Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
trung-sinh-quan-truong-tu-bao-thu-bat-dau

Trùng Sinh Quan Trường: Từ Báo Thù Bắt Đầu

Tháng 10 24, 2025
Chương 694: Dương Phàm lên đường (đại kết cục) Chương 693: Lại lại lại tấn thăng!
that-co-loi-cac-nguoi-choi-vong-du-the-gioi-lien-la-ta-sang-tao

Thật Có Lỗi! Các Ngươi Chơi Võng Du Thế Giới Liền Là Ta Sáng Tạo

Tháng 1 14, 2026
Chương 3168: Đến chiến a, siêu cấp Hacker! Chương 3167: Khiếp sợ tuyển thủ
chu-thien-vo-dao-cuong-nhan.jpg

Chư Thiên Võ Đạo Cường Nhân

Tháng 1 19, 2025
Chương 853. Xong chuyện phủi áo đi Chương 852. Thần khí quy nhất
toan-cau-thuc-tinh-thien-phu-cua-ta-uc-diem-manh.jpg

Toàn Cầu Thức Tỉnh Thiên Phú Của Ta Ức Điểm Mạnh

Tháng 10 4, 2025
Chương 450: Quy tắc vang vọng, Tinh Hải Khởi Trình Chương 449: Thơ mở phong, sử thi chưa hết
lang-thien-kiem-than.jpg

Lăng Thiên Kiếm Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 4351. Ta trở về Chương 4350. Mới tiên giới cách cục
nghich-thien-bat-dau-bien-than-loli-the-gioi-game-online

Nghịch Thiên Bắt Đầu: Biến Thân Loli Thế Giới Game Online

Tháng 10 16, 2025
Chương 1536: Chương cuối nhất, tên là kỳ tích! (9) Chương 1536: Chương cuối nhất, tên là kỳ tích! (8)
hong-hoang-ta-hoang-long-tuyet-khong-lam-tu-vo-chan-nhan.jpg

Hồng Hoang: Ta Hoàng Long, Tuyệt Không Làm Tứ Vô Chân Nhân!

Tháng 3 31, 2025
Chương 532. Vũ trụ đại thống nhất! Chương 531. Bước lên hành trình!
that-hiep-tran-mo-vo-quan-nguoi-khac-luyen-vo-ta-manh-len.jpg

Thất Hiệp Trấn Mở Võ Quán, Người Khác Luyện Võ Ta Mạnh Lên

Tháng 2 16, 2025
Chương 208. Rộng lớn hơn thiên địa Chương 207. Võ Đang chi loạn
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 701: Trường Châu dậy sóng (I)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 701: Trường Châu dậy sóng (I)

Nhị công tử Ngô Thiện hầu hạ trong phủ chúa được thời gian ngắn đâm ra buồn chán. Sớm tối rượu chè cũng chẳng lấy làm vui vì nữ nhân trong phủ chúa không được động đến. Nhận thấy tình hình tạm yên, mấy ngày liền cứ chập tối thì Ngô Thiện cùng đám thân tín tìm đến tửu lâu và trở về phủ lúc tảng sáng kịp giờ chầu.

Rượu tửu lâu chẳng thể ngon bằng rượu phủ chúa. Song những mỹ nhân váy áo mỏng dính thướt tha giúp Ngô Thiện quên đi buồn chán. Tửu lâu ở Trường Châu chẳng ít nhưng tửu lâu nhiều mỹ nhân đều thuộc về ông chủ người phương Bắc. Để công việc làm ăn thuận lợi, chủ các tửu lâu đều mời vương công quý tộc góp vốn.

Vân Hương mĩ tửu gần phủ chúa có phần hùn của Vũ gia mà thực tế của Ngô Hạo. Vân Hương mĩ tửu có kiến trúc dạng tứ hợp viện gồm bốn dãy nhà bao quanh một khoảng sân ở trung tâm, tạo thành một bố cục hình vuông khép kín giống chữ “口” (khẩu). Mỗi lần Ngô Thiên đến đều dùng phòng bao riêng trên lầu và thường có hai, ba mỹ nhân vận y phục thiếu vải hầu rượu.

Hạ tuần tối trời.

Cách tửu lâu một quãng không xa, Phạm Ngũ Lão cùng một thuộc hạ thu mình trên cây cao thay nhau căng mắt dõi theo nhất cử nhất động của đám vệ sĩ cảnh giới ngoài hành lang, ngay trước cửa phòng bao. Phạm Ngũ Lão động viên thuộc hạ:

– Xong vụ này tớ sẽ cho cậu thoả chí, cho biết mùi đời nghe chửa. Hết đêm nay thôi.

– Thủ trưởng cứ đùa.

– Đùa gì mà đùa! Trong quân thì không được nhưng nghỉ phép thì ai cấm. Ngô Thiện hành sự hẳn đem theo tiền bạc, nhất định phải thó lấy một ít chi dùng cho bõ. Gần cả tháng nay tớ với cậu khác gì hai con khỉ đâu.

Chợt thuộc hạ vỗ nhẹ Phạm Ngũ Lão:

– Thủ trưởng, kia có phải Bạch Lượng Từ không?

Phạm Ngũ Lão hướng sự chú ý về cổng tửu lâu, nơi đèn đuốc sáng rực.

– Cả thằng Trinh nữa. Ầy, hai thằng này nhập vai ăn chơi giống đó chứ.

Nói đoạn Phạm Ngũ Lão tiếc rẻ:

– Cũng tại tướng tá của tớ với cậu nhìn chẳng ra dáng công tử chứ không thì tớ sắm vai tay ăn chơi trác táng mới phải.

– Thủ trưởng nói đùa. Thân thủ thủ trưởng hơn người nên Đại Vương chỉ đích danh. Thủ trưởng, mấy người cùng đi kia hẳn là huynh đệ của Bạch Lượng Từ.

Phạm Ngũ Lão khẽ gật rồi bảo rằng:

– Nhớ nhé! Hành động nhanh gọn và không được tổn hại dân lành.

– Dạ!

– Cậu còn gì ăn không?

Thuộc hạ lấy ra một túi buộc túm, thì thào:

– Em còn 2 quả trứng luộc với hai củ khoai.

Phạm Ngũ Lão tặc lưỡi:

– Xong việc phải đánh chén một bữa ra trò.

Cả hai cẩn thận bóc trứng ăn lót dạ, hai cặp mắt vẫn không rời tửu lâu một giây phút. Chờ đến lúc nghe trong tửu lâu ồn ào thì cả hai vội tụt xuống lom khom luồn lách trong bóng tối. Cứ đi được một quãng thì cả hai dừng lại dỏng tai nghe ngóng rồi mới bước tiếp.

Trong tửu lâu, bọn Bạch Lượng Từ và Liêu Gia Trinh ngà ngà say bắt đầu gây sự với tiểu nhị. Bạch Lượng Từ vung ra nắm bạc, sai tiểu nhị đem các loại rượu ngon nhất trong tửu lâu ra nếm thử rồi chê lên chê xuống, ném vỡ cả. Mỹ nhân hầu rượu bị đá đít ra khỏi phòng nhưng mặt mày hớn hở vì cô nào cũng được thưởng nén bạc lớn. Tiểu nhị hậm hực nhưng nhìn thấy bạc ném vào mặt cũng nhe răng cười. Chủ tửu lâu đến xem sự tình, trông mặt bọn Bạch Lượng Từ lạ hoắc, non choẹt, ăn nói văng mạng, chẳng biết trời cao đất dày song cũng xoa tay cười giả lả vì tửu lâu nhìn tiền bạc mà nói chuyện.

Bạch Lượng Từ mặt đỏ như gấc, chân nam đá chân chiêu bước đến quàng vai bá cổ ông chủ tửu lâu, vuốt râu sờ bụng rồi dúi một nén vàng vào tay ông chủ.

– Đổi đào! Mau đem ả nào đẹp nhất đến đánh đàn cho ta. Ưng ta thưởng lớn, nhé, nhé!

Ông chủ tửu lâu gỡ tay Bạch Lượng Từ ra, mặt mày hớn hở, hứa chắc như đinh đóng cột.

– Lão gia, mấy thằng này mặt lạ hoắc lạ hươ. Chúng nó đến gây chuyện đấy ạ.

Ông chủ trợn mắt mắng gia nhân:

– Đồ ngu! Ông cần đếch bọn nó quen hay lạ. Chúng nó chi hậu thì cứ đáp ứng. Thời buổi nhiễu nhương cứt lên làm người, ai biết chúng nó ở đâu ra, cúng tiền bạc cho ông là được. Mau lên!

Mấy mỹ nhân thướt tha khác được điều đến chưa bao lâu thì Bạch Lượng Từ lại cho tiền rồi đuổi hết lượt. Dáng siêu vẹo, Bạch Lượng Từ đứng giữa cửa phòng bao… mắng chủ tửu lâu vì tửu lâu tồi tàn, chẳng có nổi mỹ nhân nào biết đàn hát cho ra hồn. Bạch Lượng Từ nói oang oang bằng giọng địa phương, khua tay múa chân trong khi ông chủ tửu lâu ra sức dỗ dành. Đám hộ vệ của Ngô Thiện đứng canh trên hành lang tầng trên nghe Bạch Lượng Từ lảm nhảm rát tai liền cử hai người xuống đuổi đi. Và vì thế hai bên xô xát. Cả bọn Bạch Lượng Từ có 6 người hè nhau sấn đến ôm 2 hộ vệ của Ngô Thiện vật ngã lăn. Bàn ghế trong sảnh lớn tửu lâu gãy đổ, chén đĩa loảng xoảng. Hộ vệ thân cận của Ngô Thiện nóng mắt, lệnh đám thuộc hạ xuống bên dưới dạy đám không biết trời đất một bài học.

Trong cả bọn chỉ có Liêu Gia Trinh, Bạch Lượng Từ thân thủ hơn người song giấu thân thế nên mau chóng bị đuổi chạy vòng quanh, dùng chén, bát, ghế phòng thân. Khung cảnh tửu lâu phút chốc trở nên hỗn loạn

Thuộc hạ tựa lưng bức tường cao dễ đến 2 trượng, đan tay trước bụng. Phạm Ngũ Lão đặt chân lấy đà nhún một cái đã nhảy lên bờ tường thả đoạn dây ngắn kéo thuộc hạ lên. Hai bóng đen như hai con mèo mun lẫn vào bóng tối, men theo một đoạn tường cao rồi nhảy lên mái ngói tửu lâu mà không hề gây ra bất cứ tiếng động nào.

Thuộc hạ thân tín của Ngô Thiện khoanh tay đứng tựa lan can dõi theo cuộc ẩu đả bên dưới khoảng sân trống, chẳng nhận ra một bóng đen đang nhón những bước chân nhẹ như mèo áp sát.

Phạm Ngũ Lão vung tay chém mạnh vào gáy gã hộ vệ và đỡ hắn đặt nằm xuống hành lang. Bấy giờ thuộc hạ theo chân Phạm Ngũ Lão mới gõ cửa phòng, giả giọng dân bản địa gọi Ngô Thiên:

– Bẩm Nhị công tử, bên ngoài có thích khách. Xin Nhị công tử hồi phủ.

Ngô Thiên văng tục vài câu đáp lại, lát sau có tiếng bước chân tiến đến mở cửa. Hai cánh cửa vừa mở ra, Ngô Thiện sững người khi kẻ đứng đối diện dùng khăn che mặt. Nhanh như chớp, thuộc hạ của Phạm Ngũ Lão thúc lưỡi lê vào chỗ hiểm. Phạm Ngũ Lão nhào đến nhanh tay đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của Ngô Thiện, đồng thời nhét khăn vào miệng. Người thuộc hạ nhảy vào phòng đảo mắt nhìn quanh. Hai mĩ nhân vận y phục thiếu vải sợ điếng người đứng như trời trồng, bốn mắt mở to, miệng ú ớ chẳng thành tiếng. Trông thấy trên bàn rượu có mấy nén bạc, hai tờ ngân phiếu. Người thủ hạ thoáng lưỡng lự, nhận được cái gật đầu của Phạm Ngũ Lão liền chạy đến vơ lấy.

Phạm Ngũ Lão gằn giọng:

– Đi mau! Ninh tướng quân không cho phép sát hại dân lành.

Thủ hạ giơ lưỡi lê đang nhỏ máu về phía hai mỹ nhân, dùng giọng địa phương đe doạ:

– Hai người biết điều thì đừng có gào lên, bằng không ông cắt cổ.

Đoạn người thủ hạ xoay người bước nhanh ra cửa, để rơi tấm thẻ bài bằng gỗ giắt ở thắt lưng. Phạm Ngũ Lão và thuộc hạ chia thành hai ngả biến mất vào bóng đêm.

Cuộc ẩu đả bên dưới vẫn đang diễn ra nhưng đến hồi kết vì bọn Bạch Lượng Từ đành thúc thủ, người nào người nấy y phục tả tơi, mặt mày thâm tím.

Bấy giờ trên lầu phát ra liền mấy tiếng thét thảm thiết. Hai mĩ nhân qua cơn sợ hãi tột độ, định thần chạy ào ra cửa hét toáng lên. Đám thuộc hạ của Ngô Thiên nhận ra sự chẳng lành vội buông bọn Bạch Lượng Từ, chạy ào lên trên. Bạch Lượng Từ, Liêu Gia Trinh cùng mấy người khác tận dụng quang cảnh nhốn nháo đánh bài chuồn trước khi quan binh ập đến vây kín Vân Hương mĩ tửu.

Tin Nhị công tử Ngô Thiên bị thích sát trong mĩ tửu gần phủ chúa lan nhanh hơn gió, gây kinh động đến nhiều người. Lưu Danh Hiệu, Đinh Nho Quan có mặt xem rõ sự thể vào lúc nửa đêm và cùng quan binh khảo tra tất cả những người có mặt trong tửu lâu.

– Mấy kẻ cố ý gây chuyện nhằm đánh lạc hướng là đồng bọn của thích khách. – Lưu Danh Hiệu nhận định. – Bọn chúng đều nói giọng địa phương, phải mau chóng truy gốc tích.

Sau một đêm lùng sục chẳng thu được gì, Lưu Danh Hiệu nói với Đinh Nho Quan, giọng thiểu não:

– E chừng Đinh gia lại sắp sóng gió một phen mất thôi.

Nét mặt Đinh Nho Quan có phần phờ phạc đáp rằng:

– Thêm lần nữa bọn chúng đổ vấy cho nhà họ Ninh đụng tay. Quân khốn nạn.

Đinh Nho Quan ném tấm thẻ bài xuống sàn.

– Cố ý làm nhiễu, thẻ bài này thật là của Thần Sách quân mà miệng chúng cố ý nói ra Ninh tướng quân. Gian tế Thiên Đức trà trộn, ăn sâu bén rễ ở Trường Châu quá lâu, phải tra ra cho hết. Lưu tiên sinh có cao kiến gì không?

– Phải đưa một đạo binh mã đến nhà họ Ninh càng sớm càng tốt. – Lưu Danh Hiệu bặm môi suy nghĩ. – Chúa công sẽ sớm triệu kiến bọn ta vào hỏi chuyện nhưng… Đại công tử không chịu ngồi yên đâu.

– Tiên sinh nghĩ… đám nhân sĩ nương nhờ nhà họ Vũ nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa?

Lưu Danh Hiệu khẽ gật đầu xác nhận, nói thêm:

– Chuyện trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông. Phiên chợ sớm nay người ta đồn ầm vụ việc, cứ đổ cho họ Đinh mưu sự. Quan huynh có thấy lạ không nào?

Đinh Nho Quan cười khổ:

– Nội công ngoại kích bài bản đến nỗi tại hạ bái phục vài phần. Rõ là Thiên Đức ra tay, lôi các đại gia tộc vào câu chuyện thông qua miệng người đời, lộng giả thành chân. Chúa công anh minh tất đoán được ý đồ thâm sâu của địch nhân.

Lưu Danh Hiệu thở dài, phe phẩy cây quạt giấy trong tay mà rằng:

– E nhiều kẻ chẳng muốn tin, lại muốn nhân cơ hội chiếm lợi.

– Tiên sinh có diệu kế nào hay hoá giải cơn nguy biến cho Đinh gia, tại hạ xin được thỉnh giáo.

– Có thì có nhưng vẹn toàn hay không thật lòng tại hạ chẳng thể đoán định được. Chuyện này phải gỡ sớm vì liên quan đến Ninh tướng quân. Vì đại cuộc. Thiên Đức đang tính kế chia rẽ Ninh tướng quân và Thế tử, chuyện này không có lợi.

Đinh Nho Quan nén giận:

– Dưới trướng Mạc Thiên Chương lắm mưu sĩ, chẳng rõ kẻ nào làm trò hạ tiện này.

– Binh bất yếm trá! Tại hạ đồ mưu sâu kế hiểm này do chính Mạc Thiên Chương bày ra chứ không phải đám mưu sĩ theo họ Mạc. Tiên sinh ngẫm lại mà xem, rõ là… sau khi kinh sư bị lấy thì Trường Châu sinh biến. Tại sao không phải trước đó mà lại từ lúc tin đồn Mạc Thiên Chương đến Hoa Lư hành doanh? Tại hạ khẳng định Mạc Thiên Chương đang có mặt và trực tiếp chỉ huy. Bọn Đoàn Thượng, Lý Văn Ba, Trương Văn Long vốn thân chiến tướng, chẳng thích hợp bày kế.

– Nghe nói tay Tôn Cường cũng…

Lưu Danh Hiệu lắc đầu:

– Tôn Cường có giỏi đi chăng nữa vẫn phường ngoại tộc, lời nói của hắn chưa có trọng lượng trong quân.

– Có thực Mạc Thiên Chương tài năng đến vậy? Hắn chỉ mới ngoài ba mươi mà thôi.

– Trong mười năm hắn đánh đông dẹp bắc, thu phục nhân tâm thì ắt là rồng trong loài người. Dù không muốn cũng phải thừa nhận hắn hơn chúng ta một cái đầu. Tại hạ và tiên sinh e là…

Vừa lúc ấy thuộc hạ bẩm báo Ngô Sứ quân triệu kiến. Lưu Danh Hiệu và Đinh Nho Quan bỏ dở câu chuyện lập tức vào phủ diện thánh.

Trong khi phủ chúa bắt đầu phát tang thì bọn Phạm Ngũ Lão nằm thu mình ngủ vùi trong một căn hầm nhỏ ven sông chờ mệnh lệnh hành động tiếp theo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-bat-tu-tai-di-gioi-lam-dao-phu-tram-than-ma.jpg
Trường Sinh Bất Tử: Tại Dị Giới Làm Đao Phủ Trảm Thần Ma
Tháng 2 26, 2025
dai-minh-nhu-the-tham-pho-ma-tram-giet-khong-duoc.jpg
Đại Minh: Như Thế Tham Phò Mã, Trẫm Giết Không Được?
Tháng mười một 25, 2025
ta-moi-ngay-nhan-duoc-mot-loai-nang-luc-moi.jpg
Ta Mỗi Ngày Nhận Được Một Loại Năng Lực Mới
Tháng 2 24, 2025
tu-khoa-hoc-ky-thuat-hung-quoc-bat-dau.jpg
Từ Khoa Học Kỹ Thuật Hưng Quốc Bắt Đầu
Tháng mười một 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved