Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cam-ta-nay-da-thanh-than-bat-dau-chieu-mo-tin-do.jpg

Cảm Tạ, Nay Đã Thành Thần, Bắt Đầu Chiêu Mộ Tín Đồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 434. Tiêu diệt bản nguyên vũ trụ ý thức, sẽ thành chưởng khống giả Chương 433. Trọng sinh tỉnh lại
that-thieu-gia-bay-nat-tam-chet-sau-cac-ty-ty-deu-luong-cuong.jpg

Thật Thiếu Gia Bày Nát Tâm Chết Sau, Các Tỷ Tỷ Đều Luống Cuống

Tháng 1 25, 2025
Chương 238. Kết cục Chương 237. Phó Linh Nhi thổ huyết
noi-ta-chuc-nghiep-yeu-cac-muoi-tu-duoi-theo-can-pt-doi.jpg

Nói Ta Chức Nghiệp Yếu? Các Muội Tử Đuổi Theo Cần Pt Đội

Tháng 1 14, 2026
Chương 507: Hắn tại làm không khỏe mạnh sự tình? Chương 506: Cái hộp này nhẹ nhàng quá!
90d8a5872e6374e4ab7c576656c75126

Bắt Đầu Bị Nữ Đế Đánh Vào Ngục, Ta Vụng Trộm Vô Địch

Tháng 3 31, 2025
Chương 881. Kết thúc Chương 880. Chí cường giả
noi-xau-nu-nhi-an-cap-ta-tuu-kiem-tien-mot-kiem-khai-thien

Nói Xấu Nữ Nhi Ăn Cắp, Ta Tửu Kiếm Tiên Một Kiếm Khai Thiên

Tháng 10 20, 2025
Chương 352: Đánh giết Ma Thần, đại kết cục! Diệp Thanh viên mãn! Chương 351: Ma tộc lực lượng, không cố kỵ gì, hai lần giao thủ
chi-muon-binh-than-cac-nguoi-nhat-dinh-muon-buc-ta-vo-dich

Chỉ Muốn Bình Thản, Các Ngươi Nhất Định Muốn Bức Ta Vô Địch!

Tháng 1 5, 2026
Chương 489: Thanh y buông xuống! Chương 488: Tinh vân đại tướng
pokemon-toi-chi-muon-chong-lai-toi-pham

Pokemon: Ta Chỉ Muốn Chống Lại Tội Phạm

Tháng mười một 22, 2025
Chương 400: Lắng lại thần giận, ta mới là Chưởng Môn Nhân - FULL Chương 399: Xoát Boss
tay-du-chi-yeu-quai-nay-la-la.jpg

Tây Du Chi Yêu Quái Này Là Lạ

Tháng mười một 29, 2025
Chương 550: Lời cuối sách (bốn) Chương 549: Lời cuối sách (ba)
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 704: Di thể giá hoạ (I)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 704: Di thể giá hoạ (I)

Số trời đã định.

Vận số xứ Trường Châu, họ Ngô mấy mươi năm đứng đầu một cõi giờ như ngọn đèn cạn dầu.

Hai mươi năm trước Vũ phu nhân, chính thất của Ngô Sứ quân lên ngôi hậu xuất tiền công đức, mua thêm nhiều ruộng đất quanh từ đường, biến từ đường họ Vũ trở thành Vũ gia phủ rộng lớn như một ngôi làng hơn năm trăm nhân khẩu.

Con cháu nội ngoại họ Vũ đều được cấp đất dựng nhà trong Vũ gia phủ. Lối dẫn từ cổng chính vào Vũ từ đường, nằm ở trung tâm Vũ gia phủ, lát gạch đỏ au được coi là ranh giới phân chia nam nữ. Từ trong từ đường nhìn ra, nam tả nữ hữu, con cháu trai được phân đất bên tả. Có thể nói con cháu Vũ gia sống quần cư. Con cháu họ Vũ có điền thổ khắp Trường Châu. Tuy không sống trong Vũ gia phủ thì mỗi ngày đầu tháng, những con cháu sinh sống bên ngoài vẫn về thắp hương bái tiên tổ phù hộ độ trì cho dòng họ Vũ ngày một lớn mạnh. Bởi nề nếp ấy mà ngày mùng 1 tháng 7, tháng cửa coi âm ty mở, con cháu nội ngoại họ Vũ lũ lượt kéo nhau về tế bái.

Ngôi chợ nhỏ lèo tèo vài mái lá năm xưa nằm gần từ đường họ Vũ, theo sự lớn mạnh của Vũ gia phủ mà trở nên sầm uất. Để nhớ ơn, dân quanh vùng gọi chợ Bà Vũ hoặc chợ Vũ Thị.

Chợ Vũ Thị ngày đầu tháng 7 tấp nập kẻ mua người bán từ sớm tinh sương. Con cháu họ Vũ sắm đồ tế tổ nhiều đến nỗi các hàng quán phải sai người gánh về Vũ gia phủ.

Kim Sơn tửu điếm, một tửu quán có tầng lầu bán rượu Kim Sơn ngon nức tiếng, nằm gần cổng chợ Vũ Thị tấp nập khách ra vào từ khi mặt trời lên cao bằng ngọn sào. Chủ các hàng quán trong chợ hay những người có tiền ngồi ở tầng trên. Tầng dưới của tửu điếm dành cho mọi hạng người.

Danh thần mưu sĩ tứ phương nương nhờ nhà họ Vũ chọn Kim Sơn tửu điếm làm nơi hội ngộ. Hôm nay Vũ gia có lễ tế, con cháu tề tựu đông đủ, những môn khách cảm thấy lạc lõng và kéo nhau đến Kim Sơn tửu điếm hàn huyên. Bởi con cháu họ Vũ bao trọn mấy phòng riêng trên lầu nên nhiều môn khách chậm chân đành phải ngồi bên dưới. Họ chọn bàn nơi góc quán vì muốn tránh xa đám hạ nhân chân đất mắt toét ồn ào, thô tục.

Bàn nhỏ nhìn ra con đường tấp nập người qua lại, gần chỗ môn khách hàn huyên có ba người. Hai trong ngồi cạnh nhau cùng quấn khăn đầu rìu, áo sờn vai, có vài miếng vá nhăn nhúm. Chân dính đất, quần xắn vành nồi, nhìn lướt qua có thể đoán cả hai là nông phu gánh hàng lên chợ cho bà, cho mẹ hoặc cho vợ.

Trên bàn ăn của họ ngoài đĩa cá kho gáo còn có thêm đĩa lạc rang và bình Kim Sơn nhỏ, lại chẳng phải loại thượng phẩm. Ngồi đối diện hai nông phu đang gác chân lên ghế ăn nói bỗ bã, chốc chốc lại cười hềnh hệch lại là một thư sinh áo vải ăn nói điềm đạm. Một môn khách đồ rằng món ăn trên bàn hẳn do gã thư sinh kia mời. Loáng thoáng nghe chuyện của ba người, thì ra họ cùng làng. Thư sinh họ Dương dùi mài kinh sử bấy lâu song đường công danh lận đận, đương tính quay về làng hành nghề gõ đầu trẻ.

Thời nào cũng vậy, muốn đỗ đạt, nếu không có tài năng xuất chúng, chí ít xuất thân danh gia vọng tộc. Nhược bằng không, chốn quan trường khó tiến thân.

– Này, này! Trông ai như… anh họ mày kìa, nhìn có phải không?

Một trong hai nông phu bỗng vỗ vai người ngồi cạnh, chỉ tay ra ngoài quán. Người còn lại ngoảnh trông ra, thốt lên:

– Ừ nhỉ! Đúng anh Từ. Sao anh ấy lại ở đây nhỉ?

Dương thư sinh hướng mắt trông ra:

– Chả phải Từ huynh đệ đang trong quân trấn giữ Gián Khẩu ư? Đương lúc nước sôi lửa bỏng sao lại thảnh thơi dạo chợ như thế?

– Ra gọi anh ấy vào làm một tợp tranh thủ hỏi chuyện biên cương. – Một nông phu đề nghị. – Lâu lắm rồi không gặp anh ấy.

Nông phu còn lại đứng bật dậy, vừa bước nhanh vừa gọi với:

– Anh Từ! Từ huynh! Biểu huynh.

Tráng niên khoác tay nải dừng bước ngoảnh trông tứ phía, tròn mắt ngạc nhiên rồi tỏ ra vui mừng ôm chầm lấy người nông phu vừa chạy đến.

– Sao mày ở đây? Chú thím vẫn khoẻ chứ hả?

– Cha mẹ em vẫn khoẻ, thường nhắc anh luôn. Em đang ngồi với mấy đứa làng mình, anh không vội thì vào làm một chén hãy đi.

Tráng niên nghiêng người nhìn vào trong, sau thoáng lưỡng lự cũng theo chân người em họ vào quán. Người tráng niên ngồi xuống, hồ hởi hỏi thăm Dương thư sinh:

– Ô! Dương sư phụ! Lâu quá không gặp, chẳng hay đường công danh của sư phụ thế nào rồi?

– Từ huynh cứ giễu, vãn bối đương tính về làng ta kiếm cơm từ đám trẻ đây ạ.

Từ huynh tặc lưỡi, chỉ vào người em họ ngồi đối diện nói rằng:

– Tôi nào giễu. Trong đám bạn nối khố ở Văn Lâm của thằng em tôi đây thì Dương sư phụ có tiền đồ nhất. Ai như nó sớm tối sau đít con trâu, hiểu biết hạn hẹp. Chú thím tôi có mỗi mụn con trai, năm nào cũng lo lót để nó không phải tòng quân.

Đoạn nhìn người em họ, hất hàm hỏi:

– Còn chú mày đi chợ hôm nay có tia được cô nào không?

Người em họ gãi đầu:

– Dạ… thật thì… mẹ em có ngắm được con gái bà bán chuối xanh, nom khá lắm ạ.

– Đại đại đi! Mày cứ lông bông thế này biết bao giờ chú thím mới có cháu bế cháu bồng. Còn Dương sư phụ đã thành gia lập thất chưa?

– Đa tạ huynh quan tâm, vãn bối yên bề gia thất được hơn nửa năm. Thê tử người Kim Sơn.

– Tốt, tốt! Còn thằng kia! Chú mày như hình bóng với thằng Cò, đã lấy vợ chưa?

Nông phu ấy đáp:

– Dạ, sắp sắp ạ!

Từ huynh văng tục một câu rồi bảo cả bọn nâng chén hội ngộ. Chén đặt xuống, Từ huynh nhăn mặt:

– Rượu Kim Sơn đếch gì nhạt toẹt thế?

Người em họ tên Cò gãi đầu trong khi Dương thư sinh hơi đỏ mặt. Từ huynh cầm vò rượu lên xem rồi lớn giọng:

– Mẹ, thì ra Kim Sơn tửu hạ phẩm. Tiểu nhị! Tiểu nhị đâu!

Tiểu nhị vội chạy đến:

– Khách quan cần gì ạ?

– Đem một vò Kim Sơn tửu thượng phẩm ra đây!

Tiểu nhị vừa xoay người định chạy đi thì Từ huynh gọi giật lại, hất hàm hỏi:

– Có rượu cần Nho Quan không?

– Dạ có ạ.

– Đem một vò rượu cần Nho Quan thượng hạng ra đây. Mẹ kiếp! Thêm mấy món dê với 4 bát tiết canh, nhanh cái chân lên.

Dương thư sinh và Cò nhìn nhau trân trân, ánh mắt lộ vẻ e ngại. Tiểu nhị mặt hơi nhăn nhìn bốn người, ngập ngừng định nói. Dường như hiểu tiểu nhị đang e ngại, Từ huynh thảy một xâu tiền lên bàn, giọng trịch thượng:

– Tưởng ông thiếu à? Chừng này đủ gọi rượu thịt chưa? Dọn món lên, thiếu chốc nữa ông trả.

Mặt tiểu nhị tươi như hoa, điệu bộ lập tức khúm núm, cúi người cầm xâu tiền trên bàn trong con mắt ngạc nhiên của bọn Dương thư sinh.

– Nhanh cái chân lên!

Tiểu nhị vội chạy đi chuẩn bị món. Từ huynh cười mũi:

– Mẹ nó chứ! Nhìn mặt bắt hình dong, tưởng ông đây không có tiền à. Mẹ kiếp, thật mắt chó khinh người.

Người em họ hạ giọng:

– Anh Từ, anh Từ! Gọi những thứ ấy cả tháng lương chẳng đủ. Anh em gặp nhau là vui rồi, không cần phải tốn kém như vậy đâu ạ.

Từ huynh phẩy tay, giọng kẻ cả:

– Xem như quà hội ngộ! Mẹ kiếp, hôm nay mấy đứa chè chén no say, thích gì gọi nấy, anh mày không thiếu. Nào! Uống nốt chỗ rượu hạ phẩm đỡ nhạt miệng, chờ món mới.

Cả bọn nâng chén chúc tụng.

Vẻ ngoài không lấy làm dư giả lại sẵn lòng chi đậm mời huynh đệ, cùng vẻ trịch thượng, kệch cỡm của Từ huynh ít nhiều đã thu hút sự chú ý của môn khách gồi gần đó.

Một môn khách cười mũi mà rằng:

– Thời buổi nhiễu nhương, lắm kẻ mấy đời bần nông ngoi lên làm người, có chút tiền đã tưởng làm cha thiên hạ.

Người ngồi cạnh đáp lời:

– Bọn con dân quê mùa như này ở đâu cũng vậy cả. Bởi thế chúng suốt đời nghèo vẫn hoàn nghèo, nghèo mạt kế thừa, truyền ba đời chẳng hết.

Rượu thịt bày ê hề, Từ huynh vẫn bảo tiểu nhị đem những món ngon nhất của quán kèm theo vò Kim Sơn thượng phẩm.

– Cứ uống đi, thoả sức đi. – Giọng Từ huynh nhừa nhựa. – Rượu hết chứ tiền thằng này không hết, lên!

Môn khách nghe vậy liền rỉ tai thắc mắc với người ngồi kế bên:

– Gã đó là binh trấn Gián Khẩu sao lại ngồi ở đây mà tiêu pha phung phí đến vậy nhỉ?

Người đó so vai:

– Chắc vớ được quả đậm đà mới bạo chi đến vậy. Mặc xác bọn hắn.

Hai vò Kim Sơn thượng hạng cùng một vò rượu cần Nho Quan sạch bay mà bốn người vẫn chỉ ngà ngà. Từ huynh định gọi thêm song người em họ ngăn lại. Từ huynh gọi tính tiền rồi thảy cho người em họ một nén bạc.

– Xem như quà cưới tao tặng chú mày. Thân làm lính quèn sống nay thác mai nên tao mừng trước.

– Anh đừng nói lời xui rủi như thế. Mà… chỗ này nhiều quá, bổng lộc anh được bao nhiêu đâu. Bữa này đã tốn kém lắm rồi.

Từ huynh vỗ ngực, giương giương tự đắc:

– Chú mày không phải lo! Tao hãy còn. Tao về kì này cất nhà mới cho mẹ con nó. Tháng tới còn nhờ chú tím sang sửa mồ mả gia tiên cho bằng với người ta.

Bấy giờ Dương thư sinh ngồi cạnh bên từ tốn:

– Vãn bối được biết lương bổng tòng binh thường chẳng được là bao. Chẳng hay… chẳng hay Từ huynh gần đây mới phát tài là vì lẽ gì?

Từ huynh xua tay gạt đi nhưng người em họ vật nài nên đành nói cho qua chuyện:

– Thực thì lương bổng chả đáng là bao nhưng ta mới lập đại công nên được trọng thưởng một khoản hậu. Bọn ta còn được cho về thăm thân đến rằm này.

Dương thư sinh ngạc nhiên:

– Từ huynh lập quân công thật đáng mừng. Vãn bối đèn sách chẳng tỏ việc trong quân, chẳng hay Từ huynh có thể kể quân công cho bọn vãn sinh nghe có được chăng?

– Chuyện cơ mật khó nói lắm.

Nông phu tên Cò lại vật nài. Từ huynh đành nói qua loa:

– Mấy hôm trước bọn ta túm được gian tế, thu được nhiều thư từ quan trọng, gồm cả hoạ đồ quân sự dâng lên Thế tử. Thế tử đặc biệt trọng thưởng. Các người không biết đó thôi, hoạ đồ quân sự là bố phòng của quân, một khi rơi vào tay giặc ắt nguy.

Cả bọn trầm trồ, tấm tắc khen khiến Từ huynh. Những lời bên bàn rượu của bọn Từ huynh đã lọt vào tai đám môn khách. Điều đó lí giải vì sao Từ huynh bạo chi đến vậy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-thien-de-nu-de-xung-su-ton-ta.jpg
Bắt Đầu Thiên Đế, Nữ Đế Xưng Sư Tôn Ta
Tháng 1 17, 2025
phia-sau-man-quet-ngang-het-thay
Phía Sau Màn, Quét Ngang Hết Thảy
Tháng 1 14, 2026
ta-tuyet-sac-nu-de-lao-ba.jpg
Ta Tuyệt Sắc Nữ Đế Lão Bà
Tháng 1 24, 2025
tam-the.jpg
Tam Thể
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved