Chương 721: Chinh phạt Đỗ Động Giang
Hoa Lư hành doanh sau khi Đoàn Thượng đi sứ sang Trường Châu liền nghênh đón lão tướng Phạm Tu từ biên ải phía Nam. Ba quân trên bến dưới thuyền đều vui mừng hô vang tên vị danh tướng mỗi khi thuyền ngang qua. Chương thân chinh ra bến đón. Gặp lại vị lão tướng ngoài lục tuần râu tóc bạc trắng, gương mặt sạm đen vì nắng gió phương Nam nhưng ánh mắt giữ rõ nét tinh anh, khoác chiến y sặc mùi chiến trường, Chương chẳng cần giữ lễ tiết, nhào đến ôm chầm lấy.
Quân thần mừng mừng tủi tủi.
Chương giật nhẹ chòm râu bạc của vị lão tướng, đùa rằng:
– Cháu tưởng nắng gió phương Nam đã làm rụng hết rồi, ai ngờ. Mọi người nhìn thấy không? Lão tướng của chúng ta nắm đấm vẫn cứng như đá, thân thể cường tráng như lúc đôi mươi. Các người có ai dám thi bơi vượt sông với ngài ấy không nào?
Ba quân tướng sĩ nhao lên. Phạm Tu vội xua tay nói lớn:
– Đánh vật với chúng bay ta không ngán chứ lội ta xin kiếu. Hãy thương cho thân già ốm yếu của ta vẫn bị Đại Vương của các ngươi bắt làm việc. Chúng bay phải mau tài giỏi, đặng ta sớm được an hưởng tuổi già.
Tất cả cùng cười ồ. Nhưng chiều ngày hôm sau quả thật Chương sai tổ chức sới vật. Lão tướng Phạm Tu thi với ba tráng niên, thắng một thua hai, ai nấy đều vui vì rường cột nước nhà còn đủ sức cầm gươm xông pha trận mạc thêm vài năm.
Sau mấy tuần rượu, Phạm Tu bộc bạch:
– Nhận tin công hạ La thành ta mừng quá đỗi, muốn ba chân bốn cẳng về chốn cũ ngay tức thì. Ngặt nỗi biên ải cũng lắm chuyện. Nhờ Đại Vương thương thân già, cho bọn thằng Lượng thế chân nên lão mới được về. Biết Đại Vương đang ở đây, lão yết kiến trước sau mới về kinh sư.
Chương bày tỏ:
– Kinh sư cần thêm người có uy tín trấn nhậm, sớm yên lòng dân. Lý lão, Tô lão, Ngô Thì Nhậm cùng các văn quan từ Thiên Đức, Sơn Tây tiếp nhận công việc suôn sẻ nhưng đất kinh sư dễ chiếm khó giữ. Cháu thiết nghĩ Bác về hợp lẽ hơn cả.
– Lão võ biền như ta có thể làm được gì đều nguyện dốc sức vì Đại Vương và Hoàng hậu.
– Bác ở biên ải chẳng bao lâu đã quan cách vậy rồi. – Chương cười tít mắt, chẳng để tâm lễ quân thần vì với anh, Phạm Tu chẳng khác người cha là bao. – Ở dưới báo lên, Thắng binh, Kỳ binh do người tuyển chọn góp nhiều công sức, có nhiều tiến bộ trong cuộc chiến với Trường Châu. Việc bác về kinh sư, thực ra mà nói, cháu cần những người làm cầu nối giữa tiền triều và tân triều.
– Ta sống quá nửa đời người, đọc bao cuốn sách cũng chưa từng thấy tân vương một nước chiếm kinh sư mà vẫn phiêu du bên ngoài. Nước chẳng thể thiếu vua một ngày. Đại Vương không thể tránh né mãi được.
Hàn huyên thâu đêm, Chương sai quân sĩ kê giường cùng ngủ với Phạm Tu. Tướng sĩ biết chuyện Đại Vương và lão tướng ngủ chung lều đều vui mừng bởi điều ấy mang đến rất nhiều ý nghĩa.
Qua ngày hôm sau nữa, Hoa Lư hành doanh tiếp đón Lý Nhân Nghĩa từ kinh sư. Chương cảm thấy ngạc nhiên vì nhớ bản thân không triệu kiến. Lý Nhân Nghĩa tâu rằng, Hoàng hậu biết Phạm lão tướng hồi kinh, mong ngóng chờ đợi. Lại muốn bày tỏ lòng tôn kính trưởng bối đã sai Lý Nhân Nghĩa đến Hoa Lư hành doanh rước về. Trình bày xong nguyên do chuyến đi, Lý Nhân Nghĩa dâng tấu chương thảo phạt Đỗ Động Giang. Chương đọc xong, nhìn thẳng Lý Nhân Nghĩa, nhíu mày hỏi Lý Nhân Nghĩa với giọng hoài nghi:
– Nói! Các ông ở nhà tỉ tê với Hoàng hậu chuyện thảo phạt Đỗ Thục có phải không?
Lý Nhân Nghĩa đáp:
– Bẩm Đại Vương, đây hoàn toàn là chủ ý của Hoàng hậu. Hoàng hậu mấy lần sai sứ sang Đỗ Động Giang yêu cầu Đỗ Thục trả người song Thục không chịu. Hoàng hậu lấy làm giận, nói Thục khinh nhờn, bao che phản nghịch, không chịu thần phục nên quyết phải động binh.
Chương vẫn nhìn Lý Nhân Nghĩa đăm đăm:
– Đỗ Thục nào phải hồng mềm. Ông ta có ý thần phục đã không chứa chấp dư đảng Trữ quân, thu nhận đám chống đối. Ta vẫn chủ trương lấy Đỗ Động Giang bằng vũ lực song chưa phải lúc.
Lý Nhân Nghĩa thưa rằng:
– Sĩ khí ba quân sau khi chiếm được kinh sư đang lên cao, như cây cung kéo căng dây chờ phóng tiễn. Trong cuộc vây hãm kinh sư, thủy quân Yết Kiêu tự nhận không lập nhiều công trạng. Đại Vương ở Hoa Lư hành doanh chủ trương lấy Trường Châu bằng mưu, cũng không huy động thủy quân Yết Kiêu. Vả lại, người cũng trù liệu phục Thục bằng vũ lực. Trong đó thủy quân đóng vai trò then chốt. Hoàng hậu nắm rõ sách lược, có triệu bọn vi thần họp. Chúng thần một lòng trung, đều tỏ rõ lòng sẵn sàng phục Thục. Trong tấu chương có bày, thủy quân Yết Kiêu phối với bộ binh Sơn Tây làm chủ công. Thần Sấm quân và các lực lượng khác đóng vai trò hỗ trợ hoả lực, hậu cần đó ạ.
Chương tỏ vẻ không bằng lòng:
– Ta còn chưa lấy xong Trường Châu. Đợi ta phục xong nơi này sẽ cùng các ông đánh nhà họ Đỗ không còn manh giáp, vội gì.
Lý Nhân Nghĩa dập đầu tâu rằng:
– Chúng vi thần được theo hộ giá xung trận thật chẳng lấy gì làm vui hơn. Cúi xin Đại Vương thấu hiểu. Binh hùng tướng mạnh ở kinh sư đều chờ Đại Vương điều động. Hoàng hậu có nói với vi thần, chưa phục đám Thục cũng không sao. Có điều… dạ bẩm… Hoàng hậu sẽ khởi giá đến Hoa Lư hành doanh vì thương nhớ Đại Vương đến độ ngày quên ăn, đêm quên ngủ.
Chương díp mắt, nghi hoặc:
– Lời Hoàng hậu hay lời các ông?
– Vi thần chỉ có một cái đầu nào có gan mạo phạm thánh ý.
Phạm Tu nãy giờ điềm nhiên ngồi vuốt râu thưởng trà. Cảm thấy đến lúc cần nói đôi lời mới lên tiếng đỡ cho Lý Nhân Nghĩa:
– Đại Vương và Hoàng hậu vốn duyên tiền điện. Đại Vương thắng trận chẳng vào thành, mặc hậu cai quản e chưa hợp lẽ. Hoàng hậu lúc trẻ sốc nổi, thích cầm binh xông pha. Đại nghiệp sắp thành, Hoàng hậu chia sẻ nỗi lo, cùng Đại Vương gánh vác giang sơn cũng đúng.
Chương nhăn mặt ngồi thừ một đống. Càu nhàu:
– Rõ là mấy tay không yên phận khích tướng nên Hoàng hậu mới đòi ra trận. Chả phải nàng đang mang thai ư.
Phạm Tu ngọt nhạt nói:
– Nồi nào vung nấy quả trời sinh một cặp. Dân tộc chiến binh, Hoàng hậu mang long chủng vẫn muốn khoác chiến bào chỉ huy ba quân tướng sĩ. Đúng là nữ trung hào kiệt, mẫu nghi thiên hạ. Đại Vương muốn thân chinh cầm quân. Hoàng hậu cũng hệt như thế. Với tính cách của Hoàng hậu, muốn giữ nàng ta quản hậu cung thật khó thay.
Chương thở dài:
– Cháu hiểu chứ! Có điều cách thức thu phục khác nhau. Hoàng hậu cầm đại quân phục Thục ắt máu chảy thành sông.
Phạm Tu lại trình bày rằng:
– Đại Vương có lòng nhân là phúc muôn dân nhưng kẻ cứng đầu phải chịu phạt. Bình thiên hạ còn phải tiến về phương Nam như chủ trương. Lão thần tuổi cao sức yếu, e những năm tới khó cầm đại quân nơi biên ải. Hoàng hậu và các đại thần muốn chia sẻ nỗi lo với Đại Vương cũng là phúc.
Chương đăm chiêu một hồi, ngoảnh nhìn Phạm Tu dò xét, nói rằng:
– Tuy nói bác phải hồi kinh song lại nấn ná ở đây với lí do uý lạo ba quân hình như… có ý chờ ông họ Lý này đến rồi cùng về thì phải.
Phạm Tu bèn đứng bật dậy hành lễ:
– Lão thần nào to gan lớn mật đến vậy.
Chương chán nản phẩy tay:
– Vậy cứ theo tấu chương hành sự. Có điều… tính mạng bách tính quan trọng cho công cuộc xây dựng đất nước. Các ông nhớ cho.
Phạm Tu cùng Lý Nhân Nghĩa lui. Chương ngồi nhìn theo, vẫn không thôi nghi hoặc. Anh lẩm nhẩm bảo với Triệu Nhã Lâm:
– Ông già với ông mưu mô kia chắc chắn thông đồng tính kế ta. Đám tướng sĩ ở kinh chắc cũng ngứa chân tay dĩ nhiên vồ lấy cơ hội chinh phạt Đỗ Thục.
Triệu Nhã Lâm bèn đáp:
– Một Đỗ Động Giang nhỏ nhoi không thể để chúng khinh nhờn. Em muốn phục chúng từ lâu.
Chương ngước nhìn, nói:
– Ồ! Xem ra mọi người đều thích động tay chân cả rồi.
– Đại Vương có thể không cho thảo phạt Đỗ Thục. Hoàng hậu đến hành doanh hầu hạ người cũng tốt ạ.
Chương bĩu môi:
– Nàng ấy đến nhất định một hai đòi đánh Trường Châu ngay. Cũng đòi cầm quân chứ nào chịu ngồi yên. Đối phó với Hoàng hậu còn khó hơn địch quân mấy lần. Nàng ấy chưa quen làm mẫu nghi thiên hạ, giống như ta chưa quen làm vua một nước.
Rồi gọi Tôn Cường đến, Chương dặn:
– Ông về kinh sư cùng lão tướng. Truyền khẩu dụ của ta đến Phùng Hiền, tuyệt không lạm sát. Cũng gọi Liễu Môn Nhân ở Sơn Tây về triều tiếp quản công việc của Lý Nhân Nghĩa. Hoàng hậu cầm đại quân, ông theo hầu phải can gián khi cần.
Triệu Nhã Lâm thắc mắc:
– Sao Đại Vương lại cử Tôn tiên sinh hồi triều?
– Tôn Cường nhu tính, cùng Lý Nhân Nghĩa theo Hoàng hậu dẫn binh là hợp. Liễu Môn Nhân về triều tiếp quản công việc của Lý Nhân Nghĩa là phải.
– Đại Vương nghĩ Lý đại nhân cũng ra trận ạ?
– Ông ta sẽ xin theo phò tá vì Sơn Tây có hiềm với Đỗ Động Giang. Bọn Phùng Hiền chờ cơ hội rửa thù cũ từ lâu. Để bọn họ sang Đỗ Động Giang thì máu chảy thành sông cũng không lạ. Bách tính chịu đựng vết thương chiến tranh đủ rồi. Người trong một nước không thể thù hằn nhau mãi. Cứ chém giết lẫn nhau như thế bao giờ mới hàn gắn được? Giang sơn thu về một mối liệu có phải một khối không?
– Nhưng lời Phạm lão tướng cũng có lý. Đại Vương nhân từ sợ rằng có kẻ khinh nhờn thánh ý. Mọi người đều hiểu tấm lòng của Đại Vương nhưng… chẳng phải Đại Vương vẫn nói người là phàm nhân không thể lo chu toàn hết được ư?
Chương thở dài chẳng nói thêm, bỏ đi nằm.
Phạm Tu, Lý Nhân Nghĩa và Tôn Cường trở về kinh sư đem theo quân lệnh chinh phạt Đỗ Động Giang. Khởi sự nhằm ngày 1 tháng 8 năm Thiên Đức 35 như đề xuất.
Lý Thiên Bình Hoàng hậu mang thai hơn ba tháng thân chinh thống lĩnh đại quân thủy bộ chinh phạt Sứ quân Đỗ Động Giang. Thiên Bình hạ lệnh phát quang một cánh đồng rộng lớn, bằng phẳng nhưng hoang hoá ven bờ tả ngạn Hát Giang làm nơi đặt đại bản doanh. Sau gọi là Đồng Quang hành doanh. Hành doanh đặt ngay tiền tuyến trái với lẽ thường lúc dụng binh song thể hiện rõ thế và lực của quân Thiên Đức trong hiện tại.
Dân Đỗ Động Giang gọi khúc sông chảy qua Đồng Quang bằng tên khác, sông Đáy. Do hành doanh Thiên Đức đặt trên huyện Chu Diên cũ nên bên Đỗ Động Giang gọi bằng Chu Diên hành doanh.
Thủy quân Thiên Đức dưới quyền thống lĩnh của Yết Kiêu, huy động hơn hai trăm chiến thuyền, tương đương gần 5000 quân sĩ, lớn nhỏ các loại cho cuộc chinh phạt. Bộ quân dưới quyền chỉ huy của Phùng Hiền. Quân pháo do Phạm Bạch Hổ đích thân chỉ huy. Bàn Phù Sếnh làm dự bị, đóng trại ngoài La thành chờ lệnh điều động. Lực lượng tham chiến trực tiếp ước khoảng 9000 sĩ tốt thủy bộ. Gần 2 vạn dân phu, chủ yếu tù binh La thành cùng thân quyến quan lại từng chống Thiên Đức, được huy động vận chuyển lương thảo, tử sĩ. Họ không tham gia chiến đấu.
Lý Thiên Bình dựng Đồng Quang hành doanh dã chiến vào trung tuần tháng 7. Đỗ Động Giang cho quân sang quấy phá suốt mấy ngày đêm. Phải đến khi chiến thuyền lớn của Yết Kiêu cùng quân pháo của Phạm Bạch Hổ lần lượt kéo đến lập đội hình thì các cuộc quấy phá mới ngưng.
Đỗ Động hùng tài xưng đệ nhất
Cổ thành chủ tể thị vô song.
Thành Quyền, toà thành kiên cố, có vị trí quan trọng trong hệ thống 72 trại sở trải rộng của Sứ quân Đỗ Động là mục tiêu ưu tiên triệt hạ.