Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
gioi-ninja-san-quyet-dau.jpg

Giới Ninja Sân Quyết Đấu

Tháng 1 21, 2025
Chương 72. Kết thúc Chương 71. Lực lượng vô địch
sieu-cap-vua-bong-da.jpg

Siêu Cấp Vua Bóng Đá

Tháng 1 23, 2025
Chương 187. - vua bóng đá ngoại hạng - đại kết cục Chương 186. - khách đến từ thiên ngoại - hôm nay canh thứ ba
vong-du-bat-dau-khe-uoc-sinh-menh-chi-thu

Võng Du Bắt Đầu Khế Ước Sinh Mệnh Chi Thụ

Tháng 10 16, 2025
Chương 658: Đại kết cục Chương 657: Chúng thần vẫn lạc!
tu-kho-lau-bat-dau-tien-hoa.jpg

Từ Khô Lâu Bắt Đầu Tiến Hóa

Tháng 2 26, 2025
Chương 39. Siêu thoát! Cùng... Thế giới phía trên! Chương 38. Toàn trí toàn năng! Pháp tắc chi nguyên!
hong-hoang-chung-ta-nam-cai-deu-la-mot-nguoi.jpg

Hồng Hoang: Chúng Ta Năm Cái Đều Là Một Người

Tháng 2 25, 2025
Chương 283. Cuối cùng quyết chiến (3) Chương 282. Cuối cùng quyết chiến (2)
Tác Dụng Phụ Chuyển Di Bắt Đầu Tu Luyện Tịch Tà Kiếm Phổ

Tác Dụng Phụ Chuyển Di: Bắt Đầu Tu Luyện Tịch Tà Kiếm Phổ

Tháng mười một 13, 2025
Chương 0: Lời cuối cùng Chương 180: Giang hồ gặp lại!
ta-che-tao-than-thoai-mo-ban.jpg

Ta Chế Tạo Thần Thoại Mô Bản

Tháng 4 1, 2025
Chương 427. Kỳ tích cùng vô hạn khả năng ( đại kết cục! ) Chương 426. Như một đi không trở lại
dai-am-duong-chan-kinh.jpg

Đại Âm Dương Chân Kinh

Tháng 2 24, 2025
Chương 993. Đại Kết Cục Chương 992. Duy ta Thần Tôn
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 725: Ninh Như Viễn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 725: Ninh Như Viễn

Thung Lau

Trịnh Tú cùng Bạch Lượng Từ đến được thành Hẻo tại Quèn Cả, nơi Ninh Như Viễn đóng đại bản doanh. Trong lúc chờ gặp Ninh Như Viễn, Trịnh Tú và Bạch Lượng Từ nhìn bốn về vách núi dựng đứng, đường đi lối lại hiểm trở, đại quân khó vào, vào được khó bày binh bố trận giao chiến càng hiểu thêm lí do Vạn Thắng vương sẵn sàng đổi thời gian, tâm huyết lấy Thung Lau, Thung Lá, Thung Ngô.

Chờ hơn canh giờ, quân dẫn Trịnh Tú vào gặp. Ninh Như Viễn ngồi sau chiếc bàn lớn, tóc búi củ hành, vận áo Giao lĩnh màu đỏ sậm. Bạch Lượng Từ đứng sau Trịnh Tú, tay đan trước bụng tranh thủ quan sát vị thống lĩnh Thung Lau.

Ninh Như Viễn nhướng cặp lông mày sắc lạnh nhìn Trịnh Tú rồi dừng trên người Bạch Lượng Từ. Trái với vẻ ngoài khiến người đối diện có phần e sợ, Ninh Như Viễn cất giọng trầm ấm hỏi cả hai:

– Các ngươi có quân tình cần bẩm báo? Thuộc quân nào? Tên gì?

Trịnh Tú đứng nghiêm báo danh cả hai. Ánh mắt sắc lạnh của Ninh Như Viễn nhìn thẳng dò xét, chạm vào ánh mắt kiên định của Trịnh Tú. Một thoáng ngạc nhiên, ánh mắt Ninh Như Viễn có phần dịu lại, hàng ria mép khẽ động đậy một bên.

– Ta không có nhiều thì giờ! – Ninh Như Viễn ngả lưng tựa ghế, chỉ vào Trịnh Tú. – Khẩu âm của ngươi nghe chừng… không phải người của ta.

Trịnh Tú chột dạ, bỗng cảm thấy đắng nghét nơi cổ họng. Bạch Lượng Từ đứng phía sau rướn nửa bước, huých nhẹ trấn an. So về tuổi tác, Bạch Lượng Từ ít hơn. So tuổi quân cũng hạng tân binh làng nhàng nhưng khác biệt giữa Trịnh Tú và Bạch Lượng Từ không nằm ở tuổi tác hay tuổi quân mà nằm ở đặc thù công việc. Trong khi Trịnh Tú là tướng cầm quân thì Bạch Lượng Từ là nhân viên quân báo được tuyển chọn kĩ càng. Trong những tình huống mặt đối mặt, nhận cái nhìn dò xét của người đối diện thì Bạch Lượng Từ xem ra có nhiều kinh nghiệm ứng phó hơn.

Ninh Như Viễn để ý đến hành động của Bạch Lượng Từ. Một lần nữa, vị tướng họ Ninh đổ sự chú ý lên người thanh niên họ Bạch. Không rời mắt khỏi Bạch Lượng Từ, Ninh Như Viễn nói:

– Ta luyện nhiều tân binh, nhìn ngươi có già dặn song cũng chưa đến hai mươi mà trầm ổn, điềm tĩnh hiếm thấy. Nói đi, gặp ta có chuyện gì?

– Tạ ơn Ninh tướng quân khen tặng. – Bạch Lượng Từ vòng tay, cúi gập người. – Tiểu nhân quả có điều cần bẩm riêng.

Trịnh Tú tranh thủ đảo mắt nhìn quân sĩ trong trướng cầm giáo đứng ngay ngắn như tượng gỗ. Một lần nữa hành động này vẫn không qua mặt được Ninh Như Viễn.

– Nhìn hai ngươi ta biết thân thủ không tệ. – Ninh Như Viễn phủ đầu. – Nhưng hành thích ta e khó. Nay sức ta chẳng được như lúc tráng niên song hạ hai ngươi bằng một đòn cũng không tính là khó.

Trịnh Tú ngoảnh nhìn Bạch Lượng Từ trao đổi ánh mắt, cùng cười gượng. Hít một hơi thật sâu, Trịnh Tú dấn thêm một bước cúi gập người, nói đủ cho Ninh Như Viễn nghe:

– Thập công tử phân phó bọn thuộc hạ gặp tướng quân.

Sau thoáng sững người, Ninh Như Viễn lần nữa nhìn thẳng vào mắt Bạch Lượng Từ đang đứng thẳng lưng. Bạch Lượng Từ không lảng tránh.

– Các người canh bên ngoài, không có lệnh ta không cho ai vào!

Quân hầu dạ ran, lục tục nối đuôi nhau bước ra bên ngoài. Ninh Như Viễn đổi nét mặt, hờ hững hỏi:

– Thập công tử mưu nghịch đã biệt tăm biệt tích nửa tuần trăng trước. Nghe nói rơi vào tay Vũ gia binh hay Trường An quân, không phải ư?

Trịnh Tú vẫn cúi người đáp:

– Thập công tử tìm đường vượt Bến Đang đụng phải Sơn Nam quân trấn giữ vội chạy lên núi. Tướng quân Trịnh Khang dẫn quân lùng bắt. Thập công tử may nhờ bằng hữu tốt trợ giúp nên thoát được.

Ninh Như Viễn chồm lên, với tay nhoài người định túm lấy Trịnh Tú song đột ngột dừng tay. Cười mũi lấy một cái, thả mình lại ghế, nheo mắt nhìn cả hai, hỏi:

– Hảo bằng hữu của Thập công tử khiến Trịnh tướng quân mất mạng? Nực cười! Từ bao giờ nghịch tử đó kết giao với lũ chuột Thiên Đức?

Rồi nhìn lại bọn Trịnh Tú, nói với giọng đầy nghi hoặc:

– Tác phong hai ngươi không phải phường thảo khấu, càng không phải thường dân. Vào trung quân, đứng trước ta mặt không đổi sắc cũng một thân bản lĩnh hơn người. Chả nhẽ… ồ… thân quân Thiên Đức ư?

Trịnh Tú và Bạch Lượng Từ không đáp. Ninh Như Viễn cười nhạt:

– Không nói, vậy ta đoán trúng. Từ bao giờ nghịch tử đó lại làm gian tế Thiên Đức? Ta nhìn nhầm rồi, uổng công, nuôi ong tay áo. Các ngươi nghĩ thử, ta nên làm gì, tùng xẻo hai ngươi chăng?

Trịnh Tú nói:

– Ninh tướng quân bớt giận! Bọn thuộc hạ ngoài nhận mệnh Thập công tử mà đến còn có phó thác của Lưu tiên sinh Lưu Danh Hiệu.

Ninh Như Viễn trợn mắt đứng bật dậy vỗ mạnh xuống mặt bàn. Rắc một tiếng, cái bàn gỗ rạn một vệt dài. Quân canh ngoài cửa nghe tiếng động chạy xộc vào, ào đến kề gươm đao lên cổ Bạch Lượng Từ và Trịnh Tú. Hai người đứng bất động, mặt không biến sắc như thể đã sẵn sàng đón nhận cái chết. Lúc này mặt Ninh Như Viễn đỏ như gà chọi, nhìn chòng chọc vào hai người đối diện. Không khí tĩnh lặng, căng như dây đàn.

– Một lời của ta lập tức đầu hai ngươi rời cổ. – Ninh Như Viễn lạnh giọng. – Gan các ngươi bằng trời ư? Ta thực muốn xem gan các ngươi lớn cỡ nào.

Trịnh Tú và Bạch Lượng Từ không hẹn mà cùng nhoẻn miệng cười. Ninh Như Viễn lấy làm ngạc nhiên, nghĩ thầm:

– “Không cầu xin, không biến sắc mặt, thản nhiên đón nhận cái chết. Ngô nghịch tử đào đâu ra đám tử sĩ này chứ? Cơ sao Lưu tiên sinh lại liên quan đến chuyện này?”

Cân nhắc thiệt hơn, Ninh Như Viễn phẩy tay ra hiệu. Quân hầu thu gươm đao rút ra bên ngoài canh giữ.

– Hai ngươi coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, đem cái chết ra doạ hai ngươi thật nực cười lắm thay. – Ninh Như Viễn thở dài thả mình ngồi xuống. – Ta rửa tai nghe lời càn quấy, các người thử nói.

Trịnh Tú bèn thuật rằng Ngô Chân Đăng đang ở trên núi, sai bọn Tú giải cứu Lưu Danh Hiệu vì trước đó Lưu Danh Hiệu có ơn mật báo, giúp Ngô Chân Đăng kịp trốn trước khi Vũ Mộc Trạch vây bắt. Trịnh Tú tuyệt không nhận bản thân là Thiên Đức quân, một mực khẳng định cả hai hành sự theo phân phó của Lưu Danh Hiệu. Và rằng bấy lâu Ngô Chân Đăng quả có nuôi chừng ba mươi tư binh. Giải thích việc Trịnh Khang mất mạng trên núi, lại có tiếng nổ đặc trưng của Thiên Đức quân, Trịnh Tú khẳng định tư binh của Ngô Chân Đăng bằng cách nào đó đã mua được một số hoả khí bên Thiên Đức.

Trịnh Tú dứt lời thuật, nói như thể khẳng định:

– Thuộc hạ nghe phong thanh, Thập công tử quen biết nhiều chỗ, nhất là những thương thuyền họ Ninh. Số hoả khí Thập công tử có được hình như thông qua các thương thuyền.

Ninh Như Viễn gọi hạ nhân bưng trà, bảo bọn Trịnh Tú ngồi trong khi bản thân tư lự hồi lâu.

Tuy chẳng thể hoàn toàn tin lời Trịnh Tú, song những điều Trịnh Tú nói không phải không có lý, thậm chí rất hợp lý.

Từ lâu, qua thân tín ở Trường Châu, Ninh Như Viễn biết Ngô Chân Đăng có kết giao với nhiều kẻ sĩ cũng như tiểu tướng trong quân. Có điều, những kẻ Ngô Chân Đăng kết giao đều chưa có tiền đồ. Nói chẳng ngoai thì trong mười năm tới khó tạo thành thế lực xoay chuyển. Ngô Chân Đăng kết giao, sẵn lòng giúp kẻ yếu thế ngoài tạo dựng tiếng thơm cũng chỉ dùng những kẻ đó thu thập, nghe ngóng tình hình đặng yên thân mà thôi.

Ngô Chân Đăng mưu nghịch, thông giặc là điều Ninh Như Viễn không bao giờ tin. Chưa kể, phát giác sự vụ lại do họ Vũ, vây bắt Ngô Chân Đăng cũng do Trường An quân của Ngô Hạo. Người thông thạo quan trường Trường Châu chẳng mấy ai tin Ngô Chân Đăng tạo phản. Họ đều nghiêng về khả năng Chân Đăng bị loại bỏ, dù không nguy hiểm, khỏi cuộc tranh đoạt ngôi vị. Vạn nhất, Ninh Như Viễn với binh quyền trong tay hoàn toàn có thể ủng hộ đứa cháu ruột tranh đoạt một phen.

Ninh Như Viễn cảm thấy khó hiểu nhất ở chỗ Lưu Danh Hiệu thông giặc! Ngô Chân Đăng thông giặc hoang đường bao nhiêu thì việc Lưu Danh Hiệu thông giặc hoang đường gấp bội. Ninh Như Viễn được biết, Vũ Mộc Trạch đem binh ập đến bắt Lưu Danh Hiệu song Hiệu kịp trốn. Việc bắt bớ, bôi nhọ danh dự Lưu Danh Hiệu đều do Vũ gia một tay làm. Vũ Mộc Trạch vì cãi nhau với Đinh Nho Quan mà tuột khỏi tay chức Binh bộ chủ quản.

– “Hai kẻ này có thực hạ nhân của Lưu tiên sinh? Nhìn ánh mắt của chúng không phải tử sĩ hành động bất cần. Chúng không ngại vào tận đây truyền tin, hẳn có chuẩn bị cặn kẽ mọi lẽ. Chả nhẽ… Lưu tiên sinh muốn nhân cơ hội này ép ta trở giáo, quy thuận Thiên Đức ư? Không thể nào. Già trẻ Ninh phủ trong tay Ngô Hạo. Hạo đã cử nhiều thân tín đến hòng kiềm chế, theo sát nhất cử nhất động của ta. Khốn thật! Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Một lúc sau Ninh Như Viễn hỏi:

– Ban nãy ngươi nói Lưu tiên sinh đang ở cùng Ngô nghịch tử, cụ thể là ở đâu?

Trịnh Tú đáp. Ninh Như Viễn nghe xong hai mắt trợn tròn vì ngạc nhiên, nói:

– Thực khó ngờ! Vậy ta sẽ cử người đi đón Lưu tiên sinh đến hỏi cho ra nhẽ.

Bạch Lượng Từ bèn đứng dậy thưa:

– Tai mắt trong quân của Ngô Hạo chẳng ít. Xin tướng quân để ngày mai hãy cử người đi. Vả lại… việc bọn thuộc hạ đến gặp ngài hẳn cũng không qua khỏi tai mắt họ Ngô. Xin tướng quân tính kĩ mọi lẽ kẻo vạ đổ lên đầu.

Hỏi han thêm vài chuyện, trước khi sai quân hầu bố trí chỗ ăn nghỉ cho Trịnh Tú, Ninh Như Viễn lại hỏi:

– Thực hai ngươi là thuộc hạ của Lưu tiên sinh ư? Ta chợt nghĩ… hai ngươi có bộ dáng thân quân Thiên Đức lắm.

Trịnh Tú lặp lại câu đã nói:

– Bọn thuộc hạ hành sự đều do Lưu tiên sinh phân phó.

Ninh Như Viễn nhoẻn miệng cười:

– Lưu tiên sinh tài trí hơn người, một khi chọn hạ nhân hẳn cũng có chỗ khác.

Đêm nằm ngủ, Bạch Lượng Từ rỉ tai Trịnh Tú:

– Thuyết hàng tay họ Ninh này thực chẳng dễ. Hành sự không kín kẽ e hỏng chuyện.

Trịnh Tú đồng tình:

– Đại Vương có nói ông ta văn võ toàn tài. Sinh thời Ngô vương rất tin dùng. Lấy Thung Lau này phải bước qua xác ông ta thực cũng tổn thất trăm bề chứ chả chơi.

Qua ngày hôm sau nữa Ninh Như Viễn đưa một lệnh bài cho Trịnh Tú, lại phái thêm mấy quân cùng Tú đi đón Lưu Danh Hiệu, Ngô Chân Đăng. Trong mấy ngày Trịnh Tú đi, Bạch Lượng Từ ở một mình trong gian phòng nhỏ. Ninh Như Viễn gọi Bạch Lượng Từ đến gặp một lần, bảo Từ thuật lại một lần những lời Trịnh Tú đã nói, ngoài ra không hỏi thêm gì khác.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quyen-luc-dinh-phong-sieu-cap-cong-chuc.jpg
Quyền Lực Đỉnh Phong: Siêu Cấp Công Chức
Tháng 1 22, 2025
quy-bi-the-gioi-ta-dien-hoa-uc-van-cong-phap.jpg
Quỷ Bí Thế Giới: Ta Diễn Hóa Ức Vạn Công Pháp
Tháng 1 21, 2025
nguoi-tai-hai-tac-ta-la-luffy-ban-than
Người Tại Hải Tặc, Ta Là Luffy Bạn Thân
Tháng 1 8, 2026
sau-khi-xuyen-viet-he-thong-bien-thanh-bach-tao-am-lam-sao-bay-gio.jpg
Sau Khi Xuyên Việt, Hệ Thống Biến Thành Bạch Táo Âm Làm Sao Bây Giờ
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved