn tại Thung Lá, một thung lũng sâu, bao quanh bởi năm ngọn núi. Hạ tuần tháng 7, Ninh Như Viễn viện cớ thắp hương lễ bái tại ngôi đền linh thiêng trong Thung Lá để gặp Lưu Danh Hiệu, Ngô Chân Đăng tại đây.

Phó tướng chỉ huy ba quân Trường Châu trấn giữ Thung Lau là Vũ Giao. Vũ Giao tuổi gần ngũ tuần, xuất thân văn quan, chưa từng cầm quân đánh trận nhưng cũng tính là kẻ túc trí đa mưu. Ninh Như Viễn cẩn trọng không thừa.

Ngô Chân Đăng và Lưu Danh Hiệu cùng cắt tóc ngắn quấn khăn đầu rìu, vận y phục nhàu nát, vá chằng vá đụp. Một người từng là mưu sĩ kề cận bên Ngô vương, người còn lại vốn thân công tử. Cả hai vốn có nước da sáng, đôi bàn tay thon chẳng vết chai sần song để dễ bề vào Thung Lá chẳng ai để ý đã phơi nắng mấy ngày. Đôi bàn tay vốn quen cầm bút lông, bút tre phải sục vào bùn nhão nhiều lần cho cáu bẩn. Hơn nửa tuần trăng ăn bờ ngủ bụi, bộ râu ria tỉa tót của Lưu Danh Hiệu giờ đây lởm chởm, xác xơ, quăn tít.

Ninh Như Viễn đứng ngây người, hết nhìn đứa cháu lại nhìn sang vị mưu sĩ họ Lưu. Lưu Danh Hiệu bước đến bái chào, kéo Ninh Như Viễn về thực tại. Bấy giờ Ninh Như Viễn mới sực tỉnh, vội đỡ Lưu Danh Hiệu ngồi xuống. Ngô Chân Đăng khúm núm đứng trước mặt, đầu hơi cúi xuống. Ninh Như Viễn thở dài. Trong lòng bỗng dâng lên thương cảm.

Lưu Danh Hiệu thuật lại kĩ càng nguyên do phải trốn chạy, không quên tỏ lòng căm giận vây cánh họ Vũ nhưng tuyệt không đề cập đến Ngô Hạo. Bởi lẽ, Ninh Như Viễn là người trọng tình nghĩa, trước sau một lòng trung với vương nghiệp họ Ngô. Nay Ngô Hạo danh chính ngôn thuận nối ngôi. Một khi chưa rõ suy nghĩ của Ninh Như Viễn thì Lưu Danh Hiệu chưa thể ngửa bài.

Đến lượt Ngô Chân Đăng kể. Đăng nói mình trốn về phía Nam, tính đường sang Thanh Hoa nhưng đụng cánh Lê Cát Bảo. Trong lúc trốn chạy, hai gia nhân bị trọng thương, tưởng đã mất mạng thì may có mấy quân tế tác Thiên Đức ra tay trợ giúp.

Ninh Như Viễn khẽ nhíu mày, băn khoăn hỏi:

– Sao tế tác Thiên Đức lại ở sau lưng Lê Cát Bảo?

– Họ theo dõi binh lực Trường Châu ta ở mạn đó, lấy núi làm nơi ẩn náu. – Ngô Chân Đăng giải thích. – Cháu vô tình chạy đúng vào nơi họ ở nên họ buộc phải tương trợ.

Ninh Như Viễn đổi sắc mặt, nói:

– Lê Cát Bảo đúng phường bất tài! Ta từng bẩm với chúa thượng, dung nạp tàn quân Sơn Nam cũng được nhưng không để tay họ Lê cầm binh. Hắn thực tài đã chẳng năm lần bảy lượt lui binh. Đụng đâu thua đó. Giao hắn giữ mạn Nam lại để tế tác Thiên Đức nằm sau lưng thì mất mạng là chuyện ngày một ngày hai.

Rồi như sực nhớ, Ninh Như Viễn hỏi:

– Vừa rồi cháu nói tế tác quân đó có Phạm Ngũ Lão? Thật chứ?

Ngô Chân Đăng xác nhận. Ninh Như Viễn lo ra, bảo rằng:

– Danh tướng như hắn ở đó ắt binh Thiên Đức hãy còn ẩn náu nhiều nơi. Hay tin Trịnh Khang suýt mất đầu giữa ba quân vì đụng Thiên Đức ta còn hồ nghi. Nếu kẻ cháu nói thực là Phạm Ngũ Lão thì mọi chuyện ta đã thông. Có điều… trước nay ta biết Vạn Thắng vương vốn tin dùng người họ Phạm. Một khi Phạm Ngũ Lão canh me Lê Cát Bảo thì mạn Nam ắt nguy. Bấy lâu nay mạn đó yên tĩnh, có lẽ Thiên Đức chờ sơ hở nhất kích đoạt mạng.

Lưu Danh Hiệu thuận thế bèn dò ý tứ:

– Trường Châu mỗi lúc một rối ren. Chẳng phòng quân tử, khó phòng tiểu nhân. Ngại rằng chưa đầy thất tuần chúa thượng… lại có biến trong quân. Tướng quân trù liệu thế nào?

Ninh Như Viễn trầm tư một chút mới đáp:

– Dẫu có thế nào Ninh mỗ cũng chẳng thể trở giáo hàng giặc. Tân vương không tin dùng nữa, Ninh mỗ trả binh phù về cày ruộng.

Lưu Danh Hiệu nhấp ngụm trà, chậm rãi nói:

– Chỉ e mong muốn nhỏ nhoi ấy của tướng quân có kẻ không chịu mà thôi.

Rồi lảng sang chuyện khác.

Lưu Danh Hiệu bày tỏ ý định sang Thanh Liêm theo đường rừng, sau đó đến Đỗ Động Giang nương náu một thời gian song Ninh Như Viễn không chịu. Ninh Như Viễn bảo Lưu Danh Hiệu và Ngô Chân Đăng tạm thời cứ ở yên trong sơn thôn.

Ninh Như Viễn hồi doanh, sắc mặt không được vui.

Vài ngày sau, Ninh Như Viễn sai Bạch Lượng Từ cùng hai quân khác vào Thung Lá báo tin Thiên Đức động binh, Lý Hoàng hậu cầm quân đánh Đỗ Động Giang. Trịnh Tú, Lưu Cơ cùng ngạc nhiên.

Thất tuần Ngô Thiên Sách, Ninh Như Viễn lại gặp Lưu Danh Hiệu. Hai người cùng chít khăn trắng, nâng chén bái vọng, bùi ngùi ôn chuyện cũ. Ninh Như Viễn cho hay Thiên Đức đã chiếm được thành Tích Lịch, tồn vong Đỗ Động Giang chỉ còn tính bằng ngày.

Lưu Danh Hiệu cầm chén rượu, tựa cửa nhìn khoảng sân đất ướt nhẹp trước ngôi nhà nhỏ, lại ngước trông bầu trời u ám, băn khoăn:

– Sức mạnh của Thiên Đức lúc này muốn phục Trường Châu dễ như lấy đồ trong túi nhưng đến giờ họ vẫn trù trừ là cớ làm sao nhỉ?

– Vạn Thắng vương vây hãm bấy lâu, lại thân chinh cầm quân. – Ninh Như Viễn bước đến, tựa bên cửa, cùng nhìn ra khoảng không xanh thẫm. – Hắn bày binh bố trận vô cùng khó hiểu. Các đạo binh thiện chiến hầu như không còn vây Trường Châu. Hắn coi khinh ta đến thế là cùng.

Lưu Danh Hiệu cười buồn mà rằng:

– Kẻ mạnh! Hắn là kẻ mạnh. Trong mắt hắn… có khi chúng ta chỉ bằng con sâu cái kiến. Mười mấy sứ quân xưng hùng bốn cõi nay… còn mỗi Trường Châu thoi thóp. Ninh tướng quân thứ mỗ thật lòng…

– Xin tiên sinh cứ nói.

Lưu Danh Hiệu bặm môi suy ngẫm, lúc sau nói:

– Tướng quân chẳng màng sinh tử, thân võ tướng nơi sa trường da ngựa bọc thây, sống dưới lưỡi đao vốn quen. Tướng quân lại yêu sĩ tốt, một lòng với chúa thượng. Chúa thượng đã an nghỉ, sĩ tốt thì ở kia. Vì người đã khuất cũng phải vì người đương sống. Thiên Đức sẽ lấy Thung Lau bằng mọi giá hoặc… họ sẽ lấy Trường Châu trước. Tướng quân phải ngẫm kĩ càng mọi lẽ. Chiến cuộc tàn, bớt hao tổn sinh mạng vô ích cũng là điều những kẻ có lòng như tướng quân phải làm.

– Bấy lâu mỗ vẫn nghĩ đến nguyên do tiên sinh vượt núi băng rừng đến Thung Lau. – Ninh Như Viễn nói. – Phải chăng tiên sinh muốn mỗ đầu hàng Thiên Đức?

Lưu Danh Hiệu chợt ngẩng mặt nhìn trời cười ha hả khiến Ninh Như Viễn lấy làm lạ. Nhìn Lưu Danh Hiệu rơm rớm nước mắt, Ninh Như Viễn nói:

– Mỗ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Tiên sinh chớ phiền lòng.

Lưu Danh Hiệu vội xua tay, khẽ lắc đầu nói rằng:

– Tướng quân nghĩ cũng không sai! Trường Châu không còn chốn dung thân. Đỗ Động Giang nay mai cũng không còn. Thử hỏi mỗ phiêu dạt nơi nao? Chẳng nhẽ bó gối xó rừng này ư? Đầu Thiên Đức đã sao? Mỗ chẳng phải kẻ ham sống sợ chết. Ngặt nỗi…

Bỏ lửng câu nói, Lưu Danh Hiệu quệt hai hàng lệ lã chã, tiếp với giọng buồn rầu:

– Bách tính Trường Châu khổ đủ rồi. Ba quân nào có lỗi? Nhiều đêm qua, mỗ vắt tay lên trán ngẫm chợt nhận ra bao lâu phụng sự chúa thượng cũng vì ngài chăm lo bách tính, ái dân yêu lính. Nay ngài không còn. Tân vương vô năng dụng kẻ bất tài, trừ trung lương. Mỗ không có lòng phản, chính tân vương bắt mỗ phải vậy.

Ninh Như Viễn nộ khí xung thiên ném chén rượu vỡ tan, vừa đặt tay lên đốc kiếm thì Ngô Chân Đăng quỳ sụp dập đầu thưa rằng:

– Đại cữu bớt giận! Trường Châu quả thật chẳng còn chốn dung thân cho điệt nhi và Lưu tiên sinh. Đại cữu chém tiên sinh, chi bằng cho điệt nhi một đao.

Lưu Danh Hiệu mặt không biến sắc, nhoẻn miệng cười, quay trở vào điềm nhiên thưởng rượu. Ninh Như Viễn quát:

– Phản rồi, phản rồi! Ta đã ngờ các ngươi có lòng khác nhưng vẫn hy vọng ta nghĩ oan cho các ngươi. Lưu tiên sinh! Những lời như vậy sao ngài có thể nói ra? Ngài không hổ thẹn ư?

Lưu Danh Hiệu cười ruồi, đáp rằng:

– Ngô Hạo vô năng có thể làm tân vương, cớ sao Thập công tử lại không thể chứ.

Ninh Như Viễn vung gươm chỉ mặt Lưu Danh Hiệu mắng:

– Lời lẽ đại nghịch bất đạo, thật không thể dung thứ! Hôm nay ta vì đại nghĩa diệt thân.

Lưu Danh Hiệu đứng bật dậy cười một tràng dài đầy sảng khoái, chậm rãi bước đến trước mũi kiếm của Ninh Như Viễn, nét mặt chợt đanh lại, nói rằng:

– Tâm mỗ dành cho vương nghiệp họ Ngô đã chết từ lúc Ngô Hạo buông lời miệt thị mỗ trước linh cữu chúa thượng. Họ Vũ dẫu toàn đám bất lương muốn một tay che trời, họ Đinh có tài lực lại chẳng được cầm binh vậy họ Ninh thì sao? Mấy mươi già trẻ lớn bé Ninh gia bây giờ như ngọn đèn trước gió. Ninh tướng quân, ngài trung với chúa thượng chẳng sai nhưng liệt tổ liệt tông Ninh gia liệu có oán ngài không? Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Họ Ngô chẳng thể hùng cứ một phương được nữa. Ngài cam tâm chôn cùng họ? Cũng tốt! Thiên hạ sẽ ca tụng ngài là bậc trung lương.

Lưu Danh Hiệu nhổ toẹt một bãi, mặt đỏ chả biết vì rượu hay vì giận, nói tiếp:

– Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Ngài không muốn phản cũng đúng. Vũ gia giữ người Ninh gia phủ. Tân vương phái một kẻ văn dốt võ nhát đến kiềm chế ngài, tính kế ngài mà ngài nhắm mắt làm ngơ. Ngài trí dũng hơn người, ngài thử nghĩ vì sao Vạn Thắng vương mãi không tấn công Thung Lau? Đừng nói Thung Lau hiểm địa khiến Thiên Đức không dám vào. Sai, sai! Thiên Đức đã từng chia cắt Thung Lau với Trường Châu rồi lại lui là bởi Vạn Thắng vương, một kẻ mạnh, dư sức lấy Trường Châu nhưng lại muốn ít đổ máu. Thuỷ binh Trường Châu có đối đầu được Thiên Đức? Ngài rõ hơn ai hết. Đế vương mấy ai có lòng kiên nhẫn như người ngài đang đối đầu? Ngài muốn hơn vạn quân cùng bá tánh Thung Lau chôn cùng ngài à? Dễ thôi! Một đạo thuỷ binh án ngữ Hoàng Long giang. Nếu ngài đem binh ra, bộ quân từ Hoa Lư hành doanh chả nhẽ không thừa cơ vào Thung Lau ư? Trọng binh Trường Châu ra tiếp ứng, đánh quân thuỷ Thiên Đức thì mặt đằng Tây, mặt đằng Nam liệu Thiên Đức quân ngồi ăn chay? Ta và ngài vốn đều nhìn ra thế cục nhưng cố chấp chẳng muốn tin vào thực tế. Trường Châu hay Thung Lau giờ như chim trong lồng, cá trong ao mà thôi. Cổ nhân cũng nói, cái đức của quân tử phải cho thiên hạ biết nhưng cái mưu của trượng phu phải giấu đi. Ninh tướng quân, ngài phải nhớ cho kĩ mới được. Đừng chỉ là bậc quân tử trong miệng người đời.

Ninh Như Viễn mặt hằm hằm quay người bỏ đi. Lưu Danh Hiệu đứng giữa nhà ngửa mặt vừa khóc vừa cười.

Ấy thực là những lời tâm can của Lưu Danh Hiệu. Mở lời khó nhưng đã nói rồi lại cảm thấy lòng nhẹ bẫng.

– Lưu tiên sinh! Ngài nói lời ngay thẳng như vậy liệu Ninh tướng quân có động lòng chăng?

Nghe Trịnh Tú hỏi vậy, Lưu Danh Hiệu cười trong nước mắt, đáp rằng:

– Ông ta nào phải kẻ si độn! Chỉ là cái thể diện, cái mặt mũi của người đứng trên vạn quân không thể xuống thang. Ta bắc thang rồi, ông ấy còn không xuống thì nhà họ Ninh cũng đến hồi kết.

Ngô Chân Đăng bèn lên tiếng:

– Để ta đến thuyết thêm. Tin rằng đại cữu sẽ bình tâm mà suy xét.

Lưu Danh Hiệu xua tay, bảo rằng:

– Công tử chớ làm việc dư thừa! Ta phơi cỏ khô rồi, giờ chỉ cần thêm mồi lửa tự nhiên sẽ cháy lớn.

Lưu Cơ nãy giờ ngồi riêng một góc nghe vậy liền thở dài:

– Chẳng biết bên anh Lão thế nào. Liệu có biến gì không. Tôi ở đây sốt ruột quá.

– Thời cơ chưa đến ắt anh ấy chưa vọng động đâu. – Trịnh Tú nói. – Chúng ta cứ yên tâm chờ đợi, phải tin vào đồng đội.

Quả thật vạn sự Thung Lau có thành đều phụ thuộc vào Phạm Ngũ Lão cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sau-khi-ta-chet-cuc-ky-cuc-ky-hung.jpg
Sau Khi Ta Chết Cực Kỳ Cực Kỳ Hung
Tháng 4 9, 2025
cu-long-chien-ky.jpg
Cự Long Chiến Kỷ
Tháng 1 18, 2025
tay-son-hanh-trinh-vuot-thoi-gian.jpg
Tây Sơn Hành Trình Vượt Thời Gian
Tháng 1 15, 2026
mha-jjk-chuong-trinh-kham-pha-lich-su-co-gi-do-ki-la.jpg
Mha + Jjk: Chương Trình Khám Phá Lịch Sử Có Gì Đó Kì Lạ
Tháng 12 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved