Chương 709: Rừng xanh núi thẳm (I)
Ba sĩ tốt Sơn Nam quân tuy không mất mạng song sự việc mau chóng đánh động đến quân Trường Châu trấn dọc sông Bến Đang. Ngờ quân tuần canh chạm mặt gian tế Thiên Đức dò la nơi hậu quân, các tướng Lê Cát Bảo, Trịnh Khang, Lưu Kiền lệnh hàng chục toán binh soát từng bờ cây bụi cỏ. Bọn Ngô Chân Đăng tạt ngang rẽ dọc đều đụng các toán binh Trường Châu. Đến quá trưa chẳng còn cách nào khác đành lội ngược dòng suối tránh cuộc truy lùng. Các toán binh truy lùng phát hiện dấu chân bọn Ngô Chân Đăng lưu lại gần bờ suối. Dựa vào kích cỡ bàn chân, dấu giày in trên đất ẩm, truy binh định một trong ba gian tế hẳn là đầu lĩnh. Không muốn hụt cá lớn, Lê Cát Bảo và Trịnh Khang đích thân dẫn vài mươi quân sĩ nhập cuộc.
Phát hiện ra bọn Ngô Chân Đăng, Lê Cát Bảo hô sĩ tốt chặn đầu khoá đuôi. Tiến thoái lưỡng nan, Trần tiều phu kéo cả bọn chạy lên núi. Trịnh Khang thúc quân đuổi gấp. Ất chạy sau cùng thấy tiễn phóng như mưa bèn lấy thân che chắn cho chủ bị trúng liền hai mũi tiễn vào bả vai trái. Ất hô chủ chạy nhưng Ngô Chân Đăng không đành lòng bỏ lại đầy tớ thân cận bèn dìu Ất chạy. Trần tiều phu nhận thấy tình thế mười phần nguy cấp, nhìn lên trên ngó xuống dưới biết khó thoát liền cầm rìu đoạn hậu, quyết sống mái hòng đền ơn Ngô Chân Đăng đã cứu nhi tử.
Bị quây kín nhưng Trần tiều phu điên cuồng dùng rìu chống trả, mặc lời gọi hàng vì thừa biết một khi bị bắt sống sẽ liên luỵ người thân. Ngô Chân Đăng tuyệt vọng rơi lệ trơ mắt nhìn người huynh đệ vì mình xả thân. Đúng lúc ấy Ngô Chân Đăng trông thấy vài bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển nhanh sóc bên sườn núi. Loáng một cái, toán binh sĩ của Trịnh Khang đang vây Trần tiều phu trúng một loạt tiễn bắn ở tầm gần ngã dúi dụi. Đám sĩ tốt chưa kịp hiểu chuyện gì, ngoảnh trông lại phía sau thì mấy người bịt mặt đã ập vào tấn công tới tấp bằng đoản đao. Chưa đầy nửa tuần trà, hơn chục sĩ tốt của Trịnh Khang mất mạng và chừng đó bị thương nằm rên rỉ. Số binh sĩ còn lại chừng hai, ba mươi người co cụm, giật lùi xuống bên dưới chân núi.
Ngô Chân Đăng mau chóng nhận ra dáng dấp Phạm Ngũ Lão trong số bảy người vận y phục bó chẽn màu xanh sẫm. Phạm Ngũ Lão là người duy nhất không dùng nỏ. Trong tay Ngũ Lão chỉ có cây trường côn đen bóng. Mỗi khi trường côn vung ra, một sĩ tốt Trường Châu nằm bẹp. Trần tiều phu nhặt lại một mạng, được thuộc hạ của Phạm Ngũ Lão xốc nách dìu đi.
– Đa tạ Lão huynh cứu giúp!
Phạm Ngũ Lão gạt đi:
– Chẳng cần đa lễ, trù trừ ở đây là toi cả đám. Đi mau, chúng kéo lên ngay đấy.
Mấy thuộc hạ theo Phạm Ngũ Lão, trong đó có Kỷ Dậu, là toán tinh binh D215 nhận lệnh rút hai mũi tiễn vẫn cắm trên vai Ất. Máu phụt thành tia. Kỷ Dậu đem thuốc dấu bịt vào cầm máu, dùng băng gạc quấn tạm rồi vác Ất lên vai. Trần tiều phu bị thương, được hai binh sĩ khác xốc nách.
– Các huynh là ai? Chắc chắn không phải thợ rừng.
Ngô Chân Đăng bám sát Phạm Ngũ Lão, hỏi trong tiếng thở. Phạm Ngũ Lão không đáp lời, thay vài đó đảo mắt nhìn chung quanh, giục thuộc hạ mau di chuyển đến mỏm đá trên cao.
– Mỏm đá nhô ra trên kia thích hợp làm chốt chặn. Nhanh lên!
Trường côn trong tay Phạm Ngũ Lão khi thì vụt bên trái, lúc vụt bên phải mở lối cho cả bọn. Dưới chân núi vọng lên tiếng trống lẫn trong tiếng hò ba quân. Ngô Chân Đăng ngoảnh trông xuống thấy cờ quạt lô nhô.
Cây cối quanh mỏm đá nhô ra bên sườn núi mọc um tùm tạm thời thích hợp cho việc ẩn náu. Phạm Ngũ Lão lệnh Kỷ Dậu tận dụng cây cối che chắn, đưa Trần tiều phu và Ất tiếp tục di chuyển chếch về hướng Bắc. Còn lại 7 người bao gồm cả Ngô Chân Đăng. Sắp đặt phòng thủ kín kẽ, Phạm Ngũ Lão quay sang, hất hàm nói với Ngô Chân Đăng:
– Bọn ta là ai chẳng quan trọng. Quan trọng nhất, bọn ta vừa mạo hiểm cứu chú em một mạng.
– Ơn cứu mạng của huynh, đệ chẳng biết lấy gì báo đáp.
Bây giờ Ngô Chân Đăng mới tò mò quan sát những người vận y phục bó chẽn màu xanh sẫm đang ngồi nấp sau những bụi cây, căng mắt quan sát động tĩnh phía dưới.
– “Có lẽ họ là tinh binh Thiên Đức. Mỗi binh sĩ Thiên Đức đều có hoả khí cá nhân, sao bọn họ không có?”
Ngô Chân Đăng lấy làm lạ bởi vũ khí cá nhân của mỗi người chỉ có nỏ Liên châu, thứ nỏ vốn đã phổ biến khắp Vạn Xuân. Tuy vậy, Ngô Chân Đăng khẳng định những nỏ Liên châu anh đang nhìn thấy hẳn là của Thiên Đức bởi độ tinh xảo cùng nhiều bộ phận của nỏ sử dụng sắt hoặc đồng chứ không hoàn toàn bằng gỗ như nỏ Trường Châu, Sơn Nam trang bị cho quân.
– “Trong sách vẽ hình sĩ binh Thiên Đức vai khoác ba lô vải. Quân phục, tư trang của bọn họ đều mang màu xanh sẫm của núi rừng. Mấy ống tre giắt bên hông kia có phải thứ quả nổ mình từng nghe nói đến? Còn mấy ống nứa họ buộc sau lưng là gì? Toàn những thứ lạ kì. Đích thị họ là sĩ binh Thiên Đức, không thể sai được.”
Trông thấy Ngô Chân Đăng dán mắt lên từng sĩ tốt thuộc quyền, Phạm Ngũ Lão bèn lên tiếng, lôi Ngô Chân Đăng trở lại thực tại:
– Lê Cát Bảo và Trịnh Khang đích thân thống lĩnh cuộc vây bắt. Tốt nhất, thư sinh ạ, anh cần để ý phía trước vì cơn nguy khốn chưa hẳn đã qua đâu.
Tạm gạt bỏ hàng tá câu hỏi đang hiện ra trong đầu, Ngô Chân Đăng thắc mắc:
– Sao chúng ta không chạy mà lại ngồi đây chờ họ lên?
Phạm Ngũ Lão túm cổ áo Ngô Chân Đăng nhấc lên, chỉ xuống dưới rồi mắng:
– Cậu là đồ ăn hại! Uổng công sớm tối cắm đầu vào sách. Nhìn việc tốt cậu đã làm đi!
Ngô Chân Đăng căng mắt nhìn xuống xong chẳng hiểu Phạm Ngũ Lão đang ám chỉ điều gì.
– Bao lối không chọn lại chọn lối đường cùng, tự đưa mình vào cửa tử. Các cậu mới đi ngang chân núi chiều qua.
Nói đoạn, Phạm Ngũ Lão chỉ sang hai bên tả hữu, lại chỉ ngược ra sau lưng, nơi vách đá gần như dựng đứng.
– Nghe nói cậu đọc nhiều sách binh pháp! – Phạm Ngũ Lão lên giọng. – Vậy mà chẳng đem áp dụng được vào thực tiễn, thật phí thì giờ.
– Lão huynh, xin chỉ giáo cho tiểu đệ.
