Chương 693: Kinh thành sau chiến loạn
Thiên Bình ghì cương dừng chân trên cầu ngước trông lên, thấy binh triều trên mặt cấm thành lần lượt vứt khí giới, giơ hai tay quy hàng. Binh sĩ Thiên Đức mau chóng chiếm lĩnh các lầu vọng địch, khống chế đối phương. Thiên Bình quyết định nhập thành. Mệnh lệnh truyền đi, một đạo bộ binh khí giới sáng loáng từ đằng sau vượt lên mở lối cho đội nữ binh hộ giá Thiên Bình đi qua Ngọ Môn, thẳng tiến đến nơi Thái uý Tô Trung Từ cùng tả hữu tụ tập.
Lê Phụng Hiểu ngồi trên lưng ngựa luôn miệng đôn đốc quân kị. Hàng trăm bó đốt đuốc vừa được thắp lên, vây bọc quanh phủ đệ. Lê Phụng Hiểu báo cáo tình hình. Theo đó, Tô Trung Từ cùng văn võ bá quan trung thành đang ở bên trong phủ. Quân bản bộ nhà họ Tô, khoảng ba đến bốn trăm người, dường như đang giữ các cửa ra vào.
– Ông ta tính làm gì nữa? Vãn cuộc rồi còn gì? Chẳng lẽ… ông ta muốn họ Tô tuyệt diệt?
– Thái uý vốn cố chấp! – Ngô Thì Nhậm bước đến gần bên đáp lời Thiên Bình. – Tuy ông ta đã hạ lệnh cho quân sĩ đầu hàng nhưng bản thân ông ấy vẫn chưa chấp nhận sự thật.
Thiên Bình nhìn hơn chục xác người nằm la liệt ngoài cổng lớn. Máu đỏ từ những tử sĩ vẫn đang rỉ ra. Họ mất mạng song vũ khí vẫn nắm chặt trong tay. Nén tiếng thở dài, Thiên Bình xuống ngựa, bước đến gần cổng lớn.
– Thưa Hoàng hậu, người không nên đứng gần cổng. Cung thủ nhà họ Tô chắc vẫn còn ẩn nấp đâu đó. Xin người hạ lệnh, bọn mạt tướng lập tức vượt tường vào bên trong bắt giữ những kẻ cứng đầu.
Bỏ ngoài tai lời của Lê Phụng Hiểu, Thiên Bình chậm rãi bước đến bên cạnh một binh sĩ bị thương nặng đang nằm thoi thóp. Nàng đảo mắt một lượt rồi ngồi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đựng vẻ ngạc nhiên lẫn hận thù của người lính triều đình.
– Dẫu vì bất cứ lí do gì. – Giọng Thiên Bình bùi ngùi. – Các người vì chủ mà chiến đấu đến cùng để nhận lấy cái chết vô ích. Đáng khen, đáng trách mà cũng đáng thương. Ta thật chẳng biết phải hành xử thế nào với các người đây.
Nói rồi nàng quay ra bảo nữ binh ngồi bên cạnh:
– Người này còn cứu được, mau đem hắn đi cứu chữa.
Lê Phụng Hiểu lập tức sai quân khiêng tất cả quân sĩ binh triều đang nằm gần đó đi chỗ khác.
– Trước khi tướng quân xông vào phủ hãy để ta nói mấy lời với những kẻ ở bên trong. – Thiên Bình cảm khái nói. – Chiến cuộc đã tàn, thắng bại đã định, chém giết như vậy đủ rồi.
Lê Phụng Hiểu vòng tay cúi người cung kính:
– Xin nghe theo lời người.
Dứt lời, Lê Phụng Hiểu hiên ngang bước lên bậc tam cấp cất giọng oang oang:
– Những kẻ phản nghịch bên trong rửa lỗ tai, mở to mắt nghe lời Đại Thắng Lý Hoàng hậu, Công chúa tiền triều, người được tiên vương chọn kế vị. Hoàng hậu nhân từ không muốn máu chảy đầu rơi vô ích, đấy là phúc phần ba đời nhà các người để lại, hãy biết trân trọng, tự cứu lấy bản thân. Các người dám trái ý, khước từ lòng nhân hậu của Hoàng hậu thì Lê Phụng Hiểu ta sẽ tự tay lấy mạng các người.
Thiên Bình tròn mắt ngạc nhiên đứng nghe. Lê Phụng Hiểu nói xong thì quay xuống giải thích:
– Bẩm Hoàng hậu, mạt tướng muốn bọn họ khiếp đảm, muốn họ chăm chú lắng nghe lời vàng ngọc của người.
– Ta hi vọng ngày sau ông đừng vì những chuyện cũ mà tìm người nhà họ Tô.
Thiên Bình ngoảnh lại bảo tả hữu:
– Các người cũng vậy! Giang sơn này từ nay của họ Mạc. Họ Mạc tiếp nối họ Lý cai quản Vạn Xuân. Hết đêm sẽ đến sáng. Người Vạn Xuân đánh lẫn nhau mấy mươi năm đã đủ. Đại Vương luôn dặn dò ta, một khi nhập thành phải lấy lòng nhân đối đãi với bách tính, với văn quan võ tướng cựu triều. Tô Trung Từ một tay che trời thì chỉ ông ta chịu tội. Người không liên đới không được hạch sách.
Tả hữu dạ ran, đồng thanh hô “Hoàng hậu anh minh”. Tiếng hô ba quân như sấm động, vang khắp một góc cấm thành.
Ngô Thì Nhậm bảo Lê Phụng Hiểu lệnh ba quân kị giữ trật tự để Thiên Bình nói. Vừa lúc ấy quân sĩ chạy đến báo với Thiên Bình, Đô thống Đại nguyên soái Lý Mẫn và mấy bộ tướng trung thành đã dùng kiếm tự vẫn trước thái miếu.
Tả hữu xì xầm. Thiên Bình ngẩng trông lên trời than rằng:
– Tiên vương đã yên nghỉ mà chúng lại đến đó làm phiền. Chẳng lẽ Vạn Thắng vương và ta ác độc, xấu xa đến nỗi dẫu có chết họ cũng không chịu khuất phục ư?
– Họ chỉ là đám cố chấp, thủ cựu. – Ngô Thì Nhậm không muốn Thiên Bình bận tâm. – Người chẳng nên bận tâm. Việc cần kíp lúc này là bắt cho được Thái uý. Có vậy tình hình trong thành mới mau yên.
Thiên Bình nghe vậy cho là phải, bèn hướng về cửa lớn cất giọng oanh vàng. Trời tối nhọ mặt người, ánh đuốc soi tỏ gương mặt những chiến binh thiết kị vây quanh cảnh giới. Thiên Bình ra lệnh cho Tô Trung Từ và những người cố thủ trong phủ mau chóng ra hàng.
– Ta sẽ tha mạng cho các người! Cuộc tương tàn đã hết, ta không tính lại những chuyện cũ!
Một khoảng lặng kéo dài.
Hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào cánh cổng gỗ lớn chờ đợi. Thiên Bình chẳng phải chờ lâu. Sau tiếng lạch cạch nhấc then cài, hai cánh cổng lớn chậm rãi từ từ mở ra. Quân thiết kị và nữ binh đứng chắn trước mặt Thiên Bình phòng tiễn từ bên trong phóng ra.
Một người vận y phục văn nhân lom khom bước những bước nhỏ thật nhanh. Qua bậc cửa, người này quỳ xuống vái lạy, cúi đầu thưa:
– Bọn hạ quan đón Công chúa chậm trễ xin người thứ tội.
Ngô Thì Nhậm nói nhỏ với Thiên Bình:
– Y là Tống Suy, một tay bẻm mép.
Thiên Bình cất giọng:
– Mau dẫn lối cho ta!
Tống Suy đứng dậy cúi người dẫn lối. Lê Phụng Hiểu theo sát gót. Mấy binh sĩ thân tín của Lê Phụng Hiểu vai kề vai, ánh mắt nhìn trước ngó sau đầy cảnh giác. Lê Phụng Hiểu qua cửa lớn, nhìn trái nhìn phải rồi ra hiệu cho quân tràn vào phủ. Đến lúc cảm thấy an toàn, Lê Phụng Hiểu mới quay lại mời Thiên Bình vào trong.
Trên khoảng sân gạch rộng lớn, hơn trăm người đủ già trẻ gái trai nội tộc họ Tô đang quỳ gối cúi đầu. Gươm tuốt khỏi vỏ, quân thiết kị khống chế những binh sĩ dẫu họ đã buông khí giới.
– Chi họ Tô của ngài Tể tướng không có trong số này. – Ngô Thì Nhậm lại nói nhỏ với Thiên Bình. – Người vấn khăn nhung quỳ ở góc kia là chính thất của Thái uý. Các bà quỳ gần bên là thê thiếp.
Lê Phụng Hiểu đứng đằng trước, bên phải Thiên Bình, tay lăm lăm thanh kiếm sắc lẹm đảo mắt một lượt rồi quát hỏi:
– Tô Trung Từ đâu?
Từ trong gian nhà chính sáng đèn có bóng người bước ra. Lê Phụng Hiểu trông thấy liền vung gươm chỉ thẳng quát lớn:
– Ông Từ! Hoàng hậu đến cớ sao ông không ra cửa nghênh đón?
Dường như Tô Trung Từ chẳng để lời Lê Phụng Hiểu vào tai. Chỉnh lại áo sống, Tô Trung Từ vòng tay cung kính:
– Hạ thần nghênh đón Trưởng Công chúa đến tệ xá!
– Hỗn láo! Gặp Trưởng Công chúa sao ông không quỳ?
Tô Trung Từ đưa tay vuốt râu, quắc mắt, đổ cái nhìn sắc lạnh như lưỡi đao lên người Lê Phụng Hiểu, nhếch miệng cười nhạt mà rằng:
– Trước ta thờ tiên vương, sau khuông phò Trữ quân. Đại thần tiền triều như ta không phải quỳ. Nếu Phạm Tu quỳ thì ta sẽ quỳ. Ồ! Công chúa! Xin người thứ lỗi cho.
Thiên Bình giữ vẻ điềm nhiên.
Quân kị lôi những người đang quỳ mọp dưới sân dạt sang hai bên.
Tô Trung Từ đứng trên bậc tam cấp, không hề có ý bước xuống sân hành lễ. Đã vậy, Tô Trung Từ ngang nhiên gọi tên huý của Thiên Bình, bảo nàng bước ra nói chuyện. Lê Phụng Hiểu và Ngô Thì Nhậm nghe lời lẽ xấc xược như vậy thì cáu tiết. Lê Phụng Hiểu định xách gươm chạy lên túm lấy Tô Trung Từ lôi xuống sân nhưng Thiên Bình khẽ lắc đầu nên đành thôi.
– Ông ta không để người vào mắt! – Ngô Thì Nhậm nói. – Kẻ này phải trừ đi. Người cho phép ông Hiểu ra tay.
Thiên Bình ngoảnh sang nhìn Lý Nhân Nghĩa có ý hỏi. Nhân Nghĩa bèn thưa:
– Khi quân phạm thượng, riêng tội này cũng đáng bêu đầu ba họ. Phải chăng… người đã có chủ ý khác rồi ạ?
Thiên Bình cười nhạt:
– Ông ta ăn vận chỉnh tề lại chẳng ra nghênh đón, cũng chẳng quỳ mọp cầu xin hẳn đã có sắp xếp. Ta tò mò muốn xem ông ta sẽ cầu xin điều gì. Con người cao ngạo, nhiều năm dưới một người trên vạn người sao chịu cúi đầu trước lũ nhà quê chúng ta được.
– Bộ tướng trung thành của ông ta đã tuẫn tiết. – Lý Nhân Nghĩa nói nhỏ. – Người phải cẩn trọng mới được.
– Người trong thiên hạ… à không hẳn… – Thiên Bình khẽ thở dài. – Coi thường nữ nhân, coi thường ta. Ta đồ Tô Trung Từ trước khi chết muốn nhìn rõ mặt ta đấy.
Ngô Thì Nhậm vội can:
– Người không được khinh suất, thưa Hoàng hậu. Đại Vương có dặn…
Thiên Bình khoát tay:
– Một ông già ngoài lục tuần có thể làm gì ta? Hừ! Ta không bước ra đối mặt với một ông già ư? Chẳng lẽ các ông nghĩ ta chỉ biết thêu thùa?
Ngô Thì Nhậm thấy Thiên Bình cương quyết, tỏ rõ ý định bước lên phía trước thì có phần hoảng hốt:
– Bọn chúng thần chưa từng có ý nghĩ đó! Chỉ là Đại Vương luôn dặn chúng thần phải đảm bảo an toàn cho người. Hoàng hậu phải hiểu nỗi lo của bọn chúng thần chứ ạ. Chỉ cần người gật đầu thì ông Hiểu sẽ đem thủ cấp Tô Trung Từ đến dưới chân người.
Phần nào hiểu tính cách của Thiên Bình, có ngăn chẳng được. Ngô Thì Nhậm liền đánh mắt sang Lê Phụng Hiểu. Hiểu khẽ gật, lui sang bên nửa bước mở lối. Thiên Bình vừa ngang qua, Lê Phụng Hiểu liền theo sát bên hữu, hụt chừng nửa bước chân so với Thiên Bình. Bên tả có một nữ thị vệ nước da ngăm đen, dáng vẻ rắn rỏi tay khiên tay đao che chắn. Già trẻ lớn bé nhà họ Tô cùng đám bộ hạ đã bị dồn sang hai đầu sân.
Thiên Bình dừng bước giữa khoảng sân rộng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng như muốn xoáy sâu vào tâm can người đối diện, tỏ rõ khí thế của người chiến thắng.
Tô Trung Từ vẫn đứng trên thềm chống gậy vuốt râu, chẳng tỏ chút sợ sệt của kẻ dưới.
– Ta đã ở đây rồi! – Giọng Thiên Bình lạnh lùng. – Nể tình ông theo tiên vương dựng nghiệp lại thêm tuổi cao, ta miễn lễ.
Bất chợt Tô Trung Từ ngửa mặt nhìn trời cười một tràng thật lớn. Lê Phụng Hiểu đưa thanh kiếm lên sẵn sàng đối phó bất trắc. Ngoài cánh cửa chính đang mở toang, mấy cánh cửa hông khép hờ. Lê Phụng Hiểu thực chỉ muốn dẫn quân xông vào bên trong nhưng vì chưa có lệnh nên đành nén lại. Quân sĩ đứng phía sau đã sẵn sàng, chỉ cần Tô Trung Từ có hành động lạ sẽ lập tức vung gươm.
– Quả nhiên ta đã xem thường. Ngươi mang trong mình dòng máu của tiên vương, ít nhiều có cốt cách của người. Ngươi thật giống Phạm Quý phi lúc trẻ và…
Thiên Bình khoát tay, giọng nói vẫn lạnh lùng:
– Đừng lắm lời! Ta đến để nhìn tận mặt lão thần ngu trung của tiên vương. Tô Trung Từ! Ông đã hạ lệnh ba quân quy hàng thì hãy mau giao ấn tín, kiếm lệnh ra đây. Tội chết của ông có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Trữ quân đang ở đâu?
Tô Trung Từ nhếch miệng cười nhạt, lướt nhìn quanh một lượt rồi ánh mắt dừng nơi Thiên Bình.
– Lão đây trước sau chỉ thờ một chủ. Ngươi chẳng có quyền định đoạt mạng của ta. Già trẻ nhà họ Tô chẳng sợ đám nhà quê các người. Lão vì sinh mệnh ba quân mới chịu hàng lũ trẻ ranh. Còn lão, lão không đời nào quỳ gối trước các người. Muốn chém muốn giết tuỳ ý.
– Chết thì dễ! – Thiên Bình thản nhiên. – Nhưng ai muốn chết phải hỏi ý ta. Ta chẳng cần ông quỳ. Cảm giác của ông thế nào khi thúc thủ trước nữ nhân như ta?
Tô Trung Từ bỗng lảo đảo. Cây gậy bằng gỗ quý nạm ngọc rời khỏi tay. Lê Phụng Hiểu tưởng đó là ám hiệu hành động của đối phương lập tức đứng chắn ngang trước mặt Thiên Bình.
Tuy vậy sự cảnh giác của Lê Phụng Hiểu có vẻ như thừa thãi vì mấy cánh cửa gỗ vẫn khép hờ hững. Bên trong những ô cửa sổ chẳng có mũi tiễn nào phóng ra.
Tô Trung Tự vịn vào cột gỗ lớn sơn màu đỏ sẫm để khỏi ngã. Máu tươi rỉ ra hai bên khoé miệng. Trông bọn Lê Phụng Hiểu trực chờ xông lên, Tô Trung Từ bật cười lớn, cười như thể điên dại.
Trông cảnh ấy Thiên Bình bỗng thắc mắc:
– Chẳng lẽ ông ta uất ức tới nỗi thổ huyết?
– Ta đã thua nhưng không phục. – Tô Trung Từ gằn giọng. – Ta không đời nào chịu cúi mình trước nữ nhân dù kẻ đó có là Công chúa tiền triều. Giang sơn này của họ Lý! Nữ nhân nội gia ngoại tộc như bát nước đổ đi. Ta cũng chẳng hèn mạt đến nỗi đặt phục binh thích sát Công chúa! Tô Trung Từ ta đây đầu đội trời chân đạp đất, trước sau trung thành với tiên vương, sao có thể đoạt mạng Công chúa? Nếu kẻ đứng dưới sân kia là Mạc Thiên Chương thì ta sẵn lòng dùng mọi thủ đoạn lấy mạng hắn.
Dứt lời, Tô Trung Từ lấy tay che miệng ho lụ khụ vài tiếng. Sắc mặt ông ta có phần nhợt nhạt.
Bấy giờ Lê Phụng Hiểu mới nhận ra sự lạ bèn ngoảnh lại nói với Thiên Bình:
– Ông ta đã uống thuốc độc, thưa Hoàng hậu.
Thiên Bình gạt Lê Phụng Hiểu sang bên, bước lên vài bước. Hai nữ thị vệ cầm đuốc giơ gần mặt Tô Trung Từ. Thiên Bình nhíu mày hỏi:
– Ông có điều gì trăn trối? Ta nể tình ông một lòng theo tiên vương dựng nghiệp, muốn lưu lại chút ân tình.
Chòm râu của Tô Trung Từ dính máu tươi, vị Thái uý cười khùng khục, những nếp nhăn trên gương mặt co rúm lại.
– Thiên hạ nói họ Tô chuyên quyền, một tay che trời. – Giọng Tô Trung Từ khàn đục. – Ta có cái lý của ta. Người trong thiên hạ chửi ta cũng mặc, miễn sao vương triều Lý còn là được.
Ngô Thì Nhậm định đối đáp nhưng gặp phải ánh mắt sắc lạnh của Thiên Bình đành lùi ra sau.
– Nếu Công chúa có lòng nhân, xin hãy chừa lại cho nhà họ Tô người hương khói. Lão xuống cửu tuyền gặp tiên vương nhất định sẽ nói tốt cho Công chúa. Giang sơn này nhất định không nên đổi sang họ Mạc.
Thiên Bình ngoảnh nhìn gia quyến họ Tô đang thập phần sợ hãi, lấm lét nhìn nàng.
– Những ai đang phục vụ trong triều, trong quân thì đem đi xét hỏi. Đàn bà, trẻ nhỏ vô sự. – Thiên Bình bảo Ngô Thì Nhậm. – Hãy bảo họ về phủ Thái uý. Nơi này không phải chỗ của họ.
Ánh mắt Tô Trung Từ thoáng vẻ ngạc nhiên. Vị Thái uý khẽ lắc đầu lấy vài cái rồi chậm rãi quỳ xuống vái tạ Thiên Bình lấy một cái rồi đổ gục.
Vị Thái uý tiền triều hồn lìa khỏi xác. Lê Phụng Hiểu lật người Tô Trung Từ sang một bên, đôi mắt vẫn mở to. Thiên Bình cúi xuống vuốt mắt cho ông ta.
– Nghĩa tử là nghĩa tận! – Nàng nói. – Hãy an táng ông ta cùng các bộ tướng đàng hoàng gần lăng mộ tiên vương.
Nói rồi nàng đứng dậy quay lưng bước thẳng ra cổng lớn. Gia quyến nhà họ Tô nhất loạt bái vọng tạ ơn. Thiên Bình ra khỏi cổng thì dừng chân ngoái nhìn trong giây lát, lắng nghe tiếng than khóc vọng ra.
– Mất mát đã quá đủ. – Nàng nói với Lê Phụng Hiểu, Ngô Thì Nhậm và Lý Nhân Nghĩa. – Đừng nhân cơ hội trả thù cá nhân. Thu phục kinh sư bằng vũ lực là chuyện dễ. Bách tính kinh sư đang lo sợ, đang nhìn vào hành động của chúng ta. Chuyện cũ khép lại. Chẳng có cuộc tắm máu nào, chúng ta đều người Vạn Xuân. Bình minh ngày mai bắt đầu triều đại mới, Mạc triều!
Đội nữ thị vệ hộ tống Thiên Bình thẳng đến cung cấm. Lý Nhân Nghĩa đứng trông theo hồi lâu rồi nói với mấy người:
– Hoàng hậu về chốn cũ mà chẳng cũ nên tâm trạng ngổn ngang. Nói gì thì nói nơi này vốn thuộc về người, các ông phải quán triệt sĩ tốt khoan hoà với binh sĩ triều đình cũ.
– Tôi thực chưa hiểu vì sao Đại Vương lại rời đi trước khi cận kề chiến thắng. – Ngô Thì Nhậm thở dài. – Có người ở đây thì Hoàng hậu sẽ vững hơn.
– Đại Vương từng nói rằng ngài có thể biến mất bất cứ lúc nào. – Lý Nhân Nghĩa giải thích. – Ngài muốn Hoàng hậu và… cả các ông xử trí những chuyện này là vì các ông có những mối liên hệ mật thiết. Các ông sẽ khoan hoà hay nhân cơ hội trả mối hiềm cũ đều được nhưng… kết quả sẽ khác nhau đấy.
Ngô Thì Nhậm thắc mắc:
– Ý ông là thế nào?
– Cái mới bao giờ chẳng xây trên nền cái cũ. Bài trừ cái cũ thì cái mới từ đâu mà ra? Chúng ta vì trăm dân hành sự, phải khoan hoà mới mau ổn định tình hình.
Lê Phụng Hiểu chợt hỏi:
– Có cho họ Tô đem thi thể Thái uý về phủ không nhỉ?
– Hoàng hậu đã nói vậy thì cứ tổ chức lễ an táng trọng thể cho ông ta. – Ngô Thì Nhậm đáp. – Tôi đã hiểu ngụ ý của Đại Vương rồi.
Dân kinh thành thêm một đêm khó ngủ. Cấm thành sáng đuốc suốt đêm. Quân sĩ Thiên Đức sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm lùng bắt những người ngoan cố. Cảnh bắt bớ diễn ra suốt đêm cho tới sáng nhưng không có máu chảy đầu rơi. Bình minh ngày hôm sau Duệ Thần phi cùng đoàn tuỳ tùng nhập thành. Đến chính Ngọ có lệnh thiết quân cấm chợ trong 7 ngày. Tướng sĩ binh triều phải trình diện tại doanh. Quan lại phải có mặt tại nhiệm sở tiếp tục công việc đang dang dở. Sau 7 ngày, bất cứ người nào vắng mặt đều bị khép vào tội chống lại triều đình, nhẹ đày khổ sai 3 năm, nặng sẽ bêu đầu treo trước cổng chợ.
Thiên Bình dặn bọn Lê Phụng Hiểu đặc biệt chú ý đến thương nhân Hoa quốc và tìm cách lần cho ra những người thuộc tổ chức Sát Quỷ. Bách tính trong thành phập phồng lo sợ khi trông thấy bóng dáng binh sĩ Thiên Đức khí giới sáng quắc tuần tiễu. Các làng mạc trong thành đều phải nộp sổ bộ. Dân chúng phải tập trung trước đền, đình, điếm canh để kiểm đếm nhân khẩu, lăn tay điểm chỉ. Nỗi sợ hãi về một cuộc tắm máu hay bắt bớ những người từng phục vụ triều đình không diễn ra. Trẻ con trong thành chuyển dần từ sợ sệt sang khoái chí, chúng trêu chọc hoặc chạy theo tò mò ngắm nghía binh sĩ Thiên Đức.
Các chợ được phép mở lại sau 7 ngày song hàng hoá lèo tèo trong khung cảnh những mái lá siêu vẹo chờ đổ.
Hàng nghìn nam thanh nữ tú từ các vùng Thiên Đức kiểm soát, đặc biệt là phủ Thiên Đức và Tế Giang, lần lượt đến kinh thành theo lệnh điều động của Duệ. Duệ và Lâm Uyển Như chú trọng khôi phục các hoạt động giao thương, cứu chữa người bệnh tật, người bị thương và mở một vài khu vực tập trung lưu dân, cung cấp lương thực cứu đói trước khi bố trí nơi ăn chốn ở cho họ.
Hầu hết quân binh triều sau khi trình diện được trở về nhà và nhận lệnh đi dựng lại chợ, nhà cửa, phố xá gần nơi họ ở.
Kinh thành sau thời gian dài khói lửa binh đao đã yên tiếng súng, chẳng còn tiếng khóc than nhưng bước ra đường thường gặp các bà, các cô đầu vấn khăn tang…