Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
con-lai-ba-thang-menh-xin-cho-ta-thong-dong-chiu-chet.jpg

Còn Lại Ba Tháng Mệnh, Xin Cho Ta Thong Dong Chịu Chết

Tháng 1 18, 2025
Chương 80. Phiên ngoại từ gặp lại cũng không thấy nữa Chương 79. Phiên ngoại ngày 12 thương
nguoi-lam-bo-tu-luyen-mot-cai-di-cau-cau.jpg

Ngươi Làm Bộ Tu Luyện Một Cái Đi, Cầu Cầu!

Tháng 1 21, 2025
Chương 651. Ngàn năm về sau Chương 650. Hương Tiêu Quân quy vị
co-he-thong-ta-het-thay-toan-bo-nho-ngau-nhien

Có Hệ Thống: Ta Hết Thảy Toàn Bộ Nhờ Ngẫu Nhiên

Tháng 1 2, 2026
Chương 1480: Ta có thể giúp ngươi thượng vị Chương 1479: Du thuyết
danh-dau-vo-dich-bat-dau-do-vo.jpg

Đánh Dấu Vô Địch: Bắt Đầu Đổ Vỏ

Tháng 1 16, 2026
Chương 385: Liễu gia mời Chương 384: Một bình trà giá tiền
thien-nhai-co-dao

Thiên Nhai Cô Đao

Tháng 12 17, 2025
Chương 327: Kết cục chi trở lại hết thảy bắt đầu địa phương Chương 326: Về nhà
nguoi-tai-lang-la-naruto-mo-baryon-mode

Người Tại Làng Lá: Naruto Mở Baryon Mode

Tháng 10 15, 2025
Chương 352: Đại kết cục - FULL Chương 351: Uchiha Sasuke bại
cuc-quyen-bao-quan.jpg

Cực Quyền Bạo Quân

Tháng 1 18, 2025
Chương 695. Thế Giới Chi Vương Chương 694. Không biết thuế biến
nguoi-tai-vo-dang-mot-diem-cay-cay-gap-tram-lan-thu-hoach.jpg

Người Tại Võ Đang, Một Điểm Cày Cấy Gấp Trăm Lần Thu Hoạch

Tháng 1 13, 2026
Chương 375: Dĩ kỷ tâm đại thiên tâm, Thần Châu chi chủ! (đại kết cục) (2) Chương 375: Dĩ kỷ tâm đại thiên tâm, Thần Châu chi chủ! (đại kết cục) (1)
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 707: Trời xanh nào thấu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 707: Trời xanh nào thấu

Ngô Chân Đăng và người tiều phu náu mình trong hang hốc gần điểm hẹn suốt đêm, thay nhau thức chờ ám hiệu của nghĩa bộc. Vẳng nghe trống đầu canh Năm điểm chưa được bao lâu, lại nghe như có tiếng chuông chùa từ xa vọng đến. Ngô Chân Đăng nhổm dậy dỏng tai nghe, nhận ra âm thanh phát ra từ chùa Tang Linh, ngôi cổ tự dưới chân núi. Chuông chùa ngân dài, lại dồn dập. Bỗng Ngô Chân Đăng như người mất hồn quỵ xuống than rằng:

– Phụ vương hạc giá vân du, trời ơi! Tại sao lại như thế? Có phải người đau buồn vì huynh đệ tương tàn, vì ta phản nghịch nên mới về cõi niết bàn không? Trời xanh có thấu oan khuất của ta.

Rồi ngửa mặt nhìn trời, đấm ngực thùm thụp tự than trách bản thân. Người tiều phu ngồi cạnh bên hết lời an ủi.

Trời sáng dần.

Ngô Chân Đăng quyết xuống núi, tìm đường về phủ chúa nhìn mặt Ngô Sứ quân lần cuối, chấp nhận bị Tông nhân phủ định tội gian tế. Người tiều phu họ Trần hết mực ngăn cản, khuyên Ngô Chân Đăng nén đau thương chờ nghĩa nô đến, tỏ thực hư hãy về cũng chưa muộn.

– Công tử túc trí đa mưu, cớ sao vì cơn quẫn bách mà mất lí trí. Biết đâu… Vũ gia biết người hiếu nghĩa, dùng tiếng chuông chùa báo chúa công băng hà lừa công tử về. Công tử phải bình tâm suy xét mọi lẽ mới được.

Lời của Trần tiều phu khiến Ngô Chân Đăng chợt tỉnh ngộ.

– Kỳ thực mọi sự xảy ra dồn dập, ta thấp thỏm ngóng trông thành ra suy nghĩ còn thiển cận. Phiền Trần huynh xuống chùa một chuyến, nghe ngóng thực hư giúp ta rồi liệu sau vậy.

Người tiều phu bèn nhặt nhạnh lấy một bó củi xách rìu xuống chân núi nghe ngóng. Gần hai canh giờ sau quay lại, xác nhận rằng Ngô Sứ quân thực đã giá hạc tiên du. Ngô Chân Đăng thẫn thờ ngồi tựa gốc cây, gục đầu lên gối khóc nấc.

– Công tử, công tử! Trông đằng kia có bụi bốc lên.

Trần tiều phu đứng bật dậy nhìn xuống chân núi, tiếng nhạc ngựa nghe mỗi lúc một gần, đích thực quan binh truy đến nơi. Trần tiều phu vội giục:

– Phải chạy cho mau.

Hai mắt Ngô Chân Đăng đỏ hoe, lẳng lặng lần tay nải xé ra một miếng vải lụa từ y phục quấn lên đầu thay cho khăn tang. Đoạn quỳ xuống dập đầu bái lạy về phía Tây Bắc mà rằng:

– Nhi thần lấy cây rừng làm hương, đất thay ban thờ cúi xin phụ vương tha cho nhi thần tội bất hiếu. Phụ vương từng dạy nhi thần, là nam nhân trong trời đất sống phải thẳng lưng. Nâng lên được cũng đặt xuống được, sống không thẹn với lòng, thác gặp tổ tiên cũng không lo bị trách phạt. Nay nhi thần bị kẻ gian hãm hại vu thông với giặc, tội vạ đổ lên đầu. Nhi thần không cam chịu uỷ khuất, nhất định phải làm rõ chân tướng. Cơ nghiệp phụ vương gầy dựng không thể rơi vào tay quân bất lương.

Vái lạy xong Ngô Chân Đăng ngoảnh sang bảo với Trần tiều phu:

– Huynh nên đi trước. Mỗ ở lại chờ.

Trần tiều phu lắc đầu, giọng quả quyết:

– Con của tôi nhờ công tử nhặt cho một mạng. Bây giờ tôi bỏ công tử mà đi, sao có thể nhìn mặt nhi tử.

Ngô Chân Đăng cười buồn chẳng nói gì thêm.

– Phải thằng Ất dẫn đường quan phủ tới bắt công tử? Cái thằng…

– Nó theo ta từ nhỏ, bụng dạ nó thế nào ta hiểu hơn ai hết. Huynh chớ ngờ nó mang tội.

– Thì tôi cũng mong ngờ sai. Nếu nó không đến vì lẽ nào đó thì tiếp theo ta phải làm gì? Chả nhẽ công tử chui lủi ở nơi thâm sơn cùng cốc mãi?

Ngô Chân Đăng chẳng vội đáp lời, đem suy tư theo ánh mắt dõi xuống chân núi nhìn mái ngói ngôi cổ tử thấp thoáng dưới những tán cổ thụ xanh rì. Hơn nửa canh giờ sau chẳng còn nghe tiếng nhạc ngựa, cũng không thấy bóng dáng quan binh ẩn hiện gần tảng đá lớn dưới chân núi.

Mặt trời đã treo trên đỉnh đầu. Trần tiểu phu giục mấy lần Ngô Chân Đăng mới chịu trệu trạo nhai nắm cơm chấm muối vừng khô queo.

– Thằng Ất không đến thì ta men chân núi về phương Nam.

Trần tiều phu thảng thốt:

– Bên đó đầy quân Thiên Đức. Công tử nghĩ kĩ chưa?

Ngô Chân Đăng nhếch miệng cười khổ:

– Đen đủi rơi vào tay Thiên Đức thì cùng lắm bị sung quân hoặc khổ sai phá đá là cùng. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Ta không tin… phụ vương mất rồi, chẳng mấy Trường Châu tan đàn xẻ nghé, Thiên Đức sẽ tràn vào. Ta còn giữ mạng nhất định quay về tra chân tướng, diệt trừ mấy kẻ vu cho ta tội tày đình.

Trần tiều phu động viên:

– Công tử chớ bi quan. Trường Châu đắc địa, núi cao rừng sâu tựa lưng, mặt trước sông sâu chắn lối. Binh hùng tướng mạnh, Thiên Đức dẫu muốn cũng khó vào.

Ngô Chân Đăng cười buồn:

– Ta nào bi quan! Lời huynh nói chẳng sai song… thời thế đã khác. Đọc sách nhiều sẽ biết nhiều, chân lý ở đời vốn vậy. Ta ngộ ra… hoặc nói ta thừa nhận cũng phải. Thiên Đức lớn mạnh như thổi phải có nguyên do. Nguyên do chính yếu là bởi Vạn Thắng vương tiến hành mọi chuyện khác với lẽ thường. Huynh từng tòng quân, bị thương mới về làm nông. Vậy… huynh chống Thiên Đức vì cái gì?

Trần tiều phu đưa gãi đầu, cười hiền lành:

– Tôi nào nghĩ được sâu xa. Lúc cầm giáo, quan bảo sao làm vậy. Xông trận tả đột hữu xung cố giành lấy mạng sống mong có ngày về với vợ con.

– Huynh có thù Thiên Đức không?

Trần tiều phu tặc lưỡi:

– Nói thù họ thì không hẳn. Hồi đầu năm giao chiến với họ ở gần cửa Thần Phù công tử biết rồi đấy. Thuyền bọn tôi trúng thần công, tôi bị hất văng xuống sông cùng nhiều người khác, chả biết trời đất trăng sao là gì. Lúc tỉnh lại thấy nữ nhân bên ấy đã băng bó cho tôi rồi thả cho về. Thật tôi chả dám tin. Lúc chạy về còn sợ họ phóng tiễn nhưng… thực tôi vác được xác về. Tôi vừa ghét vừa sợ là phúc rồi. Trường Châu hiểm địa nên họ khó vào chứ không thì… Công tử hỏi vậy hẳn muốn nói gì.

Ngô Chân Đăng nói:

– Sĩ tốt bên ấy tòng quân đều có lý tưởng, họ muốn cống hiến vì vương của họ. Họ xông pha trận mạc chẳng sợ hiểm nguy. Một khi họ nằm xuống, gia quyến đều được lo chu toàn. Chính bởi vậy Vạn Thắng vương yêu quý sinh mạng binh sĩ. Họ thiệt mạng là gánh nặng, không muốn có gánh nặng phải tính sao cho kĩ để bớt thiệt hại.

Trần tiều phu thắc mắc:

– Công tử đọc những thứ đó trong sách?

Ngô Chân Đặng gật đầu. Trần tiều phu nhớ lại:

– Trước lúc thả cho tôi về, nữ binh Thiên Đức có giảng giải cho bọn tôi nghe nhiều điều nhưng bọn tôi sợ, nghe bùng nhùng lỗ tai. Vả lại thật giả nào biết, chúng thuyết cứ thuyết vậy.

– Ta không có ý đầu Thiên Đức nhưng kẻ sĩ đọc sách phải biết nhìn xa, không thể mù quáng nghe theo lời bề trên. Gần đây Thế tử muốn lấy lòng bách tính. Được lợi ai chả mừng vui. Chiến cuộc điêu tàn, người thiệt vẫn là bách tính. Mưu sĩ Trường Châu cũng hay nhắc đến lòng dân song kì thực lòng thế gia mới đúng. Nay phụ vương cưỡi hạc về trời, các thế gia sẽ sớm tranh giành ảnh hưởng, quyền lợi. Nào ai thực nghĩ cho bách tính, có chăng chỉ trên miệng trên môi.

– Lúc trong quân tôi nghe kháo nhau, mấy nơi Thiên Đức chiếm được đều không có tắm máu. Gần đây ở ngoài chợ họ cũng kháo nhau dân bên Yên Mô, bên Kim Sơn nào ai bị làm khó. Bằng chứng là rượu Kim Sơn vẫn có ở đây. – Trần tiều phu dè dặt. – Quan binh cấm ngặt nhưng… sao vẫn có rượu chỉ ma mới biết.

Ngô Chân Đăng lại cười buồn:

– Thuyền Ninh gia, Đinh gia, Vũ gia neo bên này sông. Bên kia sông tập trung hàng hoá, sĩ tốt Trường Châu nhận của ton lót lên thuyền chèo sang bên ấy mua hàng hoá chở qua chứ đâu. Chuyện buôn bán diễn ra từ chập tối đến tinh mơ.

– Bảo sao.

– Thế tử biết nhưng làm ngơ vì vẫn thu được thuế. Cuộc chiến cần phải có tiền. Thiên Đức vây kín hai mặt, kiểm soát đường sông song chẳng cấm dân buôn bán. Thương nhân biếu quà cáp mỗi khi qua trạm gác đều bị mắng. Đó! Quân kỷ họ nghiêm, không sách nhiễu. Chuyện này càng lâu thì thương nhân Trường Châu sinh thiện cảm với Thiên Đức. Cung cấp quân tình, tiếp tay Thiên Đức chuyện mờ ám. Huynh nghĩ mà xem, tin đồn từ đâu ra? Từ chợ! Ai ở chợ?

– Công tử tỏ hết, hẳn quan trên cũng tỏ. Cớ sao không ra tay dẹp bỏ?

Ngô Chân Đăng thở dài, tựa vào gốc cây tư lự:

– Kẻ biết ngậm hột thị ăn tiền. Suy cho cùng đều vì lợi ích bản thân, gia tộc. Cứ đà này thiên binh vạn mã chẳng đánh tự tan vì bách tính chán chường, ai làm vương cũng được. Nguy hiểm là ở chỗ đó.

– Bên cạnh chúa công có nhiều danh sĩ, hằn họ phải biết mà can ngăn chúa công chứ?

– Họ biết nhưng quản không xuể. Thế lực các gia tộc ăn sâu bén rễ. Trên ban xuống một đằng dưới làm một nẻo. Họ cũng lực bất tòng tâm.

Ngô Chân Đăng chợt bật dậy. Trần tiều phu cũng đứng lên gần như cùng lúc. Cả hai vừa trông thấy bóng người đứng trên tảng đá lộ thiên giữa rừng cây cối um tùm.

– Để tôi xuống! – Trần tiều phu đề nghị. – Nếu thằng Ất đến một mình, tôi sẽ ra hiệu cho công tử.

Ánh mắt Ngô Chân Đăng lộ vẻ vui mừng sau nửa ngày ủ rũ. Tư tưởng đã thông phần nào. Đất Trường Châu tạm thời chẳng còn chốn dung thân đành phiêu dạt một phen thoả chí tang bồng.

Ất lên tới. Nhìn người nghĩa bộc mặt mày hốc hác, y phục lấm lem, Ngô Chân Đăng ôm chầm lấy. Chủ tớ tái ngộ mừng mừng tủi tủi, nước mắt cứ thể tuôn ra.

Ất kể, lúc cắt đường về Ninh phủ, Ninh phủ thực bị Trường An quân khám xét. Mấy chục già trẻ gái trai trong phủ đều bị rong ra ngoài. Dân chúng bàn tán xôn xao vì chẳng hiểu cớ sự. Mãi quá trưa, Lưu Danh Hiệu và Đinh Nho Quan cùng đến thì già trẻ Ninh gia mới được cho quay vào phủ. Tư gia của Ngô Chân Đăng cũng bị lục tung. Trường An quân đem theo nhiều sách vở. Nghe binh sĩ kháo nhau, Trường An quân tìm thấy hoạ đồ quân sự trong tư gia của Ngô Chân Đăng. Muội muội và gia nô bị giải về Tông nhân phủ. Nghe nói mưu sĩ họ Lưu, họ Đinh đứng ra can gián, Thế tử mới cho cả bọn hồi phủ.

Trường An quân canh giữ nghiêm ngặt. Nửa đêm Ất liều mình chui qua lỗ chó sau tư gia gặp gia nô hỏi đầu đuôi. Nhờ đó đem theo được hơn trăm lạng bạc do em gái gửi cho Ngô Chân Đăng kèm lời dặn đừng quay về nếu không muốn rơi đầu.

Ngô Sứ quân cưỡi hạc về trời đầu canh Ba. Thế tử lập tức kế thừa ngai vị, không chờ đến ngày 8 tháng sau. Vũ gia đàn hặc, mặc các mưu sĩ khuyên can, Ngô Sứ quân mới của Trường Châu ban ý chỉ, gạch tên Ngô Chân Đăng ra khỏi tộc phả vì tội thông đồng Thiên Đức. Bất cứ ai bắt được đều có quyền tiền trảm hậu tấu, thưởng trăm lượng bạc.

– Tiểu nhân còn nghe nói Thế tử vừa đăng cơ đã cho triệu Ninh đại tướng quân về chịu tang chúa thượng. Lưu tiên sinh mặc sức can gián không được đữ cởi mũ từ quan xin về làm thường dân áo vải. Đinh gia nhận thấy mối nguy bèn gây áp lực. Thế tử không triệu Ninh đại tướng quân về chịu tang nhưng phái ai đó bên Vũ gia cầm thánh chỉ sang Thung Lau làm phó soái.

Sắc mặt Ngô Chân Đăng thay đổi liên tục. Nghe xong đầu đuôi mọi chuyện, Ngô Chân Đăng lắc đầu, ngước mặt than trời, hai hàng lệ tuôn rơi:

– Trường Châu đến hồi mạt vận rồi! Phụ vương nằm xuống, mưu sĩ từ quan. Sợ rằng Thiên Đức chưa vào đến thì các phe phái choảng nhau vỡ đầu hết cả. Đinh tiên sinh, liệu mình Đinh tiên sinh có thể chống đỡ cả vương triều đến hồi suy tàn hay không? Chắc là không!

Trần tiều phu không quay về, quyết theo chân chủ tớ Ngô Chân Đăng xuôi phía Nam.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-vo-dich-tu-vi-do-de-cua-ta-kinh-khung-nhu-vay
Bắt Đầu Vô Địch Tu Vi, Đồ Đệ Của Ta Kinh Khủng Như Vậy
Tháng mười một 19, 2025
tien-hiep-manh-nhat-nha-phat-minh.jpg
Tiên Hiệp Mạnh Nhất Nhà Phát Minh
Tháng mười một 27, 2025
dinh-hon-chia-tay-nu-than-ban-than-truoc-mat-moi-nguoi-cau-hon.jpg
Đính Hôn Chia Tay, Nữ Thần Bạn Thân Trước Mặt Mọi Người Cầu Hôn
Tháng 1 21, 2025
nguoi-tai-naruto-oji-san-ta-that-phan-boi-chay-tron.jpg
Người Tại Naruto: Oji-San Ta, Thật Phản Bội Chạy Trốn
Tháng 2 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved