Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nga-huu-xuc-phat-lieu-an-tang-kich-tinh.jpg

Ngã Hựu Xúc Phát Liễu Ẩn Tàng Kịch Tình

Tháng 2 27, 2025
Chương 35. Tư thâm giả cùng những người mới Chương 34. 3 cữu mỗ gia vs Chủ Thần
dai-duong-tho-phien-danh-dau-10-nam-suat-tram-van-dai-quan-tro-ve.jpg

Đại Đường: Thổ Phiên Đánh Dấu 10 Năm, Suất Trăm Vạn Đại Quân Trở Về

Tháng 4 23, 2025
Chương 544. Nhất thống Đại Tần, một trận chiến định thiên hạ! Chương 543. Nhân tài lưu thất Hạng Vũ khóc rống
vo-dich-chi-manh-nhat-than-cap-lua-chon.jpg

Vô Địch Chi Mạnh Nhất Thần Cấp Lựa Chọn

Tháng 2 5, 2025
Chương 2102. Vĩnh hằng thời đại Chương 2101. Mạnh nhất va chạm
vo-hiep-tuyet-nguyet-thanh-mo-y-quan-ly-han-y-toi-cua.jpg

Võ Hiệp: Tuyết Nguyệt Thành Mở Y Quán, Lý Hàn Y Tới Cửa

Tháng 1 15, 2026
Chương 220: Kiếm Đạo Đệ Nhất Nhân! Chương 219: Chí Tình Kiếm Đạo!
bat-dau-hac-lang-quyen-don-gian-hoa-phia-sau-de-ta-hoc-soi-tru

Bắt Đầu Hắc Lang Quyền, Đơn Giản Hóa Phía Sau Để Ta Học Sói Tru

Tháng 1 13, 2026
Chương 805: Minh gia bảo khố Chương 804: Đại Sư tỷ minh nguyệt
tram-co-the-di-den-bo-ben-kia-sao.jpg

Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Sao

Tháng 5 7, 2025
Chương 530. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 529. Phong thiện Thái Sơn
ta-than-thoai-co-giap-su-giao-hoa-nu-than-doat-dien-roi.jpg

Ta! Thần Thoại Cơ Giáp Sư: Giáo Hoa Nữ Thần Đoạt Điên Rồi

Tháng 1 24, 2025
Chương 166. Chương cuối! Chương 165. Sát uy! Zero!
cao-vo-than-la-nguoi-dung-dan-ta-cung-khong-phai-ma-tu.jpg

Cao Võ: Thân Là Người Đứng Đắn, Ta Cũng Không Phải Ma Tu

Tháng 1 15, 2026
Chương 468: Không cần phi thăng! Không cần phi thăng! (đại kết cục ) Chương 468: Công đức viên mãn, phi thăng lên trời
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 719: Mưu sĩ đào thoát
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 719: Mưu sĩ đào thoát

Quả nhiên chẳng khác là mấy so với lời Đinh Nho Quan nói bên chén rượu cùng cánh hẩu. Trong số quân canh dịch trạm trăm người thực có tai mắt của Lưu Danh Hiệu. Tai mắt gồm một người lính quân dịch và một tráng đinh tên Sò đều người địa phương. Người lính quân dịch tên Hách tạm thời đảm trách thu mua, vận chuyển lương thực cho dịch trạm, lấy cỏ cho ngựa… tuy là những việc vặt vãnh, cũng không thường xuyên nhưng để được bố trí vào việc đó phải có bạc và không phải ra tiền tuyến.

Vốn để tâm nghe ngóng sẵn, lại thấy quan sai lấy ngựa gấp lúc tối trời, thậm chí chẳng cần thắng yên cương thì Hách liền đoán có chuyện. Lân la hỏi quân canh, nghe lõm bõm có liên quan đến Lưu Danh Hiệu dù chẳng rõ đầu đuôi lập tức đi báo với Sò tráng đinh. Sò cũng vì có bạc thế thân, không phải ra trận nên nghe Hách báo tin lập tức ba chân bốn cẳng chạy thẳng một mạch đến nhà Lưu Danh Hiệu.

