Chương 697: Buổi sớm mai ở Thung Lau
Tin đại quân hạ La thành đến hành doanh chưa được bao lâu, ba quân tướng sĩ ai nấy đều vui mừng, Triệu Quang Phục còn chưa kịp hạ lệnh khao quân thì kẻ dưới cấp báo, cảnh giới quân dọc bờ Hát Giang hai mươi dặm về phía Bắc trông thấy kì hiệu thân quân Vạn Thắng vương. Triệu Quang Phục bán tín bán nghi song rồi đoán chừng Chương đến bèn gấp rút truyền ba quân chỉnh đốn hàng ngũ, bản thân mũ áo chỉnh tề dẫn bộ tướng Trương Văn Long, Lý Văn Ba, Trần Quan Sơn… đón sẵn ngoài bến. Chủ tớ gặp lại nhau sau thời gian dài xa cách, kẻ trên người dưới tay bắt mặt mừng vui khôn kể xiết. Trương Văn Long, Lý Văn Ba đề đạt thượng cờ Vạn Thắng vương cho ba quân thêm sĩ khí song Chương gạt đi. Chương nói:
– Việc ta đến đây đích thân chỉ huy chiến trận phải thật thật giả giả khiến Ninh Gia Viễn và bộ sậu của ông ta nửa tin nửa ngờ mới được.
Trương Văn Long hồ hởi:
– Triệu đại nhân liệu sự như thần! Thật bọn mạt tướng nào nghĩ La thành vừa bị hạ mà Đại Vương đã đang ở chốn này.
Chương cười hiền:
– Ta không giỏi an dân, nhất là chốn kinh sư! Bách tính kinh sư vẫn coi ta thuộc hạng thứ dân thôn dã. Ông Phục vốn hiểu quan trường hơn, lại quen nhiều biết tỏ văn nhân mưu sĩ lẫn tướng lĩnh La thành nên ta đến gấp thế chân.
Triệu Quang Phục nghe vậy liền nói:
– Lão thần bất tài. Đại Vương giao cho việc chinh phạt Trường Châu mà nửa năm chưa xong.
Chương bật cười:
– Ông Phục đây là định tạ lỗi chứ gì? Thôi bỏ đi. Các ông chiếm đất giữ dân, o ép quân Trường Châu co cụm cố thủ theo kế hoạch như vậy là tốt. Trước tiên mở tiệc khao quân 3 ngày, sau đấy nhờ ông Phục lần nữa, chọn ra những người thích hợp quay về La thành phụ giúp Hoàng hậu yên ổn nhân tâm.
Triệu Quang Phục lắc đầu thở dài:
– Xem chừng những tướng già như chúng tôi đây sẽ mau về đuổi gà chăn vịt cho vợ.
Chương khẽ nhún vai mà rằng:
– Triệu lão tướng! Ta thật khiến ông thất vọng. Sau khi an dân kinh sư, ta lại phải vời ông dạy binh pháp cho những người trẻ. Ông không thể nghỉ hưu được đâu. Nếu ông muốn vui thú điền viên thì ta sai người dựng trang viên cạnh trường, bảo các bà về sớm hôm kề cận. Ta nghe nói ông mới nạp thiếp người Trường Yên đây mà.
Lý Văn Ba nói thêm vào:
– Dạ bẩm, mấy ngày trước bọn mạt tướng vừa được Triệu lão tướng quân khoản đãi vì có hỉ sự đó ạ.
Chương tròn mắt nhìn Triệu Quang Phục:
– Bổng lộc trong quân của ông nào thiếu? Ông tính thêm quý tử hòng nhận tiền thưởng hàng tháng đó ư?
Tướng sĩ nghe vậy thì cười nghiêng ngả khiến Triệu Quang Phục thoáng bối rối. Chờ cho tiếng cười nói thưa dần, Chương mới lần lượt hỏi các bộ tướng về cuộc sống thường nhật, về gia đình mỗi người.
Tuyệt nhiên anh không đề cập chuyện quân.
Triệu Quang Phục lấy làm thắc mắc. Chúng tướng cũng lấy làm lạ. Chương bèn nói:
– Ngày rộng tháng dài. Ba ngày tới mở tiệc khao quân xong thì chúng ta sẽ bàn tính. Ta cũng cần phải nghỉ ngơi chứ.
Chương đi nghỉ. Bấy giờ tướng sĩ mới quây lấy Phạm Ngũ Lão và Liêu Gia Trinh hỏi chuyện. Chuyện trò mãi đến nửa đêm, mọi người thắc mắc vì Vạn Thắng vương luôn ưu tiên việc quân, cớ sao lần này đến gấp mà lại chẳng hỏi han gì thì Phạm Ngũ Lão mới nói:
– Tôi nào khác gì các ông. Tuy nói kề cận bên Đại Vương nhưng ngài xuất chinh phương Nam ta còn bất ngờ. Liêu Gia Trinh chạy việc cho vương còn chưa hiểu hết, nói gì đến tôi.
Gương mặt Liêu Gia Trinh hồng hào vì men rượu, thấy mọi người đổ sự chú ý lên người mình mới tặc lưỡi:
– Đại Vương xưa nay hành sự đều có chủ đích. Ngài không hỏi nghĩa là ngài đã nắm rõ nội tình và có kế sách. Tiệc mừng tàn, ngài cần thêm tin tức gì tự nhiên sẽ hỏi các tướng quân. Hằng ngày các tướng quân hành sự cẩn trọng, cái gì tự làm được thì chẳng cần tấu, cái nào còn khúc mắc mới cần nói mà thôi.
Triệu Quang Phục đưa tay sờ râu một hồi, gật gù nêu nhận định:
– La thành là của chúng ta. Những kẻ ngoan cố, chống chúng ta đến cùng đều tìm đường về Trường Châu và Đỗ Động Giang. Chẳng có nhẽ Đại Vương cho đám chuột bọ ấy thêm chút thời gian tìm chủ mới?
Lời Triệu Quang Phục vừa nói ra thì cả trướng nhốn nháo, ai nấy đều bàn luận sôi nổi, đoán già đoán non.
– Chưa hạ xong thành mà Đại Vương gấp rút đến đây, lại chỉ đem theo nghìn binh mã, chẳng thuyền to súng lớn, không gióng trống mở cờ. Ngài liệu sự như thần, đến lại chẳng hỏi quân tình, chỉ hỏi đời sống thường nhật ba quân thì Cường tôi to gan đoán rằng ngài định dùng mưu lấy Trường Châu thay vì quân sự.
Người vừa cất tiếng nhừa nhựa là Tôn Cường.
– Tôn tiên sinh! – Lý Văn Ba với cặp mắt đỏ ngầu, đặt đôi bàn tay thô ráp lên vai Tôn Cường lắc mạnh. – Ngài nói rõ hơn cho bọn tôi cùng nghe có được không?
Tôn Cường cũng đã say, gật đầu liền mấy cái rồi đứng dậy, chân nam đá chân chiêu đến bên cái bàn tre, dùng hết sức ấn mạnh hai tay xuống mặt bàn, ngoảnh ra hỏi cả bọn:
– Các ông thấy cái bàn này còn chắc chứ?
Cả bọn chẳng hiểu ra sao, người nọ nhìn người kia rồi cùng gật đầu đồng tình.
– Là vì nó có 4 cái chân vững chãi.
Cả bọn nhăn mặt cười khổ. Tôn Cường muốn mượn thanh đại đao, Lý Văn Ba gọi quân đem vào.
– Lý tướng quân! – Tôn Cường tựa vào cây cột gỗ. – Nhờ ngài chém cái bàn làm đôi giúp tại hạ.
Tuy chưa hiểu dụng ý nhưng Lý Văn Ba cũng vui lòng vung đao, cái bàn bị chẻ làm đôi. Tôn Cường cười đắc chí mà rằng:
– Các ngài thấy đó, cái bàn bị chia đôi thì chẳng còn dùng được vào việc gì ngoài làm củi nhóm bếp. Chúng ta từng ngăn dòng sông hòng chia cắt Thung Lau với Trường Châu song mãi chưa thành. Ý đồ của chúng ta, bọn Lưu Danh Hiệu, Đinh Nho Quan, Ninh Như Viễn đều tỏ nên mãi chưa thành. Hai bên đều hao binh tổn tướng. Đại Vương mưu lược, là rồng trong loài người, ngài ấy sẽ… bằng cách nào đó chia cắt Ninh Như Viễn và Ngô Thiên Sách.
Lý Văn Ba, Trương Văn Long và nhiều người khác cùng hỏi:
– Bằng cách nào?
Tôn Cường cười lớn, với tay lấy chén rượu ngửa cổ uống cạn. Lấy ống tay áo lau miệng, cặp mắt lờ đờ, líu lưỡi nói:
– Tại hạ đoán được còn nói làm gì.
Rồi bước vài bước, thân hình lảo đảo, gục xuống bên bàn rượu ngáy khò khò khiến cả bọn tiu nghỉu. Thêm vài chén rượu nữa cuộc tụ họp tan dần, kẻ nằm tại chỗ, người được kẻ dưới khiêng về trướng đánh một giấc mãi đến trưa ngày hôm sau mới tỉnh.
Tiệc khao quân gần xong, vừa hay hơn hai mươi chiến thuyền lớn nhỏ từ Thiên Đức cập bến lúc trời nhập nhoạng, chở Thiên Tử quân cùng vũ khí vừa hoàn thành.
Ngày tiếp theo, văn quan võ tướng y phục chỉnh tề xếp thành hai hàng ngay ngắn chờ đợi ngoài trướng soái từ cuối canh Ba. Đầu canh Tư, trên dưới trước sau lần lượt vào họp. Hơn ba mươi người chia theo thứ bậc ngồi đối diện nhau, quanh cái bàn gỗ lớn được ghép từ 8 cái bàn nhỏ hơn.
Chương ngồi sau cái bàn nhỏ. Báo cáo quân sự và dân sự xếp thành 2 chồng giấy, mỗi chồng dày dễ đến nửa gang tay. Chương vừa chăm chú đọc xong một mẩu giấy nhỏ, nét mặt đăm chiêu thấy rõ, lại khẽ thở dài. Thấy Chương đốt tờ giấy nhỏ, chúng tướng liếc nhìn nhau rồi cùng lắc đầu vì không có lời giả đáp.
Chương thả mình ngả vào lưng ghế, đôi mắt khẽ nhíu lại trong một thoáng. Dường như nhận ra bản thân đã để tướng sĩ chờ lâu trong lĩnh lặng, không khí trùng xuống trước cuộc họp, Chương liền đổi nét mặt.
– Xin lỗi các ông. – Chương giải thích. – Ta vừa nhận mật báo, Thiền sư Nguyễn Minh Không viên tịch chập tối hôm qua, nên lòng hơi trùng xuống.
Giọng ai đó cất lên lẫn trong những tiếng thở phào nhẹ nhõm:
– Bảo sao tối hôm qua mạt tướng vẳng nghe tiếng chuông chùa.
Một vị đại sư viên tịch chẳng can gì đến họ. Với tất cả những người đang ngồi trong trướng lúc này thì nét mặt, lời nói của Vạn Thắng vương quan trọng hơn tất thảy.
Chương hướng sự chú ý đến Tôn Cường và mấy mưu sĩ ngồi cạnh và hỏi:
– Tôn tiên sinh có nắm được thông tin về Minh Không đại sư?
Tôn Cường đứng bật dậy, vuốt thẳng hai ống tay áo theo thói quen thưa rằng:
– Bẩm Đại Vương, Minh Không đại sư có tầm ảnh hưởng trong giới tăng ni vùng này. Bách tính Trường Châu, ngay cả Ngô Sứ quân, đều tỏ ra kính trọng đại sư. Tôi được biết đại sư trụ trì Diên Phúc tự, ngài ấy hiếm khi xuất hiện.
– Dạ thưa Đại Vương, chung quanh thân thế Thiền sư Nguyễn Minh Không có nhiều điều vi diệu truyền tụng trong dân gian. – Một mưu sĩ khác đứng dậy vòng tay cung kính tiếp lời Tôn Cường. – Hơn cả, tôi nghe nói ngài ấy còn là một vị danh y.
Thêm vài mưu sĩ khác đứng dậy nói thêm hiểu biết của họ về vị Thiền sư vừa viên tịch. Chương thấy mọi người ai nói đều đứng lên thưa gửi, thấy phiền phức, anh bảo họ khi hỏi hay phát biểu thì giơ tay là được, không cần câu nệ.
Chương hướng sự chú ý sang dãy bên trái, nơi Triệu Quang Phục đang ngồi ghế đầu lưng thẳng, đôi mắt lim dim trong khi tay trái không ngừng vuốt râu.
– Những lời Tôn tiên sinh và các vị đây nói, trong vài cuộc họp trước đây đã từng đề cập. – Triệu Quang Phục lên tiếng. – Bọn chúng tôi cũng từng tính đến cách tiếp cận Minh Không Thiền sư hòng thuyết phục ngài ấy ủng hộ Thiên Đức, khuyên bách tính Trường Châu thần phục.
Triệu Quang Phục dừng một nhịp, khẽ lắc đầu:
– Song đường đến Diên Phúc tự một đi không về. Hai người tôi phái đi bặt vô âm tín, lành ít dữ nhiều. Bên cạnh Ngô Thiên Sách có bọn Quan, Hiệu. Hẳn họ lường trước việc ta dựa vào nhà chùa lung lạc bách tính nên phong toả chặt chẽ.
Lý Văn Ba ngồi cạnh bên Triệu Quang Phục làu bàu:
– Sớm không viên tịch, muộn không viên tịch lại viên tịch đúng khi Đại Vương vừa đến khiến Đại Vương phải bận lòng. Vị Minh Không đại sư này thật là biết viên tịch.
Chương bật cười.
– Trước khi vào họp, ta kể cho các vị nghe về Minh Không đại sư. Thực lòng khi đặt chân đến Trường Châu, ta muốn có dịp thỉnh giáo ngài ấy. Minh Không đại sư vốn thông tuệ, xem thiên tượng đoán được vận hưng thịnh. Lý Thái sư từng kể cho ta nghe, chừng mươi năm trước lúc ta còn chưa dựng cờ thì Minh Không đại sư đã tìm gặp Lý Thái sư báo trước.
Triệu Quang Phục như sực nhớ ra:
– A đúng rồi! Lý Thái sư đã từng nhắc chuyện này!
Chúng tướng đổ dồn sự chú ý về phía Triệu Quang Phục. Nhận được cái gật đầu, Triệu Quang Phục liền hồ hởi kể lại chuyện được nghe, không quên thêm mắm dặm muối cho câu chuyện trở nên thần bí khiến đôi lúc Chương phải cúi mặt nhịn cười vài phen.
– Minh Không Thiền sư không muốn nhúng vào việc đời. Ngài ấy chuyên tâm giúp dân bằng cách chữa bệnh, giao giảng Phật pháp, phổ độ chúng sinh. – Chương đưa kết luận. – Với ngài ấy, ai làm vua chẳng quan trọng, nói gì đến thắng thua ngoài trận tiền. Ngài ấy từng… có thể nói… di nguyện của đại sư là muốn bách tính được yên ổn và… chẳng muốn ngôi cửu ngũ chí tôn phải đánh đổi bằng vạn sinh linh.
Chương ra hiệu, Vi Thọ Kỳ bèn bước đến bức trướng tháo dây buộc, một tấm hoạ đồ chi tiết về Trường Châu theo đó bung xuống. Chương đứng dậy nhìn chúng tướng một lượt, anh nói:
– Chốc nữa sẽ có sa hình, trước hết ta muốn nói với các vị về ý định sắp tới của chúng ta. Các vị phải nhớ dân là gốc rễ, bọn chúng ta chỉ là phần ngọn. Lòng dân nơi đây còn hướng về họ Ngô thì chúng ta có đem thiên binh vạn mã đến cũng chỉ tốn cơm gạo và áo quan. Các vị ngồi đây chẳng phải mãnh tướng cũng mưu lược hơn người, chọn bất kì ai trong các vị cũng hơn thuộc hạ nhà họ Ngô đang trấn giữ đất này. Hôm nay chúng ta sẽ bàn tính những kế sách hòng ly gián quân dân, ly gián tướng sĩ của đối phương khiến người trên phải ngờ kẻ dưới.
Chương phẩy tay, Vi Thọ Kỳ gật đầu, ngay lập tức hai binh sĩ đặt lên bàn họp 2 hộp gỗ sơn son thếp vàng.
– Bên trong đó là những tài liệu ghi chép về tướng lĩnh, mưu sĩ dưới trướng Ngô Sứ quân. Các ông có 2 canh giờ đọc và bàn định, dùng cách gì thì dùng, cốt sao cho bọn họ nghi ngờ, ghét bỏ lẫn nhau. Thoải mái ăn uống, bàn luận. Bây giờ ta có việc cần bàn với Triệu lão tướng, không phiền mọi người.
Ra khỏi trướng soái, Triệu Quang Phục hạ giọng hỏi nhỏ:
– Đại Vương, người lại bày trò khỉ gì thế này?
– Thì để bọn họ động não, bỏ tâm tư vào đấy chứ.
– Nói vậy là kế sách đã…
Chương đưa ngón tay lên miệng:
– Chú Phục ơi, biết nhiều quá mau già. Chú lên để tâm tư vào việc sắp được giao khi về kinh sư ấy.
Triệu Quang Phục sờ râu mà rằng:
– Ta về đó e rằng Hoàng hậu đùn đẩy hết việc cho ta rồi chạy đến đây. Thật ta không hiểu, một khi đã ngồi trên ngôi sao chín bậc, phẩy tay đầy kẻ đảm đương cớ sao…
Chương dừng bước ngẩng nhìn lên bầu trời xám nhạt, anh nói:
– Đất nước này rồi rộng lớn, cháu chẳng thể bó mình trong nơi chật chội. Cầm binh chinh phạt, mở mang bờ cõi để lại cho hậu nhân chẳng phải là việc đấng minh quân phải làm ư? Cháu đang rèn luyện chính bản thân mình vì kẻ thù thực sự vẫn chưa đến, không thể chủ quan.
– Bọn tôm tép phương Bắc nếu có gan đặt chân đến đây nhất định không có đường về.
Chương huých nhẹ vai Triệu Quang Phục mà rằng:
– Thế nên các chú còn lâu mới được vui thú điền viên.
Triệu Quang Phục gãi đầu cười rung râu:
– Quanh năm suốt tháng ngoài sa trường đâm quen. Về nhà với mấy bà được mươi hôm còn mệt hơn cưỡi ngựa hành quân đó mà.
Bóng dáng hai người đàn ông khuất dần trong làn sương lạnh của buổi sớm mai. Đôi khi, những câu chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt của họ lại thay đổi hẳn một con người, một vùng đất, thậm chí một quốc gia.