Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vo-nghich-cuu-thien.jpg

Võ Nghịch Cửu Thiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 687. Đại kết cục Chương 686. Siêu việt
nguoi-tai-benh-vien-tam-than-bach-phu-my-buc-ta-lam-ban-trai.jpg

Người Tại Bệnh Viện Tâm Thần, Bạch Phú Mỹ Bức Ta Làm Bạn Trai

Tháng 1 15, 2026
Chương 289: Ít nhất phải là nhân tài cao cấp chuyên ngành hóa học【1】 Chương 288: Ý nghĩa của Thiên Ngưu【3】
toan-cau-di-nang-bat-dau-thuc-tinh-tu-tieu-than-loi

Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Tử Tiêu Thần Lôi

Tháng 1 12, 2026
Chương 1441: Ngươi không phải sớm có đáp án rồi? Đến! Chương 1440: Liền chút thực lực ấy, cũng dám đến chất vấn ta?
cau-tai-vung-bien-vo-tan-tu-yeu-tien

Cẩu Tại Vùng Biển Vô Tận Tu Yêu Tiên

Tháng 10 12, 2025
Chương 440: Đạo một (chương cuối) (2) Chương 440: Đạo một (chương cuối) (1) (2)
tan-the-nhan-loai-vinh-hang.jpg

Tận Thế Nhân Loại Vĩnh Hằng

Tháng 5 3, 2025
Chương 733. Đại kết cục Chương 732. Dòng sông thời gian là giả
Năm Trăm Quách Tĩnh

Cái Này Nhân Vật Phản Diện Quá Vô Danh

Tháng 1 16, 2025
Chương 83. 5, vô đề Chương 83. Tào Tháo, Tào huynh đệ cứu ta!
danh-dau-100-ngan-nam-ta-tro-thanh-thuong-co-trong-dong-nguoi.jpg

Đánh Dấu 100 Ngàn Năm, Ta Trở Thành Thượng Cổ Trọng Đồng Người

Tháng 1 20, 2025
Chương 264. Đại kết cục Chương 263. Tiên Đình đang lảng vãng, Đại La Thiên
cung-nam-cai-ban-gai-truoc-len-tiet-muc-ta-phat-hoa.jpg

Cùng Năm Cái Bạn Gái Trước Lên Tiết Mục, Ta Phát Hỏa

Tháng 1 18, 2025
Chương 514. Không phải kết cục tốt nhất, nhưng gặp gỡ đã là tốt nhất ký Chương 513. Nếu như thượng thiên có thể tại cho ta một cơ hội lời nói
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 713: Nghĩa tử là nghĩa tận (II)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 713: Nghĩa tử là nghĩa tận (II)

Danh sách đoàn sứ đi viếng Ngô Sứ quân chẵn trăm người, bảy mươi trong số ấy là giáp sĩ do các tướng tiến cử. Số văn nhân còn lại do Phó sứ Liêu Nhất Khổng cùng vài người khác lập ra. Doãn Tử Sung, Từ Quý Châu có tên trong danh sách sứ đoàn.

Đọc thấy tên Từ Quý Châu, Tôn Cường thẳng thắn bày tỏ quan điểm:

– Liêu tiên sinh đòi Từ tiên sinh đi cùng hẳn cân nhắc nặng nhẹ mọi lẽ. Thứ cho tại hạ nói thẳng, giả như có chuyện ngoài ý muốn sẽ phiền luỵ tiên sinh.

Mấy người khác đồng tình khuyên Liêu Nhất Khổng không nên mạo hiểm. Từ Quý Châu chưa thực tâm thần phục, lại có những lời lẽ khiếm nhã với Vạn Thắng vương, ngộ nhỡ vào đất Trường Châu trở cờ khiến sứ đoàn một đi không về. Liêu Nhất Không lắng nghe một lượt, chậm rãi biện bạch:

– Băn khoăn của các vị thật lòng tại hạ đều đã nghĩ đến. Tại hạ có nói với Từ tiên sinh, muốn ông ấy cùng đi. Ông ấy chối từ bởi sợ phiền luỵ đến tiền đồ của tại hạ. Thưa các vị, Liêu mỗ cùng Liễu tiên sinh có lòng tin Từ Quý Châu nhất định đắc dụng cho vương nghiệp của Đại Vương. Còn như… Từ tiên sinh có được phép cùng đi hay không đều do ý của Đại Vương.

Mọi ánh mắt cùng hướng về nơi Chương đang toạ chờ đợi. Chương nhấp ngụm trà, tấm tắc khen trà thượng phẩm, nên tặng các tướng cùng thưởng thức.

– Thế cờ tàn! – Chương kết luận. – Từ Quý Châu nào phải hạng sĩ phu tầm thường mà không rõ. Ông ta trọng nghĩa khí, có lòng trung tất không phương hại đến thân hữu bảo lãnh. Trái lại, ta cũng muốn xem ông ta có thể giúp được gì cho Liêu tiên sinh và mọi người. Gia quyến họ Từ đang ở kinh sư. Tự bao giờ các ông lại hẹp hòi, không mở cho người ta sinh lộ chứ hả?

Tả hữu chẳng dám bàn thêm. Chương lại nói thêm:

– Trong sứ đoàn có Lưu Cơ, Đinh Điền. Quê Lưu Cơ vốn trang Tri Hối. Hai người này sức một địch mười, ta đặc biệt căn dặn bọn họ bảo vệ an toàn cho Liêu tiên sinh và Từ Quý Châu. Các ông không phải bận tâm nữa. Chuyện gì cần dặn ta dặn cả rồi, mọi người có trao đổi thêm thì cứ bàn nhưng danh sách thì không cần thêm bớt.

Rồi tời cuộc họp. Tả hữu bấy giờ mới hỏi Đoàn Thượng:

– Giáp sĩ trong đoàn cớ sao lại có Lưu Cơ, Đinh Điền? Hai vị này thân làm tướng cầm quân, nay lại theo hầu trong đoàn là cớ làm sao?

Đoàn Thượng khề khà:

– Đại Vương chỉ định sao ta dám hỏi.

Liêu Nhất Khống mới nói:

– Đại Vương cho gọi hai vị ấy hẳn có nguyên do. Lại dặn họ làm cận vệ cho Liêu mỗ, mỗ cũng bất ngờ lắm chứ. Các vị nghĩ thử, hai mưu sĩ hàng đầu Trường Châu là Lưu Danh Hiệu và Đinh Nho Quan có họ hàng gì với hai tướng quân hay không?

Cả bọn nghe như vậy thì ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên. Đoàn Thượng cười mà rằng:

– Xem ra các vị theo hầu Đại Vương lâu rồi vẫn chưa hiểu ngài hành sự cẩn mật. Cứ cho hai gã tiểu tử Đinh, Lưu họ hàng với hai mưu sĩ kia thì thế nào? Họ cùng đi có nhiệm vụ gì thì ngoài họ ra đến ta cũng không biết. Đoán ý Đại Vương làm gì cho mệt, cứ tuyệt đối thi hành là được.

Sứ đoàn mũ áo tề chỉnh chờ bên bến Gián Khẩu đến cuối giờ Ngọ mới trông thấy khinh thuyền từ bờ đối diện lặng lẽ chèo sang. Trăm người lần lượt lên 5 thuyền Thiên Đức sang sông. Qua sông rồi, 5 thuyền neo chờ. Trường Châu phái mấy văn sĩ đại diện đón tiếp. Sứ đoàn vào quân doanh Trường Châu. Đoàn Thượng và Liêu Nhất Khổng đại diện, đưa danh sách sứ đoàn cùng đồ viếng. Binh sĩ Trường Châu đề nghị sứ đoàn mở rương đồ lễ kiểm tra trước khi khám tư trang từng người trong đoàn, trừ hai vị đứng đầu. Đoàn Thượng không bằng lòng, cho như vậy là bất nhã song Liêu Nhất Khổng khuyên can đành hậm hực bỏ qua.

Sứ đoàn ở lại trong quân doanh một đêm. Sớm hôm sau đoàn khởi hành vào giữa canh Năm. Quãng đường đến phủ Ngô Sứ quân chừng năm bảy chục dặm nhưng Đoàn Thượng cùng tuỳ tùng phải đi gần hai trăm dặm. Sở dĩ sứ đoàn phải đi qua quãng đường dài gấp ba lần là do Trường Châu cố ý dẫn đi đường vòng. Ban đầu chếch hướng Đông rồi ngược về Tây, xuôi về Nam quay lại Đông Bắc hệt như chữ Chi. Sứ đoàn băng qua thung lũng, leo sườn núi, lên thuyền qua sông ngòi. Đoàn Thượng và Liêu Nhất Khổng mệt nhoài song chẳng lấy làm phiền, coi là trò vặt vãnh của đám đồng ấu.

Đêm thứ hai trên đất Trường Châu, đoàn sứ nghỉ tại dịch trạm có quân canh nghiêm ngặt. Đinh Điền, Lưu Cơ và cả Trịnh Tú kề cận hai vị sứ thần. Trịnh Tú phần nào thông thạo địa danh hơn hai bạn đồng hành bởi từng ngang dọc kiếm cơm lúc thiếu niên.

– Họ tính để ta vào viếng vào tối mai. – Liêu Nhất Khổng ngồi bên bàn trà nhận định. – Đường sá không thông, sau cả ngày đường mệt lại dẫn vào viếng. Tôi đề nghị chúng ta chuẩn bị tốt sức khoẻ, nghỉ ngơi sớm.

Đoàn Thượng cười khà khà:

– Bọn tôi lo các ông mệt chứ lính tráng cuốc bộ dăm bảy chục dặm một ngày cùng tư trang cũng quen rồi. Tôi là nhớ dai thù lâu. Tôi nhớ mặt mấy đứa dẫn đường cả rồi, sau này túm chúng nó tôi sẽ bắt cả đám xuống ao mò tôm vào mùa đông.

– Thưa nhị vị đại nhân. – Trịnh Tú gõ cửa. – Tôi có việc muốn trình bày.

Đoàn Thượng nói vọng ra:

– Vào đi, khách sáo cái gì thế.

Trịnh Tú hé cửa lách vào, nhỏ giọng:

– Tôi có chuyện cần trình bày.

Liêu Nhất Khổng đứng lên kéo ghế mời ngồi vì Trịnh Tú tuy tuổi ngoài hai mươi, mấy năm tuổi quân nhưng đang nắm trong tay một đạo binh thiện chiến, lập nhiều công trạng. Vạn Thắng vương cũng có nhiều ưu ái.

– Có chuyện gì gấp mà tướng quân cần nói lúc này?

Vừa hỏi, Liêu Nhất Khổng vừa đưa chén trà. Trịnh Tú nhận và nói:

– Hình như quân ta trà trộn khá nhiều ở vùng này.

Liêu Nhất Khổng gật đầu thừa nhận:

– Chuyện đó có gì lạ đâu. Anh Tôn bên quân báo hẳn đã cắm chốt tế tác ở Trường Châu từ lâu.

Trịnh Tú nói:

– Hồi trưa lúc dừng nghỉ chân ở dịch quán thay ngựa. Người bê nước đến cho tôi nom rất giống cậu Trinh. Cậu này người Thiên Đức ta.

Liêu Nhất Khổng quay sang nhìn Đoàn Thượng chờ đợi. Đoàn Thượng nói:

– Thằng Trinh có thời gian hầu cận bên Đại Vương. Mấy tháng trước tôi gặp nó bên ngoài La thành. Hôm rồi diện thánh lại chẳng thấy nó mà thay bằng Tôn tiên sinh và Triệu tiểu thư. Nó đang ở đây đồng nghĩa nó đang nhận nhiệm vụ mật. Nó cố ý để cậu nhận ra hẳn muốn nhắc chừng đó thôi.