Lưu Danh Hiệu đang bị giam lỏng, ngoài cổng có quan quân canh chẳng thể vào báo tin được. Sò loay hoay một hồi, đánh bạo vào nhà hàng xóm sát vách gọi được thằng bé con chủ nhà ra, dúi vào tay nó mấy đồng bạc. Sò lại hứa thưởng nếu nó làm xong. Thằng bé nhận lời. Trong bếp còn mấy củ khoai vùi trong tro bèn lấy ra đặt lên cái đĩa bê sang nhà Lưu Danh Hiệu. Quân canh cổng thắp đèn ngồi chơi tổ tôm nhẵn mặt thằng bé, thấy nó bê đĩa khoai lang cũng chẳng hỏi nửa lời.

Lưu Danh Hiệu đang ngồi chong đèn đọc sách, thấy thằng bé hàng xóm mặt mày lấm lem, mình trần đứng ngoài cửa liền tươi cười bước ra hỏi chuyện. Thằng bé kính cẩn biếu mấy củ khoai lang rồi nói:

– Người ở phủ muốn gặp tiên sinh nhưng gió to mưa lớn không đến được. Sợ chốc nữa có sấm chớp.

Nét mặt Lưu Danh Hiệu biến sắc, đánh rơi mấy củ khoai vừa nhận. Thằng bé quay lưng đi, Lưu Danh Hiệu gọi lại hỏi, thằng bé nói người lạ chỉ dặn chuyển lời như vậy. Lưu Danh Hiệu chạy vào mở tủ, lấy bạc vụn dúi vào tay thằng bé và dặn:

– Không được nói với ai những lời vừa rồi. Sau ai có hỏi thì cứ bảo sang biếu khoai xin học chữ nhưng không được, nghe chưa? Nói sai nửa lời quan sai bắt nhốt cả nhà đấy.

Thằng bé cúi gập người tạ ơn rồi chạy ù ra cổng mất hút. Bấy giờ Lưu Danh Hiệu mới tựa cửa thở hổn hển, nghĩ thầm:

– “Hỏng rồi. Ta không theo Thiên Đức, có lẽ họ dùng quỷ kế sang tai cho hạ nhân vu ta thông đồng. Ta chẳng sợ… cây ngay chẳng sợ nhưng… liên luỵ nhiều người. Họ Vũ nhân cơ hội tạt nước bẩn. Nhục này có kêu chẳng thấu trời xanh. Đêm qua thằng nghịch tử kia để lại lời như vậy ta đã nghi, quả nhiên chúng giở trò. Ta một đời chính trực, oan không kêu được. Hoặc theo Thiên Đức hoặc chừa mặt ra cho người ta ném trứng thối bêu rếu ngoài chợ. Khốn nạn! Phải lui đã! Mạc tặc bất lương, dùng mọi cách ép ta mang tiếng bất trung, phản phúc.”

Ngồi xếp bằng trên sập, chén nước chè sánh nước ra ngoài vì bàn tay Lưu Danh Hiệu đang run rẩy. Run vì giận chứ chẳng phải vì sợ.

– “Không được! Chết mang tiếng, thiên hạ muôn đời phỉ nhổ. Chi bằng sống để chứng minh trong sạch.”

Miễn cưỡng đưa ra quyết định. Lưu Danh Hiệu cắm mấy cây đuốc ngoài sân, hạ thuốc hai con chó rồi đi ra cổng hỏi han quân canh dăm câu, cho họ vò rượu rồi trở vào khép cửa nhà làm như đi ngủ. Vơ vội mấy bộ y phục trong tủ cùng mươi nén bạc, vài tờ ngân phiếu cho hết vào tay nải. Đôi guốc gỗ thay bằng giày vải, vị mưu sĩ vang danh Trường Châu một thuở ngồi trong bóng tối chờ đợi. Hai khắc đồng hồ trôi qua vô cùng ngột ngạt. Mưu sĩ họ Lưu đã suy ngẫm những gì trong khoảng thời gian này nào biết.

Có tiếng gõ lạch cạch. Lưu Danh Hiệu bước nhẹ đến bên cửa, giọng có chút hồi hộp hỏi nhỏ:

– Ai?

Bên ngoài đáp lại:

– Cơ điệt đến đón thúc phụ.

Lưu Danh Hiệu hé cửa. Bóng đen đang ngồi chồm hổm là Lưu Cơ. Lưu Cơ hỏi:

– Thúc phụ, ta đi ngay cho kịp.

Lưu Danh Hiệu không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi theo Lưu Cơ vòng ra khu vườn tối om sau nhà. Lưu Cơ chuẩn bị sẵn thang dây, nhờ đó Lưu Danh Hiệu trèo qua tường chẳng mấy khó khăn. Lưu Danh Hiệu không nhận được mặt hai người dẫn đường, chỉ đành nắm chặt tay Lưu Cơ theo sát gót.

Trăng trung tuần treo lơ lửng

Lưu Danh Hiệu ngoảnh nhìn xóm làng khuất sau những tán cây, lòng chợt ngậm ngùi.

Lúc sau đến gần chân núi, hai bóng người chạy đến hỏi:

– Lưu tiên sinh đâu?

Lưu Danh Hiệu nghe giọng địa phương đặc sệt.

Lưu Cơ kéo Lưu Danh Hiệu đến. Nhất thời Lưu Danh Hiệu chưa biết nói gì cho phải. Một trong hai người dáng dấp cao lớn, giọng rền như sấm bảo:

– Đưa tiên sinh lên cáng đi cho mau kẻo sinh chuyện.

Người vừa nói là Đinh Điền.

Lưu Danh Hiệu ú ớ chưa kịp nói, Lưu Cơ chẳng nói chẳng rằng nhấc bổng lên đặt vào cáng làm bằng vải. Đinh Điền và Trịnh Tú cùng nhau khiêng, đi nhanh như chạy về hướng Đông. Trước khi đi, Lưu Danh Hiệu chỉ kịp nghe người dẫn đường vừa rồi dặn người còn lại, có vẻ là một đứa trẻ:

– Em quay lại nghe ngóng, chiều mai gặp ở chỗ cũ.

Đi được một quãng xa xa, Lưu Danh Hiệu bình tâm, nói với Lưu Cơ nãy giờ vẫn chạy bên cạnh:

– Ta tự đi được, sao phải phiền đến nhị vị huynh đệ đây. Cho ta xuống.

Cáng dừng lại. Lưu Danh Hiệu chỉnh y phục, hỏi Lưu Cơ:

– Nhị vị huynh đệ đây là thuộc hạ của ngươi ư? Người tổng nào?

Lưu Cơ chỉ vào từng người, giới thiệu:

– Vị này là Trịnh Tú, vị này Đinh Điền còn vị này… Bạch Lượng Từ. Sinh quán đều Trường Châu. Các vị đều là danh tướng Thiên Đức chứ không phải thuộc hạ của cháu.

Hai bên thi lễ. Lưu Danh Hiệu nói:

– Cảm tạ các vị đã cứu giúp Lưu mỗ lúc hoạn nạn.

– Tiên sinh chớ khách sáo. Đón được ngài là vinh hạnh của anh em tôi. – Đinh Điền đáp lời. – Tiên sinh có điều gì cần hỏi, ta vừa đi vừa nói

Đi được một quãng, Lưu Danh Hiệu ngoảnh trông lại mấy lần đều thấy Bạch Lượng Từ khom lưng đi giật lùi thì lấy làm lạ lắm. Chẳng giấu được tò mò bèn hỏi Lưu Cơ. Lưu Cơ đáp:

– Qua chỗ đất mềm nên đệ ấy xoá dấu. Giả như địch quân truy cũng khó biết ta đi mấy người.

– Có nhất thiết phải cẩn trọng đến vậy? Nơi hẻo lánh như này…

– Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. – Lưu Cơ nói. – Chừng nào đủ xa thì không cần xoá dấu nữa. Trước mắt, đảm bảo an toàn cho người thì chúng ta phải cuốc bộ chừng ba canh giờ mới đến chỗ nghỉ chân. Thúc phụ có mệt cứ nói. Chúng cháu thay nhau cáng.

Lưu Danh Hiểu trỏ phía trước:

– Nhị vị huynh đệ kia thực là tướng quân ư? Tướng quân sao phải làm mấy việc thế này?

– Vì thúc phụ là yếu nhân, Vạn Thắng vương đã hạ mật chỉ nên chúng cháu mới được phép.

– Kẻ sa cơ như ta nào có giá trị. Sao Vạn Thắng vương phải nhọc lòng.

– Vạn Thắng vương nói, chỉ cần đưa được thúc phụ về Hoa Lư hành doanh đồng nghĩa Trường Châu mất phân nửa sức mạnh.

Lưu Danh Hiệu cười, giọng chua chát:

– Lại đánh giá ta cao đến vậy ư? Ngươi quá lời không?

– Thúc phụ không biết khả năng của người đó thôi. – Lưu Cơ nói. – Vạn Thắng vương thực cầu hiền tài. Ngài bảo cháu, một khi thúc phụ về đến hành doanh có nghĩa binh mã Trường Châu què một chân, xô nhẹ sẽ ngã.

Lưu Danh Hiệu ngẩng mặt nhìn vầng trăng đầy, cười một tràng rồi than khóc:

– Còn quyền kiệu đón lọng che

Thường dân mũ vải ho he rơi đầu.

Lưu Cơ lặng im đứng bên cạnh hồi lâu chờ cho cảm xúc của Lưu Danh Hiệu vơi bớt mới nói:

– Đinh Nho Quan là bá phụ của anh Điền. Người ấy là nửa sức mạnh còn lại của Trường Châu. Bởi lẽ Đinh gia lực dày thế mạnh nên chưa thể thuyết được. Vạn Thắng vương đã liệu trước cả rồi. Kẻ què chân nào còn sức chiến đấu, thu phục sau chả muộn. Thúc phụ về Thiên Đức, họ Lưu ta nhất định phát dương quang đại, lưu danh muôn thuở.

Lưu Danh Hiệu giật mình lau nước mắt. Lưu Cơ khẳng định Đinh Điền quê Yên Mô, cả hai đầu quân cùng ngày. Lưu Danh Hiệu bán tín bán nghi, chạy lên hỏi Đinh Điền. Đinh Điền vừa đi vừa kể rõ xuất thân và đúc kết:

– Gần đây chúng cháu mới hiểu tại sao lúc gia nhập quân Thiên Đức, Vạn Thắng vương lại yêu cầu chúng cháu giấu kín gốc gác. Ai có hỏi chỉ nói là lưu dân chạy nạn, cha mẹ đã mất.

– Chẳng có nhẽ Vạn Thắng vương liệu việc từ mấy năm trước ư? – Lưu Danh Hiệu không tin.

Trịnh Tú đang đi trước, ngoảnh lại chỉ lên trời mà rằng:

– Ngài ấy là thần nhân hạ phàm. Cháu có cơ duyên được theo dưới trướng từ hồi ở Hiến Doanh nên rất hiểu. Vạn Thắng vương… có thể nói là chân long thiên tử.

Lưu Danh Hiệu than:

– Sao trên đời lại có người như vậy được chứ.

Bạch Lượng Từ bấy giờ đã theo kịp, tiện miệng nói:

– Tiên sinh có từng nghe sấm truyền từ đận Lý tiên vương còn tại vị không?

– Mươi năm trước đàm đạo với Thiền sư Nguyễn Minh Không. Người có từng nhắc dị tượng xảy ra, bảo rằng vận số Vạn Xuân sắp trở mình. Ta không tin vào những chuyện như thế.

– Tiên sinh cho rằng kẻ đọc sách không nên để tâm chuyện hoang đường ư? – Bạch Lượng Từ cười mà nói. – Cũng phải! Rồi tiên sinh sẽ tự chiêm nghiệm chứ chẳng ai bắt tiên sinh phải tin.

Lan man thêm một lúc, Lưu Danh Hiệu đã mỏi chân, hơi thở có phần gấp gáp mà không chịu lên cáng. Cả bọn quyết định nghỉ một chốc. Nhìn núi rừng điệp trùng đen sẫm một màu. Trông xa, trăng trải một màu vàng nhạt, Lưu Danh Hiệu hỏi:

– Hoa Lư hành doanh sao đi lối này?

Lưu Cơ nói:

– Thúc phụ biến mất. Ngô Hạo sẽ tung quân truy lùng. Quân cảnh biên tuần tra ráo riết. Đi thẳng về hướng sông sẽ đụng địch. Bọn cháu đưa thúc phụ đến điểm hẹn có người tiếp nhận rồi theo phân phó.

– Ồ! Trên rừng núi bạt ngàn kia ư?

Bạch Lượng Từ bẻ lương khô, đưa nước cho mọi người. Lần đầu tiên Lưu Danh Hiệu ăn thứ thức ăn lạ thì lấy làm tò mò lắm. Trước vốn nghe kẻ dưới bẩm rằng Thiên Đức quân hành binh mau lẹ, nhiều khi theo dấu bếp núc chẳng thấy, khó đoán định quân số khả năng nhờ thức ăn tiện lợi thế này.

Nhìn quang cảnh bốn bề tĩnh mịch, Lưu Danh Hiệu bất giác thở dài:

– Có lẽ Thập công tử Ngô Chân Đăng cũng đang lẩn trốn đâu đó trong núi rừng kia! Ta chưa từng nghĩ có ngày ta cũng giống như công tử. Lẩn trốn trên quê hương của mình, lẩn tránh những người từng tuân mệnh mình.

Bạch Lượng Từ đang nằm thẳng cẳng, nghe vậy liền nhổm dậy nói:

– Tiên sinh nhớ tay công tử mọt sách hả? Cậu ta quả thật đang ở trên núi. Tiên sinh đến là gặp thôi.

Lưu Danh Hiệu lần nữa giật mình, hỏi:

– Vị huynh đệ vừa nói gì?

Lưu Cơ, Đinh Điền và Trịnh Tú cũng không biết nên cùng hỏi Bạch Lượng Từ. Bạch Lượng Từ thản nhiên nói:

– Em tham gia nên tỏ mà. Tay công tử da trắng như con gái ấy bây giờ đang ở cùng anh Lão.

Trịnh Tú chồm đến níu vai Bạch Lượng Từ hỏi với giọng phấn khích:

– Anh Lão ở chỗ hẹn à? Sao cậu không nói sớm.

– Ầy! Việc cơ mật đến đâu nói đến đó. Mà có ai hỏi đâu.

Đinh Điền cũng hồ hởi:

– Lâu chẳng gặp, kì này ối chuyện hàn huyên với anh ấy. Đận rồi vây kinh sư nghe nói anh ấy được giao một đạo tử sĩ gì đấy. Tớ cũng muốn xin vào mà không được vì quá tuổi.

Bạch Lượng Từ bĩu môi:

– Mấy anh là sĩ quan sao có cửa. Lính lác chạy vặt như em đây may ra. Có điều… em cũng không được nhận vì sau chuyến thực tế này sẽ về quân báo hầu bên Đại Vương. Chuyến này đi mới thấy nước mình rộng, lại lắm thứ hay. Hầu bên Đại Vương còn mệt hơn đánh trận vì công việc nhiều.

Ba người còn lại cùng đồng tình, mỗi người một câu, đều bảo rằng nghe nói làm cần vụ cho Vạn Thắng vương chẳng khác gì đi đày, lại phải động não nhiều.

– Nói thì nói vậy. – Trịnh Tú nhận xét. – Mấy ông được chọn làm cần vụ một thời gian rồi nhảy sang cầm quân đều hơn người. Liêu Gia Trinh đó. Mặt hắn non choẹt nhưng có tài. Trước đấy còn mấy người nữa đều vậy.

Lưu Danh Hiệu đứng nhìn và nghe mấy người trẻ hồn nhiên nói chuyện về Vạn Thắng vương chẳng kiêng nể gì cũng lấy làm lạ.

– Các người bình phẩm về Đại Vương của các người như vậy mà không sợ tội ư?

– Đại Vương có cấm đâu! – Bạch Lượng Từ thản nhiên đáp. – Phàn nàn trước mặt Đại Vương cũng chẳng sao, miễn là đúng. Bọn cháu chê phiếm vậy thôi chứ được chọn làm chân chạy vặt phải xét lí lịch. Vả lại, làm mệt phàn nàn vài câu cũng chẳng tính là tội. Sai cũng được nhưng không được sai lặp lại. Thiên Đức bọn cháu không nhiều lễ giáo, khuôn phép như Trường Châu đâu.

– Nhưng các người không thể bất kính!

Lưu Cơ bật cười, nói rằng:

– Chuyện phiếm cho đỡ chán chứ nãy giờ bọn cháu nào có lời bất kính.

Rồi chỉ vào Bạch Lượng Từ:

– Cậu này do chính Vạn Thắng vương chọn và cử đến Trường Châu. Đó là vinh quang của gia tộc cậu ấy. Miệng chê nọ kia chứ mặt vênh lên trời. Vạn Thắng vương không câu nệ. Sau này thúc phụ gặp sẽ hiểu thôi. Chức vị trong quân… đây… mỗi người khác nhau. Trịnh Tú có chức vị cao hơn bọn cháu. Cậu Từ này hạng tôm tép thôi. Thúc phụ thấy đấy, nói chuyện đều bình đẳng cả.

– Nhà phải có tôn ti chứ?

Bạch Lượng Từ chép miệng:

– Thân phụ cháu cũng nói y như tiên sinh vậy. Bọn cháu kính Vạn Thắng vương theo cách của bọn cháu. Ngài bảo đi tây ai dám đi sang đông.

Lưu Danh Hiệu tỏ ra không vừa lòng. Trong quãng đường tiếp theo cứ cắm cúi bước, thi thoảng nhìn đám trai tráng kẻ trước người sau thì nhăn mặt lẩm bẩm:

– Thật không hiểu nổi. Tướng chẳng ra tướng, quân chẳng ra quân. Sao chúng có thể đánh đâu thắng đó cho được?

Thấy Lưu Danh Hiệu vừa đi vừa lẩm nhẩm trong miệng, Đinh Điền bảo nhỏ với Lưu Cơ:

– Mấy ông trung tuổi dấm dớ này về Thiên Đức còn lâu mới quen. Đến khổ. Bấy lâu sống trong lễ giáo, khuôn phép đã quen. Nay về chỗ lạ còn vò đầu bứt tai nhiều.

– Mấy ông mưu sĩ đều thế cả. Tớ ngẫm ra có mỗi ông Nghĩa hoà nhập mau lẹ, hăng hái hơn cả.

Quãng cuối canh Tư Bạch Lượng Từ bảo mọi người dừng chân nghỉ dưới gốc đại thụ. Lưu Danh Hiệu thân xác rã rời nằm vật ra thở hổn hển, ngủ thiếp lúc nào chẳng hay. Đến lúc Lưu Cơ lay gọi, nhìn về đằng Tây trông Sao Mai mờ mờ tỏ tỏ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-dom-so-lieu-rut-ra-van-vat-phap-tac-phu-van
Hồng Hoang: Dòm Số Liệu, Rút Ra Vạn Vật Pháp Tắc Phù Văn
Tháng mười một 20, 2025
Nghe Nói Ta Muốn Hủy Hôn, Nương Tử Trong Nháy Mắt Đỏ
Nghe Nói Ta Muốn Hủy Hôn, Nương Tử Trong Nháy Mắt Đỏ
Tháng mười một 12, 2025
tam-quoc-ba-vuong-phu-the-dieu-thuyen-vi-ta-thay-y-phuc.jpg
Tam Quốc: Bá Vương Phụ Thể, Điêu Thuyền Vì Ta Thay Y Phục
Tháng 1 24, 2025
chien-ky-phuong-nam-dung-khoi-phan-2.jpg
Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 2
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved