Chương 708: Cuộc gặp bên suối
Sau một đêm nghỉ ngơi vì mệt, ngày sau hôm sau bọn Ngô Chân Đăng men theo chân núi mà đi. Thi thoảng gặp đám thợ rừng phải tìm chỗ lánh mặt. Nhiều quãng nghe tiếng mõ trâu, phát hiện trẻ mục đồng tụ tập gần khe suối, cả ba lại phải tìm đường vòng. Thủ cấp của Ngô Chân Đăng đáng giá trăm lượng bạc. Vũ gia đặc biệt thưởng thêm trăm lượng cùng mươi xấp vải lụa thượng hạng cho kẻ đem thủ cấp Ngô Chân Đăng về nộp. Ngô Chân Đăng trào phúng bản thân:
– Mấy hôm trước có kẻ còn nói thân ta đáng ngàn vàng vậy mà nay chỉ đáng hai trăm lượng bạc với mươi xấp vải lụa. Như vậy là giảm giá trị bao nhiêu lần.
Ất, người đầy tớ mới bước vào tuổi bẻ gãy sừng trâu, vừa thở vừa nói:
– Mạng công tử dù gì vẫn đáng giá! Chẳng như bọn tiểu nhân không đáng đồng xu cắc bạc nào.
Chiều hôm sau, Ngô Chân Đăng đứng trên một mỏm đá nhìn về phía Nam, nơi dòng Bến Đang như dải lụa xanh biếc uốn lượn, ẩn hiện sau những tán cây cao vút.
– Sông Bến Đang chẳng còn bao xa, vượt sông sang đất Bắc Sơn. Đứng ở đây trông thấy dãy Ba Dội, qua ải Cửu Chân Quan vào đất Hà Trung xem như chẳng còn ai biết gốc tích của ta nữa.
Trần tiều phu nằm vật ra nhìn trời mây, vừa thở vừa nói:
– Tôi nhớ mấy tháng trước các tướng Lưu Kiền, Trịnh Khang, Lê Cát Bảo trấn mé này. Bến Đang trông thấy thì dễ mà đến mới khó. Dưới tán cây rừng trùng điệp kia, chỗ nào binh Trường Chân đóng giữ?
Ất đưa ba vốc gạo rang cho Ngô Chân Đăng. Chàng công tử họ Ngô nhai qua quýt, ngửa cổ tu ừng ực rồi đổ nước lên mặt xoa lấy vài cái cho tỉnh táo.
– Nơi này núi non điệp trùng, những chỗ tốt ắt có quan binh đóng giữ làm đài quan sát trông về mạn Nam. Nghỉ ngơi một chốc rồi chúng ta xuống chân núi, men theo khe nước dò dường. Quan quân đóng trại ắt gần nguồn nước. Muốn tránh họ phải biết họ ở đâu mà tránh. Đêm nay nghỉ ngơi cho lại sức rồi liệu sau.
Cả ba xuống chân núi lội theo khe nước. Trong núi rừng trời mau tối hơn vì cây lá rậm rạp. Dò dẫm chừng nửa canh giờ trong làn nước mát lạnh, bọn Ngô Chân Đăng điếng người khi nhìn thấy bóng người ngồi bên suối. Định thần trông rõ, đó là tiều phu, lục lâm thảo khấu hay quan binh?
Có tiếng khua nước.
Cả ba nhìn kĩ, thấy có người đang ngụp lặn dưới nước, chốc chốc lại ngoi lên.
Ngẩng nhìn lên vách đá dựng đứng, thấy nước đổ từ trên cao xuống, Ngô Chân Đăng nhận ra thác nước nhỏ. Âm thanh của thác đổ khiến cả bọn mất cảnh giác. Nhất thời đứng như trời trồng chưa biết nên phản ứng ra sao.
Người ngồi ven suối đội nón rộng vành dường như đang thưởng trà! Y nhận ra sự có mặt của bọn Ngô Chân Đăng song chẳng có phản ứng nào đáng kể.
Đúng hơn là chẳng thèm quan tâm.
Lưỡng lự hồi lâu, Ngô Chân Đăng đặt tay lên đốc kiếm chậm rãi lội lên bờ. Thấy bọn Ngô Chân Đăng tiến gần, người lạ bỏ nón ngoảnh trông sang. Cái nhìn sắc lạnh như thấu tâm can kẻ đối diện. Bất giác cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến Ngô Chân Đăng khẽ rùng mình. Bàn tay đặt trên đốc kiếm run nhẹ.
Một khoảng tĩnh lặng dài lê thê.
Lưỡng lự giữa việc rút kiếm hoặc mở lời, Ngô Chân Đăng tự trấn an, đánh giá nhanh tình huống.
Người đàn ông vai hùm lưng gấu, mặt vuông chữ điền thản nhiên rót trà uống. Nhìn mấy cây rìu lớn nhỏ đặt cạnh bên, Ngô Chân Đăng tạm yên lòng, ra hiệu cho Trần tiều phu bước lên mở lời.
– Bọn chúng tôi lạc đường, vị huynh đài… có thể chỉ lối gần nhất cho chúng tôi ra Bến Đang không?
Người đó ngước nhìn trời, đáp rằng:
– Vài dặm phía trước có quan binh. Các người cứ thẳng hướng Nam sẽ gặp rồi hỏi tiếp.
Chỗ thác nước đổ xuống rộng như một cái ao, bọt tung trắng xoá. Người ngụp lặn ngoi lên, trông thấy bọn Ngô Chân Đăng đứng tụm lại một chỗ liền cảnh giác bơi vào. Bấy giờ Ất tiến sát lại ghé tai chủ thì thào:
– Thằng này nhác trông em thấy quen quen, công tử cẩn trọng.
Ngô Chân Đăng hỏi lại:
– Thằng mình trần đó ư? Ngươi gặp nó ở đâu?
– Dạ, em nhác trông quen quen thôi. Nhìn nó giống thằng chăn lợn gần nhiệm sở ạ. Mấy lần công tử sai em mua đồ lặt vặt, em có chạm mặt.
Ngô Chân Đăng giật mình:
– Ngươi chắc chứ?
– Em mang máng, không dám chắc.
Trần tiều phu nói:
– Mình ba chúng nó hai. Nếu có biến thì nhào vào bổ mỗi đứa một nhát là xong chuyện.
Ngô Chân Đăng hất hàm bảo:
– Nhìn kẻ đang ngồi kia đi! Phong thái hắn điềm tĩnh đến đáng sợ. Nhìn bộ vó trông như kẻ luyện võ. Trước khi biết chúng là ai, ở đây làm gì tuyệt không động thủ kẻo bất lợi.
Trần tiều phu nắm chặt cây rìu trong tay đề nghị:
– Cổ nhân dạy tiên hạ thủ vi cường. Thằng Ất nhác quen mặt, tôi đồ hai đứa này là sĩ tốt đi tuần hoặc cảnh giới vòng ngoài.
Ngô Chân Đăng chưa kịp đáp lời thì người kia ngoảnh nhìn sang. Một lần nữa Ngô Chân Đăng chạm phải ánh nhìn sắc lạnh triệt tiêu mọi ý chí phản kháng. Thân luyện võ, cũng gọi là có chút bản lĩnh nhưng chưa từng bôn tẩu giang hồ, lại thêm thân phận Ngô công tử nên Chân Đăng chưa từng gặp ai nhìn mình với ánh mắt như thế.
– Bọn ta phường thợ săn cọp chứ không phải sơn tặc. – Người đó trầm giọng đe doạ. – Các người từ bỏ ý định đang nghĩ đi. Muốn lấy mạng các người thì ngồi đây ta cũng làm được. Tay chân đừng hành động thừa thãi kẻo mang hoạ.
Ngô Chân Đăng đỏ mặt cười gượng, tự giới thiệu tên giả rồi hỏi:
– Chẳng hay tại hạ gọi nhị vị huynh đệ như nào cho phải phép?
– Cứ gọi ta là Lão, thằng này cứ gọi nó là Kỷ Dậu.
Nói rồi ngoảnh nhìn bọn Ngô Chân Đăng, nhếch miệng cười mũi:
– Nhìn các ngươi hệt lũ đào binh vậy.
Ngô Chân Đăng giật mình, tay trái vô thức đặt lên đốc kiếm. Nhanh như cắt, Lão nhặt cây rìu nhỏ vung tay. Chỉ nghe tiếng vút. Cây rìu bay sạt qua mang tai Ngô Chân Đăng và Trần tiều phu cắm phập vào thân cây phía sau. Ngô Chân Đăng chậm rãi ngoảnh lại nhìn, nuốt nước bọt đánh ực một cái, tóc tai dựng ngược hết lượt. Công lực phải thâm hậu đến nhường nào mới có thể vung nhẹ cây rìu bay hơn 5 trượng cắm ngập lưỡi vào thân cây như được như vậy.
Cả ba thất sắc, toát mồ hôi lạnh, ngây người đứng như phỗng hồi lâu, đũng quần ướt nhẹp tự lúc nào chẳng hay biết
– Sợ vãi đái ra quần còn định động thủ với ta? Lại đây ngồi uống trà cho ấm bụng.
Giọng đầy uy lực, Lạo chỉ mấy hòn đá ven bờ suối. Chủ tớ Ngô Chân Đăng liếc nhìn nhau cùng vứt vội khí giới, rón rén bước đến song bộ dáng sẵn sàng bỏ chạy tìm đường tháo thân.
– Bọn ta không phải sơn tặc! – Người tên Lão nhấn mạnh. – Ngồi đi. Đào binh là việc của các người, liên quan gì ta. Chui lủi trong rừng hẳn đói hả? Vừa hay bọn ta đang nướng mấy con cá. Ngồi đi!
Ngô Chân Đăng chậm rãi ngồi xuống cục đá trơn nhẵn, ánh mắt không rời người vừa khiến anh chàng khiếp vía.
– Đa tạ Lão huynh. – Ngô Chân Đăng ấp úng. – Kì thực bọn đệ đào binh. Mấy ngày nay chỉ nhai gạo rang uống nước suối.
Lão huynh chẳng ai xa lạ, chính là Phạm Ngũ Lão. Nhìn bộ dáng ba người sợ đến mất mật, Phạm Ngũ Lão cố nhịn không bật ra tiếng cười.
Kỷ Dậu mình trần ướt sũng, đặt mấy con cá xiên que vừa nướng xong bốc mùi thơm.
– Phận bèo nước gặp nhau giữ chốn rừng thiêng nước độc, ăn tạm đỡ đói lòng.
Bọn Ngô Chân Đăng đánh mắt nhìn nhau. Phạm Ngũ Lão nhếch miệng cười ra hiệu cho Kỷ Dậu. Kỷ Dậu với tay lấy một xiên ngồi cạnh bờ suối chấm muối hột ăn ngon lành. Cả ba thèm nhỏ dãi song lừng khừng chẳng dám ăn vì sợ độc. Phạm Ngũ Lão chẳng nói thêm, nhón tay lấy đại một xiên. Bấy giờ Ngô Chân Đăng mới lấy cá đưa cho cả bọn mà trong lòng dấy lên nhiều suy nghĩ.
– Canh rau chín chưa?
Kỷ Dậu gật gật. Phạm Ngũ Lão ngoảnh sang bảo Ngô Chân Đăng:
– Canh rau rừng. Để bọn ta uống trước kẻo các người sợ bỏ độc.
Kỷ Dậu lấy bát múc canh rau dại, măng rừng vừa thổi vừa nhấp từng ngụm.
– Tiểu đệ đa tạ Lão huynh có lòng thương xót. Tiểu đệ dám hỏi, chẳng hay… cớ sao Lão huynh lại có lòng tốt chia sẻ phần ăn như vậy?
Phạm Ngũ Lão rót thêm trà vào bát, uống xong mới thủng thẳng đáp:
– Bọn ta bên Sơn Nam cũng thân đào binh. Hồi đầu năm đánh dăm bảy trận với Thiên Đức càng đánh càng thua mới dạt về đây. Lê Sơn Nam tướng quân (ý nói Lê Cát Bảo) muốn bọn ta thí mạng với Thiên Đức. Thần tướng Lý Kế Nguyên trấn bên kia sông Bến Đang. Hắn có hoả khí địch vạn người, bọn ta ló đầu ra chẳng phải thí mạng là gì.
– Chả lẽ Lão huynh ở đây mãi?
Phạm Ngũ Lão chép miệng:
– Cũng hơn tuần trăng rồi. Ngày nào Lý Kế Nguyên kia đánh sang sông thì bọn ta tìm đường ra hàng là yên phận. Ta chẳng có lý nào phải chống Thiên Đức đến cùng. Cha mẹ già, vợ dại con thơ hãy còn bên Sơn Nam.
Nỗi khiếp đảm dần qua đi, Ngô Chân Đăng đưa tay nhận bát canh rau rừng Kỷ Dậu đưa uống cạn. Vị mặn của muối, vị mát của rau rừng, vị đắng của măng khiến cả ba tỉnh táo sau mấy ngày chui lủi nhai gạo rang. Thái độ dửng dưng của Phạm Ngũ Lão và Kỷ Dậu khiến Ngô Chân Đăng buông bỏ đề phòng.
– Tiểu đệ chẳng có gì, xin Lão huynh nhận nén bạc thay lời tạ ơn.
Phạm Ngũ Lão cười nhạt mà rằng:
– Chốn thâm sơn cùng cốc bạc chẳng để làm gì. Cũng chỉ con cá bát canh, không cần bận lòng. Các người đào binh sao lại lắm bạc đến vậy? Không sợ ta trở mặt cướp sạch ư?
– Dù nhìn thế nào Lão huynh cũng không giống phường thảo khấu. – Ngô Chân Đăng nói. – Tiểu đệ giao thiệp nhiều, cũng tích được chút ít kinh nghiệm nhìn người.
Phạm Ngũ Lão khẽ so vai, nhìn bàn tay cầm bạc của Ngô Chân Đăng cười rằng:
– Bàn tay chẳng vết chai. Ngươi đâu giống đào binh. Nhưng chẳng quan trọng. Trời sắp tối. Các người theo lối này ra Bến Đang hãy cẩn trọng. Quan binh đóng trại phân tán ở những chỗ cao ráo gần nguồn nước. Các người có đi thì tìm lối lầy mà lội.
Nói rồi Phạm Ngũ Lão quăng mấy cây gậy hãy còn dấu vết đẽo gọt mới tinh cho Ngô Chân Đăng:
– Thứ này hữu dụng vì nhiều rắn rết. Mấy chỗ quan binh đóng giữ thường có chim chóc tụ tập. Các người trông mà tránh.
Ngô Chân Đăng vật nài thêm, dúi bằng được nén bạc vào tay Phạm Ngũ Lão. Trước khi rời đi, Ngô Chân Đăng nói:
– Ơn này tiểu đệ tạc dạ ghi lòng. Đất trời mênh mông, ngày sau tái ngộ xin được kết nghĩa huynh đệ.
– Nếu có duyên gặp lại, Phạm Ngũ Lão vốn tên cha mẹ đặt cho. Chúc các người tâm thành sở nguyện.
Ngô Chân Đăng bái tạ, men theo dòng suối mà đi, chốc chốc ngoái lại vẫn thấy Phạm Ngũ Lão thảnh thơi ngồi bên bờ suối.
– Hai kẻ đó không phải thợ rừng, chẳng phải đào binh. – Trần tiều phu nhận xét. – Chúng không cần bạc, chẳng tỏ vẻ sợ sệt.
Ngô Chân Đăng đồng tình:
– Ta biết vậy nên chẳng muốn dây dưa. Hai kẻ đó đều con nhà võ, bộ dáng thực quan binh song tác phong, thái độ hành xử khác hẳn so với quan binh Trường Châu. Ta lấy bạc thử lòng mà hắn chẳng mảy may bận tâm. Hai ngươi nghĩ thử, thậ thủ chúng tốt như vậy sao cam tâm náu mình nơi này? Chả phải muốn thì chúng về Sơn Nam dễ như trở bàn tay ư? Lại nói chờ Thiên Đức đánh sang sẽ ra hàng, thật nực cười. Chỉ cần chúng bơi qua Bến Đang đầu hàng tự nhiên sẽ toại ý.
– Em vẫn ngờ ngợ thằng Kỷ Dậu kia! – Ất nói. – Nó chỉ khác thằng chăn lợn bộ ria mép lún phún. Em nhìn kĩ lắm rồi. Có khi nào nó là gian tế cải trang không nhỉ?
Ngô Chân Đăng dừng bước ngẫm nghĩ.
– Ta đọc nhiều sách Thiên Đức có từng nhắc đến Phạm Ngũ Lão. Hắn vốn hổ tướng kề cận, Vạn Thắng vương tin dùng song thiên hạ ít nghe danh so với Thủy tướng Yết Kiêu, người anh em cật ruột.
– Thiên hạ bao la, trùng tên họ chẳng lấy gì làm lạ. – Trần tiều phu nói. – Giả như hắn thực là Phạm Ngũ Lão, chiến tướng Thiên Đức, lí nào hắn lại ở chốn này.
– Quay lại hỏi cho rõ! – Ngô Chân Đăng đưa ý định. – Hắn không có ý hại ta. Vả lại, ta muốn xem cái bếp chúng dùng cớ sao không có khói.
Trần tiều phu ngơ ngác nhìn sang Ất. Ất gãi đầu. Chủ quyết sao đầy tớ nghe vậy, nào có ý trái. Cả bọn quay lại chỗ cũ, ngoài tiếng chim kêu vượn hú, tuyệt không thấy bóng dáng Phạm Ngũ Lão. Bếp đun canh ban nãy đã bị phá, chỉ còn một rãnh dài từ bờ suối dẫn vào đám cỏ cây um tùm.
– Nơi này không thể ở lâu, đi thôi!
Ngô Chân Đăng vội kéo cả bọn rảo bước, vừa đi vừa ngó tứ phương. Tưởng như trong màu xanh của núi rừng bốn phía đang có cặp mắt dõi theo nhất cử nhất động của cả bọn.
– Chẳng thể khác, hai kẻ đó đích thị gian tế Thiên Đức. – Ngô Chân Đăng quả quyết. – Tại sao chúng ở đây, phải chăng đang theo dõi chúng ta.
Trời sẩm tối ba người phát hiện một doanh trại nhỏ với hơn chục lán trại thông qua mùi thức ăn cùng tiếng người xôn xao đành cắt sang hướng khác. Lần mò chưa được bao lâu thì trời tối hẳn, không thể xác định được phương hướng, Ngô Chân Đăng đành chọn một mô đất cao đầy dây leo làm nơi trú tạm qua đêm.
Rừng khuya đen kịt, tĩnh lặng.
Ngô Chân Đăng vẫn chưa thể chợp mắt trong khi hai người cùng đi cuộn tròn sâu giấc cạnh bên. Hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra trong mấy ngày gần đây, xâu chuỗi lại, Ngô Chân Đăng cảm thấy dường như tất cả sự việc đều liên kết mật thiết với nhau.
– “Thằng Lê Bính đó có thực gia nô của Lưu tiên sinh? Từng nghe Vạn Thắng vương lắm mưu nhiều kế, có khi nào mưu kế đang nhắm vào mình không nhỉ? Nhưng… mình nào có giá trị đến nỗi Vạn Thắng vương phải tốn công xếp đặt. Phạm Ngũ Lão kia nữa, hắn thực là ai? Sao lại sở hữu cái nhìn của kẻ mạnh nhìn con sâu cái kiến.”
Trằn trọc theo đuổi những câu hỏi không lời giải đáp, Ngô Chân Đăng chìm vào giấc ngủ khi nào không hay. Tờ mờ sáng hôm sau Ất đánh thức cả bọn tiếp tục hành trình. Di chuyển được quãng nửa canh giờ đụng phải quân Trường Châu náu trong lùm cây nhảy ra chặn đường. Chẳng còn cách nào khác, Ngô Chân Đăng vung cây gậy gỗ trong tay tấn công. Trần tiều phu và Ất trợ sức, nhờ đó hạ gục được ba sĩ tốt.
Trần tiều phu rỉ tai Ngô Chân Đăng:
– Hẳn đây là quân canh vòng ngoài. Y phục của quân Sơn Nam. Đằng trước không đi được nữa.
– Quay lại tìm lối khác. – Ngô Chân Đăng khẽ thở dài. – Có khi phải cắt rừng về đằng Đông.
Bỏ mặc ba người lính nằm rên rỉ, Ngô Chân Đăng dẫn cả bọn chạy ngược về phía núi.