Chương 714: Họ Lưu ở Trường Châu
Ngoài cổng dịch trạm xuất hiện đám đông phần lớn là đàn bà, cụ già, em nhỏ kéo nhau đến tốc váy, lăn lộn chửi rủa om sòm. Họ đòi Thiên Đức trả mạng cho con, cho em, cho chồng của họ. Đòi Ngô vương bêu đầu những người bên trong dịch trạm đang chén chú chén anh. Trường An quân được điều động đến vãn hồi trật tự nhưng gạch đá vẫn rơi lộp bộp vào bên trong. Quản dịch trạm đề nghị Đoàn Thượng lệnh kẻ dưới nếu đã dùng bữa xong hãy về nghỉ. Tạm thời đừng đốt đèn, ngộ ngỡ trở thành mục tiêu cho những kẻ quá khích. Đoàn Thượng cảm tạ, lệnh cả đoàn giải tán.
Lợi dụng quân canh bố trí quanh bờ tường dịch trạm sao nhãng, ba bóng đen như những con thằn lằn trườn qua bức tường gạch đột nhập vào khuôn viên dịch trạm. Ba bóng đen lần theo tiếng chuông gió treo ở đầu hồi khu bếp. Họ giả tiếng tắc kè, thấy có hồi đáp từ bóng tối liền bò đến. Chẳng nhìn rõ mặt nhau, ba người thì thầm vào tai người đứng đối diện đang ôm vai mình dặn dò vài điều, chúc thành công rồi lẩn vào căn phòng đang hé cửa gần khu bếp nhất.
Lưu Cơ, Đinh Điền cùng Trịnh Tú nối nhau lom khom di chuyển trong khuôn viên. Đến gần bờ tường, cả ba dỏng tai căng mắt dò xét động tĩnh một lần nữa trước khi cùng chạy lấy đà phi thân vọt qua bờ tường lẩn mình vào bóng đêm mờ mịt.
Ba người ngắm hướng Tây, di chuyển vô cùng cẩn trọng chừng hai khắc đồng hồ thì dừng chân ven một bụi tre gần đường cái quan. Cách bụi tre một quãng có năm cây cao, trên mỗi cây đều buộc một dải khăn trắng làm hiệu.
Đâu đó vẳng đến tiếng chó sủa nhấm nhẳng.
Ba người trèo lên cây thu mình ngồi chờ gần nửa canh giờ thì nghe trống điểm canh Hai. Bốn bề tĩnh mịch, chỉ nghe tiếng cây cỏ lao xao theo từng cơn gió. Trăng đã lên cao nhưng lúc mờ lúc tỏ. Nhìn về đằng xa, những ngọn núi đá vôi sừng sững nối tiếp nhau hệt như bức tường thành khổng lồ hiện rõ trên nền trời.
– Tắc kè! Tắc kè! Tắc kè!
Lưu Cơ giả tiếng chim Cuốc đáp lại rồi căng mắt nhìn nhưng chẳng thấy bóng người nào. Đang hoang mang chợt nghe tiếng người đứng dưới gốc cây giục:
– Đi thôi! Đi thôi!
Cả ba giật mình vội tụt xuống. Người ấy liền hỏi:
– Trong các anh ai là anh Cơ?
– Tôi đây! – Lưu Cơ đáp.
– Em là Từ. Em nhận nhiệm vụ dẫn các anh đến chỗ Lưu tiên sinh. Đi thôi.
Ba người theo chân Bạch Lượng Từ bằng qua đồng trống, mương máng, hốc đá. Cứ đi một quãng thì dừng lại xác định phương hướng bởi phải tránh xa làng mạc.
– Cậu Từ dân bản địa hả? – Lưu Cơ hỏi khi bốn người dừng nghỉ bên hốc đá.
– Em ở Thiên Đức.
Đinh Điền thì thào:
– Ô! Cậu nói phương ngữ tốt quá làm tớ cứ tưởng…
– Gốc em ở đây! – Bạch Lượng Từ đáp. – Từ chỗ này đến nơi ở của Lưu tiên sinh chẳng còn xa. Đằng kia kìa!
Cả ba nhìn theo hướng Bạch Lượng Từ chỉ. Đó là một khoảng đen khó xác định, nhìn kĩ có trông như vài ánh đèn le lói dưới những tán cây rậm rạp.
– Gần trăm nóc nhà! – Bạch Lượng Từ giải thích. – Làng này nhiều chó, lại có binh đồn trú sát nách nên chúng ta chờ ở đây đến khi có tín hiệu báo yên, đổi phiên gác thì anh Cơ theo em.
Trịnh Tú hỏi:
– Bọn tớ không vào cùng à?
– Ít người đỡ bị lộ. – Bạch Lượng Từ đáp. – Giả như có biến, chí ít có hai anh chặn hậu giúp. Nếu Lưu tiên sinh đồng ý theo thì lối này dẫn lên núi. Chiều mai sẽ có người của D215 đón ở điểm hẹn đưa các anh đến nơi an toàn.
Đinh Điền hỏi Trịnh Tú:
– D215 thuộc quyền của ai, cậu biết không?
– Em chưa nghe! Chắc quân báo chỗ anh Tôn.
Đinh Điền lại quay ra hỏi Bạch Lượng Từ:
– Cậu bên quân báo à? Các cậu thánh thật! Các cậu mò vào đây bằng cách nào thế? Ban nãy đến gốc cây mà bọn tớ chẳng biết. Thân thủ khá thật. Sư phụ cậu là ai, chỉ tớ với.
– Các anh đừng trêu em. – Bạch Lượng Từ nói. – Bọn em võ vẽ chả được bao nhiêu, có điều học chạy nhanh, học nín thở, học đi bằng mười đầu ngón chân để trở thành kẻ trộm thôi. Đại Vương chỉ định em đến nằm vùng ở đây được mấy tháng. Em dựa vào những bạn cũ và tiền bạc vung ra mới có chỗ náu thân. D215 của anh Phạm Ngũ Lão, nghe nói mới thành lập không lâu và toàn tử sĩ.
Đinh Điền tỏ ra ngạc nhiên:
– Ô! Tớ cứ tưởng anh Phạm Ngũ Lão đang ở kinh sư. Chả phải lúc công La thành có hay tin anh ấy lập công mà nhỉ? Sao giờ lại ở đây?
Bạch Lượng Từ khoe:
– Em mới nghe ngóng được lúc chập tối, quân Trường Châu đụng trận bên mạn Tam Cốc. Trịnh tướng quân Trịnh Khang thiệt mạng, khả năng mấy anh D215 ra tay. Em có gặp anh Phạm Ngũ Lão hôm trước. Anh ấy hứa sau này sẽ dạy em thuật khinh công. Em nghe nhiều người kể về mấy anh. Bao giờ em được lên làm chỉ huy như các anh nhỉ?
Trịnh Tú hỏi:
– Cậu là thế nào với Bạch đại nhân trong Bát Vạn thương nhân hội?
– Đó là thân phụ của em.
Ba người suýt xoa. Đinh Điền vỗ vai Bạch Lượng Từ khen:
– Quý tử đại thương nhân lại dấn thân vào chỗ này là tớ nể lắm. Hẳn cậu học hành chẳng xoàng, kiểu gì cũng hiển đạt.
Đang hàn huyên, Lưu Cơ bảo cả bọn:
– Tôi thấy có ánh đèn chớp tắt theo nhịp ở đằng kia! Đó có phải ám hiệu không?
Bạch Lượng Từ chăm chú nhìn hồi lâu mới nói:
– Tín hiệu báo yên, vừa xong phiên đổi gác. Ta chờ thêm một khắc nữa sẽ có người trở ra dẫn vào.
Bốn người cùng chờ, vừa thì thào trao đổi, vừa căng mắt theo dõi động tĩnh. Hơn một khắc đồng hồ trôi qua, Lưu Cơ nhác trông thấy một bóng người lom khom di chuyển qua những lùm cây. Lại nghe tiếng tu hú kêu nho nhỏ. Bạch Lượng Từ đáp lại. Người đến là một thiếu niên ăn vận rách như tổ đỉa, ánh chừng mới mười hai, mười ba. Lưu Cơ và Bạch Lượng Từ theo chân người thiếu niên lòng vòng một quãng trước khi trườn bò qua những bờ rào râm bụt, bờ rào tre, lỗ chó… Trong suốt hành trình nửa canh giờ chẳng ai nói với ai lời nào. Thay vào đó là những cái vỗ lưng, vỗ chân ra hiệu đi tiếp hay tạm dừng.
Ngôi nhà ba gian hai trái Lưu Danh Hiệu đang ở làm bằng gỗ khá lớn. Sau nhà có vườn rộng, trước nhà có thuỷ đình. Cổng chính có quân canh gác. Một bên đầu hồi có dãy nhà ngang dành cho hạ nhân và một nhà kho để xe ngựa. Bạch Lượng Từ cho Lưu Cơ biết Lưu Danh Hiệu ở một mình. Người thân ruột thịt trước ở trang Tri Hối. Sau khi Vạn Thắng vương đến Hoa Lư hành doanh đã đưa già trẻ gái trai hơn ba mươi người đi nơi khác nhằm đảm bảo an toàn.
Bạch Lượng Từ và cậu thiếu niên dẫn đường nép thân bên bờ rào chờ đợi. Lưu Cơ nhẹ nhàng như chú mèo trèo lên cây xoan gần bờ tường ngó vào trong khoảng vườn tối um tùm trước khi tung người cuộn tròn tiếp đất. Sau vài tiếng lá khô xào xạc, màn đêm lại khoác lên mình vẻ tĩnh mịch. Ẩn mình trong bóng tối đầu hồi nhà, Lưu Cơ nhón từng bước chân đến hiên trước ném một túi vải nhỏ, chờ đợi chừng nửa khắc, đảm bảo mấy con chó giữ nhà tạm thời bất động. Lưu Cơ ghé mắt nhìn qua chấn song, trông thấy Lưu Danh Hiệu vẫn đang chăm chú đọc sách bên ngọn nến đã cháy hết hai phần.
– Thúc phụ, thúc phụ!
Lưu Cơ gọi nhỏ vài lần. Lưu Danh Hiệu tạm rời mắt khỏi trang sách ngoảnh trông ra cửa chính đã cài then. Lưu Cơ gọi thêm:
– Thúc phụ mở cửa! Là cháu
Lưu Danh Hiệu ngồi sững hồi lâu, mắt đăm đăm nhìn khoảng tranh tối tranh sáng phát ra tiếng gọi nhỏ. Đặt cuốn sách xuống bàn, Lưu Danh Hiệu cất tiếng hỏi lại:
– Kẻ nào?
– Cháu đây, Lưu Cơ. Thúc phụ mở cửa.
Lưu Danh Hiệu bước đến bên cửa nhỏ giọng hỏi lại:
– Cơ nào?
Lưu Cơ bèn nói ra tên ông bà, tên phụ mẫu và cả tên sư phụ khiến Lưu Danh Hiệu giật mình vội rút then cài cửa. Lưu Cơ lách mình bước vào. Lưu Danh Hiệu nhất thời đứng sững, nhìn trân trân, nhận ra đứa cháu họ biệt tích bấy lâu.
– Chỗ này e không tiện. – Lưu Cơ đề nghị. – Ta có thể vào buồng được không, thưa thúc phụ?
– Bao lâu ngươi biệt tăm biệt tích nơi đâu, sao đột nhiên đến đây?
– Điệt nhi là bầy tôi Vạn Thắng vương.
Lưu Danh Hiệu nghe khiếp vía vội kéo Lưu Cơ vào trong buồng hỏi mấy câu:
– Người về khi nào? Ngươi làm gian tế cho Thiên Đức có phải không? Huynh trưởng ta vắn số, mỗi ngươi nối dõi tông đường mà biệt tăm tích mấy năm. Ta tưởng ngươi phơi xác nơi nao. Hồi năm ngoái gặp mẹ ngươi, bà ấy buồn rầu mắng ngươi bất hiếu.
– Gia mẫu dối thúc phục đó thôi. – Lưu Cơ nói. – Gia mẫu biết điệt nhi ở đâu song không thể nói ra.
Lưu Danh Hiệu cả giận:
– Họ Lưu ta tuy chẳng phải thế gia vọng tộc nhưng ăn ở có trước có sau. Cớ sao ngươi cam tâm bán mình sang Thiên Đức làm gian tế dẫn hổ về nhà? Nòi giống họ Lưu không thể chứa phường tráo trở, lật lọng.
Lưu Cơ đứng thẳng nghe Lưu Danh Hiệu trách mắng gần nửa khắc. Nghe chừng ông chú họ phần nào nguôi giận, Lưu Cơ mới khẽ nói:
– Điệt nhi nào muốn giấu. Cũng bởi sư phụ khuyên bảo nên điệt sang đầu quân Thiên Đức. Điệt không làm gian tế. Hẳn thúc biết sứ đoàn Thiên Đức sang viếng Ngô vương chứ?
Lưu Danh Hiệu ậm ừ. Lưu Cơ lại nói:
– Điệt nhi cùng mấy thân hữu đầu quân Thiên Đức, sau mấy năm cũng lập chút công danh, đương chức Thiên hộ binh như ở Trường Châu ta.
Lưu Danh Hiệu cười nhạt:
– Ngươi bỏ xứ tìm công danh ta tưởng đã công hầu khanh tướng, đức cao vọng trọng chứ Thiên hộ binh lấy gì làm vinh. Ngươi ở Trường Châu khuông phò Ngô vương, ta mở lời xin là có. Thậm chí chức Vũ vệ quân cũng chẳng khó gì.
Lưu Cơ cũng tỏ ra khó chịu:
– Người họ Lưu muốn công danh phải tự giành lấy chứ không ngửa tay xin kẻ khác ban cho.
Lưu Danh Hiệu chỉ mặt Lưu Cơ:
– Ngươi! Phản rồi! Ta có ý tốt, ngươi lại cãi lời trưởng bối.
Lưu Cơ cúi đầu thưa rằng:
– Dẫu điệt nhi chỉ giữ chức vị tương đương Thiên hộ binh nhưng binh của cháu một địch mười. Thưa, thúc phụ cũng vì ngay thẳng, bênh kẻ yếu thế quyết trả mũ từ quan không chịu phò tân vương. Vạn Thắng vương bấy lâu mến tài thúc phụ, mong có ngày cùng người đàm đạo thế sự bên bàn trà nên cử cháu đến ngỏ ý.
Lưu Danh Hiệu phất tay tỏ ý khinh miệt. Lưu Cơ đành gợi sang chuyện khác:
– Tổ phụ mẫu, thẩm, biểu đệ, biểu muội cùng biểu điệt đều khoẻ. Tháng trước Vạn Thắng vương đã đưa cả nhà vào doanh chăm sóc. Trước khi rời hành doanh cháu có gặp và cùng ăn một bữa.
Lưu Danh Hiệu mở cây quạt giấy phe phẩy lấy vài cái rồi gấp lại, cười mũi:
– Kẻ quân tử trong thiên hạ không lấy người nhà địch nhân uy hiếp. Bậc đế vương lại càng không nên. Về nhắn vương của ngươi, mỗ cảm tạ thịnh tình nhưng họ Lưu không đời nào phản chủ.
Lưu Cơ bèn quỳ xuống thưa:
– Bậc chính nhân quân tử không đời nào đem thân thích họ Lưu câu dẫn thúc phụ. Vạn Thắng vương càng không làm vậy, huống chi ngài vốn coi bách tính tứ phương đều là con dân. Kẻ mạnh trong thiên hạ không cần làm trò tiểu nhân đê tiện như vậy, mong thúc phụ chớ hiểu lầm thánh ý.
Lưu Danh Hiểu ngoảnh nhìn bóng người in trên vách bảo rằng:
– Ngươi ở đâu hãy về đấy đi. Nơi này không chứa ngươi.
Lưu Cơ vẫn quỳ, nói:
– Thúc phụ học rộng biết nhiều, lại chẳng ham hư vinh nhưng điệt nhi bạo gan hỏi, thúc phụ đọc nhiều, biết nhiều để làm gì? Chữ nghĩa nằm trong đầu cũng nhạt dần theo năm tháng. Người có cơ mưu, đem sức khuông phò Ngô vương cũng chỉ như căn nhà sắp đổ có được cây cột tốt chống đỡ, kéo dài thì giờ mà thôi. Cuồng phong đến, nhà sập mất rồi cột chống chơ vơ liệu còn tác dụng gì nữa? Thúc phụ có tài nhưng cái tài ấy đặt không đúng chỗ liệu có giúp được người khác chăng? Hay là… cái tài của thúc phụ chỉ khiến trăm dân Trường Châu đầu rơi máu chảy.
Lưu Danh Hiệu nghe vậy thì giận lắm, đứng bật dậy chỉ mặt Lưu Cơ định buông lời mắng chửi nhưng kìm được. Ngồi xuống thành giường, hít một hơi thật dài, Lưu Danh Hiệu mỉa mai:
– Ta từng nghe quân tướng sông Dâu đều phường múa mép khua môi, đổi trắng thay đen, dối trên gạt dưới. Nay gặp ngươi, ta tin những gì từng nghe là thật bởi mới có mấy năm mà cục đất đã biết thốt ra những lời như thế.
Lưu Cơ cúi đầu cảm tạ, xem lời vừa nghe như lời khen cho mình. Giọng tự tin, Lưu Cơ nói:
– Kẻ sĩ trong thiên hạ đọc sách thánh hiền đều lấy trung quân ái quốc làm đầu. Điệt nhi dám hỏi thúc phụ đã trung quân như thế nào? Ngô vương nhân lúc ly loạn tự xưng vương một cõi. Nay giang sơn về chủ cũ. Vạn Thắng vương dăm lần cho gọi nhưng đều chống. Như thế có tính là tội mưu nghịch? Có đáng bêu đầu 9 họ? Kẻ vô tri không có tội nhưng thúc phụ thông tỏ mọi lẽ lại theo Ngô vương chống Vạn Thắng vương. Tội này bêu đầu 3 họ. Vạn Thắng vương chẳng những không trách, lại lấy lễ nghĩa đối đãi với họ Lưu ta, ấy là việc làm của bậc đế vương. Thiên binh vạn mã Thiên Đức vây ba bề bốn mặt Trường Châu, cuộc sống mái chẳng thể tránh nhưng Vạn Thắng vương có lòng nhân, chẳng muốn con dân Vạn Xuân nồi da xáo thịt nên còn chưa ban lệnh. Thưa thúc phụ! Trường Châu này có là gì! Chỉ với số binh mã trong tay điệt nhi, nếu Vạn Thắng vương hạ lệnh thì nội một ngày lấy phủ chúa cũng không tính là không thể.
– Hoang đường! Hoang đường! – Lưu Danh Hiệu chắp tay bái trời. – Gia huynh sống khôn thác thiêng thứ lỗi. Quân nghịch tử này đáng bêu đầu nơi phố chợ. Nó ăn phải bả Thiên Đức, đầu óc mê muội nói lời xằng bậy.
Lưu Cơ lẳng lặng đứng dậy phủi hai đầu gối, nói:
– Những gì điệt nhi cần đều đã nói, ngẫm thế nào đều do thúc phụ. Thúc phụ còn để tâm tư bên họ Ngô, khiến bách tính xứ này uổng mạng là có tội với tiên tổ họ Lưu. Biết lẽ phải mà vẫn không chịu bảo vệ, biết chuyện đang làm có hại mả vẫn khư khư bảo thủ, cho là mình đúng, cho rằng chẳng phải lỗi của mình thật uổng công đọc sách. Điệt nhi không học nhiều nhưng vài năm qua bôn ba đã ngộ ra chân lý cho riêng mình. Thúc phụ cứ ở lại tuẫn tiết cùng Ngô vương. Điệt nhi sẽ thay thúc phụ chăm lo gia quyến. Thúc phụ chớ bận lòng.
– Quân hỗn hào! Ngươi dám nói những lời đó với trưởng bối ư? Có tin ta hô lớn cho quân canh ngoài cổng vào còng đầu ngươi không?
Lưu Cơ cười ruồi:
– Mấy tên tôm tép có gì đáng lo. Chỉ là thúc phụ sẽ ăn nói thế nào với phường đa nghi như Ngô Hạo khi điệt nhi để lại danh tính?
– Ngươi dám?
Lưu Cơ chắp tay bái trời, khẳng khái đáp:
– Người đã không theo Vạn Thắng vương, điệt nhi chẳng thể để Ngô Hạo dụng người. Thúc phụ ngẫm cho kĩ, đầu giờ Hợi tối mai điệt nhi chờ người. Nếu người theo điệt nhi thì hãy thắp sáng đèn ngoài sân. Điệt nhi cáo biệt.
– Sinh thời cha người còn chưa dám có lời lẽ như vậy với ta!
– Điệt nhi bất hiếu, xin thúc phụ thứ lỗi.
Trước khi biến mất sau cánh cửa buồng, Lưu Cơ thả lại thêm một lời:
– Hết chỗ quang lại cứ quàng vào bụi rậm. Trường Châu này chẳng có người tài phò tá Vạn Thắng vương thì con dân tất bị kẻ khác chèn ép mãi không thôi, muôn đời chẳng ngóc đầu lên nhìn tiên tổ.
Lưu Danh Hiệu chong đèn ngồi tới sáng.
Trên đường quay trở ra, Bạch Lượng Từ hỏi Lưu Cơ:
– Liệu Lưu tiên sinh có theo chúng ta về hành doanh không, anh Cơ?
Lưu Cơ đáp, giọng vẫn còn bực dọc:
– Mấy người học rộng tài cao đều cho bản thân là đúng. Họ rất cố chấp. Nhiều suy nghĩ ăn sâu tiềm thức, thâm căn cố đế thật khó lay chuyển.
– Đại Vương mà có thêm hiền tài người Vạn Xuân thì tốt biết bao. – Bạch Lượng Từ than vãn. – Nhân sĩ nổi danh giờ phần đa đều người phương Bắc.
– Thúc phụ nếu không theo thì cứ để Ngô Hạo lấy thủ cấp bêu cổng chợ. Ta không quản. Nhưng mà… cậu cũng gốc gác phương Bắc, sao lại…
– Em là người Vạn Xuân mới! Gia phụ nói quê hương chính ở đây. Hưng vong gia tộc do Đại Vương quyết, phải một lòng.
Lưu Cơ vỗ vai Bạch Lượng Từ cười mà rằng:
– Cậu nghĩ vậy thì Vạn Xuân ta nhất định hùng cường. Tạm thế. Giờ chúng ta đến chỗ náu mình chờ đêm mai.
Đinh Điền và Trịnh Tú đoán Lưu Cơ buồn lòng nên chẳng hỏi gì. Mấy người cùng theo chân cậu thiếu niên đến chân núi cách đó mươi dặm náu mình.