Chương 718: Đục nước béo cò (IV)
Nhận thấy mọi người trầm tư, không khí lắng xuống, Đinh Nho Quan bèn đổi sang chuyện khác.
– Chiều qua mỗ đến thư khố Binh bộ nhằm tra danh tính người tên Đinh Điền. Hẳn chư vị đã được người trong tộc nói rõ chuyện nghị sự.
Đinh Ngân sực nhớ ra bèn hỏi:
– Đệ quên khuấy chuyện ấy. Huynh dò được gì chưa? Mà sao đột nhiên dò tên Đinh Điền?
Đinh Nho Quan cắn môi cân nhắc thêm một chút mới nói:
– Đinh Điền đó nếu thực là con Thân đệ, sinh thời bên Yên Mô, xa cách họ hàng thì đáng lưu tâm đấy. Có thể nói… Đinh Điền đó có tiền đồ. Hắn… hắn đương làm tướng bên Thiên Đức.
Chuyện một họ có người theo phe đối địch chống lại nhau chẳng lấy làm lạ trong chiến loạn. Chỉ là họ Đinh phát tích ở Trường Châu, chưa ai từng đứng hàng danh sĩ, danh tướng phe đối địch. Vả lại người đó xuất thân thấp kém, gia tộc không ủng hộ thì khó tiến thân.
– Mạc Thiên Chương hơn chúng ta ở chỗ dụng người bất kể xuất thân. – Đinh Nho Quan nói. – Cứ có tài hắn sẽ dụng. Hàng tướng, hàng binh, nhân sĩ đối địch… đủ cả. Chúng ta nhìn vào thấy một mớ hỗn độn, khó mà quản. Song lạ ở chỗ những kẻ bị thu phục sau thời gian ngắn lại tiến thân, bán mạng cho hắn. Ta chưa lý giải được điều lạ lùng này. Liêu Nhất Khổng, Từ Quý Châu trong sứ đoàn chả phải đều từng là môn khách nhà họ Tô ở kinh thành ư? Kẻ có thể khiến nhân sĩ phục tùng ắt có chỗ hơn người. Như những gì ta mới tra được, Đinh Điền là võ tướng từng lập quân công từ hồi Thiên Đức thu phục Sơn Tây. Tuy không thấy hắn được xếp vào hàng thượng tướng như bọn Lý Văn Ba, Trương Văn Long, Lý Kế Nguyên, Hoàng Ngưu, Nguyễn Lạc Thổ, Yết Kiêu, Phạm Ngũ Lão… nhưng hạng trung tướng có tiền đồ là chắc. Nửa năm trước hắn làm giám quân, từng thuyết giảng ở Đông Sơn.
Đinh Ngân chau mày suy ngẫm, lát sau nói:
– Tộc phả chưa biên hắn sinh năm nào. Dựa vào việc Thân đệ thành thân áng chừng hắn mới hăm nhăm, hăm sáu. Một võ tướng sao lại đổi sang giám quân đi thuyết giảng cái gì?
Đinh Nho Quan khẽ nhún vai:
– Võ tướng của chúng ta chỉ biết cầm gươm xông pha. Người nào có chút quyền mưu cũng chưa từng giảng dạy sĩ tốt. Sĩ tốt bên dưới tuân theo lệnh hành sự. Gặp tướng giỏi thì nể phục. Nể phục và nể phục, ca tụng. Như mỗ hay biết. Trong quân Thiên Đức, chỉ huy cấp thấp trước khi bổ nhiệm đều phải học ít nhất một tháng. Càng giữ chức cao càng phải học thời gian dài. Chúng hay nhắc đến lý luận gì đó. Đại ý… làm tướng ngoài đánh trận phải biết phân biệt phải trái, nói lời hay, dạy kẻ dưới làm điều tốt. Có lẽ… có lẽ do vậy mà các vùng bị Thiên Đức chiếm, dẫu ta cử tế tác cùng nhiều toán binh sang quấy phá đều bị đẩy lui. Dân sở tại…
Đinh Nho Quan cười khổ:
– Có nơi tế tác mới trà trộn lúc sáng sớm, phao tin ngoài chợ thì tan phiên đã bị túm đầu. Vài tế tác đêm bò về làng bắt mối họ hàng thân thích, đang say giấc bị quan binh dựng dậy đem đi. Chư vị từng nghe dân vận nhỉ? Chúng làm dân vận gì đó rất tốt. Dân mù chữ, hiểu biết hạn hẹp, được lợi là họ theo. Bởi thế… càng lúc tin tức thu thập được càng ít. Chưa kể đám tế tác báo tin giả hòng lấp liếm.
Đinh Ngân lại nói:
– Thập công tử rồi đến Lưu tiên sinh cùng kịp trốn. E hai sự việc này có liên quan mật thiết. Chẳng loại trừ Thiên Đức nhúng tay.
Đinh Nho Quan nói ngay:
– Mỗ từng nghĩ rồi. Lời Ngân đệ vừa nói chẳng sai. Mỗ đương nghi ngại… có lần Lưu tiên sinh từng nói, mắt xích yếu nhất của Trường Châu lại chẳng ai ngờ tới chính là Thập công tử Ngô Chân Đăng.
Đinh Ngân và mọi người ngạc nhiên. Đinh Nho Quan nhíu mắt nhìn ra cửa lớn mà rằng:
– Càng lúc bức hoạ càng rõ nét. Kẻ tiếp tay giúp bức bích hoạ thêm rạng rỡ có khi chính là chúng ta. Chân Đăng tuy chẳng có chức vị gì đáng lưu tâm nhưng là cháu ruột Ninh tướng quân. Đặt trường hợp… Thiên Đức nắm Chân Đăng trong tay, lại thêm Lưu tiên sinh vì căm giận mà quật ngược.
– Ninh tướng quân ủng hộ Chân Đăng chia đôi sơn hà! – Đinh Ngân hiểu ý thốt lên.
– Chính là ý đó! – Đinh Nho Quan đồng tình. – Mấy tháng trước Thiên Đức ngăn dòng quyết chia đôi sơn hà nhưng ta kiên trì nên ý đồ bị phá. Nếu Ninh tướng quân trở mặt ủng hộ Chân Đăng, lại thêm Lưu tiên sinh bày kế thì chả phải vận số Trường Châu tàn lụi là gì.
Đinh Ngân nói nhưng giọng có phần yếu ớt như muốn níu giữ chút hi vọng:
– Ninh tướng quân chẳng đời nào tạo phản. Thiên hạ sẽ phỉ nhổ!
Đinh Nho Quan cười ruồi mà rằng:
– Ngài ấy không muốn nhưng Thiên Đức sẽ cho ngài ấy lý do chính đáng.
Đinh Ngân giật mình:
– Ý huynh là… Thiên Đức bằng cách nào đó sẽ khiến Ninh gia gặp hoạ?
– Bọn Vũ gia đần độn sẽ trở thành vật tế. Đám mưu sĩ phế vật ở Vũ gia chẳng bày được trò gì hay ho. Bọn họ sẽ nhống lên sớm thôi.
Đinh Ngân lo lắng:
– Huynh liệu chuyện như vậy chả nhẽ phó mặc?
Đinh Nho Quan thở dài:
– Mỗ và Lưu tiên sinh từng can gián tân vương. Tân vương tự đạp đổ cơ nghiệp thì trách ai? Đinh gia nắm kinh tài là chủ yếu, cứ nắm chắc. Với cách hành sự vốn có của Mạc tặc, một khi hắn làm chủ đất này sẽ không động đến Đinh gia.
– Huynh chắc ư?
– Chỉ là phỏng đoán! – Đinh Nho Quan cười buồn. – Sao có thể chắc được. Hắn đánh đông dẹp bắc, lui quân phương Bắc mà cái Trường Châu bé nhỏ này hắn chỉ vây khốn chứ không dụng binh đánh lấn là cớ làm sao?
– Hắn muốn lấy Trường Châu theo cách ít đổ máu nhất! – Đinh Ngân nhận định.
– Mỗ vẫn cảm thấy chưa thoả đáng. Thật chả hiểu hắn toan tính điều gì. Đôi lúc mỗ và Lưu tiên sinh còn nghĩ Mạc tặc… dường như muốn biến Trường Châu này thành cứ địa! Thật nực cười đúng không?
Một người khác ngồi chăm chú lắng nghe, bấy giờ mới nói:
– Đinh gia ta chẳng thể khoanh tay chịu trói, cũng không thể làm điều gì khiến trăm dân oán hận.
– Không làm gì chính là có tội rồi! – Đinh Nho Quan cười buồn. – Nhưng có muốn cũng chẳng làm được gì. Trong tay Đinh gia không nắm binh quyền. Tân vương dụng kẻ ngu độn, phế bỏ trung lương, lòng người li tán. Tất cả dấu hiệu dẫn đến vương triều sụp đổ đều đang hiện hữu. Đinh gia lực bất tòng tâm. Việc tiếp theo cần làm là cứ tốt phận sự. Trên dưới nhất nhất đồng lòng. Hưng vong gia tộc quan trọng hơn cả, đúng chứ?
Tả hữu đều thông.
Tân chúa Ngô Hạo phế một mưu sĩ tận trung. Mưu sĩ còn lại vì lợi ích gia tộc khoanh tay trơ mắt đứng nhìn thì cơ nghiệp họ Ngô lụi tàn chỉ là chuyện ngày một ngày hai.
Lại nói sứ đoàn Thiên Đức về dịch trạm nghỉ ngơi sau lễ viếng. Trưa hôm sau vừa xong bữa, Đoàn Thượng đang ngồi đàm đạo với Liêu Nhất Khổng và Từ Quý Châu thì quân vào báo:
– Lưu Danh Hiệu không chịu theo ta. Đội hành động xin lệnh thượng cấp.
Đoàn Thượng nhìn Từ Quý Châu. Họ Từ cười nhạt:
– Đại Vương thâu nạp hắn không theo cũng không thể để họ Ngô dụng hắn. Đại Vương nhân từ đâu có nghĩa bọn ta cũng nhân từ như ngài. Cứ để chó cắn chó vậy.
Đoàn Thượng quay ra bảo thuộc cấp:
– Truyền lệnh thi hành bước tiếp theo.
Quân đi rồi, Từ Quý Châu thắc mắc:
– Trường An quân vây kín vòng trong vòng ngoài. Đại nhân làm thế nào trao đổi tin tức giữa thanh thiên bạch nhật?
Đoàn Thượng đáp lời:
– Tôi nào biết! Tôi chỉ việc ra lệnh. Còn như truyền tin thế nào đã có chuyên trách. Ngay đến tôi cũng không hiểu. Tiên sinh không tin cứ hỏi ông Khổng đây. Tôi chả giấu.
Liêu Nhất Khổng gật đầu:
– Quả vậy! Thiên Đức có nhiều cách truyền tin liên lạc mà ngay cả chúng ta trông thấy cũng chẳng hiểu.
Bên ngoài bỗng vọng vào âm thanh lạch cạch. Từ Quý Châu lấy làm lạ bèn bước ra cửa ngó quanh. Thấy quân canh đứng trấn cửa lớn, ngoài cửa thấp thoáng bóng quân sĩ cầm giáo đi tới đi lui. Lại trông thấy một người lính trong sứ đoàn ngồi dãi thẻ gần bên cổng chính cầm dùi đục hí hoáy đẽo… một cái bát gỗ. Chẳng hiểu gì, Từ Quý Châu quay vào. Được vài bước lại nghe như có tiếng rèn dao cuốc từ ngoài cổng dịch trạm vọng vào.
Sự thật, quân báo Thiên Đức ở trong và ngoài dịch trạm bắt liên lạc, truyền tin cho nhau bằng mã Morse. Bên ngoài giả trang người mài dao mài cuốc gõ mã Morse. Bên trong đáp lại bằng tiếng đục đẽo lạch cạch. Thần không biết, quỷ chẳng hay.
Theo kế của Từ Quý Châu đã bày. Sau bữa tối, Liêu Nhất Khổng đứng ngồi không yên, cầm cây quạt giấy trong tay hết đi ra cổng lại trở vào mái hiên than ngắn thở dài tỏ vẻ sốt ruột. Giờ Tuất một khắc, Đoàn Thượng từ trong phòng bước ra. Liêu Nhất Khổng bèn kéo Đoàn Thượng bách bộ trong khuôn viên trước sân. Cả hai than tiết trời oi ả, mấy ngày chẳng có giọt mưa nào. Tán chuyện được một chút, hai người dừng chân trong một khoảng tối sát bức tường nói đủ cho nhau nghe.
– Gã họ Lưu có mỗi việc làm nội ứng chẳng xong. Giờ hắn bị quản chế tại gia đúng là khó cho ta. Cứ tưởng kì này gặp được hắn, lấy hoạ đồ đem về dâng Đại Vương lĩnh thưởng. – Đoàn Thượng hậm hực nói. – Bây giờ về tay không, biết ăn nói ra làm sao. Tất cả tại ông, ông nói chắc như đinh đóng cột, lại còn lập quân lệnh trạng.
– Đại nhân thứ lỗi. Hạ quan nào ngờ tân vương nghi tên Hiệu thông đồng. – Liêu Nhất Khổng thở dài. – Nhưng đại nhân yên lòng. Tuy không gã họ Lưu không đưa cho ta hoạ đồ nhưng ta còn giữ Thập công tử. Phải tính kế đem hắn về. Có hắn, tự nhiên đầu hạ quan và đại nhân vẫn còn.
Vừa lúc Từ Quý Châu đi đến. Liêu Nhất Khổng kéo lại, ba người nhỏ to tính kế. Từ Quý Châu hứa, bằng mọi cách phải đem được Ngô Chân Đăng về Hoa Lư hành doanh lập chút quân công, gỡ gạc thể diện với Vạn Thắng vương. Chỉ có như vậy Từ Quý Châu mới mong có chỗ đứng.
Từ Quý Châu nhấn mạnh:
– Còn về Lưu Danh Hiệu, ta cứ bẩm với Đại Vương rằng hắn hành sự bất cẩn, để lộ sơ hở khiến Ngô Hạo sinh nghi. Hắn chết dưới đao nhà họ Ngô cũng chẳng sao. Trở về chúng ta cứ tấu lên, hắn nhất quyết giữ khí tiết, không nhận tội thông gian. Đại Vương nhân từ, tiếc kẻ hiền tài ắt vẫn hậu đãi với gia quyến của hắn.
Toàn bộ nội dung cuộc trao đổi của ba người đều bị lính canh bên ngoài bức tường “vô tình” nghe được. Bách hộ quân chính tai nghe, gấp rút chạy về bẩm báo lĩnh thưởng.
Đó là nguồn cơn của mọi sự.
Ngô Hạo cũng có nghi ngờ, e trúng kế li gián song cũng biết Từ Quý Châu mấy tháng trước là môn khách tâm phúc bên Tô Trung Từ. Mới đầu Thiên Đức, Từ Quý Châu muốn lập công dâng lên tìm chỗ đứng trong quân cũng lẽ thường tình. Ngô Hạo lại nhớ lúc Hạo đòi bêu đầu Chân Đăng thị chúng, Lưu Danh Hiệu là người ngăn cản quyết liệt nhất, dám đem mũ quan can gián. Giả như Lưu Danh Hiệu chọn phò tá Ngô Chân Đăng, kẻ chưa có chức vị trong quân và Ninh Như Viễn vừa được phong chức hẳn ra mặt ủng hộ cháu ruột thì sẽ sinh chuyện. Một khi thành công, Lưu Danh Hiệu dưới một người trên vạn người nếu không muốn nói thực quyền sẽ chuyển từ họ Ngô sang họ Lưu. Dù còn lấn cấn không muốn mang tiếng mới đăng cơ trừ bỏ trung lương tiền triều, Ngô Hạo mới dùng họ Vũ dâng sớ bắt Lưu Danh Hiệu khi nghị triều.
Làm theo cách nào Ngô Hạo cũng chẳng mang tiếng xấu.
Sống trên đời cũng muốn trở thành người tốt!
Bậc quân vương lại càng muốn mình là bậc minh quân trong miệng thế gian.
Vạn nhất có điều tiếng họ Vũ gánh cả.