Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dai-duong-bat-dau-tu-lam-ly-the-dan-khiep-so.jpg

Đại Đường Bắt Đầu Từ Làm Lý Thế Dân Khiếp Sợ

Tháng mười một 24, 2025
Chương 730: Chương cuối: Nhân gian bao nhiêu chuyện ( Cuối Cùng ) Chương 730: Chương cuối: Nhân gian bao nhiêu chuyện (3)
hong-kong-tu-bach-chi-phien-bat-dau.jpg

Hồng Kông: Từ Bạch Chỉ Phiến Bắt Đầu

Tháng 3 2, 2025
Chương 440. Trung Hoa ân huệ lang Chương 439. Máu tanh cảnh cáo
vo-dich-giam-nguoi-he-thong.jpg

Vô Địch Giẫm Người Hệ Thống

Tháng 2 4, 2025
Chương 1079. Chương 1079: Khinh thường vạn cổ Chương 1078. Chương 1078: Nhân Tiên
trung-sinh-77-tu-luc-san-bat-dau-nuoi-song-nu-thanh-nien-tri-thuc.jpg

Trùng Sinh 77: Từ Lúc Săn Bắt Đầu Nuôi Sống Nữ Thanh Niên Trí Thức

Tháng mười một 29, 2025
Chương 345: Kết cục Chương 344: Bầu không khí hài hòa
hai-tac-ta-la-kaido-thuong-dinh-tu-ta-mo-ra.jpg

Hải Tặc: Ta Là Kaido Thượng Đỉnh Từ Ta Mở Ra

Tháng 1 23, 2025
Chương 205. Chu du các cái thế giới Chương 204. Kaido giáng lâm Hokage thế giới
tuy-co-bam-than-mot-vi-thien-tai.jpg

Tùy Cơ Bám Thân Một Vị Thiên Tài

Tháng 2 26, 2025
Chương 351. Tùy cơ bám thân 1 vị thiên tài Chương 350. Ngọn nguồn, Thánh Nhân bên dưới đều giun dế
hong-hoang-to-long-di-chuc-ta-co-cai-thanh-nhan-de-de.jpg

Hồng Hoang: Tổ Long Di Chúc, Ta Có Cái Thánh Nhân Đệ Đệ

Tháng 1 17, 2025
Chương 662. Hiện tại, giảng đạo bắt đầu Chương 661. Thời cơ chín muồi, Hồng Hoang giải phong
muc-than-ky.jpg

Mục Thần Ký

Tháng 1 18, 2025
Chương « Di La phiên ngoại 6 » ý nghĩa của mộng cảnh Chương « Di La phiên ngoại 5 » Thanh âm trong mộng cảnh
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 694: Đường đến châu Đại Hoàng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 694: Đường đến châu Đại Hoàng

Trăng khuya treo lơ lửng trên bầu trời đêm mênh mông, toả thứ ánh sáng bàng bạc xuống vạn vật. Đoàn chiến thuyền lớn nhỏ nối đuôi nhau lướt trên mặt sông phẳng lặng như tấm lụa đen óng ánh dưới ánh trăng, bỏ lại sau lưng tiếng súng thần công đì đùng. Ba chiến thuyền nhỏ tiền trạm đều thắp một ngọn đèn nhỏ báo yên. Cách sau một quãng chừng trăm trượng có mấy chiến thuyền lớn, chẳng thuyền nào thắp đèn. Đoạn hậu có mấy chiến thuyền nhỏ cũng không đèn đuốc. Cả đoàn thuyền cứ thế lặng lẹ di chuyển non nửa canh giờ thì không còn nghe tiếng súng công thành. Ánh trăng bạc rọi xuống mặt sông vỡ vụn theo từng gợn sóng nhỏ do đoàn thuyền tạo ra khiến khung cảnh trở nên yên ả, mộng mị. Gió đêm thoảng qua mang theo hương đồng nội lẫn mùi cỏ cây, mùi tanh của bùn. Tiếng nước khua nhẹ dưới mạn thuyền vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả hai bờ như một bản hoà âm dịu dàng, êm đềm. Cảnh vật chìm trong sự tĩnh lặng sâu thẳm, chỉ còn thuyền, nước, và trăng đồng hành giữa không gian vô tận của đêm hè.

Chương tựa lưng bên mạn thuyền, thò tay xuống làn nước mát lạnh. Anh lặng yên ngắm nhìn quang cảnh hai bờ sông, thảng hoặc lại ngước nhìn bầu trời rộng lớn. Chẳng ai biết được Chương đang trăn trở điều gì. Chúng tướng đều lấy làm ngạc nhiên khi Chương ra lệnh quân hộ vệ thay vì tiến về La thành lại mở lối ngược lại ra hướng sông Tô. Chiến thắng cận kề, chúng tướng ai nấy đều hừng hực khí thế thành ra chưng hửng. Người nọ thì thào hỏi người kia nhưng ngay những người kề cận bên Chương như Quan Lam Giang cũng không tỏ tường. Lệnh vương ban xuống cứ vậy thi hành, nào ai dám trái ý.

Quan Lam Giang ôm khư khư khẩu AK, nằm co ro cạnh chỗ Chương ngồi. Nàng ngủ ngon lành tự khi nào chẳng ai biết.

Có ám hiệu dừng di chuyển từ thuyền tiền trạm. Chương hướng chú ý về phía trước, thoảng trong gió nghe như có tiếng ngựa hí. Chương chậm rãi đứng dậy trông về bờ bên hữu. Một chiến thuyền dẫn đường cập bờ khi nhận ra ám hiệu.

Vi Thọ Kỳ nhón những bước nhẹ đến gần bên Chương nhỏ giọng báo cáo:

– Bẩm Đại Vương, Phạm Ngũ Lão, Liêu Gia Trinh cùng vài mươi quân sĩ của D215 có mặt theo lời triệu.

Chương khẽ gật đầu, bảo nhỏ:

– Gọi anh ấy lên thuyền này. Dặn anh em chưa có nhiệm vụ tranh thủ chợp mắt. Mai là một ngày dài đấy.

Vi Thọ Kỳ quay ra mũi thuyền truyền lệnh lên trước.

Quan Lam Giang trở mình. Chương nhoẻn miệng cười, cởi áo khoác da thú đắp cho nàng ta rồi bước đến mũi thuyền vặn vẹo lấy vài cái.

– Khung cảnh mới yên bình làm sao. – Chương nói. – Trăng thanh gió mát, cảnh vật tĩnh mịch. Chúng ta thống nhất giang sơn chính là để có cảnh thanh bình đêm trăng như thế này.

Vi Thọ Kỳ cười, vâng dạ luôn miệng. Chương động viên:

– Đến nơi ta cho anh em ăn uống xả láng một bữa mừng chiến thắng.

Chương quay trở vào. Thuyền lớn di chuyển vào sát bờ đón Phạm Ngũ Lão và Liêu Gia Trinh. Thuyền Chương ngồi chẳng có khác biệt so với mấy chiến thuyền trong đội hình. Quân thân vệ trong đoàn chỉ đoán biết Chương ở thuyền nào dựa vào sự có mặt của Vi Thọ Kỳ. Vì vài nguyên do, Chương gọi Phạm Ngũ Lão cùng đi trong đội quân cận vệ xuôi phương Nam.

Hai đĩa xôi lạc, đĩa muối vừng, vài miếng thịt gà luộc, mấy quả dưa chuột bày trước mặt Phạm Ngũ Lão và Liêu Gia Trinh. Hai tráng sĩ mình vẫn đẫm mồ hôi, tạ ơn, ngồi xếp bằng tròn ăn như hổ đói. Quan Lam Giang bê trà nóng ra mời rồi ngồi quỳ bên cạnh Chương. Chương ngồi trên ghế đẩu. Anh từng không muốn như vậy. Anh muốn hoà mình cùng tướng sĩ nhưng có những điều, dẫu anh muốn, cũng khó mà thay đổi. Trong mắt ba quân tướng sĩ, Chương bây giờ thực sự là rồng giữa loài người, là thiên tử ngồi trên ngôi cao chín bậc nên thập phần cung kính. Chương không muốn nhưng tướng sĩ nhất định đề nghị anh phải ngồi cao hơn một bậc. Đám văn sĩ Thiên Đức tất nhiên ủng hộ điều này một cách tuyệt đối. Vàng thau chẳng thể lẫn lộn được.

– Cậu có thường gặp ông Bạch Cân chứ?

Chương cất giọng hỏi khi Phạm Ngũ Lão vừa đặt tách trà xuống.

– Dạ bẩm, dạo còn ở Thiên Đức thi thoảng tôi có gặp ông ấy. – Phạm Ngũ Lão nhăn trán nghĩ. – Có lẽ… lần gặp gần nhất cũng phải ba, bốn năm rồi, thưa ngài.

Liêu Gia Trinh ngồi bên, nghe Chương đề cập đến Bạch Cân vội nói:

– Bẩm Đại Vương, Bạch Lượng Từ mới được cử theo hầu, nếu cậu ta có sơ suất gì… dạ thưa, cúi xin Đại Vương châm trước cho. Bạch Lương Từ là tay khá nhưng… chưa từng trải.

Chương nhìn Liêu Gia Trinh với vẻ ngạc nhiên:

– Ô, ta nào trách phạt gì hắn.

– Dạ.. bởi mấy hôm nay thuộc hạ chẳng trông thấy Bạch Lượng Từ đâu. Thuộc hạ có hỏi thăm song chẳng ai tỏ. Có người cho hay cậu ấy bị Thân Vệ quân áp giải… dạ…

Chương gật gù, gãi mũi vài cái, ậm ừ mà rằng:

– Bảo mật như vậy kể ra là tốt rồi.

Sau cái ngoắc tay ra hiệu của Chương, Quan Lam Giang lấy ra một lọ bằng gỗ nhỏ sơn đen đặt trước mặt bọn Phạm Ngũ Lão. Chương nói:

– Cuộc chiến Trường Châu cần kết thúc sớm và tránh đổ máu. Quân ta vây hãm nửa năm, bách tính Trường Châu bắt đầu thiếu lương thực. Theo tin tình báo, số lương dự trữ đủ cho quân dân nơi ấy dùng đến hết năm nay.

Phạm Ngũ Lão, Liêu Gia Trinh chăm chú lắng nghe. Chương chỉ vào cái lọ gỗ, hạ giọng:

– Trong chai này là kịch độc do Quan tiểu thư tự tay bào chế. Thứ nước không màu, không mùi, không vị. Nếu như uống trực tiếp thì vô sự nhưng một khi kết hợp với vài món ăn khác sẽ gây ra bệnh tật khó chữa.

– Hạ độc Ngô Thiên Sách! – Phạm Ngũ Lão thốt lên. – Đại Vương…

Chương khẽ gật. Anh bổ sung, giọng thản nhiên:

– Hoặc một vài bộ tướng thân tín của ông ta. Sao? Cách này liệu có hạ đẳng quá không?

Phạm Ngũ Lão đổi tư thế sang quỳ gối, chắp tay cúi đầu, giọng cương quyết:

– Bất cứ kẻ nào dám chống lại Đại Vương đều xứng nhận cái chết.

Chương đưa tay gãi mũi nhìn sang Liêu Gia Trinh. Liêu Gia Trinh dập đầu thưa rằng:

– Việc này cần tiến hành bí mật, ít người biết sẽ tốt. Xin Đại Vương giao cho D215 thực hiện. Thuộc hạ sẽ giao nhiệm vụ xuống dưới, đảm bảo không ai hay biết.

Chương hỏi lại:

– Có cần phải làm vậy không?

Phạm Ngũ Lão bèn đáp:

– Nếu biết Ngô Thiên Sách bị ta hạ độc e là thiên hạ chửi rủa Thiên Đức chẳng chính nhân quân tử. Liêu Gia Trinh nói phải, việc này ít người biết sẽ hay hơn. Xin Đại Vương giao D215 thực hiện.

Chương quay sang bảo Quan Lam Giang:

– Hãy dặn dò hai vị tướng quân thật cặn kẽ mọi lẽ.

Chương đứng dậy bước ra ngoài khoang thuyền hít thở không khí trong lành, để Quan Lam Giang thì thầm to nhỏ với bọn Phạm Ngũ Lão.

– Bẩm Đại Vương! – Phạm Ngũ Lão thưa. – Gần đến chỗ anh Thổ, anh Long, bọn chúng tôi xin được xuống thuyền trước, không vào doanh.

Chương hỏi lại:

– Ồ! Đã có kế hoạch cụ thể rồi ư?

– Dạ chưa! – Liêu Gia Trinh đáp. – Nhưng bọn thuộc hạ thấy cần phải tách ra khỏi đoàn nhằm giảm sự chú ý, theo dõi của người khác. Có như vậy mới dễ bề hành sự ạ. Dạ bẩm, tế tác quân Trường Châu chẳng phải hạng xoàng.

– Cũng phải! – Chương đồng tình. – Ta tin ở hai người. Cậu Trinh thông thuộc các mối liên lạc, hãy tận dụng tin tức bên chỗ cậu Tôn mà liệu việc.

Chương dặn dò thêm cả hai vài điều rồi đi nghỉ. Phạm Ngũ Lão và Liêu Gia Trinh ngồi bên một góc thuyền bàn bạc nhỏ to.

– Đại Vương đến Trường Châu trong lúc ba quân công thành sắp giành thắng lợi thật chẳng ai ngờ. – Phạm Ngũ Lão nêu ý kiến. – Tớ lấy làm lạ khi hay được triệu đến nhưng nay đã tỏ. Từ đầu Đại Vương đã muốn giao việc này cho anh em chúng ta.

Liêu Gia Trinh nghe thế liền tủm tỉm hỏi dò:

– Anh không ngại chứ?

Phạm Ngũ Lão so vai, thẳng thắn bày tỏ:

– Giả như hai đối thủ so tài mà có kẻ dùng độc dược dĩ nhiên hạ đẳng, người đời bêu rếu. Đại Vương, Hoàng hậu và phi tần mấy lần bị hành thích bằng độc dược nào ai nói những kẻ đó là hạ nhân? Chưa kể Ngô Thiên Sách chống Đại Vương đến cùng. Ông ta toi mạng, lòng quân bấn loạn sẽ tan rã. Một người chết để nghìn người sống, Đại Vương nhân từ chính ở chỗ ấy.

– Phận làm bầy tôi, em nghĩ… bọn chúng ta trước sau phải bảo vệ uy anh của Đại Vương.

Phạm Ngũ Lão liền gật đầu mà rằng:

– Tớ sẵn lòng làm mọi việc để bảo vệ uy danh của Đại Vương.

Cả hai lấy tách trà cụng vào nhau.

– Những anh chị theo Đại Vương từ khởi thuỷ đều giữ trọng trách lớn. – Liêu Gia Trinh tò mò. – Còn mỗi anh trước sau chỉ nắm vài trăm sĩ tốt liệu có khi nào anh tâm tư không, anh Lão?

Phạm Ngũ Lão bật cười:

– Đại Vương dụng người như thần. Tớ không thích nắm ba quân, tớ thích bôn tẩu hơn.

– Vạn Xuân thống nhất, sử sách lưu danh muôn đời thiếu danh tướng Phạm Ngũ Lão.

Ngũ Lão ngả lưng ra sàn thuyền nhìn trăng:

– Tớ với cậu giống nhau ở chỗ cùng vì Đại Vương sẵn lòng nhảy vào núi đao biển lửa chứ nào vì danh tiếng, bổng lộc. Đại Vương chẳng hẹp hòi, ngài thường ban thưởng hơn phần đáng ra người đó được nhận.

Liêu Gia Trinh nằm cạnh bên, gối hai tay sau gáy khẽ thở dài:

– Mấy tháng trước em có biết vài tin tức về nhân sự ở dưới báo lên. Em trình Đại Vương mà chưa hiểu vì sao người đọc xong chỉ cười nhạt rồi không nói gì. Mấy tháng nay không thấy đả động đến.

Phạm Ngũ Lão phán:

– Cậu kề cận sớm tối bên Đại Vương mà chưa hiểu ư? Như thế… Đại Vương muốn những kẻ cơ hội thể hiện thêm, tung hoành thêm trước khi xuống hố đó thôi.

– Công có bù tội được không anh Lão?

– Đại Vương muốn kẻ nào chết vào canh Ba, kẻ đó nào sống đến canh Tư mà cậu hỏi. Thôi, chúng ta cứ đánh một giấc cho đã, mệt bã người rồi.

Liêu Gia Trinh tặc lưỡi, ngả lưng ra sàn thuyền, chẳng mấy chốc đã ngáy o o. Phạm Ngũ Lão cũng không cởi bỏ giáp chiến, cứ vậy nghiêng đầu tựa vào tấm ván gỗ bên cạnh chìm dần vào giấc ngủ trong tiếng guồng xoay nước đều đặn phát ra.

Đội chiến thuyền chậm rãi từ nhánh sông nhỏ nhập vào dòng Hát giang. Trăng mỗi lúc một tỏ. Chén nước chè trong tay Chương đã nguội tự bao giờ. Anh ngồi xếp bằng tròn lặng thinh, dõi nhìn quanh cảnh dọc hai bờ sông trong đêm trăng sáng trung tuần. Quan Lam Giang ngồi hầu cạnh bên, ngủ gà ngủ gật chẳng biết bao nhiêu lần.

– Đại Vương, em nghĩ ngài nên chợp mắt một tí. Chả phải ngài bảo sớm mai sẽ là ngày dài ư? Sức khoẻ của Đại Vương ngàn vàng khó đổi.

Quan Lam Giang dụi mắt, đỡ lấy chén nước chè Chương đang cầm đặt xuống chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt.

– Bờ hữu ngạn nhiều cây cối um tùm, ruộng đồng bỏ hoang. Bờ tả ngạn… cũng chẳng khác. – Chương khẽ thở dài. – Cuộc chiến này… bằng mọi giá phải sớm kết thúc.

Quan Lam Giang vâng dạ. Dẫu sao nàng chẳng tỏ chuyện chính sự. Sớm tối Lam Giang chỉ để tâm đến những bài thuốc lưu truyền trong dân gian.

– Đại Vương thân chinh xuôi phương Nam thì chẳng mấy Ngô tặc chịu phục. Đồng ruộng nay bỏ không vì chiến loạn, dẹp loạn xong rồi ruộng đồng sẽ tươi tốt như ở Thiên Đức và Sơn Tây. Đại Vương xin chớ lo.

Chương đứng dậy ngửa mặt hít một hơi thật sâu rồi ngoảnh hỏi Vi Thọ Kỳ đứng gần đó:

– Chỗ này là chỗ nào rồi?

– Dạ thưa, thuyền sẽ ngang đất Thanh Liêm lúc tảng sáng. Với tốc độ này thì đầu Ngọ sẽ đến đại bản doanh của ta ạ.

– Thanh Liêm? À! Phía Bắc châu Đại Hoàng nhỉ? Ừ… – Chương tự hỏi, tự trả lời rồi quyết định. – Trời sáng ghé thuyền vào Thanh Liêm.

– Dạ bẩm Đại Vương, đất Thanh Liêm mới chiếm chưa được bao lâu hãy còn lộn xộn.

Chương gật đầu:

– Chính bởi vậy ta muốn ghé xem thế nào. Nơi đóng bản doanh sẽ chẳng có gì để xem xét đâu. Đất nước mỗi ngày mỗi rộng, biết chừng nào ta mới ngang qua đây lần nữa.

Biết không thể trái ý, Vi Thọ Kỳ bèn gọi thuộc hạ truyền tin. Một lúc sau, hai trong số ba chiến thuyền tiền trạm tách khỏi đội hình, tăng tốc độ và lẫn trong ánh trăng nhạt dần.

Chương đặt chân lên bờ, ngoái nhìn đoàn thuyền chiến neo dọc bờ sông, cảm thấy hài lòng. Lấy cây đa cổ thụ xa tít tắp làm chuẩn, anh cùng Vi Thọ Kỳ, Phạm Ngũ Lão, Quan Lam Giang và hơn chục quân sĩ ăn vận theo lối nhà buôn băng qua cánh đồng đầy cỏ dại trong nắng sớm. Liêu Gia Trinh đưa D215 rời thuyền lên bờ, cắm trại sát bờ sông. Quãng đầu giờ Tỵ, một thuyền chiến Thiên Đức cỡ nhỏ ngược dòng ghé vào kiểm tra. Liêu Gia Trinh liền tạm giữ thuyền này ở lại chờ lệnh.

– Đồng rộng mênh mông thế này lại bỏ hoang cho cỏ mọc. – Chương bặm môi than. – Dân vùng này có đông không nhỉ?

Chẳng ai trả lời được, Chương ra hiệu đi tiếp. Dưới tán đa cổ thụ có hơn chục đứa trẻ đang nô đùa, gần đó có vài con trâu và nghé đang nhởn nhơ gặm cỏ.

– Có trâu đằng kia sao không thấy ruộng lúa nhỉ?

– Để thuộc hạ chạy lên trước hỏi đám trẻ.

Vi Thọ Kỳ toan chạy đi thì Chương khoát tay:

– Chúng nó đang chạy chơi, thấy ta là dừng hết cả. Trông kìa! Có một đứa chạy về phía làng. Chúng ta cứ giả làm khách thương tìm mua cây thuốc, Lam Giang là bà chủ nhé.

Đám trẻ mục đồng có mấy đứa vận quần áo rách tơi, nhiều đứa chỉ mặc quần cộc màu đen. Trong đám có cả ba đứa con gái, đứa nào đứa nấy da đen nhẻm, tóc rối như tơ vò. Chúng đứng chờ đợi bọn Chương tiến đến gần với ánh mắt đầy cảnh giác.

Lam Giang rảo bước lên phía trước, Chương nối gót theo sau, mồ hôi nhễ nhại. Bọn Phạm Ngũ Lão đi sát hai bên nhìn ngang ngó dọc.

– Nắng quá! Nóng quá!

Chương lấy khăn lau mồ hôi, nhìn đám trẻ đứng túm tụm với nhau cười giả lả bắt chuyện. Đám trẻ không để tâm đến Chương, chúng hướng sự chú ý vào Lam Giang vì nàng đang dúi vào tay chúng mỗi đứa mấy cái kẹo lạc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Theo Tiếu Ngạo Giang Hồ Bắt Đầu Quét Ngang Võ Đạo
Theo Tiếu Ngạo Giang Hồ Bắt Đầu Quét Ngang Võ Đạo
Tháng mười một 13, 2025
bat-dau-danh-dau-tram-van-nam-ta-che-tao-bat-hu-de-toc.jpg
Bắt Đầu Đánh Dấu Trăm Vạn Năm, Ta Chế Tạo Bất Hủ Đế Tộc
Tháng 2 5, 2025
menh-do-hanh-gia-ta-chinh-la-vui-ve
Mệnh Đồ Hành Giả, Ta Chính Là Vui Vẻ!
Tháng 1 16, 2026
san-truong-khung-bo-chi-bong-ma
Sân Trường Khủng Bố Bóng Ma
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved