Chương 706: Cao bay xa chạy
Tinh mơ một ngày thượng tuần tháng 7, Ngô Chân Đăng đưa em gái đến lễ chùa cầu an cho Ngô Sứ quân. Em gái hồi phủ, Ngô Chân Đăng cùng nghĩa bộc thủng thẳng đến nhiệm sở. Trên lưng tuấn mã, Ngô Chân Đăng trông thấy đằng trước có người bộ dáng gấp gáp, vừa chạy vừa khua tay gọi tên bèn ghì cương chờ đợi. Người đến gần là một tráng niên chưa từng quen biết khiến Ngô Chân Đăng lấy làm lạ, chợt nghĩ nhiệm sở có chuyện hoặc… Ngô Sứ quân giá hạc tiên du.
Người lạ mặt thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, nói trong tiếng thở:
– Công tử, công tử! Người mau chạy đi, chạy mau đi.
Ngô Chân Đăng nhíu mày hỏi:
– Có chuyện gì? Chủ ngươi là ai?
Bấy giờ tráng niên lạ mặt liền quỳ xuống thưa:
– Bẩm, tiểu nhân là đầy tớ của Lưu tiên sinh.
Một thoáng ngạc nhiên, Ngô Chân Đăng lại hỏi:
– Ý ngươi… phải chăng Đệ nhất quân sư Lưu Danh Hiệu tiên sinh?
– Bẩm phải ạ! Lưu tiên sinh đích thân căn dặn tiểu nhân phải tìm Thập công tử càng sớm càng tốt.
– Có chuyện gì đứng lên rồi nói! Ngươi tên gì?
Người tráng niên đứng dậy thưa:
– Tiểu nhân Lê Bính.
Nhìn trước ngó sau, Lê Bính nói:
– Chuyện cơ mật nói ở đây không tiện. Bẩm công tử, đằng kia hơi khuất ạ.
Ngô Chân Đăng nhìn theo hướng Lê Bính chỉ, chỗ đó có vài cây lớn gần bụi râm bụt, bụi chuối. Ngô Chân Đăng định bụng bảo Lê Bính có gì cứ nói nhưng trông bộ dáng Lê Binh không phải kẻ xấu, nét mặt lại có phần hơi hoảng, liên tục đảo mắt nhìn quanh như thể sợ ai đó trông thấy Lê Bính. Ngô Chân Đăng khẽ gật, nhảy xuống ngựa cho nghĩa bộc dắt theo Lê Bính vào chỗ khuất. Ngô Chân Đăng cảnh giác quan sát tứ bề một lượt, đặt tay lên đốc kiếm bước đi khoan thai.
Vừa qua bụi râm bụt, Lê Bính vội thưa:
– Bẩm công tử, lúc này nhiệm sở của người hẳn đang bị lục soát. Lưu tiên sinh khuyên người không nên đến khi chưa tỏ thực hư. Người đến đó ắt sẽ bị giữ tại chỗ, khó có cơ hội thanh minh.
Ngô Chân Đăng lấy làm ngạc nhiên:
– Ngươi đang nói cái gì vậy?
– Bẩm công tử. Vũ Mộ Trạch lĩnh mệnh Thế tử, dẫn Trường An quân cùng gia đinh bố ráp nhiệm sở của người hòng tìm tang chứng, vật chứng liên quan đến gian tế Thiên Đức trà trộn trong Nội vụ phủ. Lệnh trên ban xuống, bắt được công tử sẽ giao cho Tông nhân phủ định tội.
Ngô Chân Đăng giật mình, nhất thời chưa kịp hiểu những gì Lê Bính vừa mới nói. Lê Bính thuật lại càng khiến Ngô Chân Đăng ngơ ngác.
– Ta phạm lỗi gì mà giao ta cho Tông nhân phủ? Tại sao gian tế Thiên Đức lại liên quan đến bổn công tử? Sao ta có thể tin lời ngươi?
Lê Bính trông sang nghĩa bộc của Ngô Chân Đăng:
– Kẻ này có đáng tin không ạ?
– Hắn là người của ta, tất nhiên đáng tin.
– Công tử sai hắn cưỡi ngựa đến nhiệm sở nghe ngóng sẽ tỏ mọi chuyện, xem lời tiểu nhân thật hay giả. Hẳn Vũ Mộ Trạch bố trí binh mã trong ngoài. Đi cùng với Vũ Mộ Trạch còn có nhiều môn khách nhà họ Vũ.
Ngô Chân Đăng bán tín bán nghi:
– Ngươi chắc chứ? Nhà họ Vũ muốn đổ tội phản nghịch lên đầu ta. Bổn công tử ngay thẳng, sao có thể làm ra mấy chuyện móc ngoặc với người ngoài ám hại huynh đệ ruột thịt cho được.
Lê Bính giục:
– Thời gian gấp, Lưu tiên sinh nói, một khi tra nhiệm sở của ngài xong ắt tư gia cũng bị xét. Có khi giờ này tư gia của công tử…
Lê Bính chưa kịp dứt lời, bỗng nghe tiếng nhạc ngựa từ xa. Ngô Chân Đăng bước đến cạnh bụi râm bụt trông ra, quả nhiên nhìn thấy hơn mười kị mã Trường An quân đang thúc ngựa phi nước đại. Nếu Lê Bính không mời Ngô Chân Đăng vào chỗ khuất hẳn hai bên đã chạm mặt.
– Sao lại có chuyện tày trời như thế? Kẻ nào đã tính kế ta? – Ngô Chân Đăng hoang mang tự hỏi.
Lê Bính lại giục:
– Nếu công tử còn nghi hoặc, mau sai kẻ này đi nghe ngóng.
Ngô Chân Đăng cho là phải nhưng vốn thông minh nên không cho nghĩa bộc dùng ngựa. Thứ nữa, Ngô Chân Đăng đổ nước trong túi da dê xuống đất, sai nghĩa nô trát bùn lên mặt và y phục, lại dặn nghĩa nô trên đường đi nhớ tránh mặt quan binh. Nghĩa bộc nhận lệnh, cẩn thận bước ra đường cái rồi ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy, chả mấy chốc đã biến mất. Ngô Chân Đăng đứng trông theo, ánh mắt có chút đờ đẫn, hai tai như ù đi, nhất thời đứng không vững. Lê Bính vội dìu Ngô Chân Đăng đến ngồi bên gốc cây, dắt tuấn mã giấu vào sâu bên trong đám cây rậm rạp.
Ngô Chân Đăng ôm đầu suy nghĩ mông lung, dường như chưa thể tin những gì mắt thấy tai nghe.
– Tại sao Lưu tiên sinh lại sai ngươi báo tin cho ta?
Ngô Chân Đăng ngoảnh nhìn thẳng Lê Bính, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can người đối diện. Ngô Chân Đăng muốn dò xét liệu kẻ hạ nhân lạ mặt có đang lừa phỉnh mình hay không.
– Người Vũ gia tin cái chết của Nhị công tử Ngô Thiện có bàn tay của Ninh đại tướng quân nên ghi hận. – Lê Bính giải thích. – Lưu tiên sinh và Đinh tiên sinh mấy lần khuyên ngăn song họ Vũ dường như không nghe. Mấy ngày trước quân trấn biên bắt gian tế, chẳng hay công tử có nghe?
Ngô Chân Đăng nhíu mày, khẽ gật. Thực ra chuyện gian tế, nội nhân trong Nội vụ phủ mới rỉ tai chiều hôm qua, Ngô Chân Đăng chưa có thời gian dò hỏi thêm. Nghe đâu gần đây người trong Nội vụ phủ lần lượt bị tách ra hỏi những chuyện vu vơ.
– Vũ gia chủ Vũ Khang được môn khách gièm. – Lê Bính thì thào. – Bấy lâu nay công tử âm thầm kết bè đảng trong quân hòng mưu đại nghịch. Trong nhiệm sở lại có kẻ tấu công tử tự học chữ Vạn Xuân.
Ngô Chân Đăng thất sắc, ấp úng định giải thích song lại thôi. Quả thực Ngô Chân Đăng có mày mò học chữ Vạn Xuân mấy năm nay là bởi Ninh gia buôn bán khắp Vạn Xuân, đem về nhiều sách lưu hành tại Thiên Đức. Ngô Chân Đăng tò mò, ham đọc nên tự học chữ song chẳng mấy tiến bộ. Hai năm trước, Ngô Chân Đăng vô tình gặp một gia nô phục vụ thuyền buôn Ninh phủ người Tế Giang. Gia nô biết Ngô Chân Đăng hứng thú tự học chữ Vạn Xuân bèn dạy cho. Vốn thông minh, vài tháng sau Ngô Chân Đăng đã đọc thông nhưng viết chưa thạo. Thời gian sau đó mỗi lần theo thuyền buôn về Trường Châu, người gia nô đều mua hộ Ngô Chân Đăng nhiều sách. Những cuốn sách Vạn Xuân đủ thể loại đã mở ra cho Ngô Chân Đăng một chân trời hoàn toàn mới. Nhiều khi chàng công tử họ Ngô không lí giải được tại sao chỉ cách vài trăm dặm mà Thiên Đức lại khác biệt đến vậy. Nơi đó nữ nhân tòng quân, ra làm quan và… trẻ con buộc phải đến trường học chữ.
Ngô Chân Đăng thanh minh:
– Phụ vương ta nào cấm đọc sách ngoại bang. Ta đọc sách ấy có làm sao.
– Nhưng chúa thượng chẳng khuyến khích. Chuyện công tử học chữ Vạn Xuân tuy không sai gì nhưng giờ lắm kẻ gièm. Lưu tiên sinh bảo với tiểu nhân, đám môn khách Vũ gia vu công tử câu kết gian tế, làm nội ứng Thiên Đức. Và rằng văn thư thu được ngoài biên ải do chính công tử biên hoặc chí ít lệnh kẻ dưới biên. Phải chăng dạo trước công tử giao du với gia nô Ninh phủ, kẻ đó người Tế Giang?
Ngô Chân Đăng giật mình:
– Sao ngươi biết?
– Bây giờ chẳng riêng tiểu nhân biết! – Lê Bính khẳng định. – E là nội trong hôm nay cả Trường Châu tỏ.
Ngô Chân Đăng đứng bật dậy đi đi lại lại, đấm hai tay vào nhau.
– Nếu mọi sự như ngươi nói, ta nợ Lưu tiên sinh một ân tình. Có điều… ta chưa hiểu Lưu tiên sinh cứu ta vì lẽ làm sao.
– Lưu tiên sinh vì đại cuộc ạ. Tiên sinh nói, Vũ gia bắt công tử, Tông nhân phủ định tội thì danh tiếng của Ninh đại tướng quân ít nhiều ảnh hưởng. Chưa kể…
– Đại huynh ta muốn thu binh quyền?
Lê Bính gật liền mấy cái, khẳng định:
– Lưu tiên sinh quả có nói như thế.
Ngô Chân Đăng nóng ruột, hết đứng lại ngồi hỏi thêm vài chuyện khác. Có chuyện hỏi lại đến hai lần.
– Ta chẳng để bất cứ cuốn sách nào ở nhiệm sở. Đám Vũ gia có lật tung cũng không thể thấy mà vu vạ cho ta được.
Ngô Chân Đăng tự trấn an bản thân. Lê Bính chép miệng:
– Công tử người quân tử nghĩ ai cũng đường hoàng như người ư? Chỉ cần chủ tử muốn, hạ nhân như tiểu nhân sẽ bỏ chứng cứ vào đó là xong.
Ngô Chân Đăng nghiến chặt hai hàm răng vào nhau, rít lên:
– Vũ gia! Quân bất lương. Chả nhẽ bọn họ nhất định dồn ta và Ninh gia vào đường cùng ư? Quân đốn mạt. Lưu tiên sinh còn dặn dò gì ta nữa?
Lê Bính đáp:
– Tiên sinh bảo công tử tài trí hơn người ắt có toan tính. Công tử đừng lo về Ninh gia vì Ninh đại tướng quân còn đó. Thập nhất tiểu thư cũng không bị làm khó vì phận nữ tử.
Vừa lúc ấy Ngô Chân Đăng nhác trông thấy bóng dáng người nghĩa bộc thấp thoáng đằng xa.
– Bẩm công tử! – Nghĩa bộc bẩm báo. – Thật là Vũ Mộc Trạch dẫn binh vây nhiệm sở. Tiểu nhân dò hỏi, nghe đâu môn khách Vũ gia tìm được thư tịch trao đổi giữa công tử và… và… Vạn Thắng vương ở Hoa Lư hành doanh. Môn khách họ Hoàng còn bóc một phong thư đọc ông ổng trước cổng nhiệm sở, khẳng định công tử tiếp tay Thiên Đức mưu sát Nhị công tử.
Ngô Chân Đăng giận sôi máu, vung chân đá gãy mấy cây chuối gần đó. Miệng mắng chửi Vũ gia hèn mạt.
– Tiểu nhân được biết Trường An quân đã đến Ninh phủ. Công tử phải mau trốn đi. – Nghĩa nô nói thêm. – Đám bên Vũ gia bắt được công tử đưa đến Tông nhân phủ sẽ đổ vấy thêm tội trạng. Một khi rơi vào tay họ, tiểu nhân e tính mạng công tử khó bảo toàn.
Ngô Chân Đăng thở phì phò, nhất thời chưa thể hạ hoả.
– Tiểu nhân đã truyền đạt xong lời Lưu tiên sinh. – Lê Bình tiến đến. – Công tử bảo trọng. Tiểu nhân xin cáo lui.
Ngô Chân Đăng bảo nghĩa bộc thưởng bạc. Lê Bính từ chối:
– Những ngày tới công tử cần dùng đến. Ngày sau mọi chuyện sáng tỏ, công tử ban thưởng cho tiểu nhân cũng chẳng muộn.
Ngô Chân Đăng thoáng ngạc nhiên, cười buồn mà rằng:
– Ngay một kẻ hạ nhân cũng tin ta mà ra tay trượng nghĩa. Thực ta chưa từng nghĩ có ngày bị kẻ khác tính kế lên đầu. Nỗi nhục này sao mà rửa cho sạch.
– Xin công tử chớ vội phiền. Người thiện lương ắt có phúc báo.
Đi được vài bước, như sực nhớ điều gì, Lê Bính quay lại nói:
– Lưu tiên sinh có dặn, nếu công tử thoát được bố ráp của Vũ gia, tuyệt không chạy về hướng sông Hoàng Long, nhất là ngã ba Gián Khẩu vì binh mã mặt ấy dày đặc. Trên đường về, tiểu nhân sẽ phao tin có người trông thấy công tử chạy về ngả ấy.
Ngô Chân Đăng lấy làm cảm động vòng tay bái tạ:
– Đăng mỗ ghi lòng tạc dạ ơn này, nếu có ngày tái ngộ, nhất định mỗ sẽ dập đầu tạ ơn Lưu tiên sinh và huynh đài.
Lê Bính cáo lui.
Ngô Chân Đăng bình tâm suy tính hồi lâu, cơn nóng giận cũng qua đi mới bảo nghĩa bộc rằng:
– Ngươi đi lối tắt về Ninh phủ nghe ngóng tình hình. Trường An quân vây Ninh phủ thì tìm cách đánh tiếng với ngoại tổ phụ của ta báo bình an.
Lần khắp người, hỏi cả nghĩa bộc, cả hai chỉ đem 2 lượng bạc và 1 tờ ngân phiếu 10 lượng.
– Trốn chạy thì bạc dễ dùng hơn ngân phiếu, ngươi đổi ngân phiếu ra bạc. Gặp được muội muội của ta lận thêm chút ít phòng thân. Nhưng phải cẩn trọng kẻo bị bắt.
– Tiểu nhân sẽ gặp người ở đâu?
Ngô Chân Đăng suỹ nghĩ thêm:
– Không chạy ra sông được thì tạm lên núi làm thảo khấu. Ta đợi ngươi ở tảng đá lớn phía Đông Tang Linh cổ tự. Giả như ngươi bị bắt ép dẫn đường đến bắt ta thì đến đó hãy gọi Thập công tử.
Nghĩa bộc vâng dạ rồi chạy đi. Còn lại một mình, Ngô Chân Đăng cởi bỏ y phục bên ngoài, lấy bùn bôi lên mặt, cẩn thận dắt ngựa băng qua đường cái, lẫn vào những tán lá um tùm nhắm hướng Đông Nam, tìm đến nhà một tiều phu đổi y phục cải trang. Người tiều phu mang ơn Ngô Chân Đăng đi trước dò đường, lòng vòng mãi chập tối Ngô Chân Đăng mới đến điểm hẹn với nghĩa nô dù nơi đó chỉ cách địa điểm chủ tớ chia tay chừng 30 dặm đường.