Trịnh Tú lại nói:

– Cậu ta nói nhanh “Lưu Danh Hiệu bỏ mũ từ quan”. Tôi hỏi hai anh Cơ và Điền, hai anh bảo Lưu Danh Hiệu vốn thân tín Ngô Sứ quân. Ngô Sứ quân vừa xuôi tay, Lưu Danh Hiệu bị thất sủng. Đại Vương yêu kẻ sĩ, có khi nào cậu Trinh nhắc chừng tôi vì lẽ đó không?

Đoàn Thượng và Liêu Nhất Khổng nhìn nhau trao đổi bằng ánh mắt. Đoàn Thượng nheo mắt hỏi:

– Thằng Cơ bảo gì thêm không?

Trịnh Tú đáp:

– Lưu Danh Hiệu cùng họ, theo vai vế là thúc phụ của anh Cơ ạ.

Liêu Nhất Khổng trầm tư một hồi mới nói:

– Khả năng việc này mới xảy ra. Đại Vương dẫu biết cũng chẳng thể truyền tin cho chúng ta nên cậu Trinh mới bắt mối như thế. Đương lúc rối ren mà mưu sĩ từ quan ắt sinh biến. Có lẽ Ngô Hạo bất hoà, không tin dùng Lưu Danh Hiệu hoặc muốn xoá bỏ tầm ảnh hưởng của nhà họ Lưu chăng?

Đoàn Thượng lắc đầu bảo rằng:

– Họ Lưu không phải thế tộc vùng này. Nửa năm vây Trường Châu, tôi cũng biết dăm ba điều về Lưu Danh Hiệu này.

Rồi gọi Lưu Cơ, Đinh Điền vào cùng đàm đạo. Đoàn Thượng đề nghị Liêu Nhất Khổng tính kế lôi kéo Lưu Danh Hiệu đầu Thiên Đức. Liêu Nhất Khổng tính đi tính lại bèn đưa ra đề nghị:

– Tôi tính mời Từ tiên sinh cùng đàm đạo. Từ tiên sinh lắm mưu nhiều kế. Dẫu gì hai cái đầu vẫn hơn một cái.

Đoàn Thượng biết Liêu Nhất Khổng muốn nhân cơ hội lôi kéo Từ Quý Châu, muốn họ Từ lập chút công trạng.

– Gã họ Từ kiêu căng, hỗn hào với Đại Vương là tôi ghi tội rồi đấy nhé. Tiên sinh thân với ông ta, nếu ông ta thực tâm theo Đại Vương thì nhớ bồi tội một chầu thịnh soạn.

– Đa tạ Đoàn đại nhân trước mặt Đại Vương đã nói đỡ mấy lời.

Đoàn Thượng phẩy tay:

– Ông khách sáo gì chứ. Tôi biết tôi chỉ giỏi xách đao lấy thủ cấp người ta nên trọng kẻ sĩ. Lui giặc thì tôi nhận việc chứ yên dân phải nhờ các ông. Đại Vương mến hiền tài, tôi cũng vậy. Phàm người ta không ưa thì lời mình nói chẳng vào tai họ. Tôi chờ gã họ Từ biết phải trái mắng y cũng chưa muộn.

Liêu Nhất Khổng đứng dậy bái tạ rồi rời khỏi phòng. Còn lại bốn người, Đoàn Thượng đặt lên bàn vò rượu nhỏ, nháy mắt với cả bọn:

– Kim Sơn mỹ tửu thượng phẩm họ tặng. Tao thử rồi, không có độc. Mỗi người đôi ba chén rồi nghỉ nhớ.

Ba tướng trẻ nhìn nhau có chút ái ngại vì quân lệnh không cho phép uống rượu lúc làm việc. Đoàn Thượng nhăn mặt:

– Đang nghỉ! Tội vạ đâu tao chịu, chúng bay lo cái gì.

Trịnh Tú bẻ từng ngón tay, ngập ngừng:

– Trong đoàn có giám quân. Chú thì chẳng lo nhưng bọn cháu…

– Ôi dào! Chỉ dăm chén hạt mít có làm sao. Đại Vương giao toàn quyền, tao lệnh chúng bay uống một chút rồi nghỉ ngơi. Giám quân tấu Đại Vương thì tao nhận.

Ba vị tướng trẻ tuân mệnh mà uống. Đinh Điền cười tít mắt:

– Lâu lắm cháu mới được uống rượu quê. Quân lệnh như sơn, anh em nhìn vào thành ra thèm cũng không dám đụng.

Đoàn Thượng tặc lưỡi:

– Chúng bay làm vậy là phải. Còn trẻ phải phấn đấu chứ tao bây giờ nào còn thú vui gì ngoài rượu. Nay mai thống nhất tao cáo lão về nhà thoả rượu chè sớm tối.

Chiều hôm sau sứ đoàn vào dịch trạm bên ngoài phủ chúa. Vào gần trung tâm đất Trường Châu, dân chúng đổ ra đứng hai bên đường bàn tán xì xào mỗi lúc một đông. Trịnh Tú và Lưu Cơ cùng nhìn thấy một bóng chim câu vỗ cánh bay về hướng Tây Bắc trước khi đoàn dừng nghỉ.

Trở về cố hương nhưng đứng bên kia chiến tuyến, cả ba người chẳng khỏi bồi hồi. Sợ rằng có thân thích nhận ra, cả ba đã phải hoá trang đôi chút. Lẫn trong đám người già trẻ lớn bé đứng bên đường không ngừng chỉ trỏ, bọn Trịnh Tú nhận ra vài người có hành động khác lạ. Họ nhìn, mỉm cười và khẽ gật đầu khi sứ đoàn ngang qua.

Lưu Cơ chưa kịp thay y phục đã nghe Đoàn Thượng gọi đến gặp. Đẩy cửa bước vào căn phòng lớn ở tầng trên dịch trạm, Lưu Cơ thấy Đoàn Thượng, Liêu Nhất Khổng và Từ Quý Châu đang ngồi chờ sẵn bên bàn trà.

– Tối nay chắc chắn chúng ta vào viếng Ngô Sứ quân. – Giọng Đoàn Thượng chắc nịch. – Cậu bàn với mấy anh em, phải tìm cách chuồn khỏi sứ đoàn thần không biết quỷ không hay.

Lưu Cơ đứng nghiêm:

– Xin đại nhân giao nhiệm vụ!

– Thật việc này chỉ mình cậu có thể làm được. – Đoàn Thượng vừa nói vừa kéo Lưu Cơ lại gần, ấn ngồi xuống. – Nếu được thì bảo Đinh Điền, Trịnh Tú cùng giúp một tay.

Từ Quý Châu tiếp lời:

– Chúng ta bị giám sát chặt chẽ, nếu để họ nhận ra chúng ta thiếu một người trong đoàn ắt sinh lắm chuyện. Việc sắp giao thành bại đều trông chờ vào Lưu tướng quân.

Lưu Cơ khẳng khái:

– Tôi ở đây để nghe theo sắp xếp, việc khó cũng phải làm, phải tìm cách làm. Các vị đại nhân xin cứ chỉ thị.

Ba người nhìn nhau cùng gật đầu. Bấy giờ Từ Quý Châu mới chậm rãi nói với Lưu Cơ nhiệm vụ cần phải thực thi.

– Nếu làm được ngay trong tối nay thì tốt nhất. – Đoàn Thượng vỗ vai Lưu Cơ động viên. – Chúng ta lưu lại Trường Châu dăm ngày, nhất cử nhất động đều bị theo sát, thật khó.

Lưu Cơ ngoảnh trông ra cửa sổ nói rằng:

– Chẳng bao lâu nữa sập tối. Ban nãy anh em trông thấy bóng chim câu, có thể quân báo của ta cũng đang dõi mắt vào dịch quán.

Đoàn Thượng khẽ thở dài:

– Ta và Liêu tiên sinh cũng cho là vậy song từ sớm đến giờ không trông thấy mặt ai quen thuộc. Vả lại… bọn văn sĩ Trường Châu chẳng rời nửa bước thành ra khó hành sự, cũng chẳng dám nhìn ai quá lâu sợ chúng sinh nghi.

Lưu Cơ suy ngẫm giây lát rồi đứng dậy chắp tay nói với Đoàn Thượng:

– Việc quân đương gấp, xin Đoàn đại nhân cho tôi được bàn chuyện riêng với quân báo trong đoàn.

Sứ đoàn trăm người, ai trong số đó thuộc nhân sự quân báo chỉ có Đoàn Thượng nắm rõ.

– Để làm gì? – Đoàn Thượng hỏi lại. – Quân báo đề cao bảo mật và nhân dạng. Họ lộ mặt thì quay về hành doanh sẽ phải làm việc khác.

– Dạ thưa! – Lưu Cơ nói. – Quân báo theo dõi nhất cử nhất động sứ đoàn. Hẳn họ có cách liên lạc riêng bằng mật hiệu. Tôi muốn nhờ quân báo bắt liên lạc với anh em bên ngoài tráo đổi thân phận.

Đôi mắt Đoàn Thượng như sáng ra, ông vỗ đùi:

– Đúng! Đúng vậy! Sao tôi chẳng nghĩ ra nhỉ.

Rồi đứng dậy ghé tai Lưu Cơ nói vài lời. Lưu Cơ vâng dạ cáo từ.

– Tại hạ từng nghe Thiên Đức có đội binh giấu mặt là tai mắt của Vạn Thắng vương. Trong sứ đoàn cũng có mà chỉ đại nhân biết. Cách sắp xếp người tưởng chừng đơn giản nhưng thật hay. Thế này thì tướng nào làm trái, có ý phản nghịch thì Vạn Thắng vương sẽ biết ngay.

Không vội đáp lời Từ Quý Châu. Đoàn Thượng cầm điếu cày châm thuốc rít một hơi thật kêu.

– Đại Vương tin mới dùng! – Đoàn Thượng khẳng định. – Dùng thì tin. Bọn chúng tôi chẳng phải thánh nhân, nói trắng ra đều là phường thô kệch, ăn nói bỗ bã. Trong quân có đủ giám quân, quân báo… và có khi chỉ huy cao nhất không biết ai làm quân báo. Quân báo là tai mắt nên chỉ tuân theo lệnh trực tiếp và họ không lộ mặt. Bọn tôi làm sai cũng không lo bằng làm trái, cố gắng là được. Đại Vương quản tư tưởng hơn quản hành động.

Từ Quý Châu đăm chiêu. Đoàn Thượng bật cười bảo với Liêu Nhất Khổng:

– Liêu tiên sinh phải giảng giải thêm nhiều rồi. Thiên Đức ta Đại Thắng Lý Hoàng hậu đứng đầu về tư tưởng. Lệnh ông chẳng bằng cồng bà. Bọn chúng ta hô mưa gọi gió, đứng trước thiên binh vạn mã lấy làm oai phong chứ về nhà cũng phải nghe mấy mụ.

Liêu Nhất Khổng vui vẻ nói:

– Đại nhân yên lòng. Tại hạ biết điều này nhưng một sớm một chiều khó khiến Từ tiên sinh thông được. Thiên Đức đề cao nữ nhân, nhất thời những người mới về đều chưa thể quen. Tại hạ cố gắng lắm cũng còn…

Rồi ngoảnh sang bảo với Từ Quý Châu:

– Tiên sinh hẳn biết Thái sư đương nhiệm là Thần phi, một nữ nhân khuê các chưa đến ba mươi. Chức vụ ấy ở Thiên Đức gọi là Thủ tướng. Thủ tướng đứng đầu các bộ.

Đoàn Thượng phụ hoạ, giọng pha lẫn vẻ tự hào:

– Thần phi giữ chức vị ấy không phải do nàng được Đại Vương sủng ái. Thần phi thông tuệ hơn người, việc tề gia, trị quốc Đại Vương đều đặc biệt tin tưởng. Từ tiên sinh chẳng tin nữ nhân có thể trị quốc như nam nhân hãy diện kiến Thần phi. Bộ máy Thiên Đức hoàn toàn khác so với những điều tiên sinh từng biết và những người được Đại Vương tín nhiệm đều có thực tài.

Từ Quý Châu nói:

– Tại hạ từng nghe nói nhiều nhưng… bất phục. Bây giờ… có khi tại hạ phải thay đổi. Biết đâu… biết đâu nhờ vậy có ngày phục quốc.

Đoàn Thượng rít một hơi thuốc lào, mắt lim dim ngước nhìn mái nhà, mơ màng nói:

– Vạn Xuân có chỗ cho tất cả mọi người cùng chung sống. Con người ta cứ lưu luyến cái cũ sao biết cái mới tốt nhường nào. Từ tiên sinh lưu danh muôn thuở ở đất này, chẳng lẽ con cháu đời sau sợ không có chốn dung thân sao?

– Tiên sinh suy nghĩ nhiều đâm ra rối trí. – Liêu Nhất Khổng chậm rãi. – Cứ nhìn, nghe, ngẫm mọi sự trước mắt. Tiên sinh phải cho bản thân một cơ hội. Nếu cái cũ thực tốt, thực muôn người ao ước cớ sao trở thành dĩ vãng? Thời vận đổi thay, con tạo xoay vần. Trần đời nào có gì vĩnh cửu. Chúng ra rời cố hương đến đây, lại hợp lực với kẻ thù chống dân bản địa mà vẫn còn chốn nương thân, Đại Vương dung nạp, có ý dùng chẳng lẽ vẫn ngại ngần.

Từ Quý Châu tư lự. Liêu Nhất Khổng cùng Đoàn Thượng đi nằm chờ tới bữa, để Từ Quý Châu có thời gian suy ngẫm.

Nói về Lưu Cơ sau khi nghe Đoàn Thượng căn dặn liền xuống thẳng căn phòng nhỏ gần khu bếp của dịch quán. Trong phòng có hai người, một già một trẻ, nằm trên hai giường. Cửa mở sẵn, Lưu Cơ bước vào. Hai người đang nằm cùng nhổm dậy trông ra. Tuy cùng đoàn nhưng trong suốt hành trình ai biết việc người nấy, Lưu Cơ chẳng biết xưng hô sao cho đúng. Sau thoáng bối rối, Lưu Cơ đứng nghiêm chào, cất giọng:

– Tôi, Lưu Cơ, đến có chuyện nhờ hai vị giúp sức.

Người lính trẻ hơn nhìn sang người đứng tuổi ngồi đối diện. Người đó đứng dậy nói:

– Anh Cơ, chúng tôi biết anh. Anh có chuyện gì cần phân phó?

Lưu Cơ nhỏ giọng đọc khẩu lệnh quy ước do Đoàn Thượng mách cho. Người lính đứng tuổi vội mời Lưu Cơ ngồi xuống trao đổi. Lưu Cơ nói:

– Tôi muốn trốn khỏi dịch trạm cùng hai người khác nhằm thi hành mệnh lệnh khẩn do Đoàn đại nhân chỉ thị. Ngặt nỗi quân canh như ruồi bu kiến đậu, muốn ra chẳng dễ dàng gì.

Người lính trẻ hỏi nửa đùa nửa thật:

– Chúng tôi biết anh Cơ người địa phương. Đại Vương đánh giá anh rất cao, chả nhẽ anh muốn tranh thủ về thăm thân? Hay là…

Lưu Cơ vội xua tay:

– Hai vị chớ hiểu lầm. Cơ này một lòng trung với Đại Vương, sao có thể làm xằng làm bậy làm bừa được chứ.

Người lính lớn tuổi vỗ vai Lưu Cơ cười mà rằng:

– Bọn tôi trêu anh đó thôi. Đại Vương có dặn hai chúng tôi, nếu chỗ anh Cơ có tìm gặp thì lập tức phối hợp. Anh nói đi, chúng tôi cần làm gì?

Lưu Cơ trình bày vắn tắt. Hai người lính quân báo chăm chú lắng nghe. Người lính đứng tuổi nói:

– Như vậy cần có ba người vào dịch quán thế chân. Tôi không dám chắc vào được đủ không. Anh Cơ liệu trường hợp chỉ có hai, thậm chí một người thế vai.

Đoạn người lính đứng tuổi lục tay nải lấy hai bộ y phục thường dân nhàu nhĩ. Người lính còn lại cũng đem hai bộ y phục cũ đưa cho Lưu Cơ.

– Anh về chỗ nghỉ thay sẵn y phục, nhận được ám hiệu lập tức đến đầu hồi khu bếp ăn. Chúng tôi chờ ở đó. Ám hiệu là thế này…

Dặn dò xong, họ dúi vào tay Lưu Cơ nắm bạc vụn, dặn rằng:

– Anh giữ phòng thân. Giả như có biến, cứ thẳng hướng Đông mà đi. Tôi dặn vậy chứ quanh dịch trạm nhất định có người của chúng ta tiếp ứng, đưa anh đến nơi an toàn sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Bước ra đến cửa, Lưu Cơ ngoảnh lại hỏi:

– Nghe nói… tôi gặp hai anh thế này thì trở về hai anh sẽ không thuộc quân báo nữa phải không? Thật phiền hai anh. Cơ lấy làm áy náy.

Người lính đứng tuổi cười mà rằng:

– Chỉ cần anh viết cam đoan bảo đảm danh tính của hai chúng tôi thì không có chuyện gì đâu. Vạn Xuân rộng lớn, cấp trên sẽ chuyển chúng tôi sang vùng khác là được ấy mà. Anh đừng bận lòng.

Lưu Cơ về phòng, nơi Đinh Điền và Trịnh Tú đang thấp thỏm chờ đợi.

Trời nhập nhoạng.

Cơm canh bày ra, mỗi mâm đóng 6. Mọi người cùng ngồi ăn trong gian phòng rộng của dịch trạm. Gần xong bữa, Lưu Cơ nghe như có tiếng chim cuốc kêu đâu đó liền dõi mắt trông theo người lính đứng tuổi mới gặp khi nãy. Người này đang ôm bụng nhăn nhó bước đến bậc cửa hỏi quân canh phòng đứng ngoài sân xin thuốc uống. Lưu Cơ biết ý bèn ra hiệu cho Đinh Điền cùng Trịnh Tú buông đũa đứng dậy, thong thả trở về phòng, vừa đi vừa nói cười rôm rả. Đoàn Thượng phối hợp bằng cách nháy mắt lệnh mọi người nói chuyện ồn ào hơn thường lệ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thanh-van-ngo-tinh-nghich-thien-ta-lai-thanh-luc-tuyet-ky.jpg
Thanh Vân: Ngộ Tính Nghịch Thiên, Ta Lại Thành Lục Tuyết Kỳ
Tháng 1 11, 2026
hong-hoang-chung-ta-nam-cai-deu-la-mot-nguoi.jpg
Hồng Hoang: Chúng Ta Năm Cái Đều Là Một Người
Tháng 2 25, 2025
one-piece-de-nguoi-choi-khoi-lap-phuong-nguoi-dao-xuyen-reverse-mountain.jpg
One Piece Để Ngươi Chơi Khối Lập Phương, Ngươi Đào Xuyên Reverse Mountain
Tháng 2 12, 2025
can-cot-vo-han-tang-len-giet-toi-nhan-gian-vo-dich.jpg
Căn Cốt Vô Hạn Tăng Lên, Giết Tới Nhân Gian Vô Địch!
Tháng 5 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved