Chương 712: Nghĩa tử là nghĩa tận (I)
Triệu Quang Phục trở về kinh thành đem theo ý chỉ của Vạn Thắng vương, sắp xếp, tái bố trí lại lực lượng nhằm phù hợp với tình hình mới. Một số đơn vị bộ binh thiện chiến đã giao tranh với quân Trường Châu lần lượt được rút dần khỏi chiến trường. Bên cạnh đó, vài đơn vị có kinh nghiệm tác chiến nơi núi rừng được điều động đến Hoa Lư hành doanh nhận nhiệm vụ. Các tướng trẻ bộ binh xuất thân nơi đồi núi điệp trùng như Phan Vỹ, nguyên con trai Sứ tướng Phan Văn Hầu. Kiều Quân Kỷ, con trai Kiều Liêm đã đem binh bản bộ đến điểm tập kết chờ lệnh vào hạ tuần tháng 6.
Bên cạnh các tướng trẻ thừa nhiệt huyết, Vạn Thắng vương cũng cho gọi cả hàng tướng La thành như Đặng Lương Xá hoặc một số tướng sĩ mới lập công công hạ La thành.
Triệu Quang Phục đem việc điều động binh mã ra bàn khiến các lão tướng, lão thần, danh tướng đều lấy làm lạ là bởi điều chuyển binh lực hầu như khác hoàn toàn so với hồi cuối năm trước.
– Mặt phía Nam Trường Châu vẫn giao Lý Kế Nguyên trấn giữ. – Triệu Quang Phục trình bày. – Chủ ý của Đại Vương là điều thêm bộ binh đóng hậu quân cho Kế Nguyên. Đạo Thắng binh cùng đạo Kỳ binh sẽ đóng giữ ải Cửu Chân.
Liêu Nhất Khổng bàn rằng:
– Đại Vương muốn xây ải Cửu Chân hiểm yếu thành công sự tự nhiên vững chãi. Thắng binh, Kỳ binh tuy tác chiến núi rừng tốt, song hãy còn cần thì giờ quen với lối dụng binh của ta. Các vị chớ quên, giờ đây chúng ta làm chủ kinh sư, công việc bề bộn mà Đại Vương chưa hồi kinh sắp đặt ắt ngài có chủ ý khác.
– Đại Vương cần thêm mưu sĩ đến Trường Châu. – Triệu Quang Phục nói. – Ai trong các vị muốn đi?
Lý Nhân Nghĩa xung phong nhưng Liêu Nhất Khổng bày tỏ:
– An yên kinh sư vô cùng quan trọng. Lý đại nhân hiểu biết nhân tình thế thái nơi này, lại có nhiều mối ràng buộc. Tôi đi là hợp lẽ nhất. Vả lại, chúng ta giam lỏng Từ Quý Châu, ông ta thực có tài. Tôi muốn nhân dịp này dẫn ông ta diện thánh, ắt có chỗ đắc dụng.
Mọi người cùng cho là phải. Liêu Nhất Khổng lại nói:
– Doãn Tử Sung tuổi trẻ có trí, sớm tối đều muốn cống hiến. Đại Vương vốn trọng dụng người trẻ vì họ là tương lai của Vạn Xuân. Chi bằng… để Doãn Tử Sung cùng đi?
Triệu Quang Phục đồng tình, bảo rằng:
– Thống nhất xong xuôi chúng ta diện kiến Hoàng hậu xin ý chỉ. Những người Liêu tiên sinh đề đạt đều nên dùng, Đại Vương cũng có nhắc tôi để ý. Tuy vậy, muốn lấy người phải có sự đồng ý của Thần phi nữa.
Yết Kiêu tham gia cuộc họp từ đầu lại tuyệt chẳng thấy Vạn Thắng vương triệu kiến hay đề cập Thủy quân. Mấy lần định thắc mắc xong lại thôi. Triệu Quang Phục hiểu tâm tư mới nói:
– Mọi người đã nắm rõ tình hình ở Trường Châu cả rồi. Trường Châu núi cao đèo sâu, mấy con sông chính đều bị ta kiểm soát chặt chẽ nên đận này Đại Vương không gọi thủy binh. Yết Kiêu, tướng quân không phiền đó chứ?
Yết Kiêu vội đứng lên thưa:
– Mạt tướng rãnh rỗi tay chân, thực lòng rất muốn Đại Vương gọi nhưng theo ngài bấy lâu, mạt tướng hiểu rằng ngài để thủy quân trấn kinh sư hẳn có cái lý riêng.
Triệu Quang Phục nghe vậy lấy làm hài lòng. Lý Nhân Nghĩa nãy giờ đăm chiêu ngồi vê râu, giờ mới nói:
– Đỗ Động Giang tích lương thảo, chiêu binh mã. Thời gian qua chiêu mộ được kha khá những kẻ không đội trời chung với Thiên Đức ta mà Đại Vương lại không đụng đến. Anh em Sơn Tây mấy lần xin đi đánh nhưng Đại Vương không ân chuẩn. Theo tôi thì… nhân cơ hội này thảo phạt Đỗ Động Giang, bắt đám phản tặc một thể.
Triệu Quang Phục nói:
– Đỗ Động Giang sát vách kinh sư, quả thực… Đại Vương muốn những kẻ chống đối quy tụ về đó rồi ra tay một lần cho tiện. Bản tính Đại Vương nhân từ, ngài e chúng ta thảo phạt Đỗ Động Giang sẽ nhấn nơi đó trong bể máu. Nhưng… nhân từ với đám mắt mù ấy thực chẳng đáng. Giá như… Hoàng hậu thống lĩnh đại quân chinh phạt nhà họ Đỗ thì hay biết mấy.
Liêu Nhất Khổng và Lý Nhân Nghĩa cùng tủm tỉm cười, liếc mắt nhìn nhau đầy ngụ ý. Triệu Quang Phục húng hắng ho vài cái, bảo rằng:
– Các người phải nhớ, tính kế với Đại Vương là tội khi quân, bay đầu như chơi đấy.
– Triệu đại nhân! – Lý Nhân Nghĩa nói giọng tỉnh bơ. – Ngài quản luôn chúng ta nghĩ gì ư? Phận bề tôi phải chia sẻ nỗi lo cho chủ. Tôi sống già nửa đời người chưa từng nghe nói kinh sư có chủ mới mà chủ vẫn chưa về. Thứ nữa, mưu sĩ trong quân chả phải ăn với nghĩ thôi ư?
Triệu Quang Phục cười lớn xua tay:
– Nào có, nào có! Tôi chỉ nhắc chung chung như vậy. Các ông cứ làm việc của các ông, tôi nào quản.
Sau cuộc họp, Liêu Nhất Khổng, Lý Nhân Nghĩa, Yết Kiêu, Phùng Hiền và Bàn Phù Sếnh hẹn nhau uống rượu. Bọn họ nhỏ to điều gì bên bàn rượu chẳng ai biết. Triệu Quang Phục hay tin bọn Lý Nhân Nghĩa bày rượu lại chẳng vời đến mình chỉ gãi mũi nói với thân tín:
– Để đám ăn không ngồi rỗi vận động tay chân cũng tốt. Đó cũng là cách an yên kinh sư vào lúc này. Đại Vương nhân từ, bao dung độ lượng nhưng… trừ bỏ hậu hoạ sớm ngày nào tốt ngày ấy kẻo sau này chúng rước sói vào nhà. Để ta biên thư hoả tốc gửi Phạm lão đại thần.
Hạ tuần tháng 6 bọn mưu sĩ như Liêu Nhất Khổng, Từ Quý Châu, Doãn Tử Sung… khăn gói quả mướp rời kinh sư thẳng đến Hoa Lư hành doanh diện kiến Vạn Thắng vương. Từ Quý Châu diện thánh, bày rõ vẻ mặt không cam tâm chịu phục. Trong doanh nhiều tướng hay chuyện, một hai đòi chém Quý Châu vì bất kính song Vạn Thắng vương không chuẩn y. Lại sai Liêu Nhất Khổng đối đãi Từ Quý Châu như môn khách, cho vào trướng nghe bàn đại sự.
Triệu Nhã Lâm, Lý Văn Ba, Trương Văn Long… đại diện ha quân bày tỏ quan điểm, rằng từ đầu Quý Châu không có ý theo Thiên Đức. Quân Thiên Đức công thành, Quý Châu ở bên chủ cũ đến cuối cùng chứ không chịu quy hàng. Như vậy, kẻ bất phục Từ Quý Châu dẫu có chút tài năng cũng phải trừ làm gương cho kẻ khác.
– Ông nói cho họ tại sao ta không chém Từ Quý Châu.
Tôn Cường đang đứng hầu, nghe vậy liền đứng ra nói:
– Đại Vương nhân từ bách tính ba quân đều tỏ. Ngài lấy đức thu phục thiên hạ, đem nhân phục hiền tài. Từ Quý Châu cũng như tại hạ, có thù với Đại Vũ. Ông ta vì sĩ diện, không muốn mang tiếng phản trắc đổi chủ. Đại Vương thu dụng ông ta chắc chắn ngày sau có chỗ đắc dụng. Các vị chớ vì thái độ bất phục lúc này của ông ta mà phiền.
Lý Văn Ba bèn nói:
– Hắn bất kính với Đại Vương là coi chúng ta không ra thể thống gì. Đại Vương đối đãi với kẻ sĩ trong thiên hạ đặc biệt trọng thị, ta biết chứ. Nhưng nay hắn bất kính, ngày sau có kẻ theo đó thì sao?
Tôn Cường nhẹ nhàng:
– Lý đại tướng quân chớ giận. Quý Châu được trọng dụng, bấy lâu tính kế đối phó với ta. Nay y thua lấm lưng trắng bụng, Đại Vương chẳng thèm đếm xỉa đến. Người cho y vào nghe đại sự, nghe mà không được nói ắt hắn thêm khó chịu. Liêu tiên sinh vốn chỗ thân tình, muốn lôi kéo Từ Quý Châu phục vụ Đại Vương. Đại Vương muốn lấy mạng Từ Quý Châu thì y nào còn đứng ở đây. Trừ một kẻ sĩ chẳng khó, bắt y tâm phục mới là thượng sách.
Triệu Nhã Lâm vẫn bực dọc:
– Đại Vương ngồi trong trướng tính kế dẹp yên thiên binh vạn mã ngoài trăm dặm. Một gã họ Từ có là gì. Hắn có tài thì vẫn thua.
– Y thờ sai chủ! – Tôn Cường nói. – Triệu tướng quân, người phải nghĩ thật xa mới được. Đại Vương thao lược đến đâu thì một ngày cũng chỉ có ngần ấy thì giờ. Chả nhẽ Triệu tướng quân muốn Đại Vương ngày đêm lao tâm khổ tứ, muộn phiền việc quân ư?
– Dĩ nhiên ta không muốn như thế.
– Nếu thế chúng ta phải khiến Từ Quý Châu phục vụ cho Đại Vương bằng cả tính mạng giống như tại hạ đây.
Chương vươn vai đứng dậy, lấy tay che miệng ngáp. Triệu Nhã Lâm vội chạy đến bên. Chương nhìn mọi người một lượt, bảo rằng:
– Nếu ta cảm thấy hắn chết mà có lợi thì hắn bỏ mạng tại La thành rồi chứ chẳng ở đây mượn rượu khua môi múa mép. Ta biết các vị yêu mến ta nhưng các vị cũng phải biết ta yêu mến các vị. Từ Quý Châu có tài, có hiểu biết. Ta giữ đầu y cũng là muốn các vị bớt bận lòng đôi chút. Nếu vì bất kính mà chém họ Từ, chả phải nhiều vị trong đây từng mắng chửi ta ư? Bách tính Trường Châu đều phải trừ hết mới phải.
Tả hữu nhìn nhau im lặng. Chương mới cười mà rằng:
– Các vị phải cho hắn thời gian, tin rằng chẳng bao lâu nữa cũng chính miệng hắn mỗi khi mở ra lại một điều Đại Vương bảo, hai điều Đại Vương dạy. Ta nói vậy có đúng không Tôn tiên sinh?
– Bẩm, năm xưa chính hạ quan cũng từng mắng Đại Vương. Sau ngẫm lại do tầm nhìn hạn hẹp mới thành ra như vậy. Hạ quan tin họ Từ kia một khi hiểu chuyện tự nhiên sẽ nhận ra y chỉ bằng cái móng chân của người.
Chương chỉ vào Tôn Cường, ngoảnh ra hỏi tả hữu:
– Đấy! Minh chứng rõ nét. Bây giờ Tôn tiên sinh nịnh nọt thật khiến ta cảm thấy gai người.
Chúng tướng bật cười. Không khí bấy giờ mới dịu đi. Triệu Nhã Lâm đưa Chương đi nghỉ. Tả hữu tiễn ra cửa trướng.
– Các vị bận tâm đến họ Từ đó làm gì, chẳng đáng. – Tôn Cường đổi giọng nói với mọi người. – Hắn đang bất đắc chí, hắn đáng thương và tội nghiệp. Tha hương tìm minh chủ cứ tưởng có chỗ dựa nào ngờ biết tìm sai chỗ lại cố chấp đến cùng. Đại Vương thấy y có chỗ hay, trung thành với chủ cũng đáng ghi nhận lắm.
Lý Văn Ba gật gù:
– Tiên sinh nói phải. Hắn thừa biết Đại Vương trọng kẻ sĩ, chỉ cần hắn trở giáo ắt được trọng dụng mà nhất quyết theo họ Tô. Giờ phút lâm nguy vẫn giữ lòng trung cũng khiến người khác nể vài phần. Liêu tiên sinh bảo lãnh cho y, ta cũng chẳng muốn làm khó ngài ấy.
– Lý tướng quân và các vị đây đều người trượng nghĩa. Ngày nào gã họ Từ tâm phục tự nhiên sẽ thấy xấu hổ. Lúc ấy các vị có chửi mắng thậm tệ đến thế nào hắn cũng cười mà nghe rồi cảm tạ.
Trương Văn Long bĩu môi:
– Đại Vương nói chả sai! Tôn tiên sinh quả nhiên là tay khéo miệng.
Tôn Cường sờ lên cổ, cười mà rằng:
– Nếu tại hạ cứng cổ thì xanh cỏ từ tám kiếp rồi chứ đời nào được đứng đây. Hôm nay các vị nể mặt, tại hạ hạ mời về tệ xá dùng cơm có được chăng?
Lý Văn Ba thắc mắc:
– Nghe nói Tôn tiên sinh mới cưới thêm bà hai phải không? Sao chẳng tiệc tùng gì thế?
Tôn Cường biện minh:
– Việc quân đương gấp, tại hạ báo với tổ chức nhưng tổ chức khuyên để khi nào về kinh làm tiệc khoản đãi chưa muộn. Bây giờ mời các vị về uống rượu nhạt trước. Nhờ các huynh đệ Tôn mỗ mới có ngày hôm nay đó mà.
Một sớm thượng tuần tháng 7 nghe tiếng chuông chùa ngân vang, chúng tướng có lệnh truyền, tập hợp đông đủ trong trướng soái. Tôn Cường hồ hởi thông báo Ngô Sứ quân hạc giá tiên du, cơ hội quét sạch Trường Châu đã đến. Chúng tướng nghe thế bàn tán sôi nổi. Chương xuất hiện, ra hiệu chúng tướng yên vị.
– Các vị sẵn sàng xung trận rồi chứ hả?
Chúng tướng đồng thanh hô sẵn sàng. Chương sai quân bày trà bánh vì trời vừa sáng, chúng tướng đều chưa ai ăn gì.
– Nghĩa tử là nghĩa tận! – Chương nói. – Ngô Sứ quân tạ thế. Ông ta chống chúng ta nhưng mấy chục năm giữ yên cõi này, vỗ về bách tính. Năm xưa theo tiên vương chống giặc, cũng tính bậc công thần. Ta tuyệt không định động binh lúc nhà người ta đang có tang sự.
Chúng tướng chưng hửng nhìn nhau. Liêu Nhất Khổng liền đứng ra thưa:
– Bậc chính nhân quân tử không thừa nước đục thả câu. Bậc đế vương lại càng không làm như thế phần vì miệng đời. Ta công thắng, bách tính Trường Châu nhiều đời sau còn bàn, thật không nên. Đại Vương không tấn công Trường Châu là đúng nhưng… cũng phải động tay chân một chút chứ ạ. Hạ thần mạo muội hỏi, phải chăng Đại Vương dự tính cử người đi viếng?
Tôn Cường cũng đứng ra phụ hoạ:
– Chưa kể lúc này Trường Châu đề cao cảnh giác thêm một bậc. Một khi ta động binh, Trường Châu vin vào cớ này mị bách tính. Ta chiếm được cũng khó quản hơn. Đại Vương nhìn xa trông rộng, hạ quan xin được vào Trường Châu một chuyến để tỏ cho họ thấy tấm lòng nhân hậu của người.
Chương nhìn hàng võ tướng, hỏi:
– Các vị thấy thế nào?
Lý Văn Ba đứng lên thưa:
– Mọi sự chúng thần đều tuân theo sắp đặt của Đại Vương. Thừa cơ tang sự mà chiếm lợi, e dân bản địa không thuận, bình định gặp khó thêm vài phần ạ.
Chương chậm rãi nói:
– Đúng là ta định cử sứ đoàn đến viếng. Đây là cơ hội tốt để bách tính Trường Châu hiểu thêm vể Thiên Đức. Tôn tiên sinh không thể đi, ta có việc khác cần giao cho ông. Sứ đoàn cần một văn một võ đứng đầu.
– Mạt tướng xin đi!
Chương xua tay:
– Anh Ba không đi được. Tính anh nóng nảy, vả lại việc của anh ta sẽ bàn sau. Ta tính bảo ông Thượng đại diện ban võ.
Lý Văn Ba tròn mắt:
– Đoàn tướng quân nào có hiền lành gì đâu ạ?
– Ừ! – Chương đồng tình. – Nhưng ông ấy hơn anh ở cái tuổi.
Chúng tướng chẳng hẹn mà cùng cười vang.
– Ông Thượng lớn tuổi, thân là danh tướng Thiên Đức, cũng từng cầm gươm xông pha lúc trăng niên, cũng tính đồng liêu với Ngô Sứ quân vậy.
Chúng tướng gật gù cho là hảo ý. Chương nói thêm:
– Ban văn có Liêu tiên sinh. Liêu tiên sinh sẵn lòng đi một chuyến chứ?
– Hạ quan cảm thấy vinh dự.
– Được! Vậy Liêu tiên sinh chọn người ban văn cùng đi một chuyến. Đoàn đại nhân trưa nay mới về đến. Chiều đủ mặt chúng ta bàn định chi tiết, trưa mai xuất phát.
Lúc sau quân vào bẩm báo, doanh Trường Châu trấn bên kia Gián Khẩu buộc cờ bằng vải trắng và cử người sang đề nghị đình chiến 7 ngày.
– Để bày tỏ thành kính, lệnh ba quân không phất cờ đánh trống trong 7 ngày. – Chương truyền lệnh. – Án binh bất động nhưng phải cảnh giác cao độ.
Từ trưa ngày hôm ấy các quân doanh Thiên Đức đều buộc cờ, riêng các đại kỳ trong doanh chính thì không. Buổi chiều, một khinh thuyền ngang qua sông sang doanh Trường Châu báo tin Vạn Thắng vương muốn cử sứ đoàn sang viếng Ngô Sứ quân.