Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dan-dau-toan-thon-lot-vay-online-che-tao-thu-nhat-tai-chinh-thon

Dẫn Đầu Toàn Thôn Lột Vay Online, Chế Tạo Thứ Nhất Tài Chính Thôn

Tháng 10 30, 2025
Chương 106: Tín dụng đen online các lão bản cũng không có chiêu! (đại kết cục) Chương 105: Ai có thể thật liều mạng a?
than-quy-the-gioi-ta-co-dac-thu-ngo-tinh.jpg

Thần Quỷ Thế Giới, Ta Có Đặc Thù Ngộ Tính

Tháng 1 25, 2025
Chương Chương cuối nhân gian chính đạo bất diệt, Quý Khuyết không biết xấu hổ không biết thẹn Chương 326. Bước đi a đi, hảo hán cùng ta cùng đi
quy-dao-truyen-nhan

Quỷ Đạo Truyền Nhân

Tháng 10 26, 2025
Chương 1723: Chương cuối hai mươi năm sau. Chương 1722: Biến cố.
bi-duong-mich-buoc-di-linh-chung-sau-ta-che-ba-nganh-giai-tri

Cùng Mịch Tỷ Lĩnh Chứng Sau , Ta Chế Bá Ngành Giải Trí

Tháng 10 17, 2025
Chương 928: Ta thời đại đến (Kết thúc) Chương 927: Công việc của ngươi đâu?
di-the-chi-trieu-hoan-uc-van-than-ma.jpg

Dị Thế Chi Triệu Hoán Ức Vạn Thần Ma

Tháng 1 21, 2025
Chương 872. Vô địch là bao nhiêu tịch mịch! Chương 871. Sóng to gió lớn!
phim-hong-kong-cai-nay-hong-hung-qua-tu-han-che.jpg

Phim Hồng Kông: Cái Này Hồng Hưng Quá Tự Hạn Chế!

Tháng 1 14, 2026
Chương 242: Kền kền tiệc tối Chương 241: Chó nhà có tang cùng trở về nữ hoàng
ta-bi-nhot-o-ben-trong-khoi-sat.jpg

Ta Bị Nhốt Ở Bên Trong Khối Sắt

Tháng 12 31, 2025
Chương 1294 Chương 1293: Phiên ngoại cừu mạo hiểm
ngoai-vong-phap-luat-cuong-do-cai-nay-toi-pham-ngay-ca-quy-cung-khong-buong-tha.jpg

Ngoài Vòng Pháp Luật Cuồng Đồ: Cái Này Tội Phạm Ngay Cả Quỷ Cũng Không Buông Tha

Tháng 1 20, 2025
Chương 340. Mời đầy trời thần phật nhập ta Thần cung tụ lại Chương 339. Lần này đi suối đài chiêu bộ hạ cũ, tinh kỳ mười vạn trảm Diêm La
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 711: Rừng xanh núi thẳm (III)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 711: Rừng xanh núi thẳm (III)

Hơn hai mươi quả pháo hiệu lần lượt bắn lên khoảng không cao chừng ba, bốn trượng quả thực giúp Phạm Ngũ Lão và những người khác có đủ thời gian lẩn mình vào cây rừng mọc san sát triền núi. Cả bọn chạy chưa được bao xa chợt nghe tiếng đì đùng vọng đến bên tai bèn dừng lại thở. Cây rừng che tầm nhìn nhưng Phạm Ngũ Lão vui mừng nhận ra âm thanh rền vang do thần công tạo ra.

– Tay Nguyên khai hoả trợ uy, may quá! – Phạm Ngũ Lão vừa cười vừa nói. – Bọn nó sợ trúng kế dương đông kích tây thể nào cũng phải thu binh về hướng bờ sông.

Luồn rừng thêm một quãng, Giáp hỏi:

– Anh Nguyên thánh thật! Xa như vậy vẫn trông thấy pháo hiệu mà ứng cứu kịp thời chứ để chúng truy thì vất lắm ạ.

– Theo cách làm việc cẩn trọng của Đại Vương hẳn ngài đã trù liệu tình huống này. – Phạm Ngũ Lão nói. – Tớ cho bắn pháo hiệu cốt cầm chân truy binh chứ không hi vọng quân ta bên kia sông trợ uy kịp thời như thế.

Ngoảnh trông Ngô Chân Đăng y phục xộc xệch đang bám sát phía sau, Phạm Ngũ Lão nhăn mặt đổ lỗi:

– Cũng do thằng này không trốn sang bờ bên kia được mới có thành ra như này. Mẹ! Kỳ này về tao to tội. Hành động bột phát, thủ cấp Trịnh Khang chẳng lấy được thì bọn quân pháp hành tao ra bã. Tại chú mày cả!

Ngô Chân Đăng chưa hiểu sao tội vạ lại đổ lên đầu. Vả lại cả bọn đang mệt bở hơi tai, nào còn sức biện minh. Bên cạnh đó, Ngô Chân Đăng cũng lấy làm thắc mắc bởi Phạm Ngũ Lão bằng cách nào đó lại có thể dẫn cả nhóm đuổi kịp bọn Kỷ Dậu, Ất và Trần tiều phu mặc dù đường đi lối lại chẳng có gì khác lạ.

Trời đã tối.

Phạm Ngũ Lão sai bẻ cành, chặt cây làm lấy hai cáng thương, khiêng Ất và Trần tiều phu tiếp tục di chuyển trong đêm vì lo sáng hôm sau quân Trường Châu bố ráp.

Đêm có trăng song cây cối um rùm, rậm rạp. Giơ bàn tay lên trước mặt còn chẳng nhìn đủ năm ngón xoè ra. Ấy vậy mà Kỷ Dậu và Giáp thay nhau dẫn lối cho cả nhóm lần mò trong bóng đêm đến được một hang động nhỏ cheo leo nơi vách núi trước khi trời sáng rõ. Ngô Chân Đăng gặp mấy thuộc hạ của Phạm Ngũ Lão dường như chờ sẵn trong hang từ lâu. Tất cả bọn họ đều trẻ măng, áng chừng mới đôi mươi. Thân hình người nào người nấy đen nhẫy, rắn chắc và điểm chung của họ là đều kiệm lời song rất hay cười.

Mặt trời treo trên đỉnh đầu.

Hang động đủ chỗ ẩn nấp cho khoảng dăm chục người. Cửa hang có cây che chắn, rất khó bị phát hiện. Sau giấc ngủ ngắn, Ngô Chân Đăng bước ra cửa hang múa vài thế võ giãn gân cốt rồi thả hồn theo mây gió. Trông núi rừng ba bề đan xen, bên dưới có thung lũng. Ngô Chân Đăng chưa thể xác định đang ở đâu, chỉ lờ mờ đoán rằng vẫn thuộc đất Trường Châu. Nhìn ngang ngó dọc hồi lâu, thấy Phạm Ngũ Lão một mình ngồi tư lự cách cửa hang một quãng, Ngô Chân Đăng đánh bạo tiến đến. Bây giờ Ngô Chân Đăng chẳng cần hỏi những câu thừa thãi nữa. Những gì tận mắt trông thấy chiều qua đã giải đáp tất cả thắc mắc của công tử họ Ngô. Phạm Ngũ Lão chính là Phạm Ngũ Lão được nhắc tên trong sách vỡ lòng Thiên Đức. Bất kể đứa trẻ Thiên Đức nào cũng đều thuộc nằm lòng tên tuổi những danh tướng, vốn mươi năm trước cũng chỉ là những tráng đinh, những nông phu bình thường.

Lúc sớm, trước khi chợp mắt, Ngô Chân Đăng đã có kiến giải riêng. Những người như Giáp, như Kỷ Dậu đều cảm thấy tự hào vì được dưới trướng danh tướng họ Phạm. Phạm Ngũ Lão đời thực chẳng vận giáp trụ, chẳng cưỡi tuấn mã, chẳng uy nghĩ lẫm liệt, tiếng hô trước khi xung trận không như sấm động bên tai mà giống hệt những quân sĩ bình thường khác.

– Phạm đại tướng quân, vãn bối có thể…

Phạm Ngũ Lão liếc mắt nhìn sang, hất hàm ra hiệu Ngô Chân Đăng ngồi xuống.

– Bọn ta không dùng lối xưng hô khách sáo như thế, dân dã được rồi.

Ngô Chân Đăng tìm chỗ ngồi, ngó quanh một lượt gợi chuyện:

– Non xanh nước biếc, sơn thuỷ hữu tình. Cảnh trí mênh mông tĩnh lặng khiến vãn bối cảm thấy mình trở nên nhỏ bé khác thường.

– Ngồi đây không thể trông thấy sông Bến Đang. – Phạm Ngũ Lão nói. – Nhưng từ đây về phủ chúa chỉ hai chục dặm, gần đó chứ.

Ngô Chân Đăng thoáng ngạc nhiên ngước nhìn xung quanh nhưng tầm nhìn bốn bề đều là những vách núi đá vôi.

– Vãn bối có nghe Lão huynh sai Trần Mục về nhà dò la động tĩnh.

– Anh ta bị thương nhẹ, vả lại ta cần đôi tai thính, đôi mắt tinh.

– Vãn bối không thấy mấy thuộc hạ đêm rồi chờ Lão huynh. Bọn họ cùng đi với Trần Mục cả rồi ư?

Phạm Ngũ Lão khẽ gật.

– Lão huynh ưu phiền chuyện gì mà nhìn có vẻ không được vui.

Có tiếng bước chân dẫm lên cành khô. Ngô Chân Đăng ngoảnh lại, thấy Kỷ Dậu đang bê bát canh rau rừng cùng mấy củ khoai, một quả trứng gà luộc đi đến. Phạm Ngũ Lão cầm bát canh uống vài ngụm, đặt sang một bên, nhón quả trứng bóc vỏ, tiện hỏi:

– Thằng Ất còn sốt không?

– Em cho uống xong thang thuốc, ngày mai nó sẽ tỉnh táo. – Kỷ Dậu đáp.

– Chiều chẳng có việc, cậu rủ đứa nào săn lấy thứ gì nấu cho nó bát canh. Tớ ăn cá mãi cũng chán.

– Làm nồi lẩu được không Thủ trưởng?

– Được!

Kỷ Dậu cáo lui. Phạm Ngũ Lão thảy củ khoai nướng cho Ngô Chân Đăng, bảo rằng:

– Chén xong thì cậu hãm lấy ấm trà. Cái giống ăn trứng luộc với khoai nướng này tốn nước lắm.

Ngô Chân Đăng chậm rãi bóc vỏ khoai đen sì từng tí một. Lát sau mới hỏi:

– Chẳng biết các huynh đun nấu thế nào mà không có khói?

– Có khói bốc lên thì chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này. Dưới thung lũng có quân Trường Châu đấy. Còn làm thế nào để đun nấu không tạo ra khói hả?

Ngô Chân Đăng tròn mắt gật đầu, hai mắt mở to chờ đợi được giải đáp.

– Đi lấy nước hãm trà thì biết. Thắc mắc hỏi thằng Giáp hay thằng Dậu ấy.

Nghe vậy Ngô Chân Đăng vội bỏ lại củ khoai đang bóc dở, chạy theo Kỷ Dậu. Phạm Ngũ Lão bật cười thầm nghĩ:

– “Đại Vương thánh thật! Thằng này trông khôi ngô. Nhân cách cũng tốt.”

Ngô Chân Đăng hớn hở bê ấm trà quay lại chỗ cũ, lại chẳng thấy củ khoai lang bóc dở ban nãy đâu. Phạm Ngũ Lão cười mà rằng:

– Tớ chén rồi.

– Lão huynh! – Ngô Chân Đăng chẳng để tâm. – Thì ra các huynh đào mấy rãnh, phủ cành lá tản khói. Thật thần kì làm sao.

– Ồ! Sự thần kì của Thiên Đức quân hãy còn nhiều. Dù chẳng muốn thì bây giờ cậu chu g thuyền với bọn ta rồi, cứ từ từ tìm hiểu.

Ngô Chân Đăng thoáng cười buồn rót nước chè nóng hổi vào bát cung kính đưa bằng hai tay.

– Cậu đọc trăm quyển sách hẳn biết Vạn Xuân vốn một nước. Theo lý mà nói, Vạn Thắng vương là phò mã của tiên vương. Tiên vương truyền ngôi cho trưởng công chúa. Ngô Sứ quân từng nhận ân điển của tiên vương, được giao trấn một cõi. Bấy lâu vì nhiều lẽ, đất nước chia năm xẻ bảy, cũng đến lúc thống nhất.

– Vãn bối không ngại bày tỏ. – Ngô Chân Đăng ngồi ngay ngắn. – xưa nay ngôi thiên tử truyền đích không truyền thứ. Nữ nhân càng không thể nối ngôi.

Phạm Ngũ Lão chẳng lấy ngạc nhiên.

– Ý cậu là nữ nhân chỉ nên ở chốn khuê phòng, tề gia nội trợ, sinh con đẻ cái chứ gì?

Ngô Chân Đăng gật đầu. Phạm Ngũ Lão lại nói:

– Vậy… trước khi có nước Vạn Xuân của Lý tiên vương thì sao? Cậu nói xưa nay… Vậy xưa nay ấy căn cứ vào đâu? Trước khi có nước Vạn Xuân thì Kinh tộc, Mường tộc có đất nước của riêng ư?

Nhất thời Ngô Chân Đăng chưa hiểu ý. Phạm Ngũ Lão thủng thẳng:

– Cái xưa nay cậu vừa nói đều trong sách mà ra cả. Sách cậu đọc chẳng phải người Vạn Xuân ta viết. Cái gì mà tam tòng tứ đức, cái gì truyền đích không truyền thứ? Con nào chẳng là con. Nhiều việc nữ nhân làm được nam nhân lại không và ngược lại. Cái lý chỉ đích tử mới được kế thừa gia nghiệp là của đám phương Bắc thông qua sách vở nhồi vào đầu cậu mà thôi. Cậu nghĩ đi. Ngay trong đất Trường Châu cỏn con của cậu thì mỗi làng, mỗi vùng lại có thói quen, tập quán riêng huống chi Vạn Xuân và Hoa quốc vốn không chung dòng dõi.

Phạm Ngũ Lão nói một mạch. Ngô Chân Đăng chăm chú lắng nghe chẳng bỏ thiếu chữ nào.

– Lời Lão huynh nói chẳng phải không có lý. Cổ nhân dạy, đi một ngày đàng học một sàng khôn quả không sai. Vãn bối hiểu biết nông cạn. Thật không nghĩ Lão huynh thân võ tướng dũng mãnh sức địch muôn người lại ăn nói chặt chẽ đến vậy.

Phạm Ngũ Lão bật cười lớn một tràng mà rằng:

– Nho sinh các cậu nghĩ võ tướng toàn đám phàm phu tục tử. Võ tướng lại bảo thư sinh trói gà không chặt. Ây! Đó đều là định kiến, là suy nghĩ phiến diện mà thôi. Ta chẳng trách được cậu, cũng không phê phán gì sất bởi mươi năm trước ta cũng từng nghĩ hệt như thế. Những lời ta nói, cậu hỏi bọn thằng Giáp, thằng Dậu thì chúng cũng trình bày rành rẽ.

– Vạn Thắng vương dạy các huynh như vậy?

– Nói vậy chẳng sai! Vạn Thắng vương vốn rồng trong loài người. Chúng ta học được ở ngài ấy nhiều lẽ hay. Chúng ta không bài xích, không phủ nhận quan điểm của người khác. Thay vào đó chúng ta lắng nghe, chấp nhận và sau đó bỏ dần đi cái không còn phù hợp.

– Vãn bối nghe nói Vạn Thắng vương là người nho nhã, tài trí hơn người. Bề tôi của ngài, như Lão huynh đây, chẳng phải danh tướng cũng danh sư. Liệu vãn bối có cơ hội diện thánh không?

Phạm Ngũ Lão nghiêng đầu nhìn Ngô Chân Đăng, cười cười:

– Danh sư danh tướng Thiên Đức đầy người trước đó từng đứng bên kia chiến tuyến. Xem nào… Phan Vỹ con trai Phan Văn Hầu, cha con Cao lão tướng quân, Đoàn Liêm Duy con Đoàn thống lĩnh, Lý tướng quân Lý An… thật khó đếm xuể. Vạn Thắng vương dùng trí phục người, họ tin mà nghe theo. Con trai Ngô Sứ quân như ngươi có làm sao, miễn có tài, có sức muốn đem ra giúp dân giúp nước ắt sẽ có chỗ dụng.

Ngô Chân Đăng thắc mắc:

– Chả nhẽ Vạn Thẳng vương thu nhận những người vốn có địch ý, ngài ấy không lo họ có lòng phản trắc?

Phạm Ngũ Lão ôn tồn:

– Ồ! Lo thì trừ họ đi ư? Họ có tài thì phải dụng chứ. Tiền đồ của những Phan Vỹ, Đoàn Liêm Duy rất sáng vì bọn họ trẻ măng. Nay mai những kẻ như ta răng rụng tóc bạc phải trông chờ bọn họ.

Nói đoạn, Phạm Ngũ Lão gõ nhẹ tay lên thái dương:

– Tư tưởng thông thì hành động trôi chảy. Vạn Thắng vương quản tư tưởng không quản hành động. Ngươi phải nhớ điều ấy, công tử ạ. Thiên hạ mang họ Lý, họ Mạc, họ Phạm hay họ Ngô nào quan trọng. Thái bình thịnh trị, muôn dân no ấm mới là đích Vạn Thắng vương hướng đến. Bọn chúng ta từng tính kế mới tôn ngài ấy lên ngôi vương. Gần đây nhất ấy, ờ, công hạ La thành chưa xong ngài đã đặt chân lên đất Trường Châu. Ngài không thích bó buộc, không thích làm vương. Các lão thần còn dặn nhau để mắt Vạn Thắng vương bởi sểnh ra một cái thì…

– Thì sao ạ?

– Thì ngài ấy chỉ muốn vui thú điền viên, ngao du sơn thuỷ với nữ nhân của ngài. Đại Thắng Lý Hoàng hậu với Vạn Thắng vương vốn nhân duyên tiền định. Ngay Hoàng hậu cũng không muốn cai trị Vạn Xuân mà phải đưa vai gánh xã tắc. Có thể nói ngôi cao bao người bất chấp tranh giành lại chẳng hấp dẫn Đại Vương của bọn ta.

– Vãn bối từng đọc sách Thiên Đức, cũng nghe dân gian truyền miệng. Vạn Thắng vương vốn tiên nhân hạ phàm, chuyện này thật chăng?

– Cha ta chờ đợi hơn chục năm trời! Để ta kể ngươi nghe.

Thế là Phạm Ngũ Lão dành gần canh giờ kể đầu đuôi cho Ngô Chân Đăng nghe những câu chuyện cũ với giọng đầy phấn khích.

– Đại Vương không coi Trường Châu là kẻ thù, chưa bao giờ. Trái lại, ngài vẫn nhắc Ngô Sứ quân có ơn với bách tính vùng này. – Phạm Ngũ Lão kết luận. – Kẻ thù của bách tính hãy còn chưa lộ diện. Ngươi yên lòng. Kiểu gì ngươi cũng sẽ có mặt trong thất tuần Ngô Sứ quân.

Hàn huyên mãi đến chiều tà, Phạm Ngũ Lão cảm thấy hài lòng khi ít nhiều thay đổi được suy nghĩ, cung cấp được cho Ngô Chân Đăng thêm cái nhìn mới.

Thêm một đêm nằm trong hang đá trở mình trằn trọc, Ngô Chân Đăng miên man suy nghĩ những lời Phạm Ngũ Lão nói lúc ban chiều mà thiếp đi lúc nào chẳng hay. Tảng sáng Ngô Chân Đăng tỉnh giấc vừa lúc Trần Mục, tức Trần tiều phu, báo về những tin nghe ngóng được. Tin tức khiến Ngô Chân Đăng quan tâm hơn cả ấy là Vạn Thắng vương cử sứ đến viếng Ngô Sứ quân và vì lý do nào đó Ngô Hạo truyền bắt Lưu Danh Hiệu. Tuy nhiên Lưu Danh Hiệu đã nhanh chân trốn thoát, hiện chưa rõ tăm tích.

Ngô Chân Đăng cảm thấy áy náy vì có thể Lưu Danh Hiệu vì giúp mình mà mang vạ.

Hai hôm sau Trần Mục trực tiếp báo tin Trịnh Khang tử thương. Phạm Ngũ Lão nghe xong liền vỗ đùi cười lớn:

– May rồi, may rồi! Trịnh Khang mất mạng dưới rìu của tớ thì Đại Vương sẽ không trách tội. Ây da, mấy hôm nay tớ ăn chẳng ngon ngủ chẳng yên.

– Ngô Hạo điều thêm binh cho Lê Cát Bảo hòng truy bắt các huynh. – Trần Mục nói. – Ngoài chợ người ta đồn Thiên Đức quân náu trên núi dễ đến nghìn người.

Ngô Chân Đăng cũng tò mò về điều này song chưa từng hỏi.

– Tất cả Thiên Đức quân đều ở trong hang này. – Phạm Ngũ Lão sảng khoái. – Mươi người mà đồn cả nghìn. Đồn khiếp vậy.

– Trên núi buồn tẻ. Tôi có đem mấy vò Kim Sơn thượng phẩm và ba con gà. – Trần Mục mở gùi bày ra mọi thứ. – Thêm cân lạc.

Bọn Dậu, Giáp đưa mắt nhìn Phạm Ngũ Lão, Lão gật đầu:

– Thay nhau cảnh giới mà chè chén. Thời gian này phải vỗ béo bản thân mới có sức tiếp quản Trường Châu.

Gà đắp đất, cá nướng, lạc rang, canh rau rừng và rượu gạo quện mùi vào nhau.

Vài ngày sau đó là khoảng thời gian yên bình với Phạm Ngũ Lão.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mot-giac-ngu-day-tong-mon-lien-thua-ba-dua-hai-tao
Một Giấc Ngủ Dậy, Tông Môn Liền Thừa Ba Dưa Hai Táo
Tháng 1 2, 2026
toan-cau-tien-nhap-dai-hong-thuy-thoi-dai.jpg
Toàn Cầu Tiến Nhập Đại Hồng Thủy Thời Đại
Tháng 2 2, 2025
tu-tien-ta-ky-nang-co-tu-khoa.jpg
Tu Tiên: Ta Kỹ Năng Có Từ Khóa
Tháng 2 26, 2025
xuyen-qua-di-the-theo-son-than-lam-len
Xuyên Qua Dị Thế Theo Sơn Thần Làm Lên
Tháng 10 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved