Chương 705: Di thể giá hoạ (II)
Con đường đất đắp cao chạy ngoằn ngoèo như con rắn uốn lượn giữa cánh đồng mênh mông sau vụ gặt. Xa xa trông rõ những ngọn núi xanh thẳm, lừng lững nối tiếp nhau nổi trên nền trời trong vắt.
Bạch Lượng Từ rảo bước về phía làng Văn Lâm gần chân núi, dường như chẳng để ý đến mấy người bám theo anh từ lúc rời Kim Sơn tửu điếm. Vài lần đám người định tiếp cận Bạch Lượng Từ song vì các bà, các cô quẩy quang gánh trở về sau phiên chợ khiến họ chưa thể thực hiện ý định. Bạch Lượng Từ tủm tỉm cười, cố ý bước chậm lại, thảng hoặc tấp vào lề đường giả vờ nôn ói rồi xốc tay nải bước tiếp. Trông thấy phía trước có nhiều người nghỉ chân tránh nắng dưới mấy tán cổ thụ ven đường, Bạch Lượng Từ tạt vào tìm một chỗ ngả lưng tạm. Đám người bám theo Bạch Lượng Từ cũng tìm một chỗ ngồi cách xa một quãng. Hé mắt quan sát đánh giá tình hình, Bạch Lượng Từ thầm nghĩ:
– “Ba tên văn nhân cùng ba gã hộ vệ, chúng bay làm gì cho mau, ông tạo điều kiện đến mức đó rồi. Chả nhẽ chúng bay thực theo chân ông về tận Văn Lâm ư? Hừ!”
Nằm thêm một chốc, Bạch Lượng Từ uể oải đứng dậy ngáp ngắn ngáp dài rảo bước thêm một quãng xa nữa. Đám người đang bám theo ngó trước nhìn sau thấy thuận lợi liền áp sát. Bạch Lượng Từ nghe tiếng bước chân liền xoay người, ánh mắt cảnh giác nhìn cả bọn một lượt, giữ chặt tay nải trên vai.
– Các huynh đài cớ sao lại theo ta?
Ba gã văn nhân trao đổi ánh mắt, sau cái gật đầu, ba gã hộ vệ liền bước lên tuốt gươm khỏi vỏ, mặt đằng đằng sát khí.
– Giữa ban ngày ban mặt các người định cướp ư?
Bạch Lượng Từ cúi người vơ lấy một cành khô bên vệ đường và một cục đất thủ thế. Ba gã hộ vệ vung gươm xông đến, Bạch Lượng Từ chọn tên ở giữa, dùng hết sức bình sinh ném cục đất vào giữa mặt kẻ này. Cự li quá gần khiến đối phương không thể tránh, ngã bật ngửa ra sau ôm mặt rên rỉ, máu mũi máu miệng túa ra. Bạch Lượng Từ giật lùi né được vài chiêu, nhận thấy đối phương không tung sát chiêu, chỉ có ý thăm dò thực lực bèn nhảy khỏi vòng chiến hất hàm nói:
– Lũ cướp cạn các người, giữa thanh thiên bạch nhật dám cướp đường. Giờ ta thu phục đám tôm tép các ngươi đem nộp quan lĩnh thưởng.
Dứt lời liền xuống tấn múa vài đường quyền. Bấy giờ một gã văn nhân vội bước đến cười tươi như hoa mà rằng:
– Từ huynh xin chớ hiểu lầm. Chúng tôi chỉ muốn xác thực vị huynh đài thực có bản lĩnh, là dũng sĩ trong quân Trường Châu mà thôi.
– Đừng lắm lời, phường nghịch tặc các người định lừa ta ư? Mau đến đây.
Gã văn nhân vội xua tay:
– Nào có, nào có! Chẳng giấu Từ huynh, ban nãy trong tửu điếm tại hạ vô tình nghe được Từ huynh hàn huyên cùng huynh đệ, lại có vài chuyện khiến tại hạ tò mò muốn được thỉnh giáo đó thôi.
Bạch Lượng Từ cười nhạt, giễu cợt hỏi lại:
– Bằng cách cướp đường ư?
Hai gã hộ vệ nhận lệnh thu gươm, chạy ngược về sau đỡ tên còn lại đang ôm mặt lồm cồm bò dậy. Gã văn nhân tự giới thiệu:
– Tại hạ họ Hoàng, tên huý là Cựu, môn khách Vũ gia phủ.
Và giới thiệu hai kẻ áo vải cùng đi:
– Vị này là Đổng Hồng tiên sinh, còn vị này Nghiêm Toại tiên sinh.
Bạch Lượng Từ thu quyền, phủi hai ống tay áo vòng tay đáp lễ:
– Tôi tên tục là Từ, họ Lương. Các vị tiên sinh cứ gọi Từ là được.
Đổng Hồng nhã nhặn:
– Từ huynh tuổi trẻ tài cao, mỗ bái phục.
Bạch Lượng Từ khẽ chau mày:
– Nghe khẩu ngữ hình như Hoàng tiên sinh và Đổng tiên sinh chẳng phải người vùng này.
Hoàng Cựu nói:
– Từ huynh quả tinh tường. Mỗ người Sơn Nam. Đổng huynh quê Đằng Châu còn Nghiêm huynh vốn người ở kinh sư mới đến Trường Châu chưa bao lâu.
Bạch Lượng Từ nhoẻn miệng cười thể hiện thiện ý.
– Ba vị văn nhân muốn hỏi tôi chuyện gì xin nói nhanh vì quá trưa rồi. Tôi còn về làng sắp đặt vài chuyện.
Vẫn giọng nhã nhặn, Đổng Hồng nói:
– Mỗ nghe nói Từ huynh đệ vừa lập quân công ngoài biên cương, được đặc cách cho về nhà thăm thân.
Bạch Lượng Từ khẽ gật đầu xác nhận. Đổng Hồng bèn hỏi:
– Mỗ tò mò muốn được nghe tỏ quân công Từ huynh vừa có được. Chẳng hay Từ huynh có thể dành đôi chút thời gian có được không?
Bạch Lượng Từ nhăn nhó, tỏ vẻ khó chịu trả lời qua quýt cho xong chuyện, vùng vằng định quay bước thì Hoàng Cựu bước đến gần giả lả:
– Thì giờ là vàng bạc, chút mọn này mỗ gửi Từ huynh thay lời cảm ơn, cũng là quà gửi thê tử của Từ huynh ở nhà.
Nói rồi Hoàng Cựu ấn vào tay Bạch Lượng Từ nén bạc. Bạch Lượng Từ thoáng chau mày, tung nén bạc lên mấy lần như thể kiểm tra nặng nhẹ.
– Tôi chẳng phải người không hiểu chuyện. Giữa đường các vị chặn lối hỏi vu vơ lại cho hậu thế này ắt muốn hỏi tường tận.
Đổng Hồng bước đến nói vuốt đuôi:
– Mỗ không lầm, Từ huynh trí dũng song toàn.
– Lính tráng bọn tôi ăn nói bỗ bã, hành động thô lỗ, có điều gì không phải long tam vị tiên sinh bỏ quá cho. Đằng kia có cây cối, các vị muốn hỏi chuyện gì ta lại đằng đó đỡ nắng nôi.
Bọn Hoàng Cựu mừng húm, lập tức theo chân Bạch Lượng Từ. Bạch Lượng Từ vừa cắm cúi bước vừa cười thầm trong bụng:
– “Mềm nắn rắn buông. Không nuốt được ta nên cho bạc. Cũng tốt thôi. Chúng bay coi thường thương nhân lại bàn chuyện với thương nhân ắt thiệt thòi đủ lẽ. Bạc dâng tận miệng, được bữa tuý luý không tốn xu nào thành ra hay.”
Dưới bóng râm, Bạch Lượng Từ thuật lại chuyện bắt gian tế, thu được hoạ đồ bố trí quân doanh và vài thứ quan trọng khác nên được thưởng hậu. Nhằm tăng thêm phần chân thực, Bạch Lượng Từ mô tả rõ vị trí đóng quân của hàng chục quân doanh lớn nhỏ khắp Trường Châu. Và không quên khẳng định bản thân biết dăm ba chữ, lại tận mắt xem hoạ đồ và thư tịch thu được của gian tế.
– Bắt gian tế được thưởng hậu là phải. – Đổng Hồng khẳng định. – Vừa rồi Từ huynh có kể, ngoài hoạ đồ còn có bản gì đó chi tiết và quan trọng khiến tướng quân trấn doanh phải đích thân đem trình Thế tử. Chẳng hay trong đó viết gì?
Bạch Lượng Từ ậm ừ tìm cách vòng vo, lại mấy lần thảy nén bạc đang cầm trong tay đầy ngụ ý. Nghiêm Toại nãy giờ chăm chú lắng nghe, chợt hiểu ý đồ muốn vòi thêm tiền mới chịu hé răng của Bạch Lượng Từ liền dúi thêm một nén bạc, bảo rằng:
– Từ huynh đệ cố nhớ thử xem, cố nhớ xem sao. Chuyện này rất hệ trọng đối với mỗ.
Bạch Lượng Từ nhét bạc vào túi, phỉnh:
– Ngoại tổ mẫu nhà tôi gốc Sơn Tây. Người Sơn Tây ai cũng tháo vát và tinh ý cả.
Cả hai bên cùng cười xã giao, còn như trong lòng mỗi bên nghĩ gì chẳng tỏ. Bạch Lượng Từ chậm rãi kể cho ba gã văn nhân đại để phân nửa những ghi chép quân số trong các quân doanh. Và không quên nhấn mạnh, bởi việc làm ấy, anh và vài sĩ tốt được thưởng mỗi người 5 nén bạc, thêm 15 ngày phép. Ba gã văn nhân hỏi đi hỏi lại cho tỏ tường, chốc chốc quay ra nhìn nhau nhăn trán suy ngẫm. Bạch Lượng Từ nhận định mồi chưa đủ hấp dẫn bèn thả thêm thính:
– Gian tế biên thư bằng chữ Vạn Xuân thành ra bọn chúng tôi đọc không được. – Bạch Lượng Từ thở dài tiếc rẻ. – Tôi nghe bảo những thứ biên trong đó vô cùng hệ trọng, nghe đâu Nội vụ phủ có nội gián.
Hoàng Cựu hỏi lại:
– Từ huynh đệ chắc chứ? Huynh đệ nghe ai nói vậy?
Bạch Lượng Từ gật đầu đáp rằng:
– Chính miệng Bách hộ quân nói với chúng tôi khi cho bạc. Ngài ấy vui mừng khôn xiết vì nghe đâu… ngoài mươi nén bạc thì Thế tử sẽ ban chức Thiên hộ quân cho ngài ấy sau khi chính ngôi vương.
Cả bọn văn nhân ngồi chồm hổm cùng gật gù cho là có lý. Một khi kẻ dưới lập quân công thì thượng cấp hưởng lợi cũng là lẽ thường. Vả lại nay mai Thế tử đăng cơ, dân được miễn thuế thì sĩ tốt cũng được thêm bổng lộc.
Bạch Lượng Từ đằng hắng, tạm thời cắt ngang dòng suy tính của đám văn nhân:
– Nhưng tôi thấy… có chuyện này lạ lắm… vì lạ nên chúng tôi ngờ song không dám nói ra.
Ngắt một nhành cỏ để lên miệng, Bạch Lượng Từ tư lự, vô hồn nhìn về khoảng trống mênh mông dưới nắng. Thái độ của Bạch Lượng Từ khiến ba gã văn nhân trao đổi ánh mắt.
Đổng Hồng nhẹ giọng đề nghị:
– Sự lạ đó là gì? Từ huynh đệ kể cho mỗ nghe thử.
Bạch Lượng Từ nhổm người dậy phủi quần áo dính bụi, đưa tay gãi đầu, nhăn mặt nói:
– Chuyện hệ trọng chẳng thể nói bừa, liên luỵ bao người, dính tội đơm đặt mất đầu như chơi. Tôi có một mạng, mẹ già, vợ dại, con thơ. Tôi chẳng dại.
Hoàng Cựu trấn an:
– Mỗ có thể giữ bí mật giúp Từ huynh. Chẳng giấu huynh, mỗ thân môn khách Vũ gia. Giúp Vũ gia nghe ngóng, bàn kế định mưu thật cần biết những điều ít người biết mới đưa ra được phương kế vẹn toàn bảo vệ Trường Châu trước giặc hung. Từ huynh nói ra mối nghi hoặc, giả như bắt được gian tế trà trộn trong Nội vụ phủ chằng phải lập đại công ư? Người khác làm được Thiên hộ quân, chẳng lẽ Từ huynh lại không?
Đổng Hồng chắp tay bái vọng tiếp lời Hoàng Cựu:
– Bắt được gian tế trà trộn thì công đầu thuộc về Từ huynh. Đổng mỗ ăn nhờ ở đậu cũng muốn lập chút công danh. Giả tỉ điều Từ huynh đệ nói ra không đúng, Đổng mỗ nào đổ vấy tội lên đầu cho được. Thế tử trách tội ắt đổ lên đầu Đổng mỗ và nhị vị tiên sinh đây.
Bạch Lượng Từ gãi đầu gãi tai ra chiều suy nghĩ:
– Tôi chẳng mộng làm quan lớn mệt thân. Tôi cũng không muốn dính chuyện. Chuyện này… hay là các vị gặp Bách hộ quân hỏi cho ra nhẽ.
Nghiêm Toại, người ít nói nhất, bấy giờ mới đưa ra đề nghị:
– Từ huynh không muốn dây dưa sao mỗ có thể ép. Vậy như này… ờ thì… mỗ đưa Từ huynh một khoản. Huynh kể ra mối nghi hoặc sau đấy chúng ta đường ai nấy đi, có được chăng?
Bạch Lượng Từ ỡm ờ:
– Ban nãy các ngài cho nhiều rồi. Nhận thêm của các ngài để đổi lấy suy nghĩ vô căn cứ thì… khó cho tôi lắm. Tiền bạc thì thích đấy, nhưng sống ở đời phải giữ cái đức mới được.
Đổng Hồng vỗ về:
– Làm quân tốt cả năm có được bao nhiêu đâu. Từ huynh về làng thăm thân, cầm thêm chút tiền về biếu tứ thân phụ mẫu chẳng phải tốt hơn ư? Nghĩ mà xem, huynh lập quân công vinh quy bái tổ thiết nghĩ phải khao làng một bữa ra trò chứ.
Bạch Lượng Từ cười gượng:
– Thật thì tôi cũng từng nghĩ vậy nhưng khả năng có hạn, sao có thể khao làng.
Hoàng Cựu lấy trong người ra 2 nén bạc. Đổng Hồng và Nghiêm Toại được thêm 3 nén nữa là 5. Hoàng Cựu đưa cho Bạch Lượng Từ, giọng xởi lởi:
– Mỗ ra ngoài không đem theo nhiều bạc, chỉ còn chừng này tặng Từ huynh. Nếu Từ huynh nói ra mối nghi hoặc, nhờ đó mỗ tra được gian tế, được thưởng hậu thì… xin thề với trời đất, Hoàng mỗ nhất định về Văn Lâm tìm phụ mẫu Từ huynh biếu thêm gấp năm, gấp mười.
Đổng Hồng ngon ngọt:
– Chưa kể còn xin quân công cho huynh.
Bạch Lượng Từ nhìn mấy nén bạc trong tay khẽ thở dài. Cất bạc vào tay nải xong, Bạch Lượng Từ chắp tay vái trời mà rằng:
– Trời cao có mắt! Con đây vì giúp tam vị tiên sinh mà phải nói ra điều chẳng nên nói vì sợ liên luỵ nhiều người. Suy cho cùng… tam vị tiên sinh có lòng với Trường Châu, muốn bắt gian tế, trừ quân phản nghịch giúp Thế tử. Nếu như máu chảy đầu rơi thật không liên quan đến con, xin ông trời chứng giám.
Vẻ mặt Bạch Lượng Từ thành khẩn đến độ… khóc tới nơi khiến ba văn nhân lảng nhìn sang chỗ khác cùng bĩu môi thầm chê bai kẻ giả nhân giả nghĩa. Nếu ba gã hộ vệ trấn áp được Bạch Lượng Từ đã chẳng tốn nước bọt dỗ ngọt, mất thêm 7 nén bạc.
– Bắt hụt tên gian tế chiều muộn hôm nay, tối đem tin khẩn vể phủ chúa thượng thì chiều ngày hôm sau Thập công tử Ngô Chân Đăng đến thăm quân doanh.
Ba gã văn nhân tròn mắt, cùng nuốt nước bọt đánh ực một cái.
– Công tử đến thăm một Bách thiên hộ, hay tin bọn chúng tôi vừa lập công liền đến chia vui. Điều lạ ở chỗ công tử nấn ná rất lâu, hỏi hết người nọ đến người kia một cách cặn kẽ. Mấy đứa khác được cho 2 nén bạc, tôi được 6 nén bởi tôi kể vanh vách những gì xem được và nộp lên. Công nhận, biết đọc dăm ba chữ thật đáng giá làm sao. – Bạch Lượng Từ nhấn mạnh. – Thập công tử đặc biệt hỏi về ghi chép binh lực trong mỗi doanh. Hỏi xong chuyện, tôi thấy nét mặt công tử có phần thất sắc. Lúc công tử ra về, quân canh ngoài cổng chào mà công tử chẳng nghe, cứ thúc ngựa chạy một mạch. Như thể có chuyện gì gấp cần phải xử lý ngay.
Đổng Hồng trầm ngâm một lúc mới hỏi:
– Từ huynh nghi… Thập công tử dính dáng đến gian tế chăng?
– Tôi chẳng biết nói sao cho đúng. Linh tính mách bảo tôi… Tại sao công tử lại quan tâm đến đám tép riu và thưởng hậu đến thế? Thu được chứng cứ gian tế bỏ lại, truy gian tế trà trộn đáng ra công tử phải mừng mới phải. Các vị nghĩ có đúng không? Cơ nghiệp của Ngô vương, cũng có phần của Thập công tử chứ.
Hoàng Cựu gật gù đồng tình:
– Từ huynh nói có lý.
Bạch Lượng Từ bồi thêm:
– Phàm đến chia vui ban thưởng, sao lại chủ tâm dò hỏi chi tiết thứ tịch thu được viết gì trong đó chứ. Tôi có đem thắc mắc hỏi Bách hộ quân. Ngài ấy trừng mắt bảo tôi, chuyện không phải của mình không được bép xép kẻo mang vạ vào thân. Tôi nhận bạc của Thập công tử, nay lại vì đại cuộc mà nói ra tâm tư… tôi… tôi lấy làm áy náy lắm lắm.
Ba gã văn nhân động viên Bạch Lượng Từ cho có lệ. Hỏi thêm dăm ba câu nữa thì hết chuyện, đường ai nấy đi. Ba văn nhân đứng dưới bóng râm dõi mắt trông theo Bạch Lượng Từ rảo bước xa dần, mãi đến khi bóng dáng Bạch Lượng Từ khuất lẫn vào màu xanh của cây lá mới thôi.
Đổng Hồng quay sang hỏi:
– Hoàng huynh, huynh nghĩ sao?
– Một thằng tham tiền ngắn nghĩ như nó lừa chúng ta chẳng ích gì. Nếu nó có nửa lời gian trá thì đến Văn Lâm hỏi tội chẳng muộn.
Nghiêm Toại nhận xét:
– Mối ngờ của y có cơ sở! Mấy nay mỗ thấy quân doanh gần Vũ gia có chút động tĩnh. Hình như… tra xét gì đó quanh doanh nhưng hỏi đám sĩ tốt tuyệt không đứa nào biết. Như vậy ắt có biến. Muốn tỏ thực hư lời của y, chúng ta về gặp Vũ gia chủ. Ông ấy hẳn nắm vài tin tức không để đám môn khách như chung ta hay biết. Nói gì thì nói môn khách vẫn là khách mà thôi.
Cặp mắt Hoàng Cựu díp lại, ánh lên tia ác độc:
– Nội vụ phủ toàn thân quyến họ Ngô, người ngoài sao có thể vào. Ngô Chân Đăng có tật giật mình phải đích thân đi nghe ngóng. Giả thuyết này… bỗng nhiên… đúng… thật ra rất có lý. Dạo gần đây gian tế Thiên Đức quấy phá, gây ra cái chết của Ngô Thiên, lại đổ vấy cho Ninh gia. Ô! Nếu Ngô Chân Đăng bao che, mượn tay Thiên Đức trừ bỏ dần và… và… thì sao nhỉ?
– Chuyện này phải tra gấp! – Nghiêm Toại nói. – Chậm thì kẻ khác phỗng tay trên thành ra công cốc.
Cả bọn tất tả quay ngược về chợ Vũ Thị, tìm gặp thêm hai văn nhân đến từ kinh sư để cùng bàn kế sách.