Phạm Ngũ Lão khẽ nhăn mặt thở hắt ra, chép miệng mà rằng:
– Hai bên tả hữu dốc thoải, nhiều vật cản thì không chạy. Hai ngả hai bên đều có thể lên tận đỉnh núi. Nghĩ thế nào cậu lại cắm đầu chạy lên khoảng toàn vách đá cao dựng đứng thế này.
Ngô Chân Đăng biện minh với giọng yếu ớt:
– Lúc đó hoảng quá, lại biết chúng chặn đầu nên Trần huynh kéo bọn đệ chạy lên. Thật lúc đó chẳng suy tính được gì, chỉ muốn chạy cho mau thôi ạ.
Mấy thuộc hạ của Phạm Ngũ Lão bụm miệng cười khiến Ngô Chân Đăng đỏ mặt vì ngượng. Phạm Ngũ Lão thả tay ra, bảo với thuộc hạ:
– Các cậu thấy đấy! Lý thuyết với thực địa khác nhau, phải tuỳ cơ ứng biến có đúng không?
Thuộc hạ cùng gật đầu. Phạm Ngũ Lão chỉ vào một thuộc hạ:
– Giáp, cậu xử trí thế nào nếu ở trong hoàn cảnh khi nãy?
Giáp bèn thưa:
– Nếu không thể xác định được sinh lộ, em sẽ chia ba ngả, mỗi người chạy một ngả, cơ hội thoát sẽ cao hơn ạ. Vả lại khi chạy, em sẽ chạy xiên từ thấp lên cao, như đỡ tốn sức và địch nhân chẳng thể chặn đầu. Chúng chỉ có thể tiếp cận em từ mạn hữu, lại thấp. Em trên cao, vừa cơ động vừa chiến đấu tốt ạ.
Phạm Ngũ Lão mỉm cười hài lòng, ngoảnh nhìn Ngô Chân Đăng, ôn tồn:
– Gặp sự biến phải bình tâm. Điều này khó trách vì thư sinh như cậu chưa có kinh nghiệm gì sất. Trong nhóm, cậu là đầu lĩnh. Trách nhiệm của cậu phải dẫn dắt kẻ dưới. Thực lòng bọn ta không định lộ mặt cứu giúp song lại thấy chủ tớ các cậu trọng nghĩa. Lúc hoạn nạn, đường tơ kẽ tóc chẳng bỏ nhau. Hạ nhân sẵn lòng liều chết cản địa, ắt cậu xứng đáng để họ hành động như vậy.
Ngô Chân Đăng giải thích:
– Năm ngoái con trai Trần huynh bệnh nặng tưởng mất. Tiểu đệ vô tình biết nên mời y sư thăm khám, bốc thuốc. Thằng bé qua cơn bạo bệnh. Trần huynh bị thương giải ngũ, biết chuyện đã gặp tạ ơn. Người còn lại là tiểu đồng, đã theo tiểu đệ từ lúc lên mười. Chiều qua gặp huynh bên suối, tiểu đệ dối gạt. Tiểu đệ không phải đào binh.
– Chuyện ấy tính sau. – Phạm Ngũ Lão vỗ vai Ngô Chân Đăng và giải thích. – Sở dĩ chúng ta tạm trú ở đây là muốn thu hút sự chú ý, cốt cầm chân Lê Cát Bảo cho hai người kia đủ thì giờ thoát thân.
Ngô Chân Đăng ngó quanh tỏ vẻ ái ngại:
– Lê tướng quân kéo binh lên cả trăm người mà…
– Binh cốt tinh nào cốt đông. – Phạm Ngũ Lão tươi cười. – Hơn nữa ta có địa lợi. Dựa vào địa lợi lấy một địch mười cũng chẳng tính là nhiều.
Ngô Chân Đăng ngoảnh nhìn phía sau vì nghe tiếng động, thấy hai binh sĩ đang dùng rìu đốn cây.
– Chẳng cần nhiều. – Phạm Ngũ Lão nói. – Vài thân cây lúc cần ném xuống cũng cản được đợt xung phong. Cậu có thể nhặt nhạnh mấy viên đá kia mà dùng. Địa lợi thế này thanh kiếm trong tay cậu không đắc dụng.
Ngô Chân Đăng vội nghe theo.
– Nhưng… chốc nữa bọn họ vây ba mặt, chính diện giữ chân, tả hữu vòng lên bất chấp thì phải làm sao Lão huynh?
Phạm Ngũ Lão gật đầu đồng tình:
– Chắc chắn họ sẽ hành động như thế. Biết vậy rồi còn sợ gì nữa. Chúng ta sẽ chạy theo lối ban nãy thằng Dậu đi. Nó đã đánh dấu nhưng…
Nheo mắt ngước nhìn ánh nắng chênh chếch, Phạm Ngũ Lão nói tiếp:
– Chờ trời sẩm tối sẽ dễ thoát. Lê Cát Bảo chưa nắm được sự thể mới gióng trống khua chiêng, vừa dò vừa tiến vì sợ phục kích. Bọn ta dễ dàng đẩy lui vài đợt xung phong, tiễn vài mươi kẻ chầu trời nhưng nhiệm vụ trên giao hệ trọng, không thể để lộ danh tính được.
Nghe nói thế Ngô Chân Đăng đánh bạo hỏi:
– Các huynh có phải Thiên Đức quân?
Phạm Ngũ Lão nhoẻn miệng cười, nheo mắt hỏi ngược lại:
– Phải thì sao mà không phải thì sao?
– Đệ… đệ tò mò!
– Cậu thông minh hơn người, tự khắc có kiến giải. Nhiều chuyện đâu nhất thiết phải nói toạc móng heo ra làm gì.
– Thủ trưởng, Thủ trưởng! – Giáp thì thào. – Có hai thằng cầm cờ bò lên.
Phạm Ngũ Lão vạch cành lá ngó xuống, trông thấy hai tên lính mắt láo liên. Một trong hai tên cầm cờ. Cả hai lom khom bấu víu bờ bụi, gốc cây, mỏm đá trèo lên. Giáp đề nghị:
– Em hạ nó nhé?
Phạm Ngũ Lão gạt đi:
– Để xem nó tính làm gì. Cầm cờ lên tìm bọn ta để làm hiệu cho đám ở dưới trông lên đó.
Ngô Chân Đăng góp lời:
– Quân phục của Sơn Nam quân. Họ không phải dân vùng này, không rành thông thổ. Thủy binh lên núi dường như… không phải là ý hay.
Phạm Ngũ Lão gật đầu:
– Có lý nhỉ. Bọn chúng đoán nếu ta nấp thì chính là chỗ này. Sợ phục nên cho hai quân tốt dò đường. Giáp, Giáp!
Giáp bò lại gần chờ lệnh.
– Chúng mon men đến gần thì cho mỗi đứa một trượng. Hạ được thì cầm cờ sang mé hữu cắm vào chỗ nào đó dễ thấy.
Giáp ra hiệu, một người liền bò xổm theo sau. Hai quân tốt đến chỗ mỏm đá ngước nhìn lên bàn tính. Một kẻ phát hiện cây cỏ mé bên hữu nhiều chỗ đổ rạp, lại vương vết máu liền huých vai bảo đồng bạn cảnh giác. Kẻ nọ đùn kẻ kia đi trước lần theo dấu máu. Bất thình lình Giáp nhảy xuống vung trường côn hạ gục kẻ cầm đao. Tên tốt cầm cờ hoảng hốt vứt cờ xoay người bỏ chạy được vài bước thì đồng đội của Giáp phóng trường côn trúng lưng khiến đối phương ngã sấp. Giáp chạy đến túm cổ địch nhân lôi ngược lên trên. Hắn luôn miệng xin tha chết. Phạm Ngũ Lão tra hỏi tù binh, biết được bên dưới có hơn ba trăm binh mã. Trịnh Khang nhận lệnh dẫn quân chia làm ba mũi tiến lên. Và rằng Lê Cát Bảo, Trịnh Khang cùng ngờ gian tế ở mỏm đá vì có hai người bị thương. Quả thực Trịnh Khang sai quân tốt cầm cờ đi trước làm hiệu, trông thấy cờ mé nào thì lùng các mé còn lại. Biết vậy, Phạm Ngũ Lão bảo Giáp cầm cờ keo sang lối bên hữu một quãng rồi vứt đi. Lại lấy ít máu vẩy lên cây lá ở lối dẫn lên đó.
Trịnh Khang trúng một kế đơn giản.
Nghe quân báo tin không còn trông thấy cờ ở mé bên trái mỏm đá. Trịnh Khang đốc quân tiến lên, phát hiện dấu máu vương trên cành lá liền sai sĩ tốt lần theo. Dĩ nhiên Trịnh Khang, một tướng trận mạc, vẫn sai một toán binh kiểm tra chỗ mỏm đá nhô ra ngoài vách núi nhưng chỉ kiểm tra lấy lệ vì không nghĩ có người ẩn nấp sau những bụi cây um tùm ấy.