Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
gia-toc-tu-tien-vua-bat-dau-da-khac-chet-chin-doi-dao-lu

Gia Tộc Tu Tiên, Vừa Bắt Đầu Đã Khắc Chết Chín Đời Đạo Lữ!

Tháng 12 25, 2025
Chương 42: Lòng người khó lường, tán tu ác niệm Chương 41: Tiên tộc pháp thuật, lên đường Loạn Ma uyên
nguoi-tai-huyen-huyen-mieng-cua-ta-khai-quang.jpg

Người Tại Huyền Huyễn, Miệng Của Ta Khai Quang?

Tháng 1 8, 2026
Chương 350: Ác niệm Chương 349: Tiến về Thiên Cơ môn
quy-dao-tien-lo.jpg

Quỷ Đạo Tiên Lộ

Tháng 1 22, 2025
Chương 1270. Hết thảy kết thúc, không có tiếc nuối Chương 1269. Chân thực con đường, vô hạn xung kích
tu-tien-bat-dau-tu-tinh-bao-moi-ngay.jpg

Tu Tiên Bắt Đầu Từ Tình Báo Mỗi Ngày

Tháng 1 6, 2026
Chương 301: Tiếng chất vấn không ngừng Chương 300: Kiếm chỉ Hắc Phong trại
tram-trieu-lan-tra-ve-chau-trai-luyen-khi-ta-thanh-dai-de.jpg

Trăm Triệu Lần Trả Về: Cháu Trai Luyện Khí Ta Thành Đại Đế!

Tháng 2 1, 2025
Chương 39. Hoàn mỹ Ninh gia Chương 38. Dùng nắm đấm đối phó nàng đi!
tan-the-dot-thi-lay-duoc-di-nang-bat-dau-doat-da-tu-nhieu-phuc.jpg

Tận Thế Đốt Thi Lấy Được Dị Năng, Bắt Đầu Đoạt Đa Tử Nhiều Phúc

Tháng 2 16, 2025
Chương 120. Tay xé lôi kiếp, nhất thống toàn cầu, toàn dân thức tỉnh, phi thăng Chương 119. Dạ Xoa quát tháo, bảy quỷ phệ hồn, Chung Quỳ bắt quỷ, Trần Vũ dẫn Thiên Lôi
one-piece-nuong-hoa-he-thong-bat-dau-trieu-hoan-nu-ban-crocodile

One Piece: Nương Hóa Hệ Thống, Bắt Đầu Triệu Hoán Nữ Bản Crocodile

Tháng 10 2, 2025
Chương 301: Đường còn rất dài không phải sao? (đại kết cục) - FULL Chương 300: Ngũ lão tinh năng lực? Dừng ở đây rồi!
chu-thien-tinh-chu-thoi-dai

Chu Thiên Tinh Chủ Thời Đại

Tháng mười một 12, 2025
Chương 1739: Thứ 1733 chương Chu thiên Tinh chủ ( Đại kết cục ) Chương 1738: Thứ 1732 chương Liễu ám hoa minh Hủy diệt cùng tạo hóa trùng sinh
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 710: Rừng xanh núi thẳm (II)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 710: Rừng xanh núi thẳm (II)

Cơ hội ngàn vàng tự dưng dâng trước miệng, tự nhiên Phạm Ngũ Lão sẽ nhận lấy.

– Chỉ mấy thằng tôm tép! Giáp, cậu chọn hai người chờ lệnh tớ hô thì nhảy ra đánh dạt chúng sang bên mở lối. Tớ muốn lấy thủ cấp của Trịnh Khang. Còn cậu. – Phạm Ngũ Lão chỉ vào Ngô Chân Đăng. – Theo giúp thằng Giáp một tay. Để lại hai người giữ chỗ này phòng hữu sự.

Nghe Phạm Ngũ Lão nói vậy thì Ngô Chân Đăng lấy làm thất kinh. Từ chỗ ẩn nấp đến quân kỳ hiệu tướng phải hơn trăm trượng, chưa kể vây quanh Trịnh Khang còn sĩ tốt và quân hộ vệ.

– Quân Sơn Nam đang bò lên ở mé tả, phải làm sao? – Ngô Chân Đăng hỏi với giọng hồi hộp.

Phạm Ngũ Lão kiểm tra lưỡi lê giắt bên hông, với tay lấy hai cây rìu, một lớn một nhỏ nói gọn lỏn:

– Hành sự phải nhanh. Làm điều không ai ngờ tới mới đạt được điều ít ai làm được. Ban nãy ta bảo rồi, phàm lúc nguy khốn càng phải tỉnh táo. Sự sợ hãi chỉ khiến ngươi mắc sai lầm mà thôi.

Trông nét mặt Phạm Ngũ Lão đanh lại, Ngô Chân Đăng chẳng dám nói gì thêm bèn bò sang rỉ tai Giáp đang giương nỏ hỏi nhỏ:

– Huynh ấy có phải võ tướng Phạm Ngũ Lão, bề tôi được Vạn Thắng vương đặc biệt yêu mến hay không?

Giáp nhoẻn miệng cười đáp với giọng thản nhiên:

– Để vào quân này, đầu tiên phải không sợ chết. Trước khi sang sông thì bọn ta đã được làm lễ truy điệu sống. Chủ tướng hành sự đều có toan tính cả.

Lần nữa Ngô Chân Đăng ngoảnh sang nhìn bóng lưng hùm của Phạm Ngũ Lão với ánh mắt thập phần khó hiểu, thầm nghĩ:

– “Sĩ binh Thiên Đức giáp trận đều thản nhiên chẳng màng sinh tử như này ư? Bảo sao họ đánh đâu thắng đó. Làm địch nhân của những người như này liệu phần thắng được bao nhiêu?”

Phạm Ngũ Lão đang dặn dò hai sĩ binh đảm trách giữ vị trí. Ngô Chân Đăng chẳng nghe được. Chỉ thấy mọi người lặng lẽ bỏ những ống nứa dài chừng một gang tay quấn ở sau lưng buộc chung thành một khối tròn. Phạm Ngũ Lão nói thêm vài ám hiệu giữa mọi người trong đội với nhau. Ngô Chân Đăng ngồi nghe không hiểu gì.

Nắng chiều chênh vênh.

Toán binh hơn chục người do Trịnh Khang cử đi kiểm tra mỏm đá đã ở trong tầm tiễn. Giáp căng mắt, vểnh tai, nín thở chờ hiệu lệnh. Ngô Chân Đăng nằm sấp, hồi hộp nín thở siết chặt thanh kiếm trong tay.

– Khai tiễn!

Khẩu lệnh ngắn gọn vừa phát ra, Giáp và hai đồng đội cùng siết cò. Tiễn ngắn phóng trúng mục tiêu ở cự li chỉ vài trượng. Sau khi bắn ra ba loạt tiễn loại bỏ mấy quân tốt, Giáp rút đoản đao đứng bật dậy xông ra đâm chém. Ngô Chân Đăng chẳng biết tự bao giờ bỗng cảm thấy hừng hực khí thế, hai hằm răng nghiến chặt vung gươm tương trợ. Bị tấn công bất ngờ, gần nửa quân số mau chóng bị loại khỏi vòng chiến, đám quân của Trịnh Khang quay lưng tháo chạy.

Phạm Ngũ Lão giắt cây rìu nhỏ ra sau lưng, tay phải cầm cây rìu lớn hơn, tay trái cầm hai quả lựu đạn tre vừa điểm hoả dây cháy chậm rời khỏi chỗ nấp, lao nhanh như cắt về hướng mục tiêu, lướt nhanh qua toán binh sĩ đang vứt gươm giáo bỏ chạy.

Trịnh Khang nhận thấy bên cánh hữu bỗng trở nên nhốn nháo, nhất thời chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, còn đang hỏi thuộc hạ thì nghe tiếng nổ.

– Quân Thiên Đức tập kích!

Quân sĩ hét lớn. Trịnh Khang giật mình. Hơn chục quân hộ vệ mang khiên đồng phản ứng mau lẹ, quây quanh chủ tướng. Trịnh Khang quát hỏi:

– Chúng có bao nhiêu?

– Bẩm, hình như chỉ một thằng đang liều chết xông đến ạ.

Trịnh Khang nghe bẩm báo thẹn quá hoá giận, gạt hộ vệ sang bên, thét quân sĩ mau bắt sống kẻ gan cùng mình kia.

Phạm Ngũ Lão vừa chạy vừa dùng hết sức bình sinh ném hai quả lựu đạn tre. Lựu đạn phát nổ khiến hàng chục sĩ tốt của đối phương lập tức tử thương, nhiều kẻ khác ôm đầu chạy tán loạn. Sau phút đầu kinh hãi, quân Trịnh Khang nghe lệnh chủ tướng, tận dụng lúc Phạm Ngũ Lão dừng bước điểm hoả liền hè nhau xông lên. Phạm Ngũ Lão chạy độ mươi bước, ném quả lựu đạn tre rồi lăn cù mèo mấy vòng tránh tiễn. Lựu đạn phát nổ khiến vài sĩ tốt Trịnh Khang tử thương và nhiều kẻ khác chùn chân, chậm nhịp xung phong. Phạm Ngũ Lão ném quả lựu đạn cuối cùng về phía trước. Đối phương trông thấy lựu đạn liền xô đẩy nhau chạy dạt sang hai bên.

Lựu đạn nổ, chẳng kẻ nào tử thương song nhờ vậy Phạm Ngũ Lão đỡ tốn sức mở lối. Miệng thét lớn, hai tay cầm hai cây rìu dùng thuật khinh công đạp đất bằng xốc tới nhanh như gió lốc. Trịnh Khang tận mắt trông thấy mọi sự, vừa kính nể vừa kinh sợ.

Quân Trịnh Khang bấy giờ nhận ra Phạm Ngũ Lão đơn thương độc mã xông vào trận. Lại nghe chủ tướng truyền lệnh thì tiền quân trên cao kéo ngoặt xuống, hậu quân ở dưới dồn lên, muốn vây Phạm Ngũ Lão vào giữa hòng bắt sống.

Phạm Ngũ Lão tả xung hữu đột muốn một đường thẳng vào tung thâm lấy thủ cấp Trịnh Khang nhưng sĩ tốt Trường Châu chẳng phải kẻ nào cũng ham sống sợ chết mà bỏ chạy. Hộ vệ quân Trịnh Khang tay khiên tay đao, kẻ ở lại bảo vệ chủ tướng, kẻ khác cùng hàng chục quân tốt xông ra chặn Phạm Ngũ Lão. Hạ được một quân lại có mấy quân khác chỉa giáo xông đến. Thấy tình hình không thuận, nếu mải đánh giết mở lối thì hai cánh tiền hậu của Trịnh Khanh quây chặt sinh nguy, Phạm Ngũ Lão bèn múa rìu nhảy về sau vài bước, xoay người làm như sắp bỏ chạy rồi bất thình lình tung một cục đất về phía địch quân và lộn cù mèo sang bên như thể đó là một quả nổ.

Toán binh kẻ chạy dạt, kẻ kinh nghiệm hơn vội hụp xuống vì biết cách tránh hoả khi nổ văng mảnh khi giao chiến với Thiên Đức.

Thực hiện xong động tác lộn cù mèo, Phạm Ngũ Lão mượn đà bật nhảy về phía trước, đồng thời vung tay phóng cây rìu về phía quân hộ vệ cầm khiên chắn trước mặt Trịnh Khang. Cây rìu cắm vào tấm khiên, lực ném mạnh đến nỗi khiến hộ vệ quân lảo đảo ngã ngửa ra sau. Phạm Ngũ Lão định tận dụng thời cơ khi quân sĩ chạy dạt bỏ một khoảng toang hoác để sấn đến song giật mình phát hiện hai ngọn giáo đang phóng đến đành phải nhảy sang một bên.

Sau khi biết bị lỡm, quân Trịnh Khang lập tức phản ứng, hè nhau áp sát. Ngay Trịnh Khang cũng cả giận, thúc hộ vệ giáp chiến. Địch quân ba mặt nhất loạt áp sát khiến Phạm Ngũ Lão rơi vào tình thế hiểm nguy. Cũng may sườn núi dốc,

lại nhiều cây cối. Phạm Ngũ Lão lợi dụng địa hình, vớ lấy ngọn giáo đang cắm gần đó ra sức chống trả, vừa đánh vừa lui.

Đột nhiên có tiếng lựu đạn nổ vang khiến cả Phạm Ngũ Lão cũng giật mình.

Thêm một tiếng nổ nối tiếp.

Phạm Ngũ Lão ngoảnh trông về sau, thấy bọn Giáp đang chạy đến trợ chiến.

Uy lực của lựu đạn tre một lần nữa giải tán đám đông, xoay chuyển cục diện.

Bóng đen tâm lí khiến sĩ tốt của Trịnh Khang đang quây Phạm Ngũ Lãi nhất thời khựng lại. Phạm Ngũ Lão tận dụng thời cơ hạ được vài kẻ đang thất thần, nhặt lại cây rìu. Nhắm gã hộ vệ quân chỉ cách hơn một trượng, Phạm Ngũ Lão phóng ngọn giáo. Hộ vệ quân nghiêng người dùng khiên đỡ. Ngọn giáo bật ngược trở lại.

Bởi vừa rồi Trịnh Khang lệnh hộ vệ quân xông lên, thành ra bên cạnh lúc này còn mỗi hai tốt cầm cờ. Phạm Ngũ Lão mắm môi mắm lợi phóng cây rìu. Trịnh Khang túm lấy tên quân đứng bên đẩy hắn lên trước làm lá chắn.

Phạm Ngũ Lão may mắn hoặc vận số vị tướng họ Trịnh như đèn cạn dầu.

Cây rìu xoay tròn bay đến, cán rìu vô tình đập vào mặt quân tốt, lưỡi rìu theo đà xoay ngang bổ thẳng vào cổ Trịnh Khang đứng ngay sau. Trịnh Khang chẳng kịp phản ứng. Nhờ mũ trụ mà đầu Trịnh Khang không lìa khỏi cổ nhưng ngã vật ra đất.

– Trịnh Khang chết rồi!

Phạm Ngũ Lão hét lên.

Quân sĩ Trường Châu ngoảnh trông, thấy chủ tướng và quân cầm cờ nằm trên đất liền thất kinh, chẳng còn lòng dạ nào chiến đấu.

Chính Phạm Ngũ Lão cũng chẳng rõ thực hư nhưng cứ hô như vậy. Lợi dụng địch quân nhốn nháo bèn tháo chạy về chỗ bọn Giáp.

Trịnh Khang không mất mạng, chỉ bị chấn thương kín ở cổ. Quân sĩ vội cứu, khiêng chủ tướng xuống chân núi thì Trịnh Khang mất. Sau đem về Trường Châu, y sư thấy vết bầm tím tụ máu phía bên phải cổ, nhận định Trịnh Khang gãy cổ mà chết.

Lại nói Phạm Ngũ Lão cùng bọn Giáp tháo lui bị quân Lê Cát Bảo tiến đến chặn đầu, chủ tớ đánh dạt mở lối cố chạy tới gần mỏm đá. Bấy giờ hai thuộc hạ giữ vị trí ném lựu đạn cản lối.

– Điểm hoả! Chạy thôi!

Phạm Ngũ Lão thở hổn hển ra lệnh. Hai quân sĩ liền châm dây cháy chậm rồi đoạn hậu cho bọn Phạm Ngũ Lão chạy trước một quãng.

Tiền quân Lê Cát Bảo vừa áp sát được mỏm đá bỗng nghe âm thanh phụt, phụt, phụt liên hồi. Sợ có bẫy dập, chẳng sĩ tốt nào dám lên, đứng dồn hết lượt, đùn đẩy nhau.

Cùng lúc ấy ở bên kia dòng Bến Đang, đường chim bay áng chừng mươi dặm tính từ chỗ bọn Phạm Ngũ Lão vừa giao chiến. Trung đoàn Hồng Hà, Sư đoàn 1, Quân đoàn 1 với ba tiểu đoàn gồm Môn Thôn, Kim Động và Tiểu đoàn 5 (tiền thân là Tiểu đoàn Súng trường) tổng cộng khoảng 1500 binh sĩ cùng súng pháo trấn giữ. Vài ngày trước, Lý Kế Nguyên nhận mật lệnh từ Hoa Lư hành doanh. Mật lệnh dặn Lý Kế Nguyên phải bố trí binh sĩ trong các phiên trực gác ven sông có ít nhất một người có cặp mắt tinh tường nhằm quan sát động tĩnh trên các sườn núi. Nếu sườn núi bên kia Bến Đang có pháo hiệu cầu cứu phải lập tức trợ uy, làm như thể sắp vượt sông.

Lý Kế Nguyên đang cùng thuộc tướng họp bàn trong soái trướng thì quân vào cấp báo, rằng quân canh ngoài bờ sông nghe vài tiếng nổ nhỏ vọng đến. Lý Kế Nguyên vội vã chạy đến bờ sông dõi mắt nhìn dãy núi điệp trùng một màu xanh sẫm đằng xa.

– Quân canh có nghe nhầm không?

– Thưa Thủ trưởng! – Một quân canh đáp. – Hai trại gần đây đều có nghe thanh âm nhưng khó xác định. Ban đầu chúng tôi nghĩ do sấm nhưng trời quang thế này… Với lại…

Quân canh ngập ngừng. Lý Kế Nguyên ra hiệu nói tiếp.

– Chúng tôi không dám chắc nhưng nghi tiếng lựu đạn. Chỉ nghi thôi ạ.

Lý Kế Nguyên ngoảnh nhìn những ngọn cây xung quanh lâu gác một lượt, ánh mắt dừng lại nơi ngọn cờ đo gió buộc trên ngọn cây cao đang bay phần phật.

– Từ đây đến dãy núi bên kia phải hơn chục dặm. Theo hướng gió thổi thì khả năng… nếu thực lựu đạn quân ta nổ, thì ở quãng kia kìa. Ngược với hướng gió. Các cậu để ý xem sao.

Ba quân giữ yên lặng theo lệnh. Ngoài tiếng gió thổi hiu hiu chỉ còn nghe tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào những mạn thuyền neo sát bờ sông.

Nét mặt Lý Kế Nguyên và mấy thuộc tướng biết mật lệnh đều căng như dây đàn. Chẳng ai trong số các tướng mong âm thanh quân canh nghe được là tiếng lựu đạn vọng từ vách núi bởi điều đó đồng nghĩa có đồng đội của họ ở bên ấy.

Hàng trăm con mắt cùng đổ dồn về rặng núi mờ xa. Hàng trăm đôi tai cùng dỏng lên nghe ngóng. Hầu như tất cả đều chẳng biết bản thân đang trông ngóng điều gì.

Thời gian cứ thế trôi qua một cách chậm rãi.

– Chỗ kia, chỗ kia! – Một quân canh hét toáng lên. – Có phải pháo hiệu không, nhìn kìa!

Không gian đang tĩnh lặng phút chốc bỗng ồn ào.

Trong khoảng xanh thẫm của núi rừng, lẫn trong khoảng xanh thẫm điểm xuyết những vệt trắng của đá núi xuất hiện một khoảng đỏ chớp tắt liên hồi.

– Pháo hiệu khẩn nguy! – Lý Kế Nguyên nói với giọng gấp gáp. – Lập tức gióng trống giương cờ. Liên lạc đâu, liên lạc đâu! Truyền pháo binh dùng đạn mã tử bắn đến khi nào có lệnh dừng.

Quân liên lạc đứng dưới lâu gác bèn phất cờ hiệu. Chẳng bao lâu sau những họng thần công đặt dọc bờ sông bắt đầu khai hoả, âm thanh đì đùng nối tiếp nhau như sấm dậy. Tiếng trống ngũ liên cũng theo đó gióng lên từng hồi. Quân sĩ nghe trống giục giương cờ lần lượt tiến đến gần bờ sông hô theo nhịp vô cùng khí thế.

– Chẳng biết cánh nào ở bên đấy! – Phạm Sáng đứng cạnh bên hét vài tai Lý Kế Nguyên. – Chẳng thấy báo hiệp đồng.

Lý Kế Nguyên lắc đầu.

Thần công ngưng khai hoả sau một khắc. Trống trận im tiếng, ba quân chẳng còn hò reo. Đến chập tối ba quân quay lại vị trí đóng quân bàn tán xôn xao vì chẳng biết chuyện gì.

Lý Kế Nguyên khoanh tay đứng như pho tượng trên vọng gác mãi đến lúc trời tối hẳn mới về trướng soái đóng dưới một gốc cổ thụ.

– Chắc bên quân báo do thám khu vực ấy bị phát hiện. – Lý Kế Nguyên phán đoán. – Vốn Đại Vương muốn chúng ta vượt sông với tổn thất tối thiểu nên thăm dò hòng lên kế sách nở hoa trong lòng địch chăng.

– Có thể! – Phạm Sáng đồng tình. – Nhưng núi non hiểm trở như vậy thì dẫn binh tập hậu thế nào được. Đi lối nào chứ?

Mấy hôm sau Lý Kế Nguyên hay tin Trịnh Khang tử thương trong lúc vây bắt quân báo Thiên Đức trên sườn núi.

– Tế tác chỉ nắm được có cuộc truy bắt một toán quân ta. – Lý Kế Nguyên bảo với mọi người. – Nhờ chúng ta trợ uy đúng lúc, bọn Lê Cát Bảo sợ trúng kế phải lui binh, bỏ dở cuộc truy lùng trên núi.

Phạm Sáng đề nghị:

– Hay biên thư về hành doanh hỏi cho rõ.

Lý Kế Nguyên lắc đầu:

– Đại Vương không đề cập trong mật lệnh ắt có chỗ không tiện nói ra khi chưa xong việc. Tôi có hỏi anh Ba với anh Long song hai anh ấy cũng không biết. Anh Ba cũng có chuyển lời là tay Lão với đám 215 chẳng biết lặn đâu cả tháng nay không ngoi lên.

Phạm Sáng đọc thư Trương Văn Long và Lý Văn Ba do Lý Kế Nguyên đưa. Đọc xong Phạm Sáng chép miệng:

– Tay Lão từ đận bái sư ở Sơn Tây về xuất quỷ nhập thần. Bố khỉ! Bảo hắn bày cho dăm ba chiêu mà cứ khất mãi. Bọn 215 theo xa giá đến hành doanh mà không thấy mặt tướng sĩ ắt đã có nhiệm vụ mật.

Phương Liệt hỏi vu vơ:

– Có khi nào bọn họ đang ở trong Trường Châu chờ thời cơ nội ứng ngoại hợp không?

– Trịnh Khang tử thương vì đụng với quân ta thì hẳn quân ta trên núi chẳng ít. – Lý Kế Nguyên nhăn mặt cười. – Tài thật! Thánh thật! Tôi tò mò tay nào khiến võ tướng như Trịnh Khang phải bỏ mạng trên dãy núi xanh thẳm đằng ấy.

Lý Kế Nguyên trải tấm hoạ đồ nhỏ do hoạ sư vẽ lại dựa trên hoạ đồ cũ về Trường Châu hơn hai mươi năm trước lên mặt bàn. Chỉ vào những hình vẽ mô tả núi non bên kia dòng Bến Đang, Lý Kế Nguyên nói:

– Cổ nhân gọi vùng này là Ba Hang vì có ba hang trên dãy núi. Quan sở tại lúc trình về triều thấy tên Ba Hang không hay đã tự ý đổi thành Tam Cốc. Trên những ngọn núi xanh sẫm một màu ấy có vô vàn hang động, vô cùng lý tưởng cho việc ẩn náu. Đại Vương hẳn đang ngắm đến chúng.

– Có lý! – Phạm Sáng đồng tình. – Đại Vương từng lệnh chúng ta sau khi chiếm Ba Dội phải thám sát kĩ càng, tìm hang động hoặc những chỗ đóng quân, tiện việc ẩn giấu. Nhưng lạ nhỉ, ta sắp quản hết Vạn Xuân, rộng hơn cả Vạn Xuân của tiên vương cớ sao phải để ý đến nơi thâm sơn cùng cốc này?

Lý Kế Nguyên nhấp ngụm trà, đáp rằng:

– Tầm nhìn của Đại Vương người thường như bọn ta sao thấu. Biết đâu làm chủ Trường Châu xong, ngài đích thân leo Ba Dội không chừng.

Phương Liệt lấy ống điếu, vo viên thuốc lài, nheo mắt nói chung cho cả bọn nghe:

– Trấn ở đây hơn nửa năm vẫn chưa có lệnh sang sông. Đám tôm tép Lưu Cát Bảo chẳng đáng gọi là vật cản đường. Chả biết khi nào Đại Vương hạ lệnh đánh sang nhỉ? Đứng chân ở đây trồng cấy, đồng ngô ven sông chả mấy mà thu hoạch. Cứ ở đây mãi có khi đổi quách tên sông thành Ngô Đồng không chừng. Như tiền nhân từng tự ý đổi Ba Hang thành Tam Cốc ấy.

Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Lý Kế Nguyên khi cho hoạ sư hoạ sơ đồ phòng thủ đã bảo viết Ngô Đồng thay cho Bến Đang trên hoạ đồ quân sự.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dich-theo-thanh-hon-bat-dau.jpg
Vô Địch Theo Thành Hôn Bắt Đầu
Tháng 5 12, 2025
tieu-dao-si-tran-bat-khi.jpg
Tiểu Đạo Sĩ Trần Bất Khi
Tháng 1 4, 2026
de-gia
Đế Già
Tháng 10 31, 2025
khac-menh-tu-hanh-tu-cam-y-ve-bat-dau-truong-sinh
Khắc Mệnh Tu Hành: Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu Trường Sinh
Tháng mười một 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved