Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ngau-nhien-gap-lai-cung-thue-ta-cung-voi-hoa-khoi-hai-huong-xong-len

Ngẫu Nhiên Gặp Lại Cùng Thuê, Ta Cùng Với Hoa Khôi Hai Hướng Xông Lên

Tháng 10 22, 2025
Chương 556: Đại kết cục Chương 555: Đó là một bí mật không thể nói!
tu-chan-nuoi-yeu-ma-bat-dau-treo-may-tu-luyen.jpg

Từ Chăn Nuôi Yêu Ma Bắt Đầu Treo Máy Tu Luyện

Tháng 1 15, 2026
Chương 175: Đột phá nửa bước Võ Tiên! Thực lực đại trướng! ( Cầu đặt mua! )-2 Chương 175: Đột phá nửa bước Võ Tiên! Thực lực đại trướng! ( Cầu đặt mua! )
nghich-kiem-cuong-than

Nghịch Kiếm Cuồng Thần

Tháng 1 13, 2026
Chương 5090: Côn bằng, đột phá! Chương 5089: Huyền biển, nguy cơ!
hong-hoang-bat-dau-thu-na-tra-lam-do-de.jpg

Hồng Hoang: Bắt Đầu Thu Na Tra Làm Đồ Đệ

Tháng 3 7, 2025
Chương 350. Năm tuổi Tần Mặc, ngọc bội thần bí Chương 349. Tần Mặc rời đi, sẽ thành hồi ức
de-nguoi-hang-ma-khong-co-de-nguoi-hang-ma-nu.jpg

Để Ngươi Hàng Ma, Không Có Để Ngươi Hàng Ma Nữ

Tháng 1 22, 2025
Chương 20000. Sách mới 《 Đều Nhân Hoàng ai còn trùng sinh a?》 đã phát Chương 10000. Kết thúc cảm nghĩ + Phiên ngoại dự định
ta-la-lao-am-buc-tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-chem-ta.jpg

Ta Là Lão Âm Bức, Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Chém Ta

Tháng 1 24, 2025
Chương 476. Đại kết cục, thành vì Chân Thần Chương 475. Kinh khủng thần cấp thiên phú: Thành thần thể chất
694431d2b818314586fc24197397cc4d

Hồng Hoang: Ngộ Tính Nghịch Thiên, Ta Mở Tam Thiên Ma Giới

Tháng 1 17, 2025
Chương 292. Đại kết cục Chương 291. Nhân tộc cũng không cô đơn
quy-luat-hoi-sinh-toan-cau-bat-tu.jpg

Quy Luật Hồi Sinh, Toàn Cầu Bất Tử

Tháng 1 12, 2026
Chương 001:Dùng Pháp Tắc Lực Lượng Đối Địch. Chương 001:Hợp Thể Kỳ Tu Hành Khó Như Lên Trời!
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 717: Đục nước béo cò (III)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 717: Đục nước béo cò (III)

Vũ Mộc Trạch dẫn theo mấy chục giáp sĩ hằm hằm xông vào tư gia của Lưu Danh Hiệu. Dẫu giáp sĩ lục tung nhà dọc nhà ngang, chỉ thiếu lật từng thước đất nhưng vị mưu sĩ họ Lưu đã bóng chim tăm cá. Trên sập gụ đen bóng, ấm trà vẫn còn hơi ấm, gần bên là cuốn sách đọc dang dở.

Vũ Mộc Trạch đứng giữa sân gạch giậm chân huỳnh huỵch, tức giận quát lớn:

– Quân khốn! Nó chuồn mất rồi! Mau toả ra tìm hắn bằng được cho ta!

Nhưng tìm ở đâu?

Hàng xóm láng giềng đã tắt đèn đi ngủ, thấy xóm làng xôn xao, chẳng mấy chốc đốt đuốc kéo nhau đến bu kín ngoài cổng trước hóng chuyện.

Vũ Mộc Trạch cả giận, túm cổ áo tên lính canh cổng đang dúm dó nơi góc sân, thét vào mặt hắn:

– Quân ăn hại! Chúng bay canh kiểu gì để hắn trốn mất? Bay đâu! Bắt mấy thằng vô tích sự giải về phủ. Chúng bay chết với ông.

Vũ Mộc Trạch thu quân. Dân tình hóng chuyện chẳng dám vào tư gia họ Lưu, chỉ leo trèo bàn tán mặc dù chẳng còn bóng dáng quan binh.

Mấy ngọn đuốc cắm ở góc sân trước tư gia họ Lưu vẫn cháy bập bùng.

Chính điện phủ chúa lần nữa xôn xao. Ngô Hạo giận tím mặt, quát mắng Vũ Mộc Trạch vô tích sự, hai lần dẫn binh bắt người đều về tay không. Đinh Nho Quan thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa, đứng trên chính điện bảo Vũ Mộc Trạch vô năng, hành sự cẩu thả không thể giao chức chủ quản Binh bộ. Vây cánh họ Đinh thuận nước đẩy thuyền, cùng đứng ra xin với Ngô Hạo:

– Binh bộ quan trọng, càng quan trọng hơn khi bên ngoài đang có giặc. Lúc này cần nhất sự ổn định, yên lòng chúng tướng! – Đinh Nho Quan dõng dạc. – Tính tình Ngô chủ quản vốn điềm đạm, hành sự cẩn mật, chu toàn. Hạ quan nhận thấy Binh bộ vẫn cứ giao cho ngài ấy quản là tốt nhất.

Văn quan võ tướng họ Ngô có mặt trong chính điện nghe Đinh Nho Quan đứng ra giành lại chức vị chủ quản Binh bộ cho họ Ngô lập tức ủng hộ, cùng đứng ra can gián.

Ngô Hạo đang cáu giận, lại thấy hai họ Đinh, Ngô cùng đứng ra nói, đành miễn cưỡng bãi bỏ chức chủ quản Binh bộ sẽ giao cho Vũ Mộc Trạch sau khi an táng Ngô Sứ quân. Mặc dù chủ quản Binh bộ mang họ Ngô, là lão thần tiền triều, bậc trưởng bối. Ngô Hạo đăng cơ, muốn thu mọi thứ vào tay nên mới muốn bố trí kẻ hữu dũng vô mưu ngồi cai quản Binh bộ hòng dễ bề điều động.

Nhiều văn quan võ tướng họ Ngô không coi trọng Ngô Hạo. Nhưng vì dòng đích chỉ còn mỗi Ngô Hạo nối ngôi đành dốc lòng phò tá.

Bãi triều đã nửa đêm. Vũ Mộc Trạch nổi cơn thịnh nộ, sấn đến muốn ăn tươi nuốt sống Đinh Nho Quan. Trạch gào lên:

– Họ Đinh kia, ta và ngươi thề không đội trời chung!

Đinh Nho Quan điềm nhiên như không, chỉ tay lên mái điện, nói:

– Người làm, trời nhìn! Cao xanh có mắt. Chúa công anh minh sao có thể để quân vô lại ngồi cao. Kẻ vô năng ngồi sai chỗ tổn thọ lắm.

Gân xanh gân đỏ nổi hết lên mặt Vũ Mộc Trạch. Trạch giận hằm hè:

– Họ Đinh kia, ngươi có gan thì ra ngoài cửa phủ ta lấy thủ cấp ngươi đem cho chó nhai.

Đinh Nho Quan thản nhiên nói:

– Quân vô lại vô pháp vô thiên. Ngươi có bản lĩnh lấy đầu ta, chẳng lẽ người khác để ngươi yên? Về nhà mà ngẫm. Ngày sau hành sự cẩn mật hơn một chút mới được.

Rồi ung dung rời chính điện, bỏ lại tràng cười sảng khoái. Ra khỏi phủ, văn quan võ tướng họ Ngô, bao gồm Ngô chủ quản cảm ơn Đinh Nho Quan đã nói lời công đạo.

– Họ Đinh với họ Ngô khác nào răng môi. Họ Ngô của các vị ngồi chắc thì họ Đinh của mỗ chẳng lạnh lưng. Xin chư vị nhớ cho.

– Tiên sinh nhớ bảo trọng. – Ngô chủ quản nói. – Thằng Trạch ắt không để ngài yên.

Đinh Nho Quan phẩy tay bảo rằng:

– Chó dại cắn càn có gì đáng lo. Ngô chủ quản vừa có tài lại có tâm, nhiều năm phụng sự tiên chúa. Ngài không nắm giữ Binh bộ thật thiệt thòi cho ba quân.

– Hạ quan nguyện kết cỏ ngậm vành. Ngày sau tiên sinh có việc cần phân phó chỉ cần sai hạ nhân đến. Hạ quan tận lực giúp ngài.

Hai bên bái biệt. Văn quan võ tướng Đinh gia hộ tống Đinh Nho Quan hồi phủ. Một người hỏi:

– Quan huynh. Sao huynh không nhân cơ hội đem Binh bộ cho Đinh gia ta mà dâng cho họ Ngô?

Đinh Nho Quan liền đáp:

– Cái ghế ấy có lửa cháy. Chúa công đã giao cho họ Vũ là có ý đồ. Trên điện, ta lấy về cho họ Đinh e là sinh lắm chuyện. Tính đi tính lại chẳng có chỗ tốt. Trả về cho họ Ngô là hơn, lại có ân tình.

Đồng liêu đồng thời là những anh em, chú bác họ nhận thấy thái độ của Đinh Nho Quan trước sự việc Vũ Mộc Trạch không bắt được Lưu Danh Hiệu có phần đắc ý. Bên cạnh nguyên do vả mặt Vũ Mộc Trạch và họ Vũ hẳn còn nguyên do khác. Đinh Nho Quan bảo mọi người cùng về phủ hàn huyên vì dọc đường tai vách mạch dừng.

Đinh Nho Quan sai hạ nhân đốt đuốc sáng rực quanh tư gia. Lại dặn gia đinh cảnh giác kẻ trộm, thấy sự lạ lập tức hô hoán. Nếu bắt được kẻ trộm lập tức đánh chết trước khi đem lên quan.

Hai mâm rượu thịt bày ra, Đinh Nho Quan ngồi ngôi chủ xếp bằng, uống cạn chén rượu mới thủng thẳng giảng giải cho những người thân tín cùng nghe. Nghe rồi mới biết trên triều đường, Đinh Nho Quan gây hấn đôi co với Vũ Mộc Trạch cốt kéo dài thì giờ, mong Lưu Danh Hiệu có trốn đi cũng thêm được một quãng.

– Lưu tiên sinh chắc chắn không dễ dàng đưa tay chịu trói nếu biết có kẻ vu oan giá hoạ. – Đinh Nho Quan nhận định. – Chúa thượng đã mất, ông ấy nào còn vương vấn gì với ngôi cao. Ân tình trả xong sẽ trốn. Dù gì gia quyến ở quê nhà cũng không rõ tông tích. Một khi rơi vào tay nhà họ Vũ và những kẻ thù ghét thì Lưu tiên sinh chẳng có tội cũng bị chúng đổ vấy lên đầu.

Một người cung kính nâng chén rượu, nói rằng:

– Kính huynh một chén. Đệ có điều thắc mắc. Huynh và Lưu tiên sinh đồng liêu đã nhiều năm, ân tình hẳn có. Phải chăng… phải chăng huynh đã mật báo cho Lưu tiên sinh?

Đinh Nho Quan trợn mắt xua tay:

– Chư vị đừng đổ tiếng ác cho mỗ! Mỗ làm vậy khác nào tiếp tay phản nghịch. Chúa công đã ngừa, mới cho quân kị đến Binh bộ triệu mỗ về điện. Mỗ không mật báo song mỗ biết Lưu tiên sinh chắc chắn không còn ở tư gia. Chắc chắn.

Bởi những người đang ngồi đều trong họ tộc, sinh mệnh gắn kết với nhau, Đinh Nho Quan chẳng cần giữ kín thêm nữa, nói tiếp:

– Chư vị chắc từng nghe song không tường tận. Đêm nay bên chén rượu nhạt, mừng Lưu tiên sinh thoát một tai ương, vả mặt tiểu nhân đắc lợi, lưu ân tình với họ Ngô, thật là nhất cử tam tứ tiện nên mỗ tỏ chư vị hay. Rót rượu, rót rượu.

Đinh Nho Quan thúc giục nâng chén.

Rượu đầy lại vơi vài chặp, mặt ai nấy đều hồng hào. Đinh Nho Quan lại nói:

– Nội vụ phủ nắm cơ mật, làm tai mắt cho chúa công. Binh bộ cũng có tai mắt trong quân, trong quan, trong các phủ đệ hệt như Nội vụ phủ. Chúa công một khi muốn cất nhắc ai đều dựa vào thông tin do Nội vụ phủ và Binh bộ cung cấp. Binh bộ quản việc quân, nghe ngóng việc quân trong khi Nội vụ phủ quản rộng hơn. Điều này chư vị rõ cả.

Mọi người cùng gật gù. Ánh mắt Đinh Nho Quan nhìn ra cửa lớn, thoáng buồn nói thêm:

– Bấy lâu ta và Lưu tiên sinh ngồi chắc ghế mưu sĩ thân cận, can gián nhiều chuyện khiến lắm kẻ sinh lòng oán giận. Chư vị nghĩ ta thông tỏ kim cổ, nhìn thấu tâm can kẻ khác thực ra chỉ đúng vài phần. Một khi ta đề đạt quyết sách, đề bạt bổ nhiệm hay điều động binh mã đều phải có thông tin đầy đủ từ Nội vụ phủ và Binh bộ. Trong hai cơ quan này thật chẳng biết một người đang làm việc cho ai. Chư vị có thấy lạ không? Ta làm mưu sĩ bao năm, bổng lộc tiên chúa ban cho cũng nhiều. Ngoài phần cung tiến từ đường hòng chăm lo hậu nhân kế tục thì phần còn lại ta phải xây dựng nhân mạch riêng.

– Nhân mạch? – Mọi người ồ lên. – Ý huynh có phải là… dựng tai mắt?

– Đúng! – Đinh Nho Quan gật đầu thừa nhận. – Ta phải nuôi thuộc hạ giấu mặt rải khắp nơi. Họ làm tai mắt cho ta, ta mới tường mọi lẽ chứ ngồi trong phủ sao có thể biết thiên hạ đang thế nào. Chỉ có người của ta mới trung thành với ta. Chân lý ấy xưa đến nay vẫn đúng. Lưu tiên sinh cũng có nhân mạch riêng. Nếu có kẻ vu cáo ông ấy tạo phản, tai mắt của Lưu tiên sinh sẽ cấp báo. Chủ nhân lâm nguy, họ không ra tay ắt tội vạ đổ lên đầu, chỗ dựa mất thật trăm đường thiệt. Ta đồ rằng đến trưa mai ta sẽ biết kẻ nào vu oan cho Lưu tiên sinh.

Một người đặt vấn đề:

– Theo lời Quan thúc vừa nói, chả phải chúa công muốn nhân cơ hội bắt giữ Lưu tiên sinh để nắm nhân mạch của ngài ấy? Lưu tiên sinh làm mưu sĩ cả chục năm ắt nhân mạch rộng khắp, biết nhiều chuyện không nên biết.

Đinh Nho Quan chậm rãi nói:

– Chúa công muốn từng bước thâu tóm quyền lực về tay. Nội vụ phủ không tính. Binh bộ do họ Ngô quản song các bậc trưởng bối họ Ngô không vừa lòng với chúa công vì thiên vị ngoại thích. Một khi họ Vũ nắm quyền bính sẽ chèn ép họ Ngô trước khi ép họ Đinh. Đinh gia nắm kinh tài, phải giữ cho chặt. Họ Vũ đụng đến phải trở mặt, liên kết với Ngô gia ép ngược lại họ mới là hơn. Chúa công muốn nắm nhân mạch dưới trướng Lưu tiên sinh cũng nhằm mục đích dò xét, thu thập thông tin hữu ích nắm thóp các thế gia. Dùng người trong Nội vụ phủ hay Binh bộ như ta đã nói, dễ lộ!

Đinh Ngân, chủ quản Hộ bộ, một người vốn kiệm lời bấy giờ mới lên tiếng:

– Lưu tiên sinh liệu… liệu có vì chúa công trở mặt mà đầu Thiên Đức? Nghe nói mấy lần trước chúa công bí mật sai người đến Tri Hối đưa gia quyến Lưu tiên sinh về phủ song chẳng có tin tức gì. Không loại trừ Mạc tặc…

Đinh Nho Quan uống cạn thêm một chén, đặt mạnh xuống mâm, thở dài:

– Kẻ lắm quyền mưu như Mạc Thiên Chương một khi động binh sao không tính đến việc ấy. Người tiên chúa cử đi bặt vô âm tín thì mười phần chắc rằng gia quyến Lưu tiên sinh đang nằm trong tay Mạc tặc. Có điều… tại sao hắn không dùng chuyện đó uy hiếp Lưu tiên sinh mới lạ. Hắn ngu độn hay quân tử hay có dự mưu khác, khó mà đoán định. Lưu tiên sinh bị ép, giả như có đầu Thiên Đức cũng khó trách ông ấy. Chỉ ngày mai thôi, khắp Trường Châu này nghĩ ông ấy thông giặc. Vận số họ Ngô suy tàn. Đinh gia cũng phải tính trường hợp xấu. Trường Châu thất thủ, thái độ của Đinh gia với chủ mới sẽ thế nào? Hoặc nói thái độ chủ mới với Đinh gia.

Nét ưu phiền thoáng qua trên gương mặt mọi người, kèm theo những tiếng thở dài não ruột. Dẫu chẳng muốn tin song họ đều có nhận định chung về số phận Trường Châu, chỉ là không cam tâm mà thôi. Thiên Đức quá mạnh, lại vây khốn ba mặt. Kế sách ban đầu hòng kéo dài thời gian khiến Thiên Đức hao tổn binh lực đã thất bại. Quân Thiên Đức chiếm đến đâu bình định đến đó. Dạy dân cấy cày, miễn thuế, miễn dịch, không bắt tráng đinh sung quân. Ba quân tự khai khẩn cày cấy tự cung tự cấp, quyết ăn sâu bén rễ thật khó đẩy lui. Cơ nghiệp họ Đinh sẽ thế nào khi Trường Châu bại trận là câu hỏi không lời đáp. Nước sôi lửa bỏng song tân vương không cột chặt sinh mệnh các gia tộc lại với nhau, lại muốn thâu tóm binh quyền về tay chẳng phải thượng sách.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xin-nho-ta-that-khong-co-muon-cho-nu-de-be-ha-mang-thai-a.jpg
Xin Nhờ, Ta Thật Không Có Muốn Cho Nữ Đế Bệ Hạ Mang Thai A
Tháng 2 4, 2025
the-vinh-khong-gap-go-nguoi-hoi-han-cung-ta-co-lien-can-gi
Thề Vĩnh Không Gặp Gỡ, Ngươi Hối Hận Cùng Ta Có Liên Can Gì?
Tháng mười một 17, 2025
nien-dai-tu-thanh-nien-tri-thuc-xuong-nong-thon-bat-dau-nam-thang.jpg
Niên Đại: Từ Thanh Niên Tri Thức Xuống Nông Thôn Bắt Đầu Nằm Thẳng
Tháng 3 23, 2025
sieu-cap-bao-an-tai-do-thi.jpg
Siêu Cấp Bảo An Tại Đô Thị
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved