Chương 698: Đâm bị thóc, chọc bị gạo (I)
Ngô Sứ quân vốn thân võ tướng. Hơn ba mươi năm về trước khi lập nước Vạn Xuân, Ngô Sứ quân trấn thành Hẻo trong động Thung Lau, một nơi hiểm địa.
Giống như bao công thần, võ tướng hoặc thường dân, Ngô Sứ quân có nhiều thê thiếp. Chính thất họ Vũ, nhà có của ăn của để ở động Thung Lau, thành thân khi Ngô Sứ quân chưa bước vào con đường binh nghiệp. Vũ phu nhân sinh hạ 5 người con, 3 trai 2 gái. Trưởng tử Ngô Hạo, thứ nam Ngô Thiên tuổi ngoại tứ tuần.
Ngô Sứ quân cưới người vợ thứ hai, ái nữ Đinh thị, một dòng tộc lâu đời ở đất Trường Châu. Lúc này Ngô Sứ quân đương giữ thành Hẻo. Dòng họ Đinh có thế lực tại địa phương, cơ nghiệp trải khắp Trường Châu, con cháu nhiều người hiển đạt. Nhờ sự giúp sức của dòng họ Đinh, sau sự biến Tam vương chi loạn, Ngô Sứ quân dễ dàng đánh dẹp, thu phục các thế lực chống đối, xưng Sứ quân trấn giữ một phương.
Đinh phu nhân sinh hạ được 4 người con. Trong đó, hai người con trai Ngô Vương và Ngô Công theo học binh pháp từ nhỏ, tỏ ra có tố chất. Thứ nữa, hai công tử lại được họ Đinh dốc lòng ủng hộ nên có nhiều uy tín, nắm giữ chức vị quan trọng trong quân.
Ngô Sứ quân lấy người vợ thứ ba là Ninh thị khi đang ở đỉnh cao quyền lực. Ninh không phải danh gia thế tộc trong vùng, con cháu mấy đời theo nghiệp bán buôn. Gia chủ họ Ninh muốn công việc làm ăn trăm bề thông thuận, gả ái nữ Ninh thị làm thiếp cho Ngô Sứ quân mong có chỗ chống lưng. Kể từ đó sản nghiệp nhà họ Ninh ngày một lớn, trở thành thế gia. Ninh Như Viễn, tướng trấn thành Hẻo, là em ruột của Ninh phu nhân Ninh thị.
Ninh phu nhân sinh hạ được 2 người con thì mất vì bạo bệnh. Con trai Ngô Chân Đăng tuổi vừa đôi mươi, dung mạo tuấn tú, thông tỏ chữ nghĩa, làm tiểu văn quan trong bộ máy hành chính Trường Châu.
Bên cạnh ba phu nhân được cưới gả đường hoàng, Ngô Sứ quân còn có nhiều tiểu thiếp xuất thân từ các gia tộc ít tiếng tăm hơn, con cái nhỏ dại không đáng nhắc đến trong các báo cáo do tình báo Thiên Đức thu thập.
Văn quan võ tướng trong trướng soái họp bàn sôi nổi suốt 2 canh giờ. Hàng chục kế sách hòng ly gián tướng sĩ đối phương được đưa ra. Chương ngồi nghe trình bày hết lượt, chỉ ra những điểm thiếu sót và giao cho chính người đề đạt ý tưởng đảm trách và chọn thêm người trợ giúp. Duy có mưu sĩ Tôn Cường được kẻ dưới rỉ tai không được nói năng gì, sau cuộc họp phải diện kiến riêng.
Thực lòng Chương đã trù liệu mọi việc đâu vào đấy, chỉ là anh muốn tướng sĩ thuộc có cơ hội dùng trí đấu với những Đinh Nho Quan, Lưu Danh Hiệu mà thôi. Vả lại, cùng một lúc thi hành nhiều kế sách, nhắm đến nhiều mục tiêu khác nhau sẽ khiến nội tình Trường Châu thêm phần rối ren.
Chiến sự căng thẳng, La thành thất thủ, Vạn Thắng vương thân chinh đến hành doanh bên dòng Sinh Quyết đích thân chỉ huy cuộc tấn công Thung Lau trong nay mai khiến Ngô Sứ quân và bộ tướng thêm phần lo lắng, ngày đêm họp bàn định kế sách đối phó.
Ngô Sứ quân lâm bệnh, ăn không ngon ngủ chẳng yên khiến tinh thần, sức khoẻ mỗi ngày một suy kiệt. Hay tin Thiền sư Nguyễn Minh Không, vị đại sư có uy tín viên tịch, Ngô Sứ quân sai trưởng nam Ngô Hạo thay mặt đi viếng.
Diên Phúc tự nằm trên gò cao thuộc làng Điềm. Làng Điềm nằm trên dải đất ven nhánh sông nhỏ chảy vào sông Hoàng Long nên còn gọi là sông Điềm. Làng Điềm vì thế còn gọi là Điềm Giang. Điềm Giang cách thủ phủ Trường Châu không xa.
Ngày thường Diên Phúc tự vốn thanh tịnh, bởi đại sư trụ trì viên tịch, dân chúng quanh vùng kéo nhau về hương khói rất đông. Ngô Hạo cùng đoàn tuỳ tùng đến chùa làm lễ viếng xong xuôi thì quay về. Cả đoàn vừa đi qua lũy tre làng Điềm không bao xa thì bất thần trong đám người đi viếng đại sư đang đứng dẹp sang hai vệ đường nhường lối cho quan binh đột nhiên có hai người đội nón lá nhảy ra chĩa nỏ nhắm vào Ngô Hạo đang ngồi trên lưng ngựa khai tiễn. Ngô Hạo giật mình ngây người chẳng kịp phản ứng. May thay 2 mũi tiễn đều bắn trượt, hộ vệ cạnh bên Ngô Hạo trúng tiễn, mất mạng tại chỗ. Hai thích khách toan rút đoản đao xông đến nhưng bách tính nhốn nháo, hộ vệ của Ngô Hạo lại kịp che chắn cho chủ nên đành tháo chạy, băng qua cánh đồng về hướng sông Điềm.
Ngô Hạo nhặt lại được mạng, nộ khí xung thiên thét sĩ tốt đuổi theo bắt sống thích khách cho kì được. Vài mươi người tay gươm tay đao sáng quắc hè nhau đuổi bắt thích khách. Cùng đường, hai thích khách phóng mình xuống sông. Quân binh đuổi đến xạ tiễn nhưng thích khách đã bơi ra giữa dòng bèn trưng dụng mấy thuyền chài bơi qua sông đuổi theo. Cuộc đuổi bắt thêm phần gay cấn khi quan binh lấy được 3 con ngựa. Bốn chân thì chạy nhanh, chẳng mấy đã đuổi kịp thích khách. Cuộc giao đấu diễn ra chớp nhoáng, loáng một cái một trong hai thích khách đã hạ gục 3 quan binh, hạ một chiến mã, cướp lấy 2 chiến mã còn lại tiếp tục công cuộc trốn chạy.
Quan quân truy đuổi mỗi lúc thêm đông nhưng mất dấu hai thích khách ở gần phủ đệ Ninh thị. Lúc truy đến chỉ thấy hai con ngựa chiến bên cạnh gốc cổ thụ. Sĩ tốt lùng sục quanh đó hồi lâu, tìm thấy vật chứng đem trình Ngô Hạo một tấm thẻ gỗ hình chữ nhật. Ngô Hạo lật xem hai mặt, tức giận ném tấm thẻ gỗ, mặt đằng đằng sát khí, gằn giọng:
– Chúng nghĩ ta là quân nít ranh hay sao lại cố ý bỏ lại tấm thẻ vớ vẩn này.
Trần Cơ, tâm phúc của Ngô Hạo, vội nhặt tấm thẻ bài lên xem, cặp lông mày khẽ động đậy:
– Chữ Vạn Xuân!
Nói rồi gọi nội nhân vào sai bảo:
– Ngươi đem thứ này đến nhà lao, bảo bọn tù binh đọc cho ta xem trên đó viết gì.
Chưa đầy nửa canh giờ sau nội nhân cầm thẻ bài quay về, vừa thở vừa chỉ vào một mặt tấm thẻ gỗ giải thích:
– Những chữ này ghi tên họ một đứa tên Hoàng Kế Xương, quê quán Thuận Thành, Thiên Đức phủ.
Lật mặt sau, hắn nói tiếp:
– Mặt này cho biết nó thuộc biên chế Trung đoàn 1, Tiểu đoàn Long Ngô Động, Đại đội 1, Trung đội 2. Dạ… ba cái dấu gạch này cho biết cấp bậc của nó trong quân là Thượng sĩ ạ.
Trần Cơ nhíu mày hỏi lại. Nội nhân khẳng định đã đem tấm thẻ bài hỏi ba tù binh ở ba chỗ khác nhau nên tin là đúng. Hắn bổ sung:
– Trung đoàn 1 còn có tên gọi khác là Trung đoàn con cưng hay Trung đoàn Thiên Đức đó ạ.
Ngô Hạo khẽ gật đầu. Trần Cơ bèn thưởng cho gã nội nhân nén bạc nhỏ, phẩy tay đuổi đi.
– Chủ tử, ngài nghĩ sao ạ?
Ngô Hạo hít một hơi thật sâu, môi mím lại, dường như đang cố nén cơn giận.
– Tấm thẻ vớ vẩn này nào khó làm giả, mà kể thật chăng nữa, ta vẫn nghi có kẻ muốn gắp lửa bỏ tay người. Chúa công bệnh nặng, thiết triều khó khăn… Giả như thích khách Thiên Đức trà trộn ám toán ta thì thiếu gì cơ hội lại hành động vào lúc này.
Trần Cơ dâng trà, luôn miệng khuyên Ngô Hạo bớt giận.
– Chủ tử cũng phải ngừa gian kế của Thiên Đức. Nay Mạc Thiên Chương đã đến, hắn vốn lòng lang dạ sói, mưu kế thâm hiểm. Bỉ nhân nghi có bàn tay của hắn.
Đôi mắt của Ngô Hạo díp lại, ánh lên một tia ác độc.
– Trần tiên sinh nói có lý, vậy… Mạc Thiên Chương sai người thích sát ta làm gì? Hắn được lợi gì? Ta còn chưa nắm binh quyền trong tay, chả có nhẽ hắn diệt trừ hậu hoạ?
Trần Cơ khẽ thở dài, thả mình xuống ghế đăm chiêu một hồi mới nói:
– Nhưng chuyện này không thể liên quan đến Thập công tử.
Ngô Hạo nhếch miệng cười nhạt mà rằng:
– Chân Đăng vốn là tiểu sinh. Bản thân nó hiểu thân phận và cũng an phận. Tuy cữu phụ của nó có chút quyền bính nhưng đó không phải chỗ dựa mà Chân Đăng có thể trông mong. Ninh Như Viễn một lòng trung thành với chúa công và ông ta không bao giờ chơi trò bẩn thỉu, ám toán. Giả như nay ta mất mạng thì hãy còn nhị đệ, sao có thể đến lượt thập đệ hưởng phúc lộc.
Vừa lúc ấy nội nhân bẩm báo Ngô Thiên đến. Ngô Hạo đổi sắc mặt, chỉnh y phục đứng dậy đón khách. Ngô Thiên cùng dăm kẻ thân tín theo hầu chào hỏi qua loa liền bày tỏ nỗi lo lắng.
– Thưa đại huynh, đệ một mực không tin thập đệ lại có gan lảm càn như vậy. Đây ắt hẳn là trò hèn mọn của đám chân đất sông Dâu.
Ngô Hạo khẽ cười, mời mọi người yên vị, gọi nội nhân dâng trà.
– Đệ hay tin đến thăm, huynh đệ ta thư thả hàn huyên. Một chốc nữa kiểu gì Đinh tiên sinh cũng đến thăm hỏi.
Ngô Thiên nhìn Ngô Hạo, nhận thấy Ngô Hạo cố giấu nụ cười khinh bạc liền hiểu ý bèn hỏi dò:
– Đại huynh đồ rằng… mèo khóc chuột ư?
Thay gì trả lời, Ngô Hạo lại nói:
– Ta chờ Lưu tiên sinh hơn.
– Lưu tiên sinh không phải vây cánh nhà họ Đinh. – Ngô Thiên khẳng định. – Ông ấy công tư phân minh, chỉ theo lệnh chúa công hành sự.
Ngô Hạo gật đầu thừa nhận. Ngô Thiên quay ra hỏi Trần Cơ:
– Chẳng hay kẻ dưới vẫn truy đám thích khách chứ?
Trần Cơ đáp:
– Bẩm, bỉ nhân có mượn thêm người để lùng sục chung quanh, hi vọng đến chiều tối có thêm chút tin.
Ngô Thiên vỗ mạnh lên thành ghế, giọng bực dọc:
– Giữa thanh thiên bạch nhật dám làm điều càn rỡ, vô pháp vô thiên. May phước đại huynh ta phúc lớn mạng lớn. Bắt được đứa nào thì chính tay ta xẻo thịt nó chấm mắm ăn.
Ngô Hạo khẽ cười, sai nội nhân bày cơm canh để cả bọn cùng ăn và hàn huyên vì cũng đã trưa. Cơm nước xong trở lại bàn trà thì nội nhân bẩm báo:
– Đinh tiên sinh xin được vào phủ gặp chủ tử thăm hỏi. Ngài ấy đang chờ ngoài cổng ạ.
Ngô Hạo ra hiệu. Trần Cơ liền cùng nội nhân ra cửa phủ mời Đinh Nho Quan lên nhà lớn. Ngô Thiện muốn cùng tiếp đón nhưng Ngô Hạo bảo hồi phủ, dặn Ngô Thiện những ngày sắp tới cẩn trọng.
– Nếu không có việc cần kíp, tốt nhất đệ nên túc trực trong phủ chúa công. Giả như ta có mệnh hệ nào còn có chú. Cơ nghiệp nhà họ Ngô chẳng thể rơi vào tay họ Đinh, hiểu chưa?
– Đại huynh yên lòng!
Nói rồi Ngô Thiện cùng đám thủ túc rời phủ bằng cửa ngách, thẳng một mạch đến phủ chúa công. Ngô Thiện tự nhận chẳng có tài xuất chúng, tin huynh trưởng mưu lược hơn người nên Ngô Hạo đã nói thì Ngô Thiện nhất định nghe theo.
Ngô Hạo tiếp đón Đinh Nho Quan thịnh tình, thái độ niềm nở, tưởng như chuyện Ngô Hạo bị thích sát vừa trải qua là hỉ sự, là dát vàng lên ngai vị sắp kế thừa vậy. Dẫu Ngô Hạo tha thiết giữ lại nhưng Đinh Nho Quan một mực xin phép về vì còn công vụ.
Những lời hay ý đẹp đều ở bên tách trà cả.
Trên đường về, Đinh Nho Quan bảo với tâm phúc:
– Ta chắc như đinh đóng cột đây là ly gián kế của Mạc Thiên Chương bày ra. Hắn cao tay ở chỗ không vu vạ cho ai mà tự đưa ra vật chứng thừa nhận kẻ dưới làm nhưng thói đời… con người ta càng lên cao thì càng không tin vào điều mắt thấy tai nghe. Chỉ muốn tin bản thân đang bị tính kế. Chuyện này phải bẩm với chúa công. Nếu không giải quyết tận gốc, e rằng mũi dùi nhà họ Ngô sẽ nhắm đến họ Đinh.
– Bỉ nhân nghe nói bên họ Ninh cũng đang lo sốt vó vì sợ bị nghi kị đó ạ.
Trong lòng Đinh Nho Quan chợt dâng lên nỗi bất an mơ hồ.
– Mạc Thiên Chương thâm hiểm ở chỗ đó. Kế của hắn giả thật lẫn lộn, lại đương lúc chúa công lâm bệnh. Nội tình rối ren, trong không ấm thì ngoài sao yên. Ông phái người theo sát mọi sự, có chuyện gì lạ lập tức báo ta ngay. Bây giờ ta phải gặp công tử gấp, ngài đang mong.
Tiếng ra roi chan chát, những con chiến mã phi nước đại bỏ lại đám bụi vàng trong ánh nắng chiều.