Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
chinh-chien-nam-nam-mang-cai-manh-em-be-hoi-do-thi

Chinh Chiến Năm Năm, Mang Cái Manh Em Bé Hồi Đô Thị

Tháng 10 27, 2025
Chương 730: Ta vui lòng (đại kết cục) Chương 729: Hiến tế tiểu thế giới
giai-tri-giang-ho-dai-ca-ve-huu-di-chup-dien-anh.jpg

Giải Trí: Giang Hồ Đại Ca Về Hưu, Đi Chụp Điện Ảnh?

Tháng 4 23, 2025
Chương 0. Cuối cùng nói điểm Chương 597. Ngày mai chưa định!
song-sinh-vo-hon

Song Sinh Võ Hồn

Tháng 1 8, 2026
Chương 1656: Ly Chúc thành thánh Chương 1655: Cái chìa khóa bí mật
van-lan-le-vat-tra-ve-ta-van-gioi-de-nhat-lay.jpg

Vạn Lần Lễ Vật Trả Về: Ta, Vạn Giới Đệ Nhất Lấy!

Tháng 1 9, 2026
CHƯƠNG 320: XÁ LỢI TỬ CHƯƠNG 319: NGÔ CÔNG BẢO VẬT
xuyen-viet-de-tan-tim-duong-chet-ta-quet-ngang-hong-hoang.jpg

Xuyên Việt Đế Tân, Tìm Đường Chết Ta Quét Ngang Hồng Hoang

Tháng 3 23, 2025
Chương 503. Chương cuối Chương 502. Chém giết Thượng Đế
phan-phai-su-muoi-ta-tat-ca-deu-la-hac-hoa-nu-de.jpg

Phản Phái: Sư Muội Ta Tất Cả Đều Là Hắc Hóa Nữ Đế

Tháng 1 21, 2025
Chương 441. Kết thúc cũng là một cái khác bắt đầu Chương 440. Phượng Khanh Linh: Sư huynh không cho phép chống chế!
tien-duoc-cung-ung-thuong.jpg

Tiên Dược Cung Ứng Thương

Tháng 1 26, 2025
Chương 1006. Đến nơi đến chốn Chương 1005. Trảo điều cá lớn
nguoi-tai-dau-pha-bien-nhat-ky-nhan-vat-nu-sac-nhom-sup-do.jpg

Người Tại Đấu Phá Biên Nhật Ký! Nhân Vật Nữ Sắc Nhóm Sụp Đổ

Tháng 1 8, 2026
Chương 322: Tử Nghiên: Lại để cho ta bế quan, trước cạn chính sự Chương 321: Tử Nghiên: Cái này mới gọi tạo hóa!
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 702: Trường Châu dậy sóng (II)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 702: Trường Châu dậy sóng (II)

Đinh Nho Quan cùng Lưu Danh Hiệu gặp riêng Ngô Hạo sau tang sự, hết lời khuyên Ngô Hạo bình tâm vì đại cuộc suy xét. Đinh Nho Quan cho biết bản thân đã tâu với Ngô Sứ quân buông rèm nhiếp chính, truyền ngôi cao cho Ngô Hạo.

– Chỉ còn cách đó mới dẹp yên được lời đồn thổi ngày một lan rộng trong dân, phá vỡ gian kế của Mạc Thiên Chương nhắm đến Đinh gia. – Lưu Danh Hiệu ôn tồn. – Ninh tướng quân ngay thẳng. Trước sau một lòng với chúa công và cũng như vậy với Thế tử. Thế tử đừng để nỗi đau che mắt mà không nhìn ra chân tướng sự việc. Ngô gia, Vũ gia, Đinh gia và Ninh gia đều là cật ruột của chúa công. Mạc Thiên Chương quân đông thế mạnh mãi chưa thể công phá Trường Châu chính bởi chúng ta trên dưới một lòng. Mạc tặc muốn nội bộ ta xào xáo

– Hạo mỗ xin nhận những lời chân tình của nhị vị tiên sinh. Mỗ luôn bình tâm nhìn mọi sự và tin Đinh gia. Ngày sau mỗ còn phải cậy nhờ nhị vị tiên sinh giúp cho.

Ngô Hạo chẳng phải kẻ ngu độn mà không nhận ra chân tướng cái chết của huynh đệ cật ruột thực chẳng liên can đến Đinh gia. Đinh gia có dã tâm giành ngôi chúa cho Ngô Vương nhưng họ chẳng muốn miệng đời phỉ nhổ. Thứ nữa, là một thế gia có cơ nghiệp lớn, nắm huyết mạch kinh tài đất Trường Châu, một khi Ngô Hạo lên ngôi chúa, dù không ưng cũng chẳng thể xuống tay với Đinh gia.

Mặc cho đám môn khách Vũ gia sau đó nhiều phen khuyên Ngô Hạo sớm ra tay trấn áp nhà họ Ninh thì Ngô Hạo chỉ ậm ừ, tuyệt không nói lời nào để người đối diện biết Hạo đang toan tính điều gì. Ngô Thiên chẳng thể sống lại được. Tình huynh đệ có keo sơn nhưng ngôi chúa thượng mới là ưu tiên của Ngô Hạo. Ngoài mặt Ngô Hạo vẫn tỏ ra sầu thảm nhưng trong lòng chẳng ai biết Hạo đang toan tính điều gì.

Ngô Sứ quân buồn rầu vì cái chết của Ngô Thiên. Nghe theo lời khuyên của mưu sĩ bèn gọi bá quan văn võ vào chầu, truyền rằng sẽ lập Thế tử Ngô Hạo lên ngôi chúa thượng. Giao Khâm Thiên giám xem ngày đẹp tổ chức lễ kế vị cho Thế tử càng sớm càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng, kẻo Thiên Đức có thêm cơ hội làm rối loạn lòng dân.

Ngặt nỗi… chẳng ai lên kế vị vào tháng 7.

Quan chức Khâm Thiên giám đề đạt lễ kế vị nên ấn định ngày 8 tháng 8, ngày song phát. Ngô Sứ quân cho là phải, lệnh kẻ dưới chuẩn bị chu đáo.

Đinh Nho Quan tạm yên lòng song Lưu Danh Hiệu cảm thấy bất an bèn đem việc ấy ra bàn với bá quan:

– Hơn một tháng nữa Thế tử mới kế vị thực tiềm ẩn nhiều rủi ro! Theo như tại hạ nghĩ, chúng ta nên tấu với chúa công sắc phong, bố cáo thiên hạ sớm ngày nào hay ngày đó. Còn như lễ kế vị cứ ngày 8 tháng 8 mà tiến hành. Có như thế mới vẹn đôi đường.

Bá quan văn võ cho là phải. Ngô Hạo tuy chẳng nói ra song cũng vừa lòng lắm.

Những ngày hạ tuần tháng 6, bách tính Trường Châu đều tỏ việc Thế tử Ngô Hạo sẽ lên kế vị ngôi vương vào ngày song bát. Song song với đó, Lưu Danh Hiệu hiến kế cho Ngô Hạo, dù chưa lên ngôi nhưng mau phao tin ra ngoài sẽ miễn sưu thuế 1 năm cho bách tính.

– Bách tính vì điều này sẽ mau quên chuyện cũ. Thế tử phải sớm tỏ cho thiên hạ thấy người là bậc minh quân, thương yêu bách tính.

Đinh Nho Quan tiếp lời Lưu Danh Hiệu:

– Tại hạ sẽ thuyết Đinh lão tộc trưởng xuất ra vạn lượng hoàng kim phụ giúp Thế tử, bù vào ngân khố.

Ngô Hạo lấy làm vui lòng lập tức sai gia nô trong phủ đến các chợ sang tai.

– Tiên sinh đã yên lòng chưa?

Nét mặt Đinh Nho Quan trầm tư. Mới hơn một tháng trôi qua, mái tóc đen nhánh của vị mưu sĩ họ Đinh đã có nhiều sợi bạc. Gương mặt hốc hác, bộ dáng mệt mỏi song đôi mắt Đinh Nho Quan vẫn giữ nét tinh anh vốn có.

– Tại hạ… – Lưu Danh Hiệu xoa vầng trán rộng đang nhăn nhúm. – Chỉ là tại hạ nghĩ mình luôn đi sau Mạc Thiên Chương một bước. Hắn chủ động, lại ở trong tối. Bất quá tam, tại hạ vẫn ngờ Mạc Thiên Chương giở trò với Ninh phủ.

Đinh Nho Quan trấn an đồng liêu:

– Ngoài số binh mã của Ninh tướng quân bố trí quanh Ninh phủ còn có túc vệ và gia đinh nhà họ Đinh canh giữ. Ba vòng trong ngoài như vậy, thích khách khó mà luồn vào giở trò lần nữa.

Nhấp chén chè đặc, đôi mắt khẽ nheo lại, Lưu Danh Hiệu gấp cây quạt giấy trong tay gõ lạch cạch vào cạnh bàn. Lúc sau, dường như đã nghĩ ra điều gì Lưu Danh Hiệu mới nói:

– Mục tiêu Mạc Thiên Chương ngắm đến phải là Ninh tướng quân vì y muốn đoạt Thung Lau với cái giá rẻ nhất. Tin tức từ Thung Lau đưa về cho thấy Thiên Đức không có động tĩnh nào đáng kể. Gần đây Thiên Đức rút bớt binh lực đưa lên mạn Bắc nghi binh. Ninh tướng quân vẫn theo sát mọi diễn biến. Ninh phủ an toàn, Ninh tướng quân an lòng. Sắc phong Phiêu kị đại tướng quân hẳn đã đến Thung Lau, coi như tạm yên. Vậy nhưng… Mạc Thiên Chương dùng cách nào khiến Ninh tướng quân bận lòng đây?

Đinh Nho Quan suy nghĩ mông lung, khẽ lắc đầu thở dài mà rằng:

– Binh đến tướng chặn, nước lên thì be bờ vậy. Đối đầu với gã họ Mạc thật hao tâm. Y o ép chúng ta. Dường như… có một sợi thòng lọng vô hình nào đó đang dần siết lại khiến tại hạ ngạt thở.

Lưu Danh Hiệu nhịp những ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt đăm chiêu, miệng lẩm nhẩm:

– Che chắn kĩ càng bên Ninh tướng quân rồi. Thế tử đã định ngày lên ngôi chúa, hắn sẽ không động đến vì sẽ lộ mưu kế đã dày công bày. Như thế… chỉ còn Đinh gia và Vũ gia. Thời gian qua hắn bỏ ngỏ Đinh gia, tại hạ ngờ tiếp theo đây Đinh gia sẽ bị hắn tính kế.

– Tiên sinh yên tâm bên Đinh gia! – Đinh Nho Quan nói chắc nịch. – Tại hạ trù liệu cả rồi. Tại hạ cũng phái thuộc hạ theo sát bên Vũ gia, nhất là đám nhân sĩ chân ướt chân ráo đương vênh váo muốn lập công.

Lưu Danh Hiệu và Đinh Nho Quan bàn đi tính lại, ngày này qua ngày khác, sắp đặt cặn kẽ mọi sự mà lại quên mất một người, Ngô Chân Đăng! Có lẽ vì Ngô Chân Đăng có tài nhưng an phận, chẳng giữ trọng trách nào trong quân nên không có chút dấu ấn đáng để nhắc đến.

Ngô Chân Đăng chẳng an phận, hiền lành như vẻ bề ngoài vốn có. Bản thân chàng thư sinh cũng muốn có công danh song thân mẫu mất sớm, thành ra thiếu một chỗ dựa. Ninh Như Viễn là em ruột Ninh phu nhân, tuy thương cháu song vốn tính ngay thẳng, không muốn mở lời cầu cạnh cho Ngô Chân Đăng một chức vị quan trọng trong quân. Vả lại đao kiếm vô tình, chị gái có mụn con trai, Ninh Như Viễn nào muốn đưa cháu vào chốn binh đao. Thứ nữa Ninh lão gia chủ quý mến đứa cháu ngoại thảo hiền, càng không chịu cho Ngô Chân Đăng theo chân Ninh Như Viễn.

Bên cạnh đó, văn quan võ tướng Trường Châu không coi trọng thương nhân. Ngoài mặt có thể họ xởi lởi nhưng quay lưng đi thật dễ đoán họ nghĩ gì. Bởi tất cả những lẽ đó, Ngô Chân Đăng vì thông minh, hiểu chuyện, chấp nhận thu mình từ lúc thiếu niên.

Chương có trong tay báo cáo vô cùng chi tiết về Thập công tử Ngô Chân Đăng. Anh nhìn ra điều ít người nhìn thấy. Chương từng nói với Tôn Cường:

– Một người ham đọc sách, ít nói nghĩ nhiều hẳn thâm tàng bất lộ và thông minh hơn người. Cậu ta thu mình hòng tránh rắc rối không đáng có. Nếu cậu chàng thực an phận, tại sao cậu ta không kết giao với những nhân sĩ địa phương mà lại kết giao với các võ tướng trẻ? Những người chưa có mấy công danh, tài lộc.

Chương chỉ rõ những dòng chữ được gạch chân bằng bút chì:

– Nhìn đây! Cậu ta kết giao với các tướng trẻ không có chỗ dựa lưng đang tùng sự khắp các doanh. Ai thiếu tiền cậu ta cho mượn, ai cần cậy nhờ cậu ta đều giúp không công. Trên đời này ai chẳng muốn có chỗ dựa. Ngô Chân Đăng này đang từng bước biến bản thân thành chỗ dựa cho nhiều người khác. Nói ngắn gọn thì cậu này đang muốn tạo thế lực riêng.

Tôn Cường vô cùng ngạc nhiên, tự trách bản thân sao không nghĩ ra. Khi đó Chương lại nói thêm:

– Đám cậu ta kết giao tùng sự trong nhiều binh chủng. Những kẻ này đang là tiểu tướng trong quân pháo. Đây nữa… mấy tên này chạy vặt trong bộ quân, kị quân. Chưa kể cậu chàng còn được đám nội nhân trong Ngô phủ, phủ chúa kính trọng. Cậu ta đối đãi với họ không theo lối chủ tớ mà như chúng bạn. Theo ông, cậu ta làm tất cả những điều ấy trong âm thầm để làm gì?

Suy nghĩ một lát, Tôn Cường đáp:

– Bẩm, phải chăng nhằm thu thập thông tin ạ?

Chương vỗ mạnh hai bàn tay vào nhau kèm theo cái gật đầu:

– Chính là vậy! Ta còn được biết hắn tự mày mò học chữ Vạn Xuân và mua sách Thiên Đức thông qua đám thương nhân. Một kẻ thích đọc sách sao có thể bỏ qua văn hoá phẩm Thiên Đức được chứ.

– Hắn như Đại Vương nhận định thì đúng là kì tài hiếm thấy. Hạ thần còn thắc mắc, bằng cách nào Đại Vương thu thập được những bí mật của Ngô Chân Đăng cơ chứ?

Chương nhún vai, giọng tỉnh bơ:

– Trần Nhật Tôn do ta đào tạo. Ta có nhiều cách moi thông tin chẳng giống ai. Ta thích cậu chàng này và cậu ta chính là mục tiêu thực sự. Một con tốt dùng đúng cách sẽ phá hỏng cả một bàn cờ.

Tôn Cường lui vài bước bái lạy:

– Hạ thần quên mất Đại Vương vốn là ông tổ môn cờ. Thần xin bái phục.

Chương phẩy tay:

– Việc của ông là tính kế sao cho khéo để Ngô Chân Đăng tự tìm đường về với ta. Cậu ta thông minh song hãy còn non nớt, chưa va chạm nhiều. Phải lợi dụng chính sự thông minh của cậu ta mà tính kế.

– Thần tuân mệnh.

Và sau đó Chương đồng ý với kế sách Tôn Cường đưa ra nhằm biến những mưu sĩ kinh sư hoặc các nơi khác tề tự về Trường Châu trở thành vật tế thần. Liêu Gia Trinh cùng hai thuộc hạ quay lại Trường Châu chính là truyền đạt mệnh lệnh của Chương cho nhóm Phạm Ngũ Lão.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giai-tan-nguoi-xach-ta-thanh-de-cap-nguoi-khoc-cai-gi
Giải Tán Ngươi Xách, Ta Thành Đế Cấp Ngươi Khóc Cái Gì?
Tháng 12 4, 2025
mo-phong-nhan-sinh-sau-khi-ket-thuc-cac-nang-thu-ta-toi.jpg
Mô Phỏng Nhân Sinh Sau Khi Kết Thúc, Các Nàng Thu Ta Tới
Tháng 1 7, 2026
hoang-huynh-co-gi-tao-phan
Hoàng Huynh Cớ Gì Tạo Phản?
Tháng mười một 9, 2025
cung-cac-nguoi-chien-dau-giong-ngoi-tu.jpg
Cùng Các Ngươi Chiến Đấu Giống Ngồi Tù!
Tháng 1 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved