Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tu-tien-ta-dung-tran-dao-chung-truong-sinh.jpg

Tu Tiên: Ta Dùng Trận Đạo Chứng Trường Sinh

Tháng 1 10, 2026
Chương 401:khống linh châu Chương 400:Linh Bảo Kim Ô kích
dau-tu-tra-ve-ta-dau-tu-tuong-lai-dai-de.jpg

Đầu Tư Trả Về, Ta Đầu Tư Tương Lai Đại Đế

Tháng 1 20, 2025
Chương 170. Cuối cùng Chương 169. Đại Nhật Tiên Kinh quyển thứ ba
77bbc27055b8e6145b292ab244ae53bd

Hollywood Truyền Kỳ Đạo Diễn

Tháng 1 21, 2025
Chương 1200. Hồi cuối Chương 1199. Nhiều một loại có thể lựa chọn đường mà thôi
bat-dau-vo-han-thang-cap.jpg

Bắt Đầu Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 1 17, 2025
Chương 719. Pháp tắc chi chiến, là điểm cuối cũng là khởi điểm! Chương 718. Đại Thiên thế giới, chiến Thiên Mệnh
linh-khi-thuc-tinh-bat-dau-thu-duoc-tu-tai-cuc-y-cong.jpg

Linh Khí Thức Tỉnh: Bắt Đầu Thu Được Tự Tại Cực Ý Công

Tháng 1 18, 2025
Chương 510. Hoàn mỹ Chương 509. Mở ra
tu-tien-khong-de-lieu-ngu-mai-nghe

Tu Tiên Không Dễ, Liễu Ngu Mãi Nghệ

Tháng mười một 4, 2025
Chương 466 Phiên ngoại Cuộc đời phù du ( Thế giới song song một cái khác kết cục ) (3) Chương 466 Phiên ngoại Cuộc đời phù du ( Thế giới song song một cái khác kết cục ) (2)
xuyen-qua-truong-vi-bat-dau-bi-nhac-mau-cham-duoi

Xuyên Qua Trương Vĩ, Bắt Đầu Bị Nhạc Mẫu Chạm Đuôi

Tháng 10 12, 2025
Chương 691: Phiên ngoại Chương 690: Một mực cùng một chỗ
tay-du-de-tu-cua-ta-qua-nguu.jpg

Tây Du: Đệ Tử Của Ta Quá Ngưu

Tháng 1 25, 2025
Chương 327. Lâm Phàm, nhân tộc Đế Tôn Chương 326. Xoát thần diệt thế, tru thiên thần quang
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 703: Trường Châu dậy sóng (III)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 703: Trường Châu dậy sóng (III)

Chiều muộn một ngày hạ tuần tháng 6, quân tuần canh Trường Châu đóng gần ngã ba sông Gián Khẩu bên mé bờ Trường Châu trong lúc tuần tra dọc bờ sông chạm mặt một kẻ vận y phục màu nâu. Kẻ này vừa nhác trông thấy bóng quan binh liền lẩn nhanh vào đám cỏ lau. Quan binh sinh nghi bèn truy đuổi. Kẻ lạ mặt cố sống cố chết tìm đường thoát thân, vứt cả tay nải nhảy ùm xuống sông Hoàng Long lặn một hơi không sủi tăm. Quan binh đứng trông mãi chẳng thấy kẻ ấy nổi lên, nghĩ rằng hắn đuối nước nên mặc kệ.

Quan binh kiểm tra tay nải thu được bạc vụn, một bộ y phục Trường An quân, một bộ thường dân nhàu nát. Phát hiện quan trọng hơn cả, ấy là tấm hoạ đồ bố phòng các quân doanh đóng ở Trường Châu. Kèm theo đó là ghi chép số quân từng doanh cùng một bức thư tay. Đồ rằng kẻ vừa trốn thoát là gian tế Thiên Đức, quan binh cấp tốc đem thư về trình Thế tử Ngô Hạo, người vừa được truyền ngôi chúa công.

Bức thư được viết bằng chữ Vạn Xuân, một số kí tự tù binh không thể hiểu. Trong thư còn có vài câu từ vô nghĩa. Sắc mặt Ngô Hạo chuyển từ đỏ gay như gà chọi sang trắng bệch như người chết, lập tức cho mời Lưu Danh Hiệu, Đinh Nho Quan cùng các mưu sĩ đến phủ chúa ngay trong đêm.

Mọi người có mặt lần lượt đọc bức thư tay, sắc mặt của họ đều thay đổi khi xem hoạ đồ bố phòng cùng quân số các doanh. Đêm mùa hè mát trời, hạ nhân đứng quạt mà người nào người nấy đều toát mồ hôi lạnh.

Ngô Hạo vỗ mạnh xuống bàn, nước chè sánh ra ngoài, giọng rít lên:

– Các vị thấy rồi đấy! Quân doanh bố trí ở những đâu, có bao nhiêu người, ai đương cầm quân đều bị chúng nắm thóp cả. Ta tự hỏi bọn chúng đã bám rễ ở đây tự bao giờ và bằng cách nào chúng có được những thứ đó? Về binh lực chúng nắm đúng đến bảy, tám phần. Thật không thể chấp nhận được.

Một khoảng yên lặng đến ngộp thở.

Đinh Nho Quan xem lại thêm một lượt, dường như phát hiện ra điều gì đó nên vô cùng chăm chú.

– Hoạ đồ bố phòng chính xác, có lẽ chúng mới thu thập trong tháng này. Tuy nhiên…

Đinh Nho Quan có chút ngập ngừng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào vị mưu sĩ họ Đinh chờ đợi.

– Nếu tại hạ nhớ không lầm thì số binh trong doanh Đinh tướng quân Đinh Sài Bơi gần đúng với số cách đây 2 tháng.

Lưu Danh Hiệu nhíu mày:

– Chuyện đó có gì lạ?

Đinh Nho Quan giải thích:

– Mấy hôm trước tại hạ mới xem sổ sách. Quân binh dưới trướng Lý tướng quân Lý Mộc Trang cũng gần khớp với con số 2 tháng trước.

Nói đoạn, Đinh Nho Quan đưa tờ giấy cho Lưu Danh Hiệu xem và giải thích thêm:

– Vài doanh khác cũng vậy. Số liệu na ná 2 tháng trước. Có khác chăng là số lẻ, sai lệch từ vài chục đến hơn trăm sĩ tốt.

Ngô Hạo liền lệnh thuộc hạ lập tức đem sổ bộ đến đối chiếu. Quả giống như Đinh Nho Quan đã nói.

– So với ghi chép trong sổ bộ 2 tháng trước, ngoài việc sai lệch số lẻ, một số doanh sai lệch hoàn toàn số liệu. – Lưu Danh Hiệu nêu nhận định. – Ví như đây, sổ bộ 3000 mà gian tế biên 1000.

Một mưu sĩ bổ sung:

– Các vị xem này… chả phải những chỗ sai số liệu, các con số chúng biên đều nghiêng sang bên tả ư? Hẳn đó là quy ước của chúng, như là… số liệu có thể sai.

Người khác đồng tình:

– Đúng! Phải rồi. Chính là như vậy.

Cả bọn so đi so lại, bàn tán hồi lâu, Lưu Danh Hiệu mới đại diện bày tỏ nhận định chung của tất cả mưu sĩ có mặt:

– Tại hạ khẳng định số liệu gian tế có được không phải từ nguồn nội phủ mà thông qua theo dõi, kiểm đếm hoặc do binh sĩ trong doanh cung cấp. Muốn rõ thực hư, sớm ngày mai Thế tử lập tức sai người đến các doanh điều tra. Hỏi dân chung quanh xem thời gian gần đây có kẻ nào lảng vảng hoặc hỏi han chuyện trong doanh hay không. Thứ nữa, Thế tử cần phải lệnh cho các tướng rà soát một lượt. Tốt nhất âm thầm tiến hành, tránh đánh rắn động cỏ.

Ngô Hạo khẽ thở dài, nét mặt có phần lo lắng:

– Nãy giờ mỗ nghe các vị bàn định cũng hiểu. Mỗ an lòng bởi… như các vị nói thì trong nhà không có chuột.

– Điều này không dám chắc! – Đinh Nho Quan vội lên tiếng. – Nội vụ phủ đều người thân tín của Thế tử nhưng vẫn phải âm thầm điều tra đó ạ.

Ngô Hạo đồng tình:

– Chỉ cần không phải người của ta cung cấp tin cho chúng là yên tâm phần nào. Chuyện còn lại mỗ sẽ sai hạ nhân thi hành. Nhờ các vị bàn định, liệu có cần phải bố trí lại các quân doanh hay không.

Lưu Danh Hiệu suy tính một chốc mới nói:

– Sắp xếp lại quân binh, cắt đặt lại phòng thủ và tăng cường phòng gian. Gian tế hẳn vẫn theo dõi các doanh. Nếu ta di chuyển ắt chúng sẽ báo về Hoa Lư hành doanh cho Mạc tặc. Như vậy, chúng ta tốn công sức, lộ thì vẫn lộ. Thiết nghĩ… các doanh nghi binh, tung hoả mù, làm như gia tăng hoặc giảm binh lực khiến. Gian tế dò la, ta dễ bề túm lấy chúng.

– Tại hạ cho đây là diệu kế! – Đinh Nho Quan đồng quan điểm. – Các vị thấy sao?

Các mưu sĩ đều cho là phải. Cả bọn bàn tính thêm chừng nửa canh giờ rồi tan.

Sánh vai rời khỏi phủ chúa, Lưu Danh Hiệu sang tai với Đinh Nho Quan:

– Thế tử vốn đa nghi. Ngoài miệng nói vậy chứ tại hạ đồ sắp có máu tanh.

Đinh Nho Quan khẽ rùng mình:

– Tháng cô hồn có bao nhiêu người sẽ bị Hắc Diện phán quan đến dẫn đi đây. Thế tử nhân cơ hội này ra ân và cũng… tiện tay giết gà doạ khỉ.

Lưu Danh Hiệu lắc đầu:

– Chẳng tránh được.

– Tiên sinh có nghĩ trong Nội vụ phủ…

Lưu Danh Hiệu hít một hơi thật sâu, tư lự hồi lâu mới đáp lời:

– Người trong Nội vụ phủ gồm những ai? Chẳng mang họ Ngô cũng mang họ Vũ. Họ đều là bầy tôi cật ruột của chúa công. Xét về thứ hạng, bọn chúng ta cũng chỉ người ngoài mà thôi.

Đinh Nho Quan cắm cúi bước theo ánh đèn lồng gia nhân cầm dẫn lối. Trong đêm tối đen, ngoài tiếng lao xao của cành lá bên đường chỉ còn tiếng bước chân nghe rõ mồn một của toán hộ vệ theo sau. Hai vị mưu sĩ, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

– Tại hạ còn e ngại, Thế tử… nhân chuyện này loại bỏ vài tướng lĩnh họ Đinh nhằm giảm tầm ảnh hưởng của Đinh gia trong quân đấy.

Đinh Nho Quan ngước mặt nhìn bầu trời đêm cao vời vợi, cười mũi mà rằng:

– Phận làm tôi như hai chúng ta đây có thể làm gì? Thôi thì Thế tử muốn thế nào cứ làm thế ấy. Đinh gia phải tìm cách sống trong vương triều mới mà thôi. Nào còn cách khác.

– Điều ban nãy tiên sinh bận tâm, tại hạ thực có nghĩ đến một người bấy lâu nay chẳng ai để tâm tới. Tuy nhiên… đây chỉ là võ đoán, chẳng có cơ sở nào sất.

– Tiên sinh ngờ cho ai?

Lưu Danh Hiệu lắc đầu:

– Không hẳn là ngờ, tại hạ chỉ võ đoán. Ban nãy định nói với Thế tử song lại thôi bởi… với bản tính đa nghi của Thế tử, một khi tại hạ mở miệng e rằng liên luỵ nhiều người. Chưa kể… hỏng đại cục, hậu hoạ khôn lường.

Đinh Nho Quan ngoảnh nhìn lại đằng sau, hạ giọng:

– Đừng nói là… tiên sinh ngờ Thập công tử Ngô Chân Đăng chứ?

Lưu Danh Hiệu dừng bước khiến Đinh Nho Quan phải quay lại. Toán binh hộ tống cũng dừng hết lượt.

– Thập công tử đáp ứng nhiều điều kiện để liệt vào hàng… có khả năng. Công tử giao thiệp rộng, ra vào phủ chúa tự nhiên chẳng ai ngờ và… nội nhân trong phủ đều quý mến công tử. Với địa vị vốn có, công tử đến đâu mà chẳng được. Nào ai nghi.

– Tại sao Thập công tử phải tiếp tay cho gian tế?

Lưu Danh Hiệu gật đầu đồng tình:

– Bởi chẳng có nguyên do nào khiến công tử phải lảm như vậy nên tại hạ chỉ nghĩ đến chứ không nghi hoặc.

Đinh Nho Quan chống nạnh, bặm môi nhìn vào khoảng tối trước mặt suy nghĩ mông lung.

– Tiên sinh nên gặp Thập công tử dò ý hoặc nhắc khéo xem thế nào. – Đinh Nho Quan nói. – Công tử không đời nào làm chuyện như vậy song e là… có kẻ đơm đặt mượn gió bẻ măng. Tại hạ ra mặt không tiện.

– Sẽ theo ý tiên sinh. Tại hạ bắt đầu tính đến một khả năng… liệu có khi nào đây là một cái bẫy Mạc Thiên Chương bày ra chờ chúng ta nhảy xuống không.

Cả hai sánh vai đi thêm một quãng Đinh Nho Quan mới nói:

– Có thể! Y chẳng để chúng ta yên. Hắn cố tình thảy ra đống giấy tờ cũ kĩ khiến ta lo sốt vó đối phó. Trong khi đó… hắn nắm trong tay những thứ ta chưa biết đến. Dù hai ta đã khuyên Thế tử không nên thay tướng các doanh lúc này vì dễ gây xáo động lòng quân. Chỉ e là…

Lưu Danh Hiệu trầm giọng:

– Cơ đồ chúa công gầy dựng, giữ được hay không do Thế tử. Phận bầy tôi như chúng ta cứ gắng sức sao cho không thẹn với lòng là được.

Đinh Nho Quan chợt hỏi:

– Giả như… giả như nhé… nếu một ngày Thiên Đức tràn vào, tiên sinh sẽ xử trí ra sao? Hàng hay chống?

– Tại hạ không biết nhưng nhất định không tuẫn tiết. Muốn chém muốn giết tuỳ địch nhân. Tại hạ vì mang ơn mới ra hầu chúa công chứ chẳng có thâm thù gì với Thiên Đức. Tiên sinh thì sao?

Đinh Nho Quan khẽ nhún vai:

– Phải chống vì Thiên Đức nhất định đồ sát Đinh gia. Chống không được thì trốn lên rừng tính kế vậy.

Đoạn cả hai cùng bật cười sảng khoái, vỗ vai nhau tiếp tục sánh bước.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-bat-dau-danh-dau-muoi-van-dai-quan.jpg
Tổng Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Mười Vạn Đại Quân
Tháng 1 10, 2026
co-dao-thanh-tien
Cổ Đạo Thành Tiên
Tháng 10 27, 2025
pokemon-thu-nguyen-tu-thien-vuong-bat-dau.jpg
Pokemon Thứ Nguyên: Từ Thiên Vương Bắt Đầu
Tháng 2 23, 2025
cao-vo-treo-ta-toi-mo-tac-dung-phu-nguoi-toi-ganh
Cao Võ: Hack Ta Tới Mở, Tác Dụng Phụ Ngươi Tới Gánh
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved