Chương 723: Nắn dòng Đỗ Động
Chiếm được thành Tích Lịch, bức rút hàng chục đồn trại, bắt hàng nghìn tù binh, phục vạn dân chỉ trong 2 ngày là thắng lợi lớn của Thiên Đức. Tinh thần chiến đấu ba quân Đỗ Động Giang tụt dốc không phanh. Dẫu các quân doanh còn lại cẩn mật canh phòng, mỗi sớm điểm quân đều hao hụt dăm ba mươi người. Binh đào ngũ phần đông ra hàng Thiên Đức, thiểu số có thù không đội trời chung hoặc sợ định tội đều tìm đường trốn lên rừng hết cả.
Tận dụng thời cơ, chiều 17 tháng 8, Phùng Hiền dốc toàn bộ binh lực có trong tay cùng sự yểm trợ của Phạm Bạch Hổ quyết tâm mở đột phá khẩu. Đạn bay trên đầu, tiễn phóng ngang hông, lựu đạn đì dùng dưới đất, bộ quân Sơn Tây vượt sông đánh vỗ mặt Đỗ Hoàn Nhan. Nhan cầm cự được hơn canh giờ thì trời tối. Bấy giờ quân Sơn Tây lợi dụng bóng đêm, chia quân thành cấp trung đội tấn công nhiều hướng khiến Đỗ Hoàn Nhan phải co cụm. Đỗ Thục chạy về Bảo Đà, người mệt ngựa mỏi vẫn dẫn binh tiếp ứng cho con trai. Lực lượng hai bên một tám một mười nhưng đến nửa đêm cánh quân do Yết Kiêu thống lĩnh chỉ còn cách mạn Nam Bảo Đà vài dặm. Lưỡng đầu thọ địch, Đỗ Hoàn Nhan phá huỷ Cự thạch pháo, dùng hoả công ngăn bước Phùng Hiền, lui quân vào Bảo Đà. Sáng hôm sau hai cánh quân Yết Kiêu và Phùng Hiền bắt tay được với nhau. Một mặt Phùng Hiền vây đằng Tây Bắc Bảo Đà, một mặt cử các đơn vị cấp đại đội tảo thanh phụ cận dòn đường đón Hoàng hậu Lý Thiên Bình.
Bấy giờ các đồn trại Đỗ Động Giang nhất loạt triệt thoái về đóng giữ quanh mạn Bắc và Đông Bảo Đà. Gia quyến các tướng Đỗ Động Giang đều cư ngụ trong thành Bảo Đà. Họ chẳng còn đường nào lui ngoài chạy lên rừng hoặc cự đến cùng. Bảo Đà vì vậy, muốn lấy, thật khó tránh khỏi cuộc tắm máu.
Tướng sĩ Sơn Tây trong quân đều xin làm tiên phong, quyết đòi những món nợ cũ. Ngay cả Phùng Hiền, dù ngoài mặt không lộ ra, song thâm tâm chỉ chờ cái gật đầu của Lý Hoàng hậu sẽ lập tức làm cỏ Bảo Đà nội trong một đêm.
Cuộc chinh phạt Đỗ Động Giang không tổ chức dân vận mà xác định dùng vũ lực khuất phục nhanh. Bởi lẽ Đỗ Thục trấn giữ vùng này hơn hau mươi năm, bách tính vốn đã quen. Muốn dân vận thu phục nhân tâm cần phải có thời gian.
Thiên Bình yêu thương bách tính song cách yêu thương của nàng có vài điểm khác so với Vạn Thắng vương. Những kẻ phản nghịch đã chiêu hàng mấy lần vẫn chống cần phải loại trừ, đánh dập đầu cho sợ mất mật, cần thiết thì giảo, bêu đầu trước đám đông thị chúng cũng không có gì quá đáng. Một Đỗ Động Giang cỏn con sát vách kinh sư, địa thế nhiều sông ngồi, đầm lầy và núi non chẳng thể làm khó đạo binh uy dũng. Nếu Chương sẵn sàng dành nửa năm thu phục một vùng, giữ lòng dân, bảo toàn tính mạng bách tính thì Thiên Bình một khi cầm quân, nàng không muốn dây dưa, tiên binh hậu lễ như bao võ tướng vốn làm. Hơn nữa Vạn Xuân sớm thống nhất, Vạn Thắng vương sẽ không còn cớ gì thân chinh cầm quân đi biền biệt.
Cổ nhân từng nói, lòng dạ đàn bà và bụng tiểu nhân là khó đối phó nhất!
Dân chúng Đỗ Động Giang sau hai, ba ngày hốt hoảng gồng gánh ngược xuôi chạy nạn, nhiều lần chạm mặt quân Thiên Đức tưởng bị giết sạch. Tuy nhiên, các đạo binh Thiên Đức chỉ bắt giữ tráng đinh trong tuổi tòng quân, kiểm tra lòng bàn tay nếu không có vết chai sần đều thả tại chỗ. Những tráng đinh bị bắt giữ, quân sĩ bảo với mọi người chờ chiến cuộc tàn hãy đến Bảo Đà, cầm theo giấy tờ chứng minh thân phận nhận thân.
Mấy ngày sau đó không thấy quân Thiên Đức lạm sát như từng nghe, cũng không cướp phá làng mạc, không giết người cướp của, hãm hiếp dân nữ. Dân Đỗ Động Giang về làng. Trông thấy quân Thiên Đức tảo thanh, già trẻ kinh sợ kéo nhau ra đầu làng quỳ gối dâng thóc gạo, gà qué… song quân tảo thanh không hạch sách, không nhận đồ dâng, chỉ dặn dân làng nếu chồng con có bị cưỡng bức vào quân phải khuyên bảo đến quân doanh gần nhất khai danh tính sẽ được miễn tội. Người nào chỉ cho quân tảo thanh bắt giữ kẻ trốn tránh hoặc chỉ huy trong quân đang lẩn trốn sẽ được trọng thưởng, giữ kín danh tính.
Mạng không mất, tài sản chẳng bị động lại còn có thưởng nếu chỉ điểm! Trong những ngày sau đó, hàng nghìn tráng đinh đang lẩn trốn ra trình diện. Hàng chục tướng Đỗ Động Giang tan chạy trước đó bị bắt giữ. Nhìn chung, việc bình định, tảo thanh vùng mới chiếm được chẳng tính là khó đối với đạo binh mã vốn có nhiều kinh nghiệm tích luỹ hàng chục năm. Tuy có lệnh bêu đầu hoặc giảo những kẻ ngoan cố nhưng trong suốt thời gian tảo thanh không có trường hợp nào phải bêu đầu thị chúng vì Tôn Cường, Liễu Môn Nhân và Lý Nhân Nghĩa quán triệt các tướng cầm quân hành động chừng mực. Khẩu dụ Vạn Thắng vương đã ban, kẻ nào đáng bêu đầu phải thông qua xét xử chứ không được nhất thời cảm tính.
Lại nói cha con Đỗ Thục lui giữ Bảo Đà. Như từng nói, Bảo Đà nhiều năm trước chỉ là đồn binh, nay trở thành thủ phủ Đỗ Động Giang. Đỗ Thục dựng thành Bảo Đà ở thượng nguồn sông Đỗ Động. Gia quyến tướng sĩ ngụ trong thành bên bờ tả ngạn. Bờ hữu ngạn đối diện giống như một thị trấn. Người buôn kẻ bán trên bến dưới thuyền tấp nập. Việc qua lại giữa phủ thành và thị trấn đều dùng thuyền. Quân Đỗ Động Giang co cụm về khá đông. Nhiều gia đình cư ngụ trong thị trấn Bảo Đà chẳng còn biết chạy đi đâu khi quân Thiên Đức đóng doanh cách chẳng bao xa. Thương nhân Đỗ Động Giang hầu hết đã xuôi dòng Đỗ Động tìm nơi nương náu chờ can qua. Nhiều thương nhân đưa cả gia đình đến trình diện quân Thiên Đức vì họ biết Thiên Đức không đụng đến thương nhân. Trừ phi thương nhân bị phát hiện làm gian tế.
Thiên Đức vây hai mặt, lại phao đang huy động thổ binh người Mường tập hậu quân Đỗ Động Giang khiến Đỗ Thục đứng ngồi không yên.
Thiên Bình đến đại bản doanh Thiên Đức đóng cách thành Bảo Đà 10 dặm về hướng Tây. Sai người viết chiếu thư gửi Đỗ Thục, khuyên Thục tự trói nộp mình sẽ tha cho toàn bộ gia quyến họ Đỗ cùng tướng sĩ. Thục không chịu! Bộ tướng cũng không chịu quỳ gối trước nữ nhân. Trên dưới đồng lòng tử thủ, mạng đổi mạng.
Họp với các tướng, Thiên Bình nói:
– Cái thành cỏn con có đáng là gì. Nếu muốn, ta hạ thành trong đêm nhưng điều này ắt khiến Đại Vương buồn lòng. Quân họ Đỗ không phải đối thủ. Tuy nhiên… học theo Đại Vương lấy thành không đụng đao cũng tốt. Kẻo thiên hạ cho rằng họ Lý nhà ta dùng gươm và dựa chồng đòi lại cơ nghiệp.
Lý Nhân Nghĩa hồ hởi:
– Bẩm Hoàng hậu, xin người định kế sách. Chúng vi thần từng theo hầu Đại Vương, người thường nói Hoàng hậu muốn gì đều tự làm được. Chúng đã sợ, vậy xin người khiến chúng nể uy danh, từ rày về sau không coi thường nữ tử trong thiên hạ.
Thiên Bình lườm một cái, nói:
– Ông chỉ khéo miệng! Mồm miệng ông thế nào chả lẽ ta không rõ.
Thiên Bình bảo quân đem hoạ đồ trải lên bàn, nàng chỉ vào bảo rằng:
– Bảo Đà tả thành hữu thị. Chư vị còn nhớ Đại Vương lúc công hạ La thành sai người đào mương dẫn nước vào muốn làm ngập song không thành vì diện tích lớn. La thành thoát nước mau, lại không phải mùa mưa chứ?
Liêu Nhất Khổng bèn nói:
– Hoàng hậu muốn ngăn dòng khiến nước ngập Bảo Đà ạ?
Thiên Bình khẽ gật đầu, nàng nói:
– Sai quân đắp đất ngoài thành, lại chặn dòng dưới hạ du khiến Bảo Đà ngập úng. Thị trấn Bảo Đà theo đó cũng ngập. Lúc này đương mùa mưa, phải nhờ Khâm Thiên Giám xem thiên tượng.
Tôn Cường nói:
– Hoàng hậu cao minh! Nước ngập lênh láng tự nhiên mấy trăm chiếc thuyền nan dùng công Tích Lịch thành đâm ra hữu dụng.
– Bàn tính cặn kẽ hơn đều nhờ chư vị giúp sức. – Thiên Bình nói chung với tả hữu. – Ta không muốn chó cùng dứt giậu. Nói gì thì nói, tinh anh Đỗ Động Giang đều đang ở đây. Giết họ chi bằng bắt họ. Kẻ nào cứng đầu thì đày xuống phương Nam, nhất là những kẻ họ Đỗ.
Dứt lời liền lui đi nghỉ.
Chúng tướng bàn định. Tôn Cường nói:
– Phạm lão thần từ biên ải về thực muốn đem tội nhân cho an cư nơi ấy. Tại hạ cũng từng nghe Đại Vương nói khi hồi kinh sẽ đại xá thiên hạ. Hẳn Phạm lão thần đã cho Hoàng hậu biết ý định.
Liễu Môn Nhân hỏi Bố Giáp:
– Đại nhân thấy thế nào?
Bố Giáp gật gù:
– Be bờ đổi dòng chảy làm ngập Bảo Đà khiến binh mã của họ khốn đốn rồi thừa cơ một trận quét sạch quả ý hay. Tôi chẳng ngờ Hoàng hậu nghĩ ra kế này. Nghe chừng những nữ nhân kề cận Đại Vương đều tài năng hơn người quả không quá lời. Các vị tính thử, cần huy động bao nhiêu nhân lực?
Liễu Môn Nhân suy nghĩ rồi nói:
– Tù binh Đỗ Động Giang có mấy nghìn, thêm tân binh hỗ trợ. Lại có phu từ La thành. Mỗ thấy… 2 vạn người làm trong 5 ngày là xong.
Lý Nhân Nghĩa bổ sung:
– Xin với Hoàng hậu ban thánh ý, nếu tù binh đắp đập be bờ xong sớm hơn hạn định sẽ tha bổng cho về. Tù binh La thành cũng vậy. Dẫu sao chiến cuộc đã định, giữ họ chỉ tốn quân lương mà thôi.
Những người khác đồng tình dâng tấu. Thiên Bình chấp thuận. Hạn cho tù binh, phu phen 5 ngày hoàn thành công việc. Nếu sớm hơn 5 ngày sẽ tha bổng hồi hương, lại cấp cho 5 cân gạo, 10 cân ngũ cốc đem về. Người nào được đánh giá tốt, thưởng gấp đôi.
Sau một đêm tính toán, văn quan võ tướng trong Bộ Tổng tham mưu chiến dịch còn phải… sai quân đi vời một số cao niên trong các làng mạc ven sông đến thỉnh ý. Các cụ cao niên vào trướng, cụ nào cụ nấy mặt tái mét, đứng không vững. Ấy mà lúc ra về đùm to đùm nhỏ, mặt mày hồng hào. Lại khoe rằng đích thân Hoàng hậu Thiên Đức ban thưởng. Còn như ban thưởng vì lẽ gì các cụ bảo rằng khi về phải bảo ban dân trong làng tu chí làm ăn?!
Hạ tuần tháng 8, gần 2 vạn người chia 3 ca đào đất đắp bờ, quyết tâm đắp một bức tường cao hơn nửa trượng hình vòng cung dài gần chục dặm. Bức tường với mục đích ngăn nước, nằm ngoài tầm bắn của những khẩu Cự thạch pháo đặt quanh thành đồn Bảo Đà.
Ban đầu Đỗ Thục nhìn địa thế chung quanh Bảo Đà, nghĩ Thiên Đức muốn đắp cao một vài gò hòng dễ bề quan sát, đốc thúc việc vây công. Sau 2 đêm, bức tường đất tuy chưa cao song đã thành hình, bấy giờ Đỗ Thục mới nhận ra ý đồ thật sự, đối phương đang tìm cách nhấn chìm thành Bảo Đà. Không thể khoanh tay chịu trói, Đỗ Thục trước họp bàn chúng tướng, sau cử các toán binh cùng Cự thạch pháo nống ra xa khỏi thành phá bỏ bờ tường đất mỗi lúc một cao. Thần công và Cự thạch pháo Thiên Đức chiếm ưu thế hoàn toàn khiến Đỗ Thục chưa thể thực hiện ý định. Bên cạnh đó, các quân doanh Đỗ Động Giang đóng ở phía Bắc, phía Đông thành Bảo Đà liên tục hứng chịu các đợt pháo kích của Thiên Đức. Tình thế mỗi lúc một nguy khốn. Đỗ Thục chỉ đành giương mắt nhìn đối phương dần dần dồn ép.
Sau 4 ngày đêm đào đắp, bức tường đất tương đối kiên cố đã hoàn thành. Việc tiếp theo, quan chức Khâm Thiên Giám La thành được gọi đến. ở đại bản doanh ngày đêm xem thiên tượng, dự đoán mưa lớn nhằm lập đại công trước Hoàng hậu. Quan chức Khâm Thiên Giám dự đoán, những ngày cuối tháng 8, chậm nhất trước ngày 8 tháng 9 sẽ có mưa lớn. Dựa theo dự đoán này, Lý Thiên Bình truyền lệnh ba quân, huy động dân sinh sống gần sông Đỗ Động. Lại truyền đám tù binh sắp được nhận thưởng, nếu ra sức đắp đê, đắp đập, nắn dòng chảy sông Đỗ Động ở mé hạ du sẽ được ban thưởng thêm gạo, 1 năm lương bổng theo cách tính lương của Đỗ Thục. Việc đắp đập nếu thành trước giờ Ngọ ngày 5 tháng 9, lại thưởng thêm mỗi người tham gia 30 đồng!
Còn như tiền, lương thảo lấy đâu ra trả chẳng cần bận lòng vì chiếm Bảo Đà chẳng tiếu tài vật. Lý Hoàng hậu không cần phải mở kho Thiên Đức.
Mạng không mất lại có tiền đem về, một lần nữa gần 3 vạn người ngày đêm nỗ lực đắp đập, nắn dòng sông Đỗ Động. Thượng tuần tháng 9 trời có mưa nhỏ, không ảnh hưởng việc nắn dòng. Nhờ đó, đêm ngày 4 tháng 9 năm Thiên Đức 35, con đập lớn ngăn dòng Đỗ Động hoàn thành công đoạn cuối cùng.
Bây giờ chỉ cần chờ một mưa lớn.