Chương 699: Đâm bị thóc, chọc bị gạo (II)
Ninh gia chủ Ninh Phúc là ông lão đã ngoài thất tuần. Tên cũng như người khi ông có gương mặt phúc hậu, râu tóc bạc trắng như cước. Một đời ngang dọc bán buôn khắp Vạn Xuân, Ninh gia chủ chỉ chịu lui về vui thú điền viên khi sức khoẻ của ông không phù hợp cho những chuyến đi dài hàng tháng trời.
Nghe gia nô báo tin Ngô Hạo vừa bị thích sát hụt trên đường từ Diên Phúc tự hồi phủ ở bên ngoài làng Điềm và thích khách cướp được ngựa, trốn chạy gần đến Ninh phủ thì mất dấu.
– Quân Trường An phủ đang vây quanh phủ vì nghi thích khách lẩn trốn trong này. – Gia nô nói. – Bọn họ xin được vào lục soát ạ.
Ninh gia chủ đứng bật dậy, vung tay ném vỡ vụn chén nước chè đang cầm trong tay, quát lên:
– Chúng nó ngờ ta ư?
– Ninh lão gia xin bớt giận. – Quản gia Ninh phủ vội bước đến gần bên nhỏ giọng. – Hẳn có kẻ muốn đổ vấy tội ấy cho nhà ta. Chúa công đương lúc bệnh thập tử nhất sinh, về trời khi nào chẳng biết.
Ninh gia chủ ngồi phịch xuống ghế, thở dài một hơi, đổi giọng:
– Ông ra bảo chúng vào tuỳ ý lục soát. Nỗi nhục này lão ghi lên đầu Ngô Hạo. Bình thường ngoại tôn của lão đã thiệt thòi, nay có kẻ muốn nhân cơ hội tính kế nó.
Lão quản gia lật đật chạy đi. Ninh gia chủ gọi nội nhân vào dặn riêng:
– Lấy ngựa tốt chạy cấp báo sự tình trong phủ cho Như Viễn. Nói với nó không được vọng động. Đương lúc tranh tối tranh sáng thế này kẻ nào ra tay trước kẻ ấy thiệt.
Nội nhân hỏi lại:
– Bẩm lão gia, chờ quân Trường An khám xét phủ xong thì đi hay đi luôn ạ?
Suy nghĩ một thoáng, Ninh gia chủ vỗ nhẹ lên trán mấy cái mà rằng:
– Ta già rồi lắm lúc hồ đồ, càng những lúc thế này càng phải cẩn trọng. Chờ chúng xét phủ xong hãy đi. Ngươi tốt nhất đừng để lộ thân phận người Ninh phủ kẻo sinh chuyện.
Trường An quân vốn binh bản bộ của Ngô Hạo, soát xét trong ngoài Ninh phủ chẳng phát hiện điều gì lạ thường. Gia nhân Ninh phủ đủ mặt, giấy tờ tuỳ thân rõ ràng. Chỉ huy toán binh cáo lỗi với Ninh lão gia rồi thu quân. Ninh lão gia chủ chống gậy tiễn đến cổng phủ đệ, vẻ mặt tươi cười, tưởng như chẳng chút phiền muộn.
Trường An quân không rời đi hẳn mà để lại một toán binh nhỏ cách Ninh phủ không xa, vạch từng bờ bụi hòng tìm dấu vết, mãi đến chập tối mới rút hẳn.
Quản gia Ninh phủ sai người đi nghe ngóng, bẩm lại với Ninh lão gia chủ rằng Trường An quân có tìm được vật gì đó gần chỗ hai ngựa, nghe đâu thuộc về Thiên Đức quân. Ninh lão gia chủ nhăn mặt:
– Người Ninh gia mấy đời buôn bán dọc ngang khắp cõi, tuy chẳng tính thế gia nhưng cũng không phải hạng dễ bắt nạt. Thiên Đức quân có phải đám trẻ con đâu mà bỏ lại vật chứng minh thân phận. Phàm người ta làm việc bất minh ai lại hê lên như vậy. Đây là có kẻ đâm bị thóc, chọc bị gạo đó thôi. Ngô Hạo tài hèn song vốn tính đa nghi. Hẳn hắn sẽ ngờ Ninh phủ câu kết gian tế.
Ninh quản gia nói:
– Ninh phủ chúng ta không phải như vậy.
Ninh lão gia chủ lắc đầu mà rằng:
– Thứ chúng cần là một lí do chứ không nhất thiết sự thật. Xưa nay mỗi lúc đổi ngôi, anh em tranh quyền đoạt vị nào thiếu mùi máu tanh. Đăng nhi là đứa bé có tài nhưng chịu thiệt. Sinh mẫu nó mất sớm, nó lại không có dã tâm nên thân già này sao có thể làm được gì.
– Ninh tướng quân hiện giữ trọng trách lớn. Chúa công lại hết lòng tin yêu. Lão gia, ngài hãy yên lòng.
Ninh lão gia chủ thở dài:
– Chúa công tin nhưng một khi ngài tạ thế thì… Ngô Hạo liệu có tin mà giao binh quyền cho nó không?
Căn phòng trở nên tĩnh lặng. Lúc sau Ninh lão gia chủ bảo:
– Ông sai người nghe ngóng bên Đinh phủ xem thế nào. Để mà tranh đoạt ngôi vị, Đinh phủ mới có dã tâm và khả năng.
Vừa lúc ấy gia nhân chạy vào bẩm báo:
– Trương quản sự Đinh phủ xin được gặp lão gia.
Ninh lão gia chủ lấy làm ngạc nhiên:
– Gặp ta làm gì? À! Thăm dò ư? Được, mời ông ta vào.
Ninh lão gia chủ tiếp đón Trương quản sự với nụ cười thường trực, tỏ ra khá cởi mở. Mỗi khi Trương quản sự đề cập chuyện thích khách mất dấu gần Ninh phủ, Ninh lão gia chủ lại cười, thẳng thắn mà rằng:
– Bấy lâu Ninh phủ chỉ quan tâm việc buôn bán. Cả dòng tộc có mỗi Ninh Như Viễn theo nghiệp binh đao, được chúa công tin dùng. Ngô Hạo vốn đa nghi, có kẻ lợi dụng đổ vấy sự nghi hoặc lên phủ ta. Ta đây gần đất xa trời, sớm tối mong được bình yên, vui vầy bên con cháu mà thôi.
Trương quản sự thắc mắc:
– Lão gia không nghi ngại… có kẻ muốn nhắm đến Ninh tướng quân ư?
Ninh lão nhoẻn miệng cười:
– Hết quan hoàn dân! Chốn quan trường nay thịnh mai suy, phải nhìn sắc mặt người trên hành sự. Nhiều lần lão nói Viễn nhi cởi bỏ giáp trụ về phủ tiếp quản việc bán buôn mà nó nào có chịu.
Sau tuần trà, Trương quản sự cáo lui. Ninh lão gia chủ chống gậy tiễn ra cổng phủ, vừa hay Ngô Chân Đăng cưỡi ngựa đến.
Trời dần tối.
Ngô Chân Đăng đương hầu chuyện Ninh lão gia chủ thì nghe bên ngoài tiếng người gọi nhau í ới bèn chạy ra xem. Một gia nhân cầm đuốc chạy xộc đến, nói trong hơi thở:
– Có trộm, có trộm ạ!
– Ở đâu? Mau bắt chúng.
Theo chân gia nô được mươi bước, Ngô Chân Đăng mới sực nhớ tay không tấc sắt bèn quơ đại thanh gỗ dựng gần đó.
– Lão quản gia ở lại với ông ngoại ta.
Ninh phủ đèn đuốc sáng trưng, già trẻ lớn bé cả đêm không ngủ.
Cùng khoảng thời gian đó Đinh phủ cũng sáng đèn. Xe ngựa kéo, gia nô đứng chật ních ngoài cổng lớn. Chức sắc họ Đinh có mặt đầy đủ họp bàn, ngoại trừ những người giữ vị trí trong quân. Hai công tử Ngô Vương và Ngô Công vừa kịp đến, trên mình vẫn vận giáp trụ.
Tuy Đinh Nho Quan không phải tộc trưởng họ Đinh, vai vế trong họ không cao nhưng là mưu sĩ kề cận bên Ngô Sứ quân, được xem là người học cao hiểu rộng nhất họ nên lời nói có trọng lượng. Sau khi thưa trình một lượt theo lễ nghi trong họ, Đinh Nho Quan đứng đan tay trước bụng, nói rành mạch mọi sự xảy ra trong ngày kèm theo nhận định của bản thân để mọi người cùng biết. Đinh Nho Quan không quên căn dặn mọi người trong tộc cần hết sức cảnh giác vì thời điểm nhạy cảm.
– Mạc Thiên Chương chỉ thảy một viên sỏi xuống mặt ao vốn tĩnh lặng mà tạo ra những gợn sóng ngày một lớn. Quan mỗ đồ rằng mọi sự mới chỉ là khởi đầu. Mục đích của đám chân đất sông Dâu chính là nhắm đến họ Đinh nhà ta.
Một ông cụ tuổi ngoại lục tuần nói:
– Quan thúc giảng giải tỏ hơn để mọi người cùng biết.
– Thưa biểu huynh. Xưa nay theo lệ, ngôi vị truyền dòng đích, không truyền dòng thứ. Đại công tử Ngô Hạo là người kế vị chúa công. Chuyện hai năm rõ mười nào ai không biết. Phải tội… – Đinh Nho Quan ngập ngừng giây lát. – Đinh gia chúng ta danh gia thế tộc, nhờ ơn chúa công mà cơ nghiệp trải khắp, ngày một phồn thịnh trong khi Vũ gia chỉ theo nghiệp binh.
Tiếng ai đó oang oang chêm vào:
– Người bên Vũ gia rặt một lũ chẳng thất học cũng phường vũ phu dựa hơi Vũ phu nhân. Đành rằng ngôi chúa công truyền đích tử, cơ mà trong tay Đinh gia nắm tài lực. Ngô Hạo là kẻ nguỵ quân tử, một khi hắn ngự trên cao ắt sẽ từng bước thu quyền bính, vật lực vào tay, chèn ép Đinh gia.
Đinh Nho Quan vòng tay, hơi cúi đầu đáp lời người vừa lên tiếng.
– Xin thúc phụ bớt giận. Chúa công anh minh, nhìn xa trông rộng. Ngài đã liệu trước việc rối ren nên mới phân chia quyền lực theo thế chân kiềng. Bốn dòng họ Ngô, Đinh, Ninh, Vũ nhất thiết phải chung lưng đấu cật mới thắng được các thế lực bên ngoài. Họ Ngô nắm vị trí trọng yếu trong quân, họ Đinh nhà ta nắm tài lực, họ Vũ theo họ Ngô tiến thân quan trường. Riêng họ Ninh chỉ phường con buôn, chúa công cất nhấc Ninh tướng quân bởi muốn các dòng họ đều có tiếng nói. Một nhà phải có 4 trụ mới vững được.
Ai đó nói:
– Thực ra chỉ có 3 mà thôi.
Đinh Nho Quan gật đầu:
– Tam đại gia tộc tạo thế chân kiềng cũng vững như bàn thạch. Họ Đinh nhà ta có tài lực, nắm tài lực. Dẫu nay mai Đại công tử lên ngôi chúa thượng thì vẫn phải dựa vào nhà họ Đinh.
Có người vùng vằng:
– Mả tổ nhà họ Vũ chả biết táng ở đâu mà tốt phúc, vận cứt chó gì không biết. Bọn bần nông, chữ bẻ đôi chẳng biết, thô lỗ cục cằn bỗng một bước lên tiên cạnh tranh với Đinh gia.
Mỗi người một câu khích bác, chửi rủa khiến cuộc họp bỗng chốc ồn ào, Đinh Nho Quan phải mất hồi lâu mới vãn hồi trật tự.
– Mạc Thiên Chương muốn các gia tộc quay lưng, tị hiềm nhau vì lợi ích. – Đinh Nho Quan vẫn giữ thái độ bình thản. – Việc hành thích sát Đại công tử sớm nay ngoài việc muốn đổ vấy cho Ninh gia có mưu đồ còn khiến Ninh gia, Vũ gia và Đại công tử nghi Đinh gia giở trò. Thúc bá, huynh đệ Đinh gia phải tỉnh táo.
Ngô Vương nãy giờ yên vị, bấy giờ mới lên tiếng:
– Ngay khi biết Đại sư huynh bị thích sát, thích khách chạy về phía nhà họ Ninh rồi mất dấu là nhi tử ngờ có kẻ tính kế lên đầu họ Đinh. Ninh tướng quân ngay thẳng, lại đương trấn giữ nơi trọng yếu, nhiều phen khiến giặc khốn đốn. Ninh gia xưa nay chăm chăm kiếm tiền từ buôn bán, không có ý tiến thân vào chốn quan trường, hơn thua với Đinh gia. Mạc tặc khuấy nước, như lời Quan bá nói, bởi muốn Đại sư huynh nhắm đến Đinh gia, nhắm đến nhi tử.
Không khí trong phòng trùng xuống một chút. Lát sau ai đó hỏi Ngô Vương:
– Vương nhi ngoài biên ải về, vậy… tin Mạc tặc đương ở hành doanh bên Sinh Quyết thực hay hư?
Đinh Nho Quan đứng ra trả lời thay:
– Tế tác theo sát tình hình, song đến nay chưa thể khẳng định Mạc Thiên Chương có mặt tại Hoa Lư hành doanh hay là không. Sớm ngày hôm qua Triệu Quang Phục đã trở về kinh sư. Chỉ huy Hoa Lư hành doanh lúc này có thể là Đoàn Thượng, Lý Văn Ba hoặc Trương Văn Long.
Mọi người nghe xong đều xôn xao bàn tán. Đinh tộc trưởng, một ông cụ có chòm râu dài lưa thưa, mái tóc bạc trắng búi cao, thắc mắc:
– Hoa Lư hành doanh là ở đâu?
– Dạ, mới đây chúng đổi tên hành doanh bên dòng Sinh Quyết là Hoa Lư. – Ngô Vương giải thích. – Địch quân không có động tĩnh gì lớn. Quân Thiên Đức đồn trú ở Gián Khẩu chẳng tăng cường thêm. Bởi vậy Mạc Thiên Chương thực có mặt trong hành doanh hay đương ở kinh sư vẫn còn nhiều nghi hoặc.
Một người ngồi đối diện Đinh Nho Quan vỗ đùi, cất giọng oang oang:
– Kinh sư vừa bị hạ, theo ngu ý của mỗ thì Mạc Thiên Chương hãy còn bận ổn định, phải hao tâm khổ tứ một phen vì đất kinh sư chẳng dễ phục tùng. Hắn sẽ đến Trường Châu nhưng còn lâu nữa.
Một người khác tiếp câu chuyện:
– Lão mỗ nghe nói mấy hôm nay nhân sĩ kinh sư tìm về đây xin nương nhờ Ngô Hạo. Chẳng hay chuyện ấy có thực hay không?
Người khác phụ hoạ:
– Tôi cũng nghe ngoài chợ người ta đồn đãi vậy.
Mọi ánh mắt đổ dồn về Đinh Nho Quan, Ngô Vương và Ngô Công. Đinh Nho Quan khẽ gật đầu xác nhận tin đồn là đúng.
– Hừ! Đại sư huynh nhân dịp này thu nạp nhân sĩ kinh sư hòng tăng thế lực. – Ngô Công hậm hực. – Bọn nhi tử cầm quân ngoài tuyến đầu chống giặc, chẳng thể rõ hết nội tình. Đại sư huynh và Vũ gia thâu nạp nhân sĩ, cớ sao Đinh gia không nạp?
Đinh Nho Quan cười nhạt, đôi mắt hấp háy như muốn nói gì đó song lại thôi.
– Đúng đấy! – Một trưởng bối họ Đinh đồng tình. – Đinh gia cũng nên thu nạp nhân sĩ kinh sư làm môn khách.
Thêm vài trưởng bối ủng hộ. Bấy giờ Đinh Nho Quan mới đứng dậy thi lễ rồi từ tốn nói:
– Đám múa mép khua môi, bất tài vô tướng ấy một khi dung nạp chỉ khiến ta rối trí. Cổ nhân dạy lắm thầy thối ma, lắm cha con khó lấy chồng. Thưa thúc bá, thưa các vị huynh đệ, muốn chống giặc hơn hết phải hiểu giặc. Một khi đánh giá thấp địch nhân thì hậu hoạ chúng ta nhận khôn lường.
Đinh tộc trưởng bảo Đinh Nho Quan ngồi xuống nói cho rõ. Đinh Nho Quan nhấp ngụm trà, hắng giọng nói thêm:
– Danh nhân mưu sĩ kinh sư có thực tài, vua biết mặt chúa biết tên chả lẽ Mạc Thiên Chương không biết? Mạc Thiên Chương dựng nghiệp, công thần võ tướng chống rồi lại phục hắn, ắt hẳn hắn có chỗ hơn người. Một trong những cái tài của Mạc Thiên Chương mà chúa công phải phục hắn chính là dụng nhân. Hắn dụng nhân rất giỏi. Một kẻ như hắn, khi tiến chiếm kinh sư chắc chắn đã ngắm đến danh thần, mưu sĩ có thực tài. Kẻ nào dùng được đã dùng, chưa dùng được nhất định hắn sẽ thuyết để dùng sau này. Từ đó tính ra, những kẻ tự nhận tài học hơn người, có chút công danh, dễ dàng thoát khỏi kinh thành tìm về nương thân nơi đây chỉ thuộc hạng bất tài mà thôi. Đinh gia dung nạp đám ấy được lợi gì?
Mọi người lắng nghe, cùng cho là phải, tấm tắc khen Đinh Nho Quan nhìn xa trông rộng. Đinh Nho Quan lại nói:
– Lũ thiển cận ấy chạy về đây liền tìm thẳng đến đầu quân cho Vũ gia hoặc Đại công tử thay vì các họ khác là bởi Vũ gia thiếu mưu sĩ, dễ dung nạp chúng làm môn khách. Chúng trợ giúp Vũ gia để theo chân Đại công tử cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.
– Quan thúc giảng giải chí phải! – Ai đó thốt lên. – Đinh gia ngày sau đều nhờ Quan thúc vạch đường chỉ lối.
Mọi người có mặt cùng đồng tình.
– Quan bá chẳng hay… đã dò ý tứ Lưu tiên sinh chưa? – Ngô Vương chuyển chủ đề. – Lưu tiên sinh nhận định như thế nào?
– Lưu tiên sinh bận công vụ, phải sáng mai mới về gặp được. – Đinh Nho Quan đáp. – Ta tin Lưu tiên sinh có chung nhận định với ta.
Đinh tộc trưởng vuốt râu bảo rằng:
– Lưu tiên sinh học cao hiểu rộng. Dòng họ Lưu ở đất Trường Châu này mấy đời theo nghiệp đèn sách chẳng màng chính sự. Đến đời Lưu tiên sinh, vì chúa công ban ơn nghĩa nên mới ra giúp dân. Ngô Hạo hẳn sẽ đến Lưu phủ thỉnh giáo Lưu tiên sinh, thăm dò ý tứ.
Ngô Vương định tiếp lời chợt nghe Trương quản sự xin vào bẩm báo. Trương quản sự kể một lượt, không quên nhắc đến thái độ của Ninh lão gia chủ. Đinh Nho Quan nhận xét:
– Ninh lão gia thâm tàng bất lộ, ngoài mặt nói cười vui vẻ nhưng toan tính điều gì thật khó đoán. Nếu ông ấy là người đơn giản như vẻ bề ngoài thì sao có thể biến một Ninh gia nhỏ nhoi vươn mình có cơ đồ như ngày nay.
Cuộc họp bàn lại tiếp tục với sự có mặt của Trương quản sự. Thân mẫu Trương quản sự là con gái họ Đinh, ở Đinh phủ từ nhỏ nên cũng tính là người Đinh gia.
Cả gia tộc phân theo ngôi thứ dùng bữa tối trong Đinh phủ. Vừa ăn vừa bàn tính. Dần dà Đinh Nho Quan thuyết được mọi người phải hi sinh lợi nhỏ trước mắt, chịu nhún nhường vì đại cuộc, tuyệt không vọng động để kẻ bên ngoài có cớ gây tị hiềm. Bữa tối gần xong thì gia nô xin gặp Trương quản sự. Trương quản sự ra ngoài, một chốc sau quay lại, nét mặt có phần thất sắc bẩm rằng:
– Có kẻ đột nhập Ninh gia lúc chập tối bỏ thuốc xuống giếng trong phủ. May gia nhân kịp phát hiện, vài ba gia nhân trúng độc miệng nôn trôn tháo.
Mọi người nhìn nhau rồi cùng đổ sự chú ý về Đinh Nho Quan. Đinh Nho Quan buông đũa đứng dậy thở dài:
– Xem ra bọn chân đất sông Dâu muốn Ninh lão ngờ Đại công tử ra tay trả thù. Chuyện quá hoang đường, mọi thứ bày ra trước mặt như trò hề, thật không hiểu Mạc Thiên Chương cùng đám mưu sĩ định giở mưu hèn gì đây.
Ngô Vương liền hỏi:
– Sao Quan bá lại ngờ Thiên Đức nhúng tay?
– Xâu chuỗi hai sự việc sẽ thấy, chúng cố ý làm mọi sự lỡ dở, cốt khơi mối nghi ngờ chứ chẳng thực xuống tay. Cố tình thích sát hụt, cố chạy về Ninh phủ, cố ý đầu độc để bị phát hiện. Trương quản sự!
– Có tôi!
– Ông sai người tức tốc gặp Lưu tiên sinh, bày rõ sự tình, vời tiên sinh đến Ninh phủ một chuyến. Chậm một ngày sinh chuyện một ngày.
Ngô Công lấy làm lạ:
– Cớ sao Quan bá không đến Ninh phủ một chuyến?
Đinh Nho Quan cười khổ:
– Mèo khóc chuột ư? Ninh phủ hay Đại công tử gặp chuyện chẳng phải Đinh gia hưởng lợi? Ta đến Ninh phủ khác nào chọc điên Ninh lão. Bây giờ ta phải diện kiến chúa công bày rõ sự tình.
Nói rồi Đinh Nho Quan bái biệt, vội vã rời Đinh phủ diện kiến Ngô Sứ quân ngay trong đêm.
Đất Trường Châu bắt đầu dậy sóng.