Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ca3e674ac885c783caa845988c375377

Ta Có Một Bộ Đại Đế Phân Thân

Tháng 1 21, 2025
Chương 377. Vẫn Tiên lĩnh, lại sinh biến cố! Chương 376. Kinh khủng Đoan Mộc Nhu
huyen-huyen-vu-khi-tu-dong-tu-luyen-bat-dau-vo-dich

Vũ Khí Tự Động Tu Luyện Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 10 12, 2025
Chương 450: Huyền thoại bất hủ. Chương 449: Giống như thiên uy.
tam-quoc-chi-tu-tieu-binh-bat-dau-vo-dich.jpg

Tam Quốc Chi Từ Tiểu Binh Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 1 24, 2025
Chương 457. Cầm xuống Thục Xuyên, Di Dân Hải Ngoại Chương 456. Tôn Sách Tào Ngang hướng đi
luong-gioi-tien-toc-tu-lam-ruong-luyen-dan-bat-dau.jpg

Lưỡng Giới Tiên Tộc Từ Làm Ruộng Luyện Đan Bắt Đầu

Tháng 1 16, 2026
Chương 500: Man Thú hung mãnh, Thủy Lăng biến hóa Chương 499: Man Thú tinh huyết, tạo hóa phân lưu (chúc mừng năm mới! )
15fc951ee082d552b5785e6527cf2f0b

Ta Có Một Cái Đại Hàng Hải Trò Chơi

Tháng 1 15, 2025
Chương 414. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 413. Chung yên (3)
bat-dau-thu-hoach-duoc-bat-tu-thien-cong.jpg

Bắt Đầu Thu Hoạch Được Bất Tử Thiên Công

Tháng 1 17, 2025
Chương 389. Thiên Đạo lại như thế nào, tại ta dưới chân hát chinh phục Chương 388. Nguyệt nhi, ngươi chịu khổ
hai-tac-ta-thien-long-nhan.jpg

Hải Tặc: Ta, Thiên Long Nhân!

Tháng 1 23, 2025
Chương 722. Từ vùng vũ trụ này bắt đầu, chinh phục! Chương 721. Frieza
sieu-du-bi.jpg

Siêu Dự Bị

Tháng 1 8, 2026
Chương 121: Ra nước ngoài (Đại kết cục) Chương 120: Trốn viện
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 695: Xuôi dòng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 695: Xuôi dòng

Từ luỹ tre làng đằng xa thấp thoáng mấy bóng người. Chương đứng chống nạnh chờ đợi. Đến chừng trông rõ hơn, anh quay sang nói nhỏ với Phạm Ngũ Lão:

– Họ ăn mặc lếch thếch thế kia trông như dân binh nhưng vũ khí lại có cả súng kìa.

Phạm Ngũ Lão bèn đáp:

– Báo cáo, đương lúc mùa gặt, hẳn quan quân đóng ở đây giúp dân thu hoạch.

Chương gật gù cho là phải. Ngoảnh trông sang đám mục đồng đang quây lấy Lam Giang luôn miệng suýt xoa. Chương nhoẻn miệng cười.

– Vùng này mới tạm yên chắc bọn trẻ chưa đi học.

Thuộc hạ đứng cạnh bên kẻ dạ người vâng đồng tình với nhận định của Chương.

Đám trẻ mục đồng im bặt rồi lảng ra một góc khi những tráng đinh mình trần lấm lem bùn đất, quần xắn tận bẹn, tay lăm lăm khí giới đến gần. Gần chục tráng đinh đảo mắt một lượt rồi dừng lại nơi Chương vì anh vận y phục khác hẳn những người khác. Vả lại tuỳ tùng đứng hình vòng cung phía sau anh. Một tráng đinh, có vẻ là người đứng đầu bước đến cất giọng:

– Các ông từ ngoài sông vào, xin trình giấy.

Phạm Ngũ Lão đưa cho người tráng đinh tờ quân lệnh đóng mộc, giọng vui vẻ:

– Chúng tôi nhận lệnh điều động từ La thành ngang qua đây. Ngài giám quân muốn tạt vào hỏi thăm tình hình trị an ở nơi này. Chẳng hay các anh thuộc đơn vị nào của Thiên Đức?

Người tráng đinh nhận lấy tờ giấy, nheo cặp mắt xếch nhìn Phạm Ngũ Lão có ý dò xét trước khi lẩm nhẩm đọc từng chữ viết trên giấy. Đọc xong anh ta nhìn Phạm Ngũ Lão, giọng ngờ vực:

– Tôi chưa từng nghe trong quân có D215!

Đoạn hơi nghiêng đầu nhìn Chương, hất hàm:

– Và Thiên Đức binh nhận quân lệnh sao có thương nhân đi cùng trong quân?

Phạm Ngũ Lão bèn giới thiệu:

– Anh Quan Bình là giám quân. Anh ấy cùng đi nhằm theo dõi, nắm bắt tình hình báo cáo lên cấp trên.

– Còn cô kia?

Quan Lam Giang liền đáp:

– Tôi thuộc quân y.

– Lấy gì làm bằng?

Quan Lam Giang liền bước đến gần mở tay nải. Người tráng đinh nhòm vào bên trong thấy những túi nhỏ đủ màu đựng các loại thảo dược. Anh ta khẽ nhún vai, giọng tỉnh bơ:

– Các người nói vậy thì tôi nghe như vậy. Bây giờ tôi mời các người về làng gặp chỉ huy của tôi.

– Chúng tôi chỉ định tạt vào đây ngồi nghỉ chứ không…

Người tráng đinh khoát tay ngắt lời Phạm Ngũ Lão:

– Anh có quân lệnh thì tôi cũng có quân lệnh. Nhìn các anh không giống quân sĩ nên mời các anh về làng thẩm tra thêm.

– Làng đằng kia?

– Đúng! Làng Chày!

Phạm Ngũ Lão khụt khịt ra chiều suy nghĩ. Nhận được cái gật đầu của Chương, Phạm Ngũ Lão mới đồng ý theo chân các tráng đinh băng đồng hướng về phía luỹ tre xanh đằng xa. Hai tráng đinh đi trước dẫn lối, chốc chốc ngoảnh lại như muốn trông chừng bọn Chương. Mấy tráng đinh còn lại chia tả hữu và bọc hậu, giữ khoảng cách vừa đủ như muốn đề phòng sự biến.

Chương nói nhỏ với Vi Thọ Kỳ:

– Mấy tay này cảnh giác cao nhỉ.

– Thuộc hạ nghe giọng tay kia thì đoán chừng hắn người phủ Sơn Tây. Dạ bẩm, trông đám này ăn vận lôm côm nhưng xem chừng đều lính chiến chứ chả phải dân binh hay quân địa bàn đâu ạ.

– Sao anh nghĩ thế?

Vi Thọ Kỳ giải thích:

– Họ nghi ta nên giữ khoảng cách chứ không đi gần như dân binh. Giả như ta có hành động lạ, bọn họ đủ thời gian phản ứng. Ngài nhìn đi, hai tay lăm lăm súng đi sau một quãng vừa đủ để khai hoả. Như ngài biết đấy, vùng giáp ranh nhiễu nhương, họ đề phòng là phải thôi.

Chương lại gật gù. Đi thêm một quãng, anh để ý đến cỏ dại mọc tràn lan trên đất bằng liền thở dài:

– Đất rộng mênh mông thế này sao chẳng cấy lúa mà để cỏ dại mọc um tùm thế này. Chả lẽ do chiến sự liên miên ư?

Vi Thọ Kỳ gãi đầu cười gượng, nhất thời chưa thể có lời giải đáp. Bước thêm vài bước, Vi Thọ Kỳ bèn lớn giọng hỏi người tráng đinh khi nãy. Anh ta đang bước phăm phăm, nghe hỏi chuyện cấy hái liền dừng chân ngoái lại đáp:

– Nước sông hay dâng cao, trồng lúa ở đây dễ bị ngập úng vì trũng. Dân làng cấy hái ở mé sau làng. Đất ở đấy tốt hơn.

Nghe vậy Chương nhăn mặt phàn nàn:

– Bãi bồi phì nhiêu lại chẳng trồng trọt gì, thật phi lí. Không cấy lúa thì trồng dâu, cói,ngô… thiếu gì thứ cây mà bỏ đất hoang.

Nói đoạn anh chỉ về phía bờ sông xa tít mà rằng:

– Đắp đê cho cao, trồng tre trên mặt đê. Chân đê trồng cỏ hoặc những loại cây có dễ bám là được. Dân ít, đất rộng phải tích cực trồng cấy mới đủ ăn đủ mặc chứ?

Vi Thọ Kỳ gật đầu vâng dạ trong khi người tráng đinh ngó nhìn Chương trân trân một chốc rồi tiếp tục rảo những bước chắc nịch về phía trước.

Ngoài cổng ngôi làng có mấy cây đa cổ thụ, vài cây gạo gần bến nước. Cây gạo đã hết mùa hoa nở, chỉ còn lại những tán lá xanh, lẫn vào màu xanh rì của những ngọn tre cao vút đang đong đưa trong nắng. Dưới một gốc gạo có túp lều mái tranh siêu vẹo dùng làm chốt gác án ngữ lối duy nhất vào làng.

Một thiếu niên có nước da đen nhẻm cùng mái tóc cháy nắng từ trong làng chạy ào ra, mồm miệng nhanh nhảu hỏi chuyện rồi lại chạy biến vào làng.

– Mấy người đứng chờ ở đây, chỉ huy của tôi sẽ đến hỏi chuyện.

Người tráng niên vừa dứt lời, Chương chắp hai tay sau lưng bước đến gẩn hỏi rằng:

– Các anh đang dở tay giúp dân làng này gặt lúa hả?

Anh ta không đáp lời Chương. Thay vào đó, anh ta bước vào túp lều tự tay rót nước chè, ngửa cổ uống liền mấy chén. Chương khẽ nhún vai, nhoẻn miệng cười bảo cả bọn đi lại chỗ gốc đa gần đó ngồi. Chừng hai khắc đồng hồ trôi qua, từ trong làng có mấy người đi ra. Chương nhìn sơ qua là biết họ đều là quân Thiên Đức cả.

Người da dáng đầu lĩnh có tướng ngũ đoản, dẫu da dẻ anh ta sạm đen thì Chương vẫn trông thấy ấn đường của anh ta sáng, đó là điều tốt. Việc anh ta thấp hơn những người còn lại một cái đầu chẳng quan trọng.

Anh chàng có tướng ngũ đoản đọc xong tờ quân lệnh liền bước đến chỗ Phạm Ngũ Lão đang đứng, ngước lên hỏi:

– Thú thực bọn tôi chưa nghe danh đơn vị 215 của các anh. Vùng này bọn Đỗ Động Giang quấy quả liên miên cả tháng nay, gian tế cũng nhiều. Bởi thế anh đây có gì khác làm bằng không? Nếu không có giấy tờ khác chứng minh thì chúng tôi phải tạm giữ các anh lại. Tôi sẽ để một người trong các anh trở ra sông.

Phạm Ngũ Lão khoanh tay cười khổ, chỉ về hướng sông mà rằng:

– Ngoài sông có cả chục chiến thuyền Thiên Đức. Các anh chạy ra đó xem là biết thật gian.

– À phải nhỉ! – Anh ta vỗ lên đầu mấy cái. – Do chúng tôi bận rộn nhất thời chưa nghĩ ra.

Chương từ phía sau gạt nhẹ Phạm Ngũ Lão sang một bên. Anh cười và hỏi:

– Chẳng hay các anh đây thuộc đơn vị nào?

Nhìn Chương một lượt từ đầu xuống đến chân. Cặp lông mày của anh ta khẽ động đậy trước khi đáp lời:

– Chúng tôi thuộc C3, D28.

Chương ngẩng đầu nhìn tán cây gạo trong chốc lát lục tìm trong trí nhớ. Lát sau anh nói:

– Như vậy là quân của tay Ân, tay Dĩ. Nếu ta nhớ không lầm thì D28 cùng quân 995, 996 theo chân ông Minh đi ngăn sông Bôi. Đúng không nhỉ?

Người đó tròn mắt gật đầu:

– Phải rồi! Anh Ân, anh Dĩ là thượng cấp của chúng tôi.

– Vậy họ đang ở đâu?

Anh ta định trả lời nhưng lời nói chưa bật ra khỏi miệng đã nuốt lại. Cặp mắt nhíu lại nhìn Chương dò xét. Thấy vậy Chương cười phá lên, vỗ vai Phạm Ngũ Lão tấm tắc khen:

– Tay Ân dạy quân bảo mật khá đấy chứ nhỉ.

Phạm Ngũ Lão đồng tình:

– Vạn Thắng vương nhìn người sao có thể lầm.

Nói đoạn, Phạm Ngũ Lão bước đến gần định đặt tay lên vai anh chàng có tướng ngũ đoản, anh ta nhanh chân lui lại một bước, vẻ cảnh giác. Phạm Ngũ Lão bật cười:

– Nếu tay Ân có ở gần đây hoặc bất cứ thuộc hạ nào của tay Ân người Thiên Đức đang ở gần đây thì phiền cậu gọi họ đến. Họ nhất định sẽ xác nhận thân phận của bọn tôi.

– Anh là ai? – Người đó hất hàm hỏi lại.

– Phạm Ngũ Lão là tên do cha mẹ đặt cho tôi.

– Hở?

Lời Phạm Ngũ Lão khiến đám quân sĩ đối diện ai nấy đều ngạc nhiên. Họ nhìn Phạm Ngũ Lão chằm chằm, chỉ trỏ bàn tán um một chặp. Một trong số bọn họ nhận lệnh đi báo cáo với Phạm Kính Ân. Bọn Chương tiếp tục chờ nhưng anh không lấy làm phiền lòng. Trong gần một canh giờ, Chương lân la hỏi chuyện gần hết lượt đám lính với giọng thân mật kèm nụ cười thường trực trên môi.

Thấy Vi Thọ Kỳ bước kè kè bên Chương với cặp mắt lạnh như tiền không ngừng nhìn trái ngó phải. Mãi lâu sau anh chàng tướng ngũ đoản mới đánh bạo hỏi tên.

– Vi Thọ Kỳ! – Thọ Kỳ đáp gọn lỏn.

– Tôi nghe nói cận vệ của Đại Vương có người tên như vậy.

Vi Thọ Kỳ tỉnh bơ, nhún vai nói:

– Nhiều người gặp tôi đều bảo thế nhưng trong quân thiếu gì người trùng tên.

Người này lại thắc mắc:

– Trong quân không có chức Giám quân, theo tôi biết là vậy. Giám quân là chức xưa rồi.

Vi Thọ Kỳ tặc lưỡi:

– Thanh tra thì có phải không?

Rồi trỏ vào Chương đang hăng say tán chuyện cùng mấy người lính.

– Thanh tra đấy. Ông ấy đi xem xét quân tình, có vẻ hài lòng với các cậu lắm. Mà các cậu đi ngăn sông Bôi sao giờ đóng quân ở đây?

Phạm Ngũ Lão đứng gần đó cũng ngoảnh lại:

– Đúng! Chuyện ấy tôi cũng đương thắc mắc. Mà tôi chưa được biết cao danh quý tính của anh.

– Mọi người thường gọi tôi là Xấu Mã.

Phạm Ngũ Lão và Vi Thọ Kỳ cùng tròn mắt ngạc nhiên:

– Xấu Mã? Có tên như vậy ư?

Xấu Mã gật đầu xác nhận:

– Tôi vốn trẻ mồ côi người ta gọi vậy thành tên. Chuyện mấy anh hỏi tôi xin không trả lời. Nhân thân các anh chưa rõ, chẳng thể nói bừa.

Phạm Ngũ Lão khẽ nhún vai, không thắc mắc gì thêm nữa.

Cả bọn chờ đến quá Ngọ thì trông thấy bóng dáng Phạm Kính Ân cùng toán lính hơn chục người chạy sấp chạy ngửa băng qua cánh đồng trống trải dưới nắng gắt của buổi trưa hè. Phạm Ngũ Lão trợn tròn mắt nhìn Phạm Kính Ân và đám thuộc hạ đứng thở dốc, nói chẳng thành câu.

– Sao trông các cậu te tua thế này?

Phạm Kính Ân không giấu nổi vẻ mừng vui, vừa thở vừa giải thích:

– Cả tháng nay bọn em ăn bờ ngủ bụi ở trong rừng, trời mưa thì tắm gội nhưng khốn nỗi chục ngày nay chẳng có mưa.

Phạm Ngũ Lão nhìn cả bọn với ánh mắt thương cảm. Phạm Kính Ân nói thêm:

– Quân phục tả tơi là vì trong rừng… anh biết rồi đấy. Dạo gần đây bọn Đỗ Động Giang và mấy tộc người thượng mở đường xuống giúp quân Trường Châu. Bọn em mai phục song chẳng bắt được mấy đứa vì rừng già bao la.

Phạm Ngũ Lão chăm chú lắng nghe. Đang thao thao bất tuyệt chợt như nhớ ra điều gì, Phạm Kính Ân hỏi:

– Anh đương theo hầu Đại Vương công thành, có chuyện gì lại đến Thanh Liêm này?

– La thành bị hạ rồi.

Đoạn nhìn lính tráng mồ hôi nhễ nhại đang đứng nghiêm đằng sau, Phạm Ngũ Lão ra lệnh giải tán rồi bước đến quàng vai Phạm Kính Ân nói nhỏ:

– Trên đường xuống Trường Châu, Đại Vương tạt vào đây xem tình hình. Ngài đang chờ ở đằng kia nhưng cậu đừng để anh em biết, rách việc lắm.

– Thật ư? Thật ư?

Nhìn xuống bộ quân phục tả tơi, đầy bùn đất, Phạm Kính Ân ngại ngùng. Phạm Ngũ Lão vỗ vai Ân, cười tươi:

– Câu nệ gì. Cậu dạy quân rất tốt, không phụ lòng Đại Vương tin tưởng. Nhìn cậu vất vả, tận tuỵ thế này thì Đại Vương càng mến.

Phạm Kính Ân gãi bày:

– Tay Quách Cư Dĩ hay tin anh đến chắc sẽ sớm về đây. Ông Từ Minh cũng ở trong rừng, nếu về cùng phải chiều muộn. Bọn em nào biết Đại Vương đến, sợ xuề xoà quá.

– Đừng đứng đây lâu! – Ngũ Lão nói. – Cậu theo Đại Vương lâu vậy chẳng lẽ không hiểu. Các cậu vất vả quá, nào… đi thôi.

Phạm Kính Ân vội nhúng đôi bàn tay rám nắng, cáu bẩn, dính đầy bùn đất xuống rãnh nước rồi vừa đi vừa lau vào tấm áo lấm lem. Chương đứng chờ dưới gốc gạo, nét mặt tươi vui, chẳng đợi Phạm Kính Ân giơ tay chào, anh bước đến ôm chầm lấy Ân, vỗ lưng đầy thân tình rồi đẩy Ân ra ngắm nghía:

– Này! Trông cậu giống phỉ hơn là lính rồi đấy nhé! Mới tí tuổi đầu đã để râu ria lởm chởm thế kia chẳng bù cho ta.

– Báo cáo… báo cáo…

Chương ngoảnh sang nói với Lam Giang:

– Tối nay ta ở lại đây! Em vào làng xem thế nào, mua gà vịt thết đãi anh em, nếu ngả được con bò hay mấy con lợn thì hay.

Thuộc quyền của Kính Ân trông chỉ huy đứng khúm núm, đồ rằng gã thương nhân hẳn chức trọng quyền cao nên đứng nghiêm lại một chỗ. Kính Ân bối rối, sợ quân sĩ mạo phạm nhưng Chương khẽ lắc đầu và bảo:

– Mấy anh em ở đây hành sự cẩn trọng lắm, rất tốt. Cậu bảo anh em đưa Giang tiểu thư vào làng mua lương thực. Tối nay ta đãi các cậu một bữa thịnh soạn, được chứ?

– Dạ thưa, chiều muộn có thêm ông Từ Minh với Quách Cư Dĩ sẽ về vì… dạ… vì em có báo với họ có anh Phạm Ngũ Lão đến. Dạ… có cần…

– Ta chỉ là một giám quân, cậu quên ư?

– Dạ, dạ!

Chương ra hiệu cho Vi Thọ Kỳ lại gần, anh nói:

– Anh sai người ta bến gọi thêm mấy anh em vào đây. Đem theo rượu nhé. À… quân phục nữa.

Vi Thọ Kỳ sai quân chạy trở ra bờ sông. Phạm Kính Ân cũng lệnh cho tiểu đội chốt giữ ở làng theo chân ra bến.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-sss-thien-phu-ben-ngoai-cao-nhat-moi-a-cap.jpg
Bắt Đầu Sss Thiên Phú, Bên Ngoài Cao Nhất Mới A Cấp
Tháng 1 17, 2025
vong-du-cong-kich-cua-ta-co-the-mieu-sat-than-minh
Võng Du: Công Kích Của Ta Có Thể Miểu Sát Thần Minh
Tháng mười một 9, 2025
tieu-dao-thien-dia-khong-tot-sao-nhat-dinh-de-ta-thu-do.jpg
Tiêu Dao Thiên Địa Không Tốt Sao? Nhất Định Để Ta Thu Đồ
Tháng 2 16, 2025
mot-giay-sua-chua-dai-de-tu-vi-bat-dau-tuc-vo-dich.jpg
Một Giây Sửa Chữa Đại Đế Tu Vi, Bắt Đầu Tức Vô Địch!
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved