Chương 690: Kinh thành thất thủ (3)
Trên tường thành vững chãi, mỗi người lính thủ vệ đều căng thẳng, ánh mắt sắc lạch dõi theo động tĩnh của Thiên Đức quân. Cung thủ nắm chặt dây cung, mũi tên đã được đặt sẵn, trực chờ hiệu lệnh khai hoả. Gần đó máy bắn đá, nồi dầu sôi sẵn sàng sàng đợi lệnh.
Lý Mẫn cầm dùi đánh trống trận khích lệ tinh thần ba quân tướng sĩ, quyết tâm đẩy lui cuộc tấn công. Bên đối diện, Bàn Phù Sếnh hiên ngang đứng trên đê chỉ huy cuộc tấn công ô Dền trong khi Lý An thống lĩnh đại quân đánh vào cửa Nam.
Xe lấp hào trở thành mục tiêu ưu tiên cần phải loại trừ nhưng thần công và Cự thạch pháo Thiên Đức trút cơn mưa đạn yểm trợ. Quân thủ vệ nấp sau nữ tường giương cung bắn hoả tiễn lên cao trong khi những binh sĩ có nỏ Liên châu tận dụng các khe hở để bắn cản. Song thủ pháo, Cự thạch pháo, Tam thủ liên hoàn pháo La thành tuy bố trí dày đặc trên mặt và bên trong tường thành khai hoả được vài loạt liền bị những quả đạn gang, đạn đá, quả nổ của quân Thánh Dực chế áp hoàn toàn. Lực lượng hoả khí Đại đoàn Thánh Dực yểm hộ bộ quân công thành không có nhiều đạn nổ, chưa có sơn pháo. Cự thạch pháo Thánh Dực quân bắn những mấy quả lựu đạn tre kết thành chùm gây nhiều thương vong cho quân thủ thành.
Bàn Phù Sếnh tập trung lượng lớn súng pháo có trong tay trút hoả lực ghìm đầu quân thủ vệ. Nhờ vậy việc đẩy xe lấp hào thuận lợi, thương vong không đáng kể. Trước hoả lực mạnh của Bàn Phù Sếnh, quân thủ thành vẫn kiên cường chống trả, cố gắng giữ vị trí. Vài trăm quân túc vệ tiếp sức giữ ô dền, sẵn sàng giáp chiến và thực tế đẩy đổ nhiều thang mây của quân Thánh Dực.
Thương vong của túc vệ quân, bộ quân giữ ô Dền khá lớn bởi cách đánh của Bàn Phù Sếnh và quân Thánh Dực. Những binh sĩ tiên phong leo tường thành bất chấp dầu sôi đổ xuống, tiễn bắn như mưa đều tung hết cơ số lựu đạn tre được trang bị lên mặt thành. Thậm chí Bàn Phù Sếnh còn đưa 3 khẩu Hoả pháo liên hoàn qua hộ thành hào bắn đạn lên cao yểm trợ quân leo tường.
Lý An cầm đại quân song không đánh rát, có ý cầm chân Lý Mẫn. Nhận thấy ô Dền nguy khốn, Lý Mẫn rút bớt tinh binh từ cửa Nam điều sang ô Dền sẵn sàng cho cuộc giáp chiến tay đôi khi Thánh Dực quân tràn vào thành. Bên cạnh đó, Lý Mẫn lệnh cho một bộ tướng mau chóng di chuyển 20 khẩu Tam thủ liên hoàn pháo trấn mạn cửa Nam sang mé ô Dền và dặn thêm:
– Đặt hoả pháo lùi sâu bắn lên tường thành chia cắt chúng!
Bộ tướng thi hành mệnh lệnh.
Quân tiên phong của Bàn Phù Sếnh chiếm được một đoạn tường thành. Trung quân theo lối đó nhập thành. Cuộc giáp chiến bằng vũ khí lạnh gần ô Dền diễn ra vô cùng ác liệt. Bộ quân, túc vệ quân, dân binh La thành vây bọc các hướng, quyết đẩy quân Thánh Dực vào sát chân tường thành cho pháo dập. Nhiều pháo đá, Tam thủ liên hoàn pháo La thành đặt cách tường thành chừng trăm trượng, ngoài tầm bắn của súng pháo Thiên Đức, thi nhau bắn phá đoạn tường thành nơi quân Thánh Dực đang theo đó tràn vào mỗi lúc một đông.
Bàn Phù Sếnh đoán được ý đồ muốn chia cắt đội hình tấn công mặt không đổi sắc liền giao quyền thống lĩnh cho phó tướng ở lại đê, đích thân Sếnh thống lĩnh 500 binh sĩ Tiểu đoàn Chiến Thắng vốn làm dự bị lên mặt thành. Tiên phong Thánh Dực quân đang bị vây rát, biết chủ tướng xông pha trận tiền lại thêm hăng máu. Sếnh cùng Tiểu đoàn Chiến Thắng còn sung sức xông thẳng vào cuộc hỗn chiến, vừa đánh vừa mở đường. Binh triều hè nhau, lăn xả vào trận quyết bắt sống chủ tướng quân Thánh Dực song điều này thực khó khăn.
Trời hửng sáng, Bàn Phù Sếnh đánh tan cụm Tam thủ liên hoàn pháo, dùng chính những khẩu pháo đối phương bỏ lại bắn phá.
Lửa cháy khắp nơi.
Dân binh La thành bỏ chạy rất nhiều, chỉ còn cấm quân và một số bộ quân La thành giao chiến.
Biết Sếnh đã vào thành, Lý An tổ chức đánh mạnh. Lý Mẫn dồn sức cố thủ khiến trận chiến tại cửa Nam thêm phần quyết liệt.
Bàn Phù Sếnh dẫn số quân thuộc Tiểu đoàn Chiến Thắng còn sung sức đánh thọc xuống cửa Nam khiến Lý Mẫn thập phần nguy khốn vì cùng lúc chống đỡ hai mặt.
Binh triều trấn cửa Nam thất thủ.
Lý Mẫn rút, quân tướng tản mát. Bàn Phù Sếnh và Lý An nhân cơ hội truy kích đến tận cửa thành trung. Thành trung tường không cao, hào không sâu, chống đỡ được gần 2 canh giờ thì cửa thành vỡ khi quân Thánh Dực đưa thần công đến bắn phá. Quân Thánh Dực tràn vào, Lý Mẫn cùng mấy trăm sĩ tốt trung thành chạy về thành nội.
Dân chúng trú ngụ trong thành trung bỏ chạy tán loạn trong tiếng súng hoả mai bắn chỉ thiên, tiếng thét gọi chiêu hàng. Một số toán binh triều tan chạy hợp lại với nhau cố thủ trong những dãy nhà kiên cố nơi phố chợ bắn tiễn ra ngoài. Bàn Phù Sếnh mặt mày đen nhẻm vì thuốc súng, chiến bào tả tơi, giáp trụ vương những vệt máu đen lạnh lùng ra lệnh cho quân ném lựu đạn hoặc phóng hoả nếu kẻ nào không chịu hàng. Có thể nói quân Thánh Dực tiến đến đâu người chết, lửa cháy đến đó.
Cuối giờ Mùi, Bàn Phù Sếnh bắt tay được với cánh Phùng Hiền vây bọc thành nội từ hai mé Đông và Nam. Lúc này binh triều giữ mặt Tây thành vẫn chống cự khiến Yết Kiêu không thể tiến quân. Bàn Phù Sếnh đang trong men say chiến thắng liền để cánh Phùng Hiền vây thành nội chờ Vạn Thắng vương nhập thành còn bản thân thống lĩnh gần 3000 bộ quân ra mé Tây.
Lý An hộ tống Thiên Bình vào thành lúc chiều muộn hay tin Bàn Phù Sếnh đã đem binh thì lấy làm lo lắng bởi Sếnh sẽ chẳng nương tay với binh triều chống đối. Thiên Bình đồng ý cho Lý An đem khẩu lệnh đuổi theo Bàn Phù Sếnh nhằm hạn chế thương vong không đáng có cho cả hai bên khi chiến cuộc đã tàn.
Sếnh chia quân thành 3 mũi ập vào tập hậu đạo binh triều trấn cửa Tây thành lúc trời nhá nhem. Yết Kiêu vốn biết đại quân đã vào thành nhưng chưa vội tấn công. Nay nghe tiếng súng nổ đì đùng trong thành liền đốc thủy quân tràn lên hai mặt giáp công. Quân thủ vệ núng thế, nhiều binh sĩ lợi dụng trời tối vứt giáo gươm tháo chạy về hướng đầm Xác Cáo ở phía Tây Bắc thành.
Lý An kịp truyền khẩu lệnh trước khi Bàn Phù Sếnh đại khai sát giới. Pháo hiệu bộ quân trong thành vụt sáng trên không trung. Thủy quân thấy pháo nổ vang liền lui xuống bãi cát ngoài đê bắn pháo hiệu.
– Một ngày một đêm khổ chiến đã đủ rồi! – Lý An nới với Bàn Phù Sếnh. – Chiến cuộc đã tàn, giết thêm một người chi bằng giữ họ lại. Đại binh đã tan, anh lên mặt thành chiêu hàng mới là thượng sách.
Nghe lời Lý An. Bàn Phù Sếnh sai quân đốt đuốc sáng rực mặt thành, hạ kỳ hiệu trên các lầu vọng địch và kêu gọi hàng nghìn tướng sĩ binh triều đang hoảng loạn tìm đường thoát bên ngoài thành hạ khí giới tại chỗ, giơ hai tay lên cao lần lượt vào thành.
Màn đêm không yên tĩnh phủ xuống kinh thành.
Bóng tối chiến tranh, bóng tối đầy chết chóc trùm lên từng viên gạch đá, gốc cây ngọn cỏ, mái tranh hay từng bậc thang khắp kinh thành. Tiếng vó ngựa của của các toán quân thiết kị, tiếng bước chân dồn dập của bộ quân len lỏi vào từng ngõ phố truy lùng tàn binh trốn chạy.
Đại quân Thiên Đức đã nhập thành.
Bách tính kinh sư hồi hộp, lo sợ, kinh hãi. Họ sợ cánh cửa nhà đã cài then bất ngờ bị đạp đổ. Sợ nghe thấy tiếng quát lớn ngoài khung cửa. Binh sĩ Thiên Đức, đội quân nhà quê tạp nham gồm nông dân, người man, người thượng khát máu…sẽ xông vào nhà họ với thanh đao sáng quắc trong tay.
Viễn cảnh đàn ông bị bắt, bị chặt đầu. Đàn bà con gái bị cưỡng hiếp cho đến chết, bị bắt làm thê thiếp… khiến họ chẳng dám thở mạnh, chẳng dám đốt đèn. Già trẻ lớn bé ôm nhau chờ đợi tử thần gõ cửa.
Phận dân đen vốn có hàng trăm nỗi sợ.
Bách tính kinh sư trải qua một đêm dài nhất trong cuộc đời.
Bốn mặt cấm thành cờ xí rợp trời, tiếng trống trận, tiếng súng pháo thị uy vang như sấm động, khắp nơi sáng rực ánh đuốc. Cấm thành bây giờ như hòn đảo nhỏ bé giữa biển người và binh khí.
Lều trại dã chiến của Thiên Đức quân mọc nhanh như nấm sau mưa. Những cỗ thần công, sơn pháo, Cự thạch pháo lần lượt xuất hiện cùng hướng nòng về tường thành sẵn sàng nhả đạn khi có hiệu lệnh.
Phùng Hiền đứng ngoài Ngọ Môn ngước trông lá đại kỳ vương triều Lý nổi bật, bay phần phật trong ánh trăng đêm rằm. Ngắm nhìn toà thành nhỏ nhưng uy nghi che chắn cho những tinh anh đất kinh sư sẽ trở thành phế tích nếu không ra hàng chậm nhất vào giờ Dậu ngày hôm sau bất giác Phùng Hiền nhớ người cha khuất núi và cảm thấy lòng nhẹ bẫng.
Binh sĩ đem thư chiêu hàng gửi Thái uý Tô Trung Từ trở ra báo cáo hoàn thành nhiệm vụ. Phùng Hiền trực tiếp đến báo cáo tình hình với Thiên Bình.
Từ tối Thiên Bình chẳng buồn ăn, lặng im ngắm toà thành nơi nàng vốn thuộc về mà lòng xuyến xao. Bao nhiêu cảm xúc khó tả dâng trào khiến Thiên Bình chợt chông chênh. Nàng bỗng nhớ thân mẫu đang ở làng Nhất Vạn. Nhớ những gương mặt đã vì ngôi vị tiên vương truyền cho nàng mà bỏ mạng trên một cánh đồng, một dòng sông nào đó.
– Từ Vạn Xuân về chốn cũ non một ngày đường mà ta đi những mười năm. – Thiên Bình cảm thán. – Ta chẳng thấy nơi này quen thuộc, cũng không muốn làm chủ toà thành kia.
– Thưa Hoàng hậu! – Phùng Hiền nói. – Tiên vương dựng nước vì nhiều lẽ chia năm xẻ bảy. Người vốn chủ kinh sư, đây là nhà của người. Trước khi xung trận Đại vương căn dặn mạt tướng giữ cấm thành nguyên vẹn được là tốt. Mọi sự trong thành từ giờ đều do người định đoạt.
Thiên Bình ngạc nhiên:
– Chứ Đại Vương đâu? Sao ngài không vào thành? Đại quân đã trấn tứ phương rồi cơ mà?
Phùng Hiền ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời khuya và nói:
– Giờ này hẳn Đại Vương đã lên thuyền xuôi Nam rồi ạ!
Thiên Bình giật mình:
– Cái gì? Sao ta không biết?
– Bọn mạt tướng không dám hỏi. Đại Vương có nói từng hứa với người thu giang sơn về một mối, đưa người về chốn cũ nhưng nay Đỗ Động Giang và Trường Châu hãy còn cự, chưa thần phục.
Thiên Bình bực dọc:
– Bảo sao Đại Vương cứ ngọt nhạt bảo ta vào thành vỗ về bách tính. Đại Vương không muốn ta đi Trường Châu, sợ vướng chân ư?
– Tuyệt không có chuyện đó thưa Hoàng hậu. Đại Vương muốn sớm dẹp Trường Châu mà kinh sư sẽ bộn bề trăm mối như tơ vò. Đại Vương tin người sẽ dùng lòng nhân từ chiêu an binh sĩ và bách tính kinh sư.
– Thầy trò các người thật khéo miệng. Ta thật không biết lời này của anh hay thầy của anh nữa.
– Mạt tướng chỉ dám truyền đạt ý chỉ của Đại Vương chứ nào dám sai lệch. Hoàng hậu minh xét.
Thiên Bình thở dài, giọng buồn bã:
– Sớm mai ông An, anh Yết Kiêu, ông Sếnh hội đủ mặt ta sẽ bàn định. Cấm thành còn hoàng tộc, Đại Vương giao cho ta tự quyết thật chẳng khác gì đánh đố. Thực lòng mà nói thì ta… muốn trừ tận gốc.
– Đại Vương biết người sẽ chẳng làm vậy.
Thiên Bình khoát tay:
– Ta sẽ giao Thần phi sắp xếp. Bây giờ ta muốn nghỉ ngơi.
Ra khỏi chỗ Thiên Bình, Phùng Hiền thẳng bước đến gặp Lê Phụng Hiểu. Lê Phụng Hiểu tươi cười chạy đón Phùng Hiền. Phùng Hiền thấy đủ gương mặt quen thuộc như Cao Mộc Lân, Cao Tòng Chinh, Ngô Thì Nhậm đang ngồi trên chõng tre uống trà trong trướng.
Uống cạn chén trà Phùng Hiền than thở:
– Chiếm thành tôi với ông Hiểu, ông Chinh phải giữ thành trong khi mấy ông khác sẽ được xuôi Nam.
Cao Mộc Lân râu ria xồm xoàm cười tít mắt:
– Quân Sơn Tây các anh với cánh anh Sếnh chủ công, lực lượng hao tổn cần thì giờ hồi sức. Đại Vương tính vậy là cặn kẽ mọi lẽ. Các tướng có kinh nghiệm giữ trị an, giữ thành thì ở lại thành. Như tôi lần đầu vào kinh bỡ ngỡ, ăn nói bỗ bã cứ theo Đại Vương là phải.
– Cao phủ bên trong bức tường kia! – Cao Tòng Chinh tặc lưỡi. – Sắp được về nhà cũ chẳng hiểu sao lòng dạ tôi lạ kì nửa muốn nửa không.
Lê Phụng Hiểu thông cảm:
– Quân tướng họ Cao được Đại Vương cho ở đất Kim Quan. Với tính cách Cao lão tướng thì ông ấy chẳng về thành đâu. Ông già cố chấp coi Kim Quan là đất tổ mất rồi. Tôi đây rong ruổi trên lưng ngựa, kinh thành chẳng níu được chân tôi. Nay mai yên, tôi xin Đại Vương rong ruổi thiên hạ.
Phùng Hiền trở lại lí do chính dẫn bước anh đến:
– Các ông nghĩ họ Tô có chịu ra hàng không?
Ngô Thì Nhậm nói chắc như đinh đóng cột:
– Theo tôi thì không! Chẳng đời nào Thái uý chịu quỳ gối trước Đại Vương. Đại Vương lại không cho phép tru di cửu tộc họ Tô. Chúng ta chờ hạn định xem Thái uý sẽ quyết ra sao.
– Lý Mẫn, Hoàng Hựu và các bộ tướng vẫn tử thủ! – Lê Phụng Hiểu cảm khái. – Thật đáng nể thay.
Chúng tướng ngồi tán chuyện đương hồi sôi nổi bỗng Thần Vũ quân đến.
– Hoàng hậu triệu tôi có chuyện gì nhỉ? – Ngô Thì Nhậm lấy làm ngạc nhiên. – Chẳng phải khi nãy anh Hiền nói Hoàng hậu đã nghỉ rồi ư?
Chẳng ai biết câu trả lời. Ngô Thì Nhậm lật đật chạy theo nữ quân Thần Vũ. Liêu Nhất Khổng đứng ngoài cửa trướng trông theo đến lúc bóng Ngô Thì Nhậm khuất hẳn. Quay lại chỗ ngồi, Liêu Nhất Khổng đoán chừng:
– Hẳn Hoàng hậu gọi ông Ngô để hỏi đối sách hoặc giao trọng trách vào cấm thành thuyết Thái uý ra hàng.
Lê Phụng Hiểu đồng tình:
– Tôi ăn nói chẳng nho nhã được như ông Nhậm. Ây da… mấy chuyện uốn ba tấc lưỡi cứ để cánh văn nhân lo.
– Tôi có xin theo Đại Vương xuống Trường Châu mà ngài chẳng thuận cho. – Liêu Nhất Khổng thở dài. – Ở đây đối mặt với cố nhân cũng khó cho tôi lắm.
Cao Tòng Chinh động viên:
– Ông ở lại là phải! Mưu sĩ phương Bắc còn đầy trong cấm thành. Đại Vương muốn ông đả thông tư tưởng cho họ là phải.
Vừa lúc ấy quân cần vụ vào báo:
– Lý đại nhân xin gặp chủ tướng!
Lê Phụng Hiểu tròn mắt hỏi lại:
– Lý đại nhân? Lý đại nhân nào?
Quân cần vụ chưa kịp đáp thì Liêu Nhất Khổng đã đứng bật dậy:
– Ông Nghĩa, ông Nghĩa đó mà. Đâu rồi?
Dứt lời, Liêu Nhất Khổng chạy ào ra ngoài. Lê Phụng Hiểu thẹn đỏ mặt mắng quân hầu:
– Sao cậu không nói là ông Nghĩa? Bỏ cái lệ gọi họ như thế đi. Bố tổ, đang ở trong thành họ Lý lại nói ông Lý.
Gặp lại cố nhân Lý Nhân Nghĩa mừng mừng tủi tủi.
– Sùng tướng quân và Từ tiên sinh hẳn các ông đã gặp cả rồi.
Điệu bộ Sùng Hoán và Từ Quý Châu rõ là bối rối. Cao Mộc Lân và Cao Tòng Chinh bước đến cạnh huých nhẹ, nói rằng:
– May cho ông là Đại Vương đã xuôi Nam nhưng nhớ tạ tội với Hoàng hậu. Khiếp, hôm được thả mạnh miệng chửi lớn thế cơ cứ.
Sùng Hoán cười gượng gạo khiến cả bọn cùng phá lên cười.
– Sao Đại Vương đã xuôi về Trường Châu?
Thay vì trả lời Lý Nhân Nghĩa, bọn Liêu Nhất Khổng kéo ba người vào trướng hàn huyên gần đến sáng mới chợp mắt.