Chương 700: Đâm bị thóc, chọc bị gạo (III)
Lưu Danh Hiệu một mặt đến Ninh gia trấn an Ninh lão gia chủ, mặt khác sai thân tín gặp Ninh Như Viễn khuyên giải cặn kẽ, khẳng định những bất ổn vừa xảy ra đều do bàn tay Thiên Đức điều khiển trong bóng tối. Ninh Như Viễn tuy tin vào lời hay lẽ phải của Lưu Danh Hiệu song trong lòng không tránh khỏi nỗi bất an.
Lưu Danh Hiệu đồng thuận với đề đạt, thay mặt Ninh Như Viễn tấu với Ngô Sứ quân và được chuẩn y. Một đạo binh mã hơn năm mươi người do thân tín của Ninh Như Viễn được phép từ Thung Lau về bảo vệ Ninh phủ. Đây được xem là ngoại lệ. Ninh phủ, Đinh phủ hay Vũ phủ tuy là thế gia song không được phép sở hữu binh lực, chỉ có gia nô nuôi trong phủ. Ninh lão gia chủ được quan quân bảo vệ quanh phủ ngừa bất trắc thì lấy làm hài lòng vì đó là ân điển của Ngô Sứ quân, lại cũng thể hiện Ninh Như Viễn thực sự được tin dùng. Bởi vậy, việc Ninh lão tin Thiên Đức hạ độc Ninh phủ.
Đinh phủ tạm thở phào nhưng chưa thể kê cao gối yên giấc là bởi tin đồn lan truyền trong dân rằng Đinh gia muốn lấy ngai vị, và vì thế đương tính kế tạo hiềm khích giữa hai nhà Ninh, Vũ và Thế tử Ngô Hạo. Và rằng Ninh phủ bị Đinh gia đầu độc chứ chẳng phải Vũ gia hay Thiên Đức ra tay. Dân gian thêu dệt, Ninh Như Viễn công cao trấn chủ, Thế tử Ngô Hạo muốn loại bỏ Ninh tướng quân trước khi nối nghiệp Ngô Sứ quân.
Một đồn mười, mười đồn trăm, thật giả khó phân. Khắp hang cùng ngõ hẻm, ngoài đồng trên nương câu chuyện đầu môi của bách tính Trường Châu là ai sẽ nối nghiệp… Tình hình phức tạp, Ngô Sứ quân ban lệnh cấm dân chúng bàn tán, tung tin đồn thất thiệt, và rằng Đinh gia quang minh lỗi lạc, một lòng trung thành vương nghiệp, tuyệt không làm chuyện bậy bạ. Vậy nhưng quan cứ cấm, dân cứ đồn. Và dù Ngô Sứ quân theo kế của mưu sĩ, sai quân yết thị ngoài cổng các chợ, vạch tội Thiên Đức giở trò chia rẽ song tác dụng chẳng bao nhiêu bởi… dân Trường Châu phần đa mù chữ, họ không đọc được nội dung. Vả lại, con người ta vốn tò mò, muốn tin vào điều họ nghĩ chứ chưa hẳn điều họ nghe được. Bộ máy tuyên truyền Thiên Đức nói chung, quân báo nói riêng sau gần chục năm tích luỹ kinh nghiệm có thể lộng giả thành chân ở Tế Giang, Vũ Ninh, kinh sư… huống hồ những vùng dân trí hãy còn thấp như Trường Châu.
Ngô Sứ quân lâm bệnh, các công tử nghi kị lẫn nhau, trong dân có nhiều tin đồn thất thiệt, lại thêm số mưu sĩ nhiều nơi tìm về nương nhờ khiến tình hình thêm rối. Những mưu sĩ như Lưu Danh Hiệu, Đinh Nho Quan… mỗi ngày đưa ra hàng chục lời khuyên, đầu tắt mặt tối chẳng khác dân cày.
Bên cạnh đó, lưu dân bị cưỡng chế hoặc tự nguyện đến Trường Châu từ những vùng bị Thiên Đức chiếm được va chạm với cư dân bản địa. Nạn trộm cắp xuất hiện đó đây dù mùa màng vừa thu hoạch xong. Thổ binh mạn thượng du theo lời mời gọi của Ngô Sứ quân kéo theo gia đình về lập làng, lập trại ven các chân núi. Họ tự cho bản thân quan trọng vì Ngô Sứ quân vời đến họ. Thêm khác biệt về văn hoá dẫn đến vài xung đột nhỏ giữa họ và dân bản địa. Mỗi vấn đề như một nét bút chấm phá trên bức tranh xám màu ở đất Trường Châu.
Trong khi văn nhân mưu sĩ Trường Châu bận rộn xử lý sự vụ như vậy thì cách Trường Châu vài mươi dặm Chương thảnh thơi ngả lưng bên dòng Sinh Quyết thưởng lãm non nước hữu tình vào mỗi lúc bình minh hay chiều tà ngả bóng. Tướng sĩ dâng nhiều sản vật địa phương. Thậm chí bánh đa làng Điềm, nơi Ngô Hạo hút chết, cũng có trên chiếc bàn nhỏ của Chương.
Những lúc ngắm bãi lúa nương dâu ven dòng Sinh Quyết, Chương thường gọi bọn Tôn Cường đến hầu. Chủ tớ khoan khoái tán chuyện, chủ đề thường xoay quanh những cách thức phát triển vùng đất màu mỡ mới được đổi tên thành Hoa Lư.
Sớm nay cũng vậy, Chương vắt chân chữ ngũ lim dim dưới cái lọng lớn, cạnh một gốc cổ thụ, phóng tầm mắt nhìn xuống dòng Sinh Quyết mênh mông, hiền hoà. Nơi thương thuyền lớn nhỏ vẫn ngược xuôi và chiến thuyền Thiên Đức tuần tra không ngừng. Triệu Nhã Lâm và Quan Lam Giang kề bên, người bóp vai kẻ bóp chân, mặt mày hai nàng đều rạng rỡ.
– Tại sao bọn văn nhân Trường Châu lại gọi chúng ta là đám chân đất sông Dâu mà không phải sông Nguyệt Đức nhỉ? Vả lại, sĩ tốt Thiên Đức đều có giày dép tốt. Dân Thiên Đức phủ dẫu nghèo đến mấy cũng xỏ giày bện rơm. Ngoại trừ lúc xuống đồng phải bỏ giày dép, chứ ngày thường nào có ai. Ta nhớ không lầm thì gót sen giờ đây trở thành một trong những tiêu chí chọn dâu kén rể.
Chương hỏi, đôi mắt vẫn lim dim tận hưởng làn gió mát lạnh thổi từ hướng sông.
– Dân Trường Châu đều đi chân đất cả. – Triệu Nhã Lâm nói. – Chỉ có đám mưu sĩ và tướng lĩnh mới có giày vải để đi. Giày dép mây họ đi cũng du nhập từ Thiên Đức chứ đâu.
Quan Lam Giang nói:
– Họ muốn miệt thị chúng ta đó thôi. Đại Vương bận tâm chuyện đó làm gì cho nhọc lòng.
– Là ta nghe thú vị.
– Bẩm Đại Vương. – Tôn Cường vừa đến hầu bèn nhón chân đến gần cúi người thưa. – Họ kị nhắc tên Thiên Đức. Thứ nữa, sông Dâu được coi là con sông quê.
Chương phá lên cười:
– Ra là bọn họ chê chúng ta rặt lũ quê mùa.
Chương ngồi dậy, vặn mình lấy vài cái rồi bước đến bên bàn trà bảo bọn Tôn Cường mau ngồi.
– Có tin gì mới không?
– Bẩm, Liêu Gia Trinh mới trở ra hồi nửa đêm, muốn diện kiến Đại Vương bẩm báo tình hình trong ấy nhưng hạ quan bảo Liêu tướng quân tranh ngủ nghỉ ngơi đến trưa hãy diện thánh.
Chương khẽ gật. Tôn Cường nói thêm:
– Bọn Đinh Nho Quan với Lưu Danh Hiệu tạm thời vãn hồi được trật tự nhưng sóng ngầm hãy còn. Phạm tướng quân đương náu mình gần phủ đệ họ Ngô đợi thời cơ thích hợp sẽ hành động ạ.
– Đẩy nhanh tiến độ, sớm chia rẽ nhà họ Ninh với phần còn lại. – Chương dặn. – Bọn mưu sĩ ăn bám ở Vũ gia đều phường giá áo túi cơm. Chúng mới đến nương nhờ, đang cần lập công ghi điểm với Ngô Hạo. Hãy cho chúng toại nguyện. Ông có danh sách đám ấy chưa?
– Dạ bẩm, cơ bản đủ ạ.
– Ừ! Túm được đám ấy thì sau này đưa lên thượng du khai hoá thổ binh. Nếu chúng còn ương ngạnh thì trừ đi. Bất tài không đáng sợ, sợ nhất ngu muội. Ngày sau dễ dẫn sói vào nhà.
Tôn Cường vâng dạ. Chương lại hỏi:
– Tay Nguyễn Định Hoàng còn buông lời ngỗ ngược nữa không?
– Bẩm, ngày đôi ba bận, hắn và đám lâu la kéo đến khiêu khích tiền quân ta. Lý đại tướng quân rất muốn trừ bỏ hắn nhưng Đại Vương không cho nên đành ngậm cục tức.
– Ông ta có tài! – Chương nói. – Lại thông thuộc đường núi nơi đây, đắc dụng về sau. Cứ để ông ta chửi, hôm nào rảnh ta sẽ tính kế bắt sống.
– Bẩm Đại Vương. Ngô Sứ quân bệnh nặng nhưng chẳng biết khi nào mới hai năm mươi. Chẳng lẽ chúng ta cứ phải chờ ư?
– Vội gì! Hoa Lư non nước hữu tình, núi sông hùng vĩ. Ta muốn dành thời gian tìm hiểu và hoạch định vùng này vì ngày sau cần đến. Ninh Như Viễn cầm vạn quân dựa vào rừng núi chống lại ta. Vậy nếu ta có 5 vạn quân đồn trú ở Hoa Lư và phụ cận thì chống lại được bao địch quân và… bao lâu? Bây giờ trung tuần tháng 6… hãy còn sớm.
Hàn huyên thêm một lúc, Chương lững thững quay về bản doanh vì tin tức từ kinh thành mới đưa đến. Gần đến cửa trướng, Chương ghé tai Quan Lam Giang hỏi nhỏ:
– Thứ em đưa Bạch Lượng Từ chắc chắn phát huy tác dụng chứ?
Quan Lam Giang khẽ gật, đôi mắt chớp chớp:
– Em cam đoan sẽ như Đại Vương mong muốn.
Chương nhoẻn miệng cười rồi bước nhanh. Trần Nhật Tôn ngồi chờ trong trướng tự bao giờ. Thoáng ngạc nhiên, Chương hỏi:
– Có chuyện gì gấp gáp mà cậu phải đến?
Trần Nhật Tôn đứng nghiêm đáp:
– Báo cáo! Em có vài tin mật thu được từ Đỗ Động Giang. Tin này nhạy cảm nên muốn tự báo cáo ạ.
Chương vòng qua đầu bàn thả mình xuống ghế gác hai chân lên cạnh bàn bảo Trần Nhật Tôn ngồi xuống.
– Hoàng hậu vẫn một mực đòi đến đây à?
Trần Nhật Tôn cười tươi:
– Báo cáo, việc quân bộn bề. Hoàng hậu muốn trốn đến với Đại Vương. Báo cáo, từ sớm tinh mơ đến tối muộn, hết người nọ người kia xin thỉnh an nên Hoàng hậu đâm ngán đó ạ.
Chương khẽ nhún vai:
– Đấy là còn có Duệ đảm trách chính sự giúp. Ta nói rồi, làm vua chẳng sung sướng gì đâu. Chả hiểu sao mọi người lại bất chấp mọi lẽ để ngồi trên cái ghế nóng ấy. Kinh sư đã thuộc về chúng ta, thoả ước nguyện của mấy lão thần. Cậu về rỉ tai Hoàng hậu cứ dí mấy ông lão minh mẫn ấy. Đừng có để bọn họ trà dư tửu hậu ngồi chơi cờ hàn huyên đó nhé.
Trần Nhật Tôn cười nhăn mặt. Chương bảo Nhã Lâm:
– Còn cái gì ngon em đem ra thết đãi cậu Tôn. Nhân tiện báo với Tôn tiên sinh chốc nữa gặp cậu Tôn có vài việc.
– Em nghe bảo Đại Vương đánh giá cao Tôn tiên sinh.
Chương gật gù:
– Thêm vài người như ông ấy thì ta sớm thảnh thơi. Giải quyết xong Trường Châu, thâu Đỗ Động Giang nữa là ta yên tâm ngao du sơn thuỷ cùng mỹ nhân. Phải không Giang tiểu thư?
Quan Lam Giang đỏ mặt bẽn lẽn lui ra để Chương bàn chính sự. Chương đọc tài liệu Trần Nhật Tôn đưa rất nhanh rồi trả lại. Trần Nhật Tôn trình bày thêm và trả lời những vài câu hỏi.
– Lý lịch tự khai của Lưu Cơ và Đinh Điền đâu?
Trần Nhật Tôn mở cặp da bò lấy ra mấy tờ giấy. Chương dán mắt đọc nhưng vẫn hỏi:
– Thẩm tra hết chưa?
– Báo cáo, cơ bản đã thẩm tra xong, không có vấn để gì nghi ngại ạ. Em có gửi thêm lý lịch của Trịnh Tú, Đại Vương xem qua ạ.
Chương đọc qua rồi trả lại bản lý lịch của Trịnh Tú, anh nói:
– Gia thế của Trịnh Tú không có nhiều ảnh hưởng ở xứ này. Dưới trướng Ngô Sứ quân có hai tay mưu sĩ thực tài. Trường Châu thuộc về chúng ta thì cần hai người này giúp sức.
Chương chắp tay sau lưng đi lại một hồi, gương mặt lộ rõ vẻ đăm chiêu.
– Cậu bảo Lưu Cơ, Đinh Điền và Trịnh Tú cùng trình diện tại đây trong 7 ngày nữa. Nói bọn họ đem theo tiểu đoàn bản bộ trang bị nhẹ.
– Báo cáo, có cần nói với họ chuẩn bị thêm gì không ạ?
Chương lắc đầu:
– Bảo đến gặp ta là đủ.
Nói rồi Chương lật tìm trong đống sổ sách, rút ra một tờ giấy đầy chữ đưa cho Trần Nhật Tôn bảo rằng:
– Ta định rút một lượng lớn binh mã về hậu phương huấn luyện. Chiến cuộc dần tàn, ưu tiên sắp tới đây là sản xuất nông nghiệp. Chiến tranh đủ rồi, phải tranh thủ tích lương trữ thảo chuẩn bị lâu dài. Cậu chú ý tên tuổi tướng lĩnh trong đấy, sắp xếp cho họ học tư tưởng và theo sát giúp ta.
Trần Nhật Tôn đọc xong, ngạc nhiên hỏi:
– Trước khi lâm trận mà Đại Vương lại rút năm nghìn binh mã cả thảy thế này liệu có xáo trộn lòng quân không ạ?
– Năm nghìn người tương đương năm nghìn nông phu khoẻ mạnh. Dân số cũng cần phải tăng. Thêm người thêm miệng ăn. Chốc nữa cậu bàn thêm với Tôn tiên sinh. Thống nhất được thì Tôn tiên sinh sẽ trao đổi với các tướng để tinh giản quân số trong vài ngày nữa.
– Đại Vương tính thu quân ngược dòng Hát Giang ạ?
Chương gật đầu, cười mà rằng:
– Tung hoả mù một chút cho đối phương bận rộn chứ. Ninh Như Viễn nghĩ ta tăng cường binh lực thì ta làm ngược lại. Chuyện ta đang ở đây cũng chẳng giấu thêm được bao lâu nữa.
Triệu Nhã Lâm dẫn theo mấy nữ nhân y phục màu vàng đem thức ăn vào trướng.
– Ăn xong thì cậu qua gặp Tôn tiên sinh. Chiều nay về kinh luôn chứ?
– Báo cáo vâng! Chiều nay em xin phép hồi kinh.
Chủ tớ cùng ăn, Triệu Nhã Lâm ngồi hầu cạnh bên.
– Ở kinh sư có nhiều món ngon. Cậu nhắn Lam Khuê chuẩn bị một ít gửi xuống cho ta nhé.
Trần Nhật Tôn dừng đũa, tủm tỉm cười:
– Đại Vương nhớ Quý phi hay nhớ món người chuẩn bị cho ngài?
– Nhã Lâm nấu miễn chê nhưng bữa giờ ta nhớ ra chưa ăn đặc sản kinh thành.
Chủ tớ vui cười. Sau bữa trưa, Chương giữ Nhật Tôn lại uống trà rồi mới cho đi. Tựa cửa nhìn theo bóng dáng tất bật của thuộc hạ, Chương ngoảnh sang nói với Nhã Lâm:
– Cậu ta mới hăm lăm hăm bảy mà già sọm. Em thấy đấy, con người ta hoạt động trí óc nhiều có xu hướng già trước tuổi.
– Nhưng Đại Vương thì vẫn trẻ ạ!
Chương húng hắng:
– So với đám ngoài ba mươi ở quê ta thì… ta giống ông chú tứ tuần lắm rồi. Em sai người gọi Liêu Gia Trinh đến mau nhé.
Lúc sau Liêu Gia Trinh có mặt báo cáo công việc và nhận chỉ thị. Nửa đêm hôm ấy Liêu Gia Trinh cùng hai thuộc hạ bọc tay nải kĩ càng bơi qua sông Hoàng Long quay trở lại Trường Châu.