Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dong-vai-hanma-yujiro-lay-vo-dao-kho-luyen-giet-than.jpg

Đóng Vai Hanma Yujiro, Lấy Võ Đạo Khổ Luyện Giết Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 487. Mục tiêu nhỏ, đánh phục vũ trụ Chương 486. Cả tộc lực lượng
nguoi-tai-bach-ma-bat-dau-tuu-than-chu-chat-nu-ly-han-y.jpg

Người Tại Bạch Mã: Bắt Đầu Tửu Thần Chú Chất Nữ Lý Hàn Y

Tháng 1 15, 2026
Chương 353: Linh hồn xuất khiếu, tiến vào huyễn cảnh! Chương 352: Hổ khẩu cứu người, nhẹ nhõm nghiền ép
yeu-duong-tai-benh-vien-tam-than.jpg

Yêu Đương Tại Bệnh Viện Tâm Thần

Tháng 5 12, 2025
Chương 413. Xong Chương 412. Không nhìn một vài thứ, ngược lại sẽ trở nên càng mạnh!
cam-y-ve-diem-la-giet-toi-nu-de-keu-khong-muon.jpg

Cẩm Y Vệ Diêm La, Giết Tới Nữ Đế Kêu Không Muốn

Tháng 1 15, 2026
Chương 215: Ta là Thanh Châu Cẩm Y vệ chỉ huy Sứ, thẩm thanh Chương 214: Thẩm gia nhị thiếu gia, Thẩm Vân Sườn núi
hoan-my-chi-song-trong-noi-ung.jpg

Hoàn Mỹ Chi Song Trọng Nội Ứng

Tháng 1 23, 2025
Chương 732. Đại kết cục Chương 731. Nguyên sơ không gian
sau-khi-song-lai-doan-tuyet-quan-he-ca-nha-khoc-cau-tha-thu.jpg

Sau Khi Sống Lại Đoạn Tuyệt Quan Hệ, Cả Nhà Khóc Cầu Tha Thứ

Tháng 2 11, 2025
Chương 127. Hoàn thành Chương 126. Cuối cùng khẽ nói
cao-vo-bat-dau-thuc-tinh-pha-phong-he-thong-toa-cap-vo-dao.jpg

Cao Võ: Bắt Đầu Thức Tỉnh Phá Phòng Hệ Thống, Toa Cáp Võ Đạo

Tháng 1 10, 2026
Chương 337: Cửu thiên chi giới Chương 336: Chém địch
than-bi-khoi-phuc-chi-ta-co-thi-cot-mach.jpg

Thần Bí Khôi Phục Chi Ta Có Thi Cốt Mạch

Tháng 1 25, 2025
Chương 304. Thân ta là ngục Chương 303. Mục tiêu
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 692: Kinh thành thất thủ (5)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 692: Kinh thành thất thủ (5)

Cận kề thời gian hạn định, mấy khẩu sơn pháo do Phạm Bạch Hổ trực tiếp chỉ huy đặt đối diện với Ngọ Môn sẵn sàng khai hoả. Trên tường thành nội, những binh sĩ trung thành với Thái uý, với Đô thống… chẳng giấu được vẻ lo lắng, sợ hãi khi trông rõ mồn một những họng súng pháo đen ngòm chĩa về hướng của họ. Thành nội với dăm chục khẩu pháo đá thị uy trong lúc bình yên, nay gặp biến lớn chẳng thể giúp ba quân giữ thành vững dạ.

– Bọn họ là binh bản bộ vốn chịu nhiều ân huệ của quan quân bao năm, nhất thời họ không chịu buông giáo đâu. – Ngô Thì Nhậm mặt mày bầm tím, môi sưng vù, thều thào nói. – Vả lại gia quyến của họ đương ở trong ấy.

Phạm Bạch Hổ thở dài, nói như muốn biện minh:

– Tôi nào muốn dùng thần khí diệt họ. Phận làm tướng phải theo lệnh trên. Trừ họ cũng tiếc lắm thay, cả nghìn người chứ ít ỏi gì đâu.

Lê Phụng Hiểu đứng khoanh tay, ánh mắt đăm đăm hướng về Ngọ Môn. Những dòng kí ức lần lượt hiện ra khiến tâm tình Lê Phụng Hiểu pha trộn giữa hoài niệm, tiếc nuối, chút ấm áp xem với nỗi buồn. Những hình ảnh tưởng chừng đã mờ nhạt bỗng trở nên sống động: tiếng cười, giọng nói, ánh nắng buổi chiều tà… Mọi thứ như vừa mới hôm qua nhưng cũng như đã cách xa cả một đời. Chỉ chốc lát nữa thôi, sau khẩu lệnh, cánh cổng uy nghi, kiên cố mà Lê Phụng Hiểu đã bao lần đi qua sẽ tan tành. Và ngay sau đó Lê Phụng Hiểu sẽ dẫn thiết kị tràn vào. Thành nội khó tránh khỏi một cơn mưa máu.

– Ông Hiểu lại đa sầu đa cảm đó ư?

Lý Nhân Nghĩa lặng lẽ bước đến bên cạnh.

– Cổng Ngọ Môn rất đẹp, thật tiếc khi phải phá bỏ. Chẳng thể làm khác được.

Lê Phụng Hiểu khẽ so vai, nhoẻn miệng cười, chỉ về Ngọ Môn nói rằng:

– Hai mươi năm trước tôi xông pha chỗ đó. Tôi thể hiện lòng trung giữ cơ nghiệp tiên vương để lại. Tôi phần nào hiểu suy nghĩ của những người lính trên kia. Nhiều đêm nằm ngẫm, giả như ngày ấy tôi an phận, liệu giờ này tôi có đang đứng ở đây hay không?

Lý Nhân Nghĩa nói, giọng cảm thông và động viên:

– Đại Vương và Hoàng hậu tin tưởng nơi ông nên mới giao trọng trách tiên phong. Chả phải vì ông thuộc đường ngang ngõ tắt, tỏ tường ngóc ngách trong thành nội. Đại Vương liệu trước tình huống, muốn để ông, ông Nhậm với chỗ cậu Chinh đối diện hòng vượt qua những chuyện cũ.

– Tôi đã theo Đại Vương chỉ chẳng nương tay với kẻ nào dám chống lại ngài. Chả nhẽ Đại Vương vẫn còn e ngại tôi vì chút tình riêng nào đó mà…

Lý Nhân Nghĩa lắc đầu, cười mà rằng:

– Các ông rồi sẽ trấn nhậm và giữ thành. Tướng có người giỏi giữ thành, giỏi xông pha. Kinh thành những ngày đầu đổi chủ… ừ… cần người cũ ra mặt trấn an trăm họ. Cần những người có uy tín đứng ra chiêu an. Tôi ngẫm cách Đại Vương dặn các ông là hiểu. Ông đừng cấn chuyện đó chứ.

Đằng sau bỗng có tiếng lao xao. Lê Phụng Hiểu ngoảnh trông, thấy quân cần vụ chạy đến báo cáo:

– Sùng quân xin làm đội tiên phong, cùng tướng quân vào cấm thành ạ.

Lý Nhân Nghĩa tặc lưỡi:

– Tay Sùng Hoán có vẻ căm Tống Suy, muốn thừa cơ nhập thành nhổ tận gốc đó mà.

Lê Phụng Hiểu gật gù hỏi:

– Ông thấy thế nào?

– Ngoài dự liệu của Đại Vương song tôi nghĩ… không nên. Dẫu Sùng Hoán đương muốn thể hiện nhưng… Đại Vương thực lòng chẳng muốn dìm thành nội trong bể máu đâu. Sùng quân còn nhiều chỗ dụng. Ông nên gọi Hoán đến, bảo với hắn như vậy. Hoán muốn lập công chuộc tội thì Đỗ Động Giang với Trường Châu còn đó.

– Tôi nghe ông.

Lê Phụng Hiểu liền bảo cần vụ gọi Hoán đến trước trận. Hoán tiu nghỉu. Lý Nhân Nghĩa khuyên giải thêm vài lời.

– Bắt được Tống Suy sẽ giao cho các ông định đoạt! – Lê Phụng Hiểu nói. – Nhưng làm cho khéo vì Đại Vương không thích trả thù riêng kiểu ấy.

Sùng Hoán rối rít:

– Đa tạ, đa tạ Lê tướng quân đã ưu ái cho bọn thuộc hạ.

Lê Phụng Hiểu hỏi Lý Nhân Nghĩa khi Sùng Hoán đã đi:

– Tay này liệu có dùng được không?

Lý Nhân Nghĩa gật đầu:

– Y còn nhiều chỗ tốt. Nay mai tiến lên phương Bắc cần những người như y. Đại Vương chả từng nói với bọn chúng ta rằng chẳng ai cai trị được người phương Bắc ngoài người phương Bắc ư? Đất nước ấy rộng lớn, có cả trăm tộc người. Dụng những Liêu Nhất Khổng, Sùng Hoán đúng chỗ ắt nhiều cái lợi.

Cổng Ngọ Môn hé mở, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về người vừa mới lách qua cánh cổng. Lý Nhân Nghĩa thắc mắc:

– Tô Thái uý trông tiều tuỵ như vậy ư?

– Đó không phải! – Lê Phụng Hiểu nhăn mặt. – Ai trông như… Tô Tể tướng.

Ngô Thì Nhậm dường như cũng nhận ra người đang khom lưng bước từng bước khó nhọc là Tô Tể tướng.

Lê Phụng Hiểu giật nhẹ dây cương cho chiến mã chạy nước kiệu đến đầu cầu thì dừng lại, xuống ngựa có ý chờ đợi. Lê Phụng Hiểu cảm khái khi trông thấy bộ dạng tiều tuỵ của vị quan đầu triều. Mấy năm xa cách, nay gặp lại cố nhân, Lê Phụng Hiểu chẳng còn nhận ra vị Tể tướng đạo mạo ngày nào. Tô Hiến Thành đầu bù tóc rối, đôi mắt trũng sâu, lưng hơi còng. Mỗi bước ông bước siêu vẹo tưởng như cả tấm thân gầy sẽ ngã xuống.

Tô Hiến Thành thoáng ngạc nhiên khi Lê Phụng Hiểu chắp tay cung kính chào, bước nhanh tới nắm lấy bàn tay nhăn nheo, giọng vồn vã, thâm tình:

– Tô đại nhân, sao ngài lại ra nông nỗi này?

Chẳng để tâm câu hỏi, Tô Hiến Thành nhìn Lê Phụng Hiểu một lượt từ đầu xuống chân, những nếp nhăn trên gương mặt vị Tể tướng khẽ động đậy. Ông cười mà rằng:

– Hết quan hoàn dân có gì lạ đâu. Lão nên xưng hô thế nào cho phải? Nghe bảo Lê tướng quân đứng đầu một quân bên ấy.

– Bên nào cũng người Vạn Xuân cả. Hoàng hậu hay tin Tô đại nhân bị giam trong thành nội lấy làm lo lắng. Người có dặn bọn chúng tôi ngay khi vào thành phải đến đại lao tìm ngài.

Tô Hiến Thành nhoẻn miệng cười:

– Xem ra… Lê tướng quân mà lão biết trước khi rời kinh đã thay đổi.

Lê Phụng Hiểu định nói thêm vài lời thì Phạm Bạch Hổ, Lý Nhân Nghĩa đã cưỡi ngựa đến. Ngô Thì Nhậm chỉnh y phục, vòng tay chào.

– Ngô đại nhân! – Tô Hiến Thành nói. – Giờ lão chỉ là dân đen, nào có như xưa, đại nhân chẳng cần phải đa lễ như vậy đâu.

Đôi mắt già nua nhưng vẫn tinh anh của Tô Hiến Thành hướng hướng đến văn nhân đứng cạnh Ngô Thì Nhậm:

– Lý đại nhân! Gặp lại ngài rồi. Còn đây là…

Phạm Bạch Hổ vòng tay cúi đầu:

– Tôi tên Phạm Bạch Hổ!

– Ô! Phạm tướng quân Phạm Bạch Hổ, tứ đại chiến tướng của Tả Đô đốc ư? Chào tướng quân, chào tướng quân!

Phạm Bạch Hổ nhoẻn miệng cười xã giao trong khi ba người còn lại vồn vã hỏi han.

– Thái uý tha chết, sai lão ra yết kiến Hoàng hậu, xin người tha mạng cho già trẻ lớn bé trong thành.

Nghe nói vậy, Phạm Bạch Hổ lạnh lùng cất lời:

– Tô Trung Từ phải đầu hàng vô điều kiện! Tính mạng của ông ta cũng như quân dân trong thành nội do Hoàng hậu định đoạt.

– Lão biết, lão biết chứ! Người là hậu nhân của tiên vương nhất định có lòng nhân từ, khoan dung, độ lượng. Lão chẳng còn là quan nữa, chỉ là dân thường được uỷ thác. Lão mong người sẽ nhớ chút công lao của lão năm xưa theo tiên vương mà rủ lòng tha cho những kẻ lầm đường.

Phạm Bạch Hổ không nói thêm, lẳng lặng lên ngựa chạy về bản trận.

– Để chúng tôi đưa Tô đại nhân đến yết kiến Hoàng hậu. – Ngô Thì Nhậm nói. – Chẳng hay Tô Trung Từ có chịu ra hàng không?

– Lão đây cố chấp một Thái uý cố chấp gấp mười. Ông ấy sẽ chẳng chịu khuất phục. Lão chỉ muốn xin với Hoàng hậu, một khi vào thành thì… tha ai được thì tha.

Tận mắt trông ba quân Thiên Đức trùng trùng lớp lớp, ngay hàng thẳng lối lặng im như tờ, Tô Hiến Thành chẳng khỏi kinh ngạc. Đi ngang qua đạo kị binh khí giới sáng loáng, Tô Hiến Thành ngoảnh sang nói với Lê Phụng Hiểu:

– Tướng quân sẽ tiên phong nhập thành, xin ngài nương tay.

– Thiên Đức quân không lạm sát bách tính. – Lê Phụng Hiểu khẳng định, giọng chắc nịch. – Kẻ nào ngoan cố mới phải trừ bỏ.

Thiên Bình chưa có nhiều cảm tình với Tô Hiến Thành chẳng phải vì bộ dạng nhếch nhác mà bởi khoảng cách thế hệ. Một người chưa ba mươi ngồi trên ghế mây. Ông lão ngoài lục tuần hai tay đặt trước bụng. Từ lúc đặt chân vào trướng, Tô Hiến Thành không dám nhìn thẳng, phần vì quen lễ nghi, phần vì mặc cảm của người bên phe sắp thất trận. Thêm nữa, năm xưa Phạm Quý phi bị đuổi khỏi cung, Tô Hiến Thành không tỏ rõ ý định, không có lời lẽ nào bênh vực. Tô Hiến Thành thiết nghĩ, nay Thiên Bình, con của người đàn bà chịu điều tiếng, thất sủng năm xưa quay lại, Thiên Bình có lý do để trả thù.

Tô Hiến Thành vốn khái tính nhưng lúc này đây ông tự dặn bản thân phải cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói bởi tính mạng mấy nghìn già trẻ trong thành nội do người con gái kia định đoạt.

– Ta thường nghe bá phụ nhắc về ông với lời lẽ tốt đẹp. Tuy ông và bá phụ không chung chí hướng, khác lối suy nghĩ song nhìn sâu, nhìn rộng thì đều vì giang sơn trăm họ. – Thiên Bình lên tiếng sau khi nghe Tô Hiến Thành thỉnh cầu. – Ta cho những người còn cố thủ trong thành một cơ hội. Nếu họ tự nguyện hạ khí giới đầu hàng, tính mạng của họ sẽ được bảo toàn. Thiên Đức không phải giặc cướp. Hôm nay ta ở đây để lấy lại những thứ vốn thuộc về ta. Giang sơn do tiên vương cùng các ông dựng lên nhưng lại tan trong tay các ông.

Tô Hiến Thành chắp tay vái lấy vái để:

– Hoàng hậu tha tội, lão thần vô năng.

– Nể tình ông theo tiên vương từ lúc cơ hàn, sớm tối tận tuỵ, lại hết lòng trung thành với vương nghiệp tiên vương để lại cho hậu thế. Ta miễn toàn bộ tội trạng cho ông và con cháu.

Tô Hiến Thành quỳ xuống vái tạ ơn. Thiên Bình nói thêm, giọng nàng vẫn đều đều:

– Ta giao cho ông trọng trách vào thành nội thay mặt ta phủ dụ quân dân hạ khí giới quy thuận Mạc triều. Ai ở yên chỗ nấy, không được chạy loạn, không được chống cự. Nếu ông làm được nghĩa là lập đại công.

Lê Phụng Hiểu đưa Tô Hiến Thành quay lại Ngọ Môn, cầm theo chỉ dụ của Hoàng hậu Thiên Đức kêu gọi quân trong thành hạ khí giới quy thuận. Thiên Bình đứng trông đến khi Lê Phụng Hiểu mất dạng mới quay trở lại chỗ cũ.

– Hoàng hậu anh minh, người xử trí như vậy thật tài tình. – Ngô Thì Nhậm hớn hở. – Tô lão tuy chẳng còn chức quyền nhưng uy danh hãy còn. Nếu không khiến Tô tặc quy hàng, chí ít cũng khiến quân trong thành dao động, tránh cảnh đổ máu.

Thiên Bình khẽ cười. Nàng ra hiệu cho Ngô Thì Nhậm và Lý Nhân Nghĩa ngồi xuống. Chờ hai người yên vị, Thiên Bình mới hỏi:

– Hai ông không thắc mắc tại sao Tô Trung Từ lại thả Tô Tể tướng ra ngoài vào lúc này ư?

– Tô lão tuy có xung khắc với Tô tặc song vẫn chung một họ tộc. – Ngô Thì Nhậm đáp. – Tô tặc hẳn muốn nòi giống nhà họ Tô không bị tuyệt diệt đó ạ.

Lý Nhân Nghĩa trầm ngâm một hồi mới nói:

– Thần nghĩ… Tô Thái uý muốn kéo dài thêm thì giờ song chưa lí giải được vì sao lại làm vậy vào lúc tàn cuộc thế này.

Thiên Bình đưa chén trà thơm lên mũi hít nhẹ lấy một cái. Ánh mắt nàng hướng nhìn ra cửa, trầm ngâm. Không khí trong trướng bỗng tĩnh lặng. Lý Nhân Nghĩa và Ngô Thì Nhậm nhìn nhau, cùng lắc đầu.

– Bá phụ từng nói với ta, Tô Trung Từ vốn ương ngạnh. Ông ta sẽ chẳng đời nào chịu khuất phục Thiên Đức. Không, đúng hơn là… chằng chịu khuất phục họ Phạm. Có lẽ… ông ta sẽ tự giải thoát bản thân nhằm bảo toàn tính mạng cho những người trung thành với ông ta.

Lý Nhân Nghĩa ngập ngừng:

– Ý người là… ông ta sẽ… tự vẫn?

Đặt chén trà lên bàn, Thiên Bình thở dài:

– Nhiều người có thể tha, vài người chẳng thể tha và… vài người khác… tội chết có thể miễn mà tội sống khó tha. Một người cao ngạo, ương ngạnh, hàng chục năm đứng trên đỉnh cao quyền lực làm gì chịu nhục trước đám trẻ con miệng hôi sữa.

Lững thững bước đến tựa vào cửa trướng, ánh mắt Thiên Bình nhìn đăm đăm về phía Ngọ Môn. Nơi có lá đại kỳ nhỏ bằng lòng bàn tay đang tung bay phấp phới.

– Ta từng theo Đại Vương đánh chiếm Vũ Ninh, Tế Giang, Đằng Châu, Tam Đái… Chằng hiểu sao… cái thành này chiếm được đến nơi rồi mà lòng dạ ta chẳng được yên. Mười một năm có lẻ, đã mười một năm rồi.

Lý Nhân Nghĩa và Ngô Thì Nhậm nói vài lời động viên cốt để Thiên Bình vui. Nàng cười buồn:

– Ta nào phải trẻ ranh. Hai ông là văn nhân. Thay vì ở đây lo lắng đến cảm nghĩ của ta thì đi sắp xếp công việc đi. Chiếm thành dễ bao nhiêu thì giữ thành khó bấy nhiêu. Đại Vương từng dặn, đất kinh sư chiếm có thể dễ nhưng không phục được lòng người khó mà yên vì nơi này… những kẻ có chính kiến, có chữ nghĩa nhiều hơn bất cứ nơi nào khác trên đất Vạn Xuân.

– Tô lão… có thể trọng dụng ông ta được không ạ?

Thiên Bình nhìn khuôn mặt thâm tím của Ngô Thì Nhậm bật cười:

– Ông ta theo tiên vương dựng nghiệp, phò tá huynh trưởng chẳng lẽ không chịu giúp ta? Người già gàn dở cần thêm chút thời gian, lấy nghĩa, lấy nhân đối đãi sẽ thu phục được cả thôi.

Tả hữu đi hết lượt, Thiên Bình hỏi nữ binh:

– Bao giờ Thần phi đến?

– Nhanh nhất là sớm ngày mai ạ.

Thiên Bình gật đầu, vẻ hài lòng:

– Thần phí quản việc ở đây tốt hơn ta. Ta muốn xuôi Nam.

Một lúc sau tiếng trống trận đổ dồn, ba quân hò reo vang trời. Nữ binh Thần Vũ ngoài trận tiền chạy về cấp báo cửa lớn ở Ngọ Môn đã mở toang. Binh sĩ trong thành nội xin ra hàng mỗi lúc một đông.

Thiên Bình đứng bật dậy hỏi:

– Ông Hiểu đâu?

– Ông Hiểu dẫn quân Thiết kị tràn vào bên trong. Bộ quân của các tướng nhanh chóng chiếm lĩnh các lầu vọng địch trên mặt thành cảnh giới.

– Mau lấy mũ cho ta!

Đội nữ binh gấp rút mở lối cho Thiên Bình cưỡi chiến mã từ trướng trung quân chạy thẳng đến Ngọ Môn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-quy-thoi-dai-chieu-da-nhan
Ta Tại Quỷ Đêm Trảm Thần Ma
Tháng 12 25, 2025
ta-that-co-mot-cai-com-chua-vuong-he-thong
Ta Thật Có Một Cái Cơm Chùa Vương Hệ Thống
Tháng mười một 21, 2025
bat-dau-bi-chia-tay-ta-thuc-tinh-thap-dien-diem-la.jpg
Bắt Đầu Bị Chia Tay, Ta Thức Tỉnh Thập Điện Diêm La!
Tháng 1 13, 2026
hong-hoang-ta-co-tram-trieu-cai-phan-than.jpg
Hồng Hoang: Ta Có Trăm Triệu Cái Phân Thân
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved