Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
pokemon-chi-sieu-than-nha-huan-luyen

Pokémon Chi Siêu Thần Nhà Huấn Luyện

Tháng mười một 22, 2025
Chương 1042: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1041: Ảnh gia đình
at-moc-tu-tien-truyen

Ất Mộc Tu Tiên Truyền

Tháng 1 4, 2026
Chương 500 Hồng Môn Yến (1) Chương 499 bày đại phổ (2)
Ta Yêu Vật Diễn Sinh Kỹ Mới Là Chính Thống

Ta Yêu Vật Diễn Sinh Kỹ Mới Là Chính Thống

Tháng mười một 11, 2025
Chương 416:Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 415:Đại kết cục(2)
luong-gioi-ta-co-mot-cai-do-thuan-thuc-mat-bang.jpg

Lưỡng Giới: Ta Có Một Cái Độ Thuần Thục Mặt Bảng

Tháng 1 12, 2026
Chương 330: Quan xuống một cấp! Cấm túc ba tháng! Chương 329: Trò hay mở màn!
ngu-thu-vo-dich-nguoi-khac-khac-kim-ta-khac-menh.jpg

Ngự Thú Vô Địch: Người Khác Khắc Kim, Ta Khắc Mệnh!

Tháng 1 20, 2025
Chương 297. Nhiều như vậy thế giới, trước xâm lấn cái nào đâu? Mới tốt? Chương 296. Đại gia không cần cám ơn ta!
truong-sinh-theo-mo-nghia-trang-bat-dau

Trường Sinh: Theo Mở Nghĩa Trang Bắt Đầu

Tháng 10 15, 2025
Chương 461: (hết trọn bộ) (2) Chương 461: (hết trọn bộ) (1)
nhap-huyen-thanh-tien-chua-tung-duong-nguoi-o-re-bat-dau

Nhập Huyền Thành Tiên, Chưa Từng Đương Người Ở Rể Bắt Đầu

Tháng 1 13, 2026
Chương 1269: Tứ đại quan Chương 1268: Đạo pháp đầu nguồn
lam-ruong-tu-tien-ta-dua-vao-thang-cap-tong-mon-kien-truc-truong-sinh.jpg

Làm Ruộng Tu Tiên: Ta Dựa Vào Thăng Cấp Tông Môn Kiến Trúc Trường Sinh

Tháng 1 4, 2026
Chương 269: 3 người, một hòn đảo Chương 268: Kinh người, thi đấu đến
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 720: Vào hang hùm
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 720: Vào hang hùm

Sáng tinh mơ, từ chỗ ngồi nghỉ nhìn về đằng Tây Nam, Lưu Danh Hiệu trông thấp thoáng như có đám trẻ đánh trâu ra đồng. Mặt trời ló dạng, bóng dáng người tiều phu đội mũ nan rộng vành, đó là Trần Mục. Trần Mục to nhỏ với Bạch Lượng Từ rồi dẫn mọi người men theo triền núi về hướng Nam. Đá núi lởm chởm, cây cối rậm rạp, di chuyển khó khăn. Mặt trời qua đỉnh đầu, Lưu Danh Hiệu mới đến hang núi Phạm Ngũ Lão đang ẩn nấp.

Vị mưu sĩ họ Lưu kiệt sức, mặt mũi phờ phạc, y phục rách ống tay, đôi giày vải không phù hợp đi lại trên núi đã rách. Vừa đến nơi, uống được mấy ngụm nước xong liền lăn đùng ra ngáy khò khò, chẳng cần biết trời đất là gì. Mấy lần Lưu Cơ đánh thức nhưng Lưu Danh Hiệu nhổm người dậy, nhìn xung quanh bằng đôi mắt mệt mỏi rồi lại nằm vật ra ngáy tiếp. Tỉnh giấc vì đói, Lưu Danh Hiệu biết trời đã tối, nghe như có tiếng mưa rơi ngoài cửa hang vọng vào. Hai tay quờ quạng, nhắm mở mắt vài lần cho quen với bóng tối, Lưu Danh Hiệu lần theo vách đá trông thấy mươi người quây quần ngồi bên đống lửa gần cửa hang nói cười rôm rả bèn húng hắng ho đánh tiếng.

Mọi người cùng đứng dậy bái chào. Lưu Cơ đỡ Lưu Danh Hiệu ngồi xuống, múc bát canh rau rừng từ trong niêu đất treo trên bếp lửa đỏ lửa cho Lưu Danh Hiệu. Canh nóng có vị mặn, vị ngọt giúp Lưu Danh Hiệu tỉnh táo ra vài phần. Mấy người khác lấy cá nướng, xé gà đắp đất bày lên lá rừng cùng động viên Lưu Danh Hiệu mau ăn cho lại sức.

Ánh lửa bập bùng soi tỏ từng gương mặt tráng niên. Ăn lưng bụng, Lưu Cơ rót trà đưa cho. Lưu Danh Hiệu khẽ thổi mấy cái rồi mới hỏi:

– Sao không thấy vị huynh đệ họ Từ?

– Cậu ấy xuống núi lúc chiều. – Lưu Cơ đáp. – Vào chào thúc phụ mà người ngủ mê mệt chẳng hay biết.

Rồi quay sang giới thiệu từng người với Lưu Danh Hiệu. Ngoài bọn Đinh Điền, Trịnh Tú đã quen mặt, những người còn lại trạc tuổi đôi mươi tóc đều cắt ngắn, mình trần rắn rỏi, nước da sạm đen.

– Mỗ sa cơ may được chư vị giúp đào thoát mới còn mạng. Chư vị huynh đệ xin nhận của mỗ một lạy thay lời cảm tạ.

Chợt có tiếng ai đó vọng vào:

– Lưu tiên sinh không cần đa lễ!

Tất cả cùng trông ra cửa hang. Người vừa cất lời là Phạm Ngũ Lão. Lưu Cơ liền bước đến giới thiệu.

– Mỗ nghe danh Phạm tướng quân uy trấn bốn phương, nay mục sở thị quả uy dũng hơn người, quả nhiên hổ tướng.

Phạm Ngũ Lão cười lớn, chắp tay thi lễ mà rằng:

– Lưu tiên sinh khách sáo! Lời hay ý đẹp của tiên sinh, mạt tướng xin nhận. Được Lưu tiên sinh khen thật lấy làm vui.

Một người đứng sau lưng Phạm Ngũ Lão ló đầu ra, giọng hoan hỉ:

– Lưu tiên sinh, Lưu tiên sinh! Gặp lại ngài thật tốt quá!

Dẫu biết Ngô Chân Đăng ở cùng Phạm Ngũ Lão nhưng hội ngộ trong hoàn cảnh hiện tại khiến Lưu Danh Hiệu ôm chầm lấy Chân Đăng ngậm ngùi mãi không thôi. Phạm Ngũ Lão bảo hai người mặc sức hàn huyên. Ngô Chân Đăng thuật mọi chuyện đã trải qua trong mấy ngày, và rằng Lê Bính kia chính là Bạch Lượng Từ giả trang. Lưu Danh Hiệu lắng nghe, chốc chốc lại tròn mắt ngạc nhiên, hết từ bất ngờ này tới bất ngờ khác. Nghe xong Lưu Danh Hiệu tặc lưỡi:

– Mỗ thua lấm lưng trắng bụng! Dù mỗ toan tính đối phó song mọi sự xảy ra đều theo sắp đặt của Vạn Thắng vương. Nhưng mỗ không hổ thẹn. Vạn Thắng vương tính kế lên người công tử quả là ảo diệu bởi chẳng ai ngờ đến. Có thể nói… mục đích chia đôi sơn hà của Vạn Thắng vương…

Lưu Danh Hiệu nhìn sang Lưu Cơ nói tiếp:

– Đã thành đến năm phần! Bây giờ ta tin, tin thật rồi!

Phạm Ngũ Lão nãy giờ ngồi lặng im, cảm thấy đến lúc cần lên tiếng bèn nói:

– Bọn chúng tôi nương náu ở đây chờ lệnh hành sự. Hạnh ngộ Lưu tiên sinh nằm ngoài kế hoạch nhưng Vạn Thắng vương đề cao tài trí của tiên sinh. Với tình hình hiện tại, chẳng hay Lưu tiên sinh có diệu kế nào giúp đẩy nhanh mọi chuyện hay không?

Lưu Danh Hiệu tư lự hồi lâu, lúc sau khẽ thở dài:

– Mỗ vô năng lại được Vạn Thắng vương lưu tâm. Ngẫm cho cùng… thống nhất giang sơn về một mối đem phúc cho bách tính. Chiến cuộc sớm kết thúc ngày nào, máu bớt đổ ngày ấy, muôn dân hưởng thái bình. Mỗ nghĩ thông rồi! Về dưới trướng Vạn Thắng vương cũng phải có lễ ra mắt hòng xứng với đối đãi của ngài dành cho mỗ.

Phạm Ngũ Lão rót rượu ra bát, đưa cho Lưu Danh Hiệu rồi nói:

– Lão kính tiên sinh!

Lưu Danh Hiệu một hơi uống cạn mới hỏi lại:

– Chẳng hay tướng quân giấu được bao nhiêu binh lực ở Trường Châu?

– Hai trăm người! – Phạm Ngũ Lão đáp.

Lưu Danh Hiệu thoáng ngạc nhiên, dường như hơi thất vọng. Phạm Ngũ Lão bèn nói thêm:

– Dụng binh cốt tinh. Lão cùng anh em trước lo nắm bắt tình hình, sau lo dẫn lối đại quân. Thiện ý của Vạn Thắng vương hẳn tiên sinh đã tỏ. Ngài muốn lấy Trường Châu theo cách ít đổ máu nhất có thể. Sinh mệnh bất kì ai đều trân quý. Lấy mạng một người mà giúp muôn người sống sót cũng đáng lắm.

Suy tính thiệt hơn, Lưu Danh Hiệu nói:

– Theo thế thuận nước đẩy thuyền nhưng mỗ còn băn khoăn vì kế này chẳng tính là cao. Vả lại Đinh tiên sinh sẽ dễ dàng đoán ra, từ đó có chuẩn bị. Trừ phi…

Phạm Ngũ Lão thắc mắc:

– Tiên sinh còn e ngại điều gì?

– Trừ phi Đinh tiên sinh khoanh tay nhìn thế sự.

Trịnh Tú hiểu được ẩn ý bèn đưa ra đề nghị:

– Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Với tài trí của Đinh tiên sinh hẳn đã cân nhắc thiệt hơn khi Lưu tiên sinh không còn ở Trường Châu. Đồng liêu lại chỗ thân tình, Lưu tiên sinh biên lá thư tay chuyển lời đến Đinh tiên sinh chẳng phải tốt ư.

Ngô Chân Đăng nói thêm:

– Suy cho cùng Đinh tiên sinh cũng vì lợi ích gia tộc. Nếu Vạn Thắng vương đảm bảo lợi ích Đinh gia sau khi làm chủ Trường Châu tự nhiên Đinh tiên sinh sẽ phó mặc mọi chuyện. Dù gì… Vũ gia cũng đang gây sóng gió, chèn ép các gia tộc khác.

Phạm Ngũ Lão đồng tình, liền nói rằng:

– Đinh gia nắm huyết mạch kinh tế Trường Châu. Xưa nay Vạn Thắng vương vẫn hằng khuyến khích thương nhân buôn bán. Đinh gia một khi khuông phò tân triều ắt nhiều chỗ tốt. Tôi không dám chắc song dựa vào những gì Vạn Thắng vương từng làm thì Đinh gia hẳn không bị diệt. Cơ nghiệp Đinh gia ăn sâu bén rẽ nhiều năm, Vạn Thắng vương nào muốn xáo trộn lớn. Chỉ cần Đinh gia đứng ngoài chiến cuộc, ngày sau đem cơ nghiệp dâng lên, giúp Vạn Thắng vương ổn định bách tính Trường Châu, tiền đồ thênh thang.

Đinh Điền bèn nói:

– Anh Lão nói chí phải. Lưu tiên sinh biên thư, tôi nguyện tự đem giao tận tay Đinh tiên sinh.

Lưu Danh Hiều đồng ý. Phạm Ngũ Lão bảo thuộc hạ đem giấy bút. Lưu Danh Hiệu suy tính rồi chỉ viết một chữ “坐” và điểm chỉ.

– Ý tại ngôn ngoại!

Lưu Danh Hiệu gấp làm tư đưa cho Đinh Điền, dặn rằng:

– Đinh tiên sinh ắt hiểu dụng ý của mỗ.

Phạm Ngũ Lão bảo với Đinh Điền:

– Đại Vương trọng hiền tài, kẻ có công nhất định được ban thưởng hậu hĩnh. Thế cuộc Trường Châu giờ nào khác ván cờ tàn. Cậu có gặp được Đinh tiên sinh cứ thẳng thắn bày tỏ quan điểm. Nói với tiên sinh, Phạm Ngũ Lão ta sẽ không quên ân tình.

Lưu Cơ băn khoăn:

– Cũng phải liệu trường hợp Đinh tiên sinh không an phận.

– Ông ấy sẽ hiểu! – Lưu Danh Hiệu khẳng định. – Và sẽ như mỗ, ông ấy chẳng còn lựa chọn khả dĩ nào.

Mọi người không bàn thêm. Phạm Ngũ Lão bảo Đinh Điền chiều ngày mai khi Trần Mục đến đưa tin hãy đem thư cùng đi.

Bên ngọn lửa bập bùng trong hang núi, Lưu Danh Hiệu bày rõ kế sách, đề nghị Phạm Ngũ Lão đích thân hành sự mới yên tâm.

Theo lời mách của Lưu Danh Hiệu, Đinh Điền giả làm tiều phu cùng Trần Mục gánh củi xuống chợ bán. Ngày hôm sau nữa bán xong gánh củi, cả hai ngồi chầu trực gần Hoa Sơn tửu lầu, một tửu lầu sang trọng gần phủ chúa. Văn quan võ tướng trước khi vào chính điện thường ngồi ở tửu lâu này. Sau các buổi nghị sự, họ cũng chọn Hoa Sơn tửu lầu làm nơi bàn chuyện trước khi về nhà. Dần dà Hoa Sơn tửu lâu chỉ dành cho quan lại, phú thương. Nhân sĩ chưa có danh phận cũng chẳng bén mảng vì giá cả vô cùng đắt đỏ.

Đinh Nho Quan cùng cánh hẩu bước vào tửu lầu sau buổi chầu sớm, mãi giờ Mùi mới đi ra. Quân hầu đi trước dẹp lối. Chờ kiệu của Đinh Nho Quan đi ngang, Đinh Điền quỳ gối bên đường khóc than van xin:

– Bá phụ! Bá phụ! Quan bá phụ xin cứu gia mẫu của con.

Quân hầu đạp ngã. Đinh Điền quỳ mọp dưới đất dập chảy máu đầu van xin. Kiệu dừng lại. Đinh Nho Quan vén rèm nhìn kẻ đang quỳ bên đường, quát hỏi:

– Kẻ nào, cớ sao chặn kiệu? Con cháu Đinh gia sao bần hàn đến vậy, mau nói!

Đinh Điền quỳ mọp, mếu máo thưa:

– Thưa bá phụ. Con vốn quê Yên Mô. Gia phụ chẳng may vắn số. Năm ngoái giặc Thiên Đức tràn đến cướp phá. Con đưa gia mẫu chạy nạn sang đây. Gia mẫu tuổi cao sức yếu, lại thêm ăn uống kham khổ nên lâm bệnh nặng. Con ngày đêm đốn củi đốt than đem bán vẫn chẳng đủ tiền thuốc thang. Con vốn nghe sinh thời gia phụ từng nói có chút giao tình với đại nhân nên đành liều một phen xin người cứu giúp.

Đinh Nho Quan nhướng mày suy nghĩ, tuyệt chẳng nhớ bản thân có giao tình với kẻ nào bên Yên Mô. Lại nhìn kẻ đang quỳ gối dập đầu kia thân thể tráng kiện, lưng hùm vai gấu. Tuy nói tiều phu song nhìn thế nào cũng có khí chất của vị đại tướng cầm quân.

– Yên Mô ngươi ở chỗ nào?

– Thưa bá phụ, con ở thôn Đông Lư!

Lục lọi trí nhớ trong giây lát, Đinh Nho Quan hỏi dò:

– Thân phụ ngươi tên Thân?

– Dạ phải ạ.

Đinh Nho Quan giật mình, tự nhiên toát mồ hôi lạnh, hỏi thêm:

– Nếu ta không nhớ lầm, ta gặp ngươi mươi năm trước. Để ta nhớ… à… ngươi tên Điền.

– Bẩm đúng, con tên Điền.

Đinh Nho Quan thất kinh, mồ hôi vã như tắm, nghĩ thầm:

– “To gan thật! Thiên Đức sai người tiếp cận ta hẳn có mưu đồ. Chuyện này không khéo tự nhiên tội vả đổ hết lên đầu họ Đinh mất thôi.”

Rồi đổi giọng:

– Ngươi mau đứng dậy!

Đinh Điền đứng dậy.

– Ngẩng mặt ta xem.

Đinh Điền từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt nhìn thẳng chẳng chút sợ sệt khiến Đinh Nho Quan bất giác lạnh sống lưng.

– “Quả nhiên dung mạo nhiều nét giống Thân đệ.”

Rồi vẫy tay bảo Đinh Điền lại gần kiệu, hỏi:

– Ngươi cần giúp gì?

– Con cần tiền cắt mấy thang thuốc sắc cho gia mẫu. Con chỉ dám xin có vậy. Con cũng không dám phiền, mấy lần muốn đến cửa phủ song chẳng dám. Nay hết cách mới phải…

Đinh Nho Quan nghĩ:

– “Hắn biết Vũ gia cử người theo dõi khách khứa ra vào phủ đệ, sợ liên luỵ ta đây mà.”

Rồi hỏi:

– Ta rời phủ không đem theo nhiều, đây còn có một ít bạc vụn. Ngươi theo ta về phủ, ta cho bạc và gọi y sư chẩn trị cho thân mẫu của ngươi.

– Con tuyệt không dám phiền bá phụ! Bạc vụn của bá phụ cũng đủ mua thuốc cứu gia mẫu. Bá phụ còn nhớ ân tình cũ đã tốt lắm rồi. Còn nào dám.

Đinh Nho Quan nhất thời chưa hiểu dụng ý bèn lấy bạc vụn đưa cho. Đinh Điền tận dụng khoảnh khắc ấy búng viên giấy vào kiệu. Đinh Nho Quan sững người trong giây lát rồi bảo:

– Thấy ngươi kiếm củi đốt than cũng chẳng được bao nhiêu. Nay mai đến cửa phủ báo danh làm gia nô khiêng kiệu cho ta chả hơn ư?

Đinh Điền lùi lại cúi đầu quỳ cảm tạ. Đinh Nho Quan nhíu mày nhìn Đinh Điền thêm một chốc. Thấy Đinh Điền chẳng ngẩng mặt lên, đoán không có gì nói thêm bèn hạ rèm bảo phu kiệu hồi phủ. Nhặt viên giấy giở ra, đọc thấy chữ Toạ, lại thêm dấu điểm chỉ đè lên chữ Lưu liền đoán lời nhắn của Lưu Danh Hiệu.

Kiệu dừng trước cửa phủ, Đinh Nho Quan bước xuống, quan phục ướt đẫm lưng. Gọi thân tín đến, Đinh Nho Quan dặn:

– Chuyển lời đến tộc trưởng dặn con cháu Đinh gia trong quân, trong quan hành sự cẩn mật. Vạn nhất có sự biến phải theo lệnh ta hành động, không được vọng động. Tồn vong Đinh gia tuyệt không khinh suất.

Rồi cho gọi quản sự đến lệnh rằng:

– Kẻ nào đến phủ xưng danh Điền xin làm phu kiệu thì nhận. Sau ta xuất phủ để hắn theo hầu.

Chiều muộn hôm sau quả thực Đinh Điền tìm đến trước cổng phủ. Ngoài Đinh Điền còn có mấy người khác ăn vận rách rưới, bộ dáng nghèo khổ cùng xin chân phu kiệu. Quản sự dĩ nhiên nhận Đinh Điền. Nhằm tránh tai mắt của họ Vũ, quản sự nhận thêm hai người nữa. Đinh Điền xin với quản sự cho một trong hai người làm chân phu kiệu. Quản sự hỏi Đinh Nho Quan, được đồng ý.

Liêu Gia Trinh và Đinh Điền theo cách đó vào được tư gia của Đinh Nho Quan.

Hành động dừng kiệu giữa đường của Đinh Nho Quan không lọt qua tai mắt họ Vũ. Họ để ý nhất cử nhất động ngoài phủ, nhưng chẳng mấy để tâm đến đám lưu dân khố rách.

Phải nói, các vùng như Kim Sơn, Yên Mô, Thần Phù, Đông Sơn, Tây Sơn hay Bắc Sơn sau khi rơi vào tay Thiên Đức thì có rất nhiều dân chạy nạn về Trường Châu. Người đăng lính kiếm miếng ăn đắp đổi qua ngày, kẻ may mắn xin được việc tay chân nhưng phần đông người già, trẻ nhỏ tạm bợ khắp nơi khó kiểm soát.

Hay tin Đinh Nho Quan không có động tĩnh khác lạ xem như ngầm đồng ý với lời đề nghị của Lưu Danh Hiệu, Phạm Ngũ Lão cùng bọn Kỷ Dậu lặng lẽ xuất sơn, nhắm hướng Ninh gia phủ. Ất thông thạo đường sá đảm trách dẫn đường thay Bạch Lượng Từ.

Cùng thời gian Đinh Điền xuống núi cùng Trần Mục thì Ngô Chân Đăng, Lưu Danh Hiệu theo Lưu Cơ, Trịnh Tú, Bạch Lượng Từ, Giáp và dăm binh sĩ băng rừng ngược về hướng Tây Bắc tìm đường sang Thung Lau. Hang trên núi chỉ còn mấy người ở lại đảm trách đầu mối liên lạc, hậu cần cũng như nơi ẩn thân khi cần thiết.

Trong ba nhóm xuất sơn, hướng bọn Bạch Lượng Từ gian nan hơn cả. Do phải trèo đèo lội qua khe, tránh các đường mòn và cả những toán dân đi rừng, năm ngày kể từ lúc xuất phát Bạch Lượng Từ mới dẫn được mọi người đến bờ sông Hoàng Long.

Trời mưa hai ngày liên tiếp, nước từ thượng nguồn đổ về khiến nước sông Hoàng Long dâng cao, chảy xiết khiến việc qua sông khó khăn. Trong đoàn, ngoài mấy quân sĩ D215 có thể ôm thân chuối bơi qua sông lúc tối trời thì những người còn lại, kể cả Lưu Cơ, Trịnh Tú, Bạch Lượng Từ đều có thể mất mạng giữa dòng. Bàn đi tính lại, cả nhóm men ngược lên phía thượng nguồn, vốn ít người, thêm cả chục dặm tìm lối sang sông. May thay phát hiện dân bản địa hành nghề chài lưới ở mom sông bèn chờ trời tối lấy trộm được một chiếc thuyền. Đốn dăm cây rừng gia cố, buộc thêm mấy thân chuối rừng chờ đến lúc trông thấy Sao Mai trên trời mới bắt đầu vượt sông. Mấy người bơi giỏi ngồi hai bên, Lưu Cơ, Trịnh Tú, Bạch Lượng từ thay chèo. Nhờ nương theo dòng chảy, đến tảng sáng cả nhóm cập được bờ tả ngạn. Sau khi phá bỏ thuyền xoá dấu vết, Bạch Lượng Từ dựa theo hoạ đồ và la bàn, dẫn cả nhóm tạm náu mình ở chân núi.

Vào Thung Lau từ hướng sông Hoàng Long chỉ có con đường mòn độc đạo quân canh điệp trùng. Trong nhóm, Trịnh Tú có cấp bậc cao nhất đã đứng ra nhận trách nhiệm cùng Bạch Lượng Từ cùng vào hang hổ. Dựa theo thông tin Lưu Danh Hiệu cung cấp, Trịnh Tú cùng Bạch Lượng Từ đi dọc bờ sông Hoàng Long về hạ nguồn hơn chục dặm xin gặp chỉ huy quân doanh. Gặp được rồi, Trịnh Tú lại nói có quân tình cần bẩm báo trực tiếp với Ninh Như Viễn. Chỉ huy quân doanh tất không dễ tin, đã cật vấn Trịnh Tú. Trịnh Tú đáp trôi chảy và khẳng định nhóm của mình do Ninh tướng quân cử đi thám sát ở Đầm Long khi trở về đụng quân Thiên Đức. Chỉ có Tú và Từ thoát được.

Trịnh Tú và Bạch Lượng Từ cùng nói phương ngữ, lại rành rẽ tên tuổi các thuộc tướng tín kề cận Ninh tướng quân, cũng đọc đúng tên doanh trong trung quân. Sau khi hiềm nghi được xoá bỏ, Trịnh Tú và Bạch Lượng Từ được một quân sĩ dẫn lối đến trạm gác tiếp theo. Và cứ thế cả hai vào được Thung Lau.

Đứng nhìn quang cảnh núi non hùng vĩ, nơi nào cũng đầy cỏ lau, Trịnh Tú bảo với Bạch Lượng Từ:

– Nơi hiểm địa dễ thủ khó công này mà vạn binh trấn giữ ta vào được cũng mười phần thiệt nửa, thương vong không biết bao nhiêu mà kể.

Bạch Lượng Từ le lưỡi:

– Bảo sao Đại Vương không cho đại quân tấn công. Nơi này dùng hoả công cũng không đắc lợi. Quân thủ một có thể địch ba, dễ vào khó ra.

– Bọn mình vào hang hùm! Cậu phải vững tâm đó nhé.

Bạch Lượng Từ so vai, thản nhiên đáp:

– Xác định một đi không về, em có gì phải sợ.

Trịnh Tú vỗ vai Bạch Lượng Từ khen rằng:

– Đại Vương quả có mắt nhìn người. Họ Bạch sau này phải do cậu chống lưng, nhờ cậu mà lưu danh.

Người lính dẫn đường quay lại hối cả hai đi mau vì trời sắp tối, mây đen lại đang vần vũ, chả mấy mà đổ mưa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giet-chet-cai-kia-nhan-vat-phan-dien.jpg
Giết Chết Cái Kia Nhân Vật Phản Diện!
Tháng 1 21, 2025
tam-quoc-chi-ta-hap-thu-van-vat-hon-phach.jpg
Tam Quốc Chi Ta Hấp Thụ Vạn Vật Hồn Phách
Tháng 3 3, 2025
het-thay-tu-cam-y-ve-bat-dau.jpg
Hết Thảy Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu
Tháng 1 23, 2025
nhanh-mac-pho-ban-nguoi-binh-thuong-rut-bao-nu-nhieu-lan-the-gioi.jpg
Nhanh Mặc Phó Bản, Người Bình Thường Rút Bạo Nữ Nhiều Lần Thế Giới
Tháng 1 